Tổng số

0


Giỏ hàng rỗng


Thu Hương – Cô thư ký xinh đẹp

Chương 75



Chương 26​

Hương đứng dậy từ gốc cây, để lại Sơn ngồi đó, một cái bóng mờ nhạt của người đàn ông anh ta đã từng là. .

*Đây rồi. Đêm nay. Mình không còn đường lùi,* cô tự nhủ, tâm trí lạnh lẽo và sắc bén một cách khác thường. *Không sao cả. Chỉ là một công việc. Một cái giá phải trả. Giống như với lão Phú, với lão Thái… chỉ là bối cảnh có hơi khác một chút. Ghê tởm hơn một chút. Nhưng bản chất vẫn vậy. Dùng cái này, để đổi lấy cái khác.*

Khi cô bước vào vòng sáng của lửa trại, mọi âm thanh đều tắt ngấm. A-Láo và A-Chinh ngừng nói chuyện, ánh mắt của chúng dán chặt vào cô. Đó không còn là ánh mắt tò mò, mà là ánh mắt của những con sói đói đang nhìn miếng mồi đã nằm chắc trong bẫy. Chúng biết, giờ ăn đã điểm.

A-Tùng không nói gì. Gã chỉ hất hàm về phía một khoảng tối sau một bụi cây lớn, nơi một tấm bạt đã được trải sẵn trên mặt đất. Một sân khấu tạm bợ, một pháp trường cho nhân phẩm, đã được dựng lên.

Hương hít một hơi thật sâu, không khí lạnh buốt của núi rừng tràn vào lồng ngực, giúp cô giữ vững sự tỉnh táo cuối cùng. Cô bước đi về phía đó, mỗi bước chân nặng như đeo đá. Cô không còn là một giám đốc thành đạt, không còn là một người vợ. Giờ đây, cô chỉ là một vật hiến tế, đang tự mình bước lên dàn tế.

Cô đứng ở mép tấm bạt, không dám nhìn ai, chỉ nhìn xuống đôi chân trần của mình đang dính đầy bùn đất. Gió đêm thổi qua, làm bộ quần áo thổ cẩm rộng thùng thình bay phần phật, để lộ ra mắt cá chân trắng nõn và những vết xước đỏ tấy.

A-Tùng chậm rãi bước tới. Gã không đến gần cô, mà đến chỗ hai tên đàn em đang ngồi trong bóng tối, mắt sáng như than hồng.

“Hai thằng bây, lại đây,” – giọng gã trầm và đầy uy lực. “Ngồi xuống mà xem cho kĩ. Đàn bà thành thị không giống như con chồn, con sóc chúng mày hay săn. Thịt chúng nó quý lắm, phải biết cách làm, nếu không sẽ hỏng hết cả món ngon.”

Hai gã trai trẻ nuốt nước bọt, vội vàng đến ngồi xổm ở một khoảng cách vừa đủ, háo hức chờ đợi “buổi học”.

Hương nghe rõ từng lời. Cô thấy máu trong người như đông lại. *Món ngon? Làm thịt?* Cô nhắm mắt lại, cảm nhận sự nhục nhã ê chề đang dâng lên trong lồng ngực. Rồi cô lại mở mắt ra, sự lạnh lẽo đã quay trở lại. Cô từ từ nằm xuống tấm bạt. Cái lạnh của đất ẩm ngay lập tức thấm qua lớp vải mỏng, xuyên vào da thịt, làm cô rùng mình.

A-Tùng hài lòng với sự phục tùng đó. Nhưng gã vẫn chưa muốn tự mình hành động. Gã muốn tước đoạt của cô tất cả, kể cả mảnh vải cuối cùng, một cách nhục nhã nhất. Gã nhìn hai tên đệ tử, ra lệnh bằng một giọng khinh khỉnh.

“Trước khi ăn, phải xem hàng. Cởi đồ nó ra.”

A-Láo và A-Chinh nhìn nhau, rồi một nụ cười dâm đãng hiện lên trên mặt chúng. Chúng tiến tới, vây lấy cô như hai con kền kền. Hương co người lại theo phản xạ.

“Đừng…!” – một tiếng kêu yếu ớt bật ra.

Nhưng nó chỉ càng làm chúng thêm phấn khích.

Một cảnh tượng man rợ hiện ra. Dưới ánh trăng mờ, một người đàn bà nằm co quắp trên tấm bạt bẩn thỉu, bị hai gã đàn ông to lớn hơn nhiều lần khống chế. Xa xa một chút, kẻ cầm đầu đứng khoanh tay, bình thản quan sát như một vị bạo chúa đang xem đấu sĩ hành hạ nô lệ.

Bàn tay thô ráp của A-Láo túm lấy mép chiếc áo thổ cẩm, giật mạnh. Chiếc áo rách toạc ra. Bàn tay của A-Chinh thì mò mẫm ở cạp quần. Chúng lóng ngóng, vụng về, nhưng đầy ham muốn. Chúng không cởi, chúng xé. Lớp quần áo thổ cẩm bị lột ra, để lộ bộ đồ lót ren màu đen bên trong, thứ duy nhất còn sót lại từ thế giới văn minh của cô, giờ đây trông lạc lõng và mời gọi một cách khốn nạn.

“Ồ… đồ của người Kinh có khác,” – A-Láo bật ra một tiếng thán phục tục tĩu.

Chúng không dừng lại. Chiếc áo lót ren mỏng manh bị kéo toạc ra không thương tiếc, làm hai bầu ngực căng tròn, trắng ngần nảy bật ra trước không khí lạnh giá. Hai nụ hồng lập tức săn lại vì lạnh và vì sợ hãi. Mảnh quần lót cuối cùng cũng chung số phận, bị giật phắt ra một cách thô bạo, để lộ toàn bộ vùng cấm địa được cắt tỉa gọn gàng.

Giờ đây, cô hoàn toàn trần truồng. Dưới ánh trăng, cơ thể cô hiện lên như một bức tượng ngà ngà. Một thân hình trắng đến mức gần như phát sáng, tương phản một cách nghiệt ngã với mặt đất tối tăm và những làn da đen sạm của đám thợ săn. Từng đường cong hoàn mỹ, từ bờ vai thon, vòng eo con kiến, đến cặp mông tròn trịa và đôi chân dài miên man, tất cả đều phơi bày ra một cách trần trụi và nhục nhã. Lớp da mịn màng của cô nổi đầy da gà vì lạnh, vì sợ, và vì cảm giác bị hàng chục con mắt săm soi như muốn ăn tươi nuốt sống.

Hương không còn la hét. Cô chỉ nằm đó, hai tay vô thức che lấy mặt, mặc cho cơ thể mình bị phơi bày. Một giọt nước mắt nóng hổi lăn ra từ khóe mắt đang nhắm nghiền, chảy dọc xuống thái dương rồi thấm vào mái tóc rối.

A-Tùng gật đầu hài lòng. Sân khấu đã được dựng lên. “Món hàng” đã được trưng bày.

Gã nói, giọng đều đều như một giáo viên sắp bắt đầu bài giảng: “Tốt. Bây giờ, bài học đầu tiên…”

*****

Khi những mảnh ren cuối cùng bị xé toạc, cơ thể Hương hoàn toàn phơi bày dưới ánh trăng lạnh lẽo. Một sự trần truồng tuyệt đối, không phải trong phòng ngủ ấm áp với người tình, mà là giữa nơi hoang dã, trước ba cặp mắt đói khát. Cô nằm đó, trên tấm bạt mỏng manh, cảm nhận cái lạnh của đất ẩm thấm vào da thịt, nhưng cái lạnh đó không là gì so với cái lạnh toát trong lồng ngực. Cô co người lại, một nỗ lực vô vọng để che giấu đi sự lõa lồ của mình.

A-Tùng không vội. Gã đứng đó, khoanh tay, bình thản ngắm nhìn “chiến lợi phẩm” của mình như một tay thợ săn bậc thầy đang chiêm ngưỡng con mồi đẹp nhất mà gã từng hạ được. Gã để cho sự im lặng, sự nhục nhã gặm nhấm cô trong vài phút.

Rồi gã quỳ xuống bên cạnh, không phải với vẻ vồ vập của một con thú đói, mà với sự khoan thai của một nghệ nhân sắp sửa bắt đầu công việc của mình. Gã không nhìn vào mặt cô, ánh mắt gã lướt trên cơ thể cô như một bản đồ.

“Bài học đầu tiên,” – gã cất tiếng, giọng trầm và đều đều, nói với hai tên đàn em đang ngồi im như phỗng trong bóng tối – “là sự kiên nhẫn. Thú có ngon đến mấy mà vồ vập thì cũng mất vị. Đàn bà cũng vậy. Phải bắt đầu từ nơi xa nhất.”

Nói rồi, bàn tay thô ráp, chai sạn của gã nắm lấy cổ chân cô. Một cái chạm đầy bất ngờ. Hương giật nảy mình. Gã dùng ngón tay cái, từ từ miết nhẹ vào lòng bàn chân cô, nơi làn da mềm mại và nhạy cảm nhất. Một luồng điện chạy dọc sống lưng Hương, khiến các ngón chân cô co quắp lại.

“Thấy chưa?” – A-Tùng cười khẩy, giọng vẫn đều đều như đang giảng bài. “Nó nhạy cảm lắm. Đàn bà thành thị, da thịt chúng nó được giày tất bao bọc, nên mềm như lụa. Phải biết cách mân mê, không được thô bạo.”

Gã từ từ di chuyển lên cao hơn. Những ngón tay của gã lướt qua bắp chân thon gọn, rồi đến vùng khoeo chân. Gã dừng lại ở mặt trong của đùi, nơi làn da non mềm mại và trắng nõn nhất.

“Còn vùng da này,” – gã tiếp tục bài giảng bệnh hoạn – “là một trong những nơi mềm nhất. Mày không cần làm gì nhiều. Chỉ cần lại gần…”

A-Tùng cúi xuống, dí sát mặt vào đùi cô. Hương nín thở, toàn thân gồng cứng. Cô cảm nhận được hơi thở nóng hổi, phảng phất mùi rượu của gã phả vào da thịt mình. Một cảm giác ghê tởm và nhột nhạt chạy khắp người. Cơ thể cô run lên bần bật, một tiếng “ưm…” không thể kiểm soát bật ra khỏi cổ họng đang khô cháy.

“Đấy!” – A-Tùng ngẩng lên, nhìn hai tên đệ tử với ánh mắt đắc thắng. “Chỉ cần hơi thở thôi, là nó đã không chịu nổi rồi. Phải biết chỗ nào là điểm yếu.”

Gã di chuyển lên trên. Bàn tay của gã đặt lên bụng cô, rồi từ từ trượt lên ngực. Hai bầu vú căng tròn, săn chắc của Hương run rẩy theo từng nhịp thở. Chúng là niềm kiêu hãnh của cô, là vũ khí cô đã dùng để chinh phục bao gã đàn ông quyền lực. Nhưng giờ đây, chúng chỉ là một phần của “giáo cụ trực quan”.

“Vú của đàn bà thành thị,” – gã nói tiếp, giọng có phần trầm hơn – “nó không phải để vần vò như mày nhào bột. Nó là trái cấm. Phải nếm thử.”

Nói là làm. Gã cúi xuống, và cái miệng thô ráp của gã ngậm trọn lấy một bên đầu ti đang săn cứng của Hương. Gã không cắn, không nhai. Gã dùng lưỡi, một cách điêu luyện đến đáng sợ, xoáy tròn quanh đầu vú, rồi bắt đầu mút mạnh. Tiếng “chụt chụt” vang lên một cách tục tĩu. Làn râu lún phún của gã cọ vào bầu ngực mềm mại của cô, tạo ra một cảm giác ma sát vừa đau rát vừa kích thích.

*Không… Dừng lại… Đồ súc vật…* – Hương gào thét trong tâm trí. Cô cắn chặt môi dưới đến bật máu. Cô phải chống cự lại. Nhưng rồi, một luồng điện khoái cảm bất ngờ chạy dọc cơ thể cô, xuất phát từ nơi đang bị hành hạ, và kết thúc ở bụng dưới. *Không! Tại sao? Tại sao mình lại có cảm giác…? Chết tiệt!*

Sự phản bội của cơ thể. Nó đã bắt đầu.

A-Tùng dường như cảm nhận được sự thay đổi đó. Gã rời khỏi một bên vú đã sưng đỏ, chuyển sang bên còn lại, lặp lại quy trình. Hương không còn chống cự được nữa. Tâm trí cô bắt đầu trở nên mơ hồ. Sự ghê tởm và khoái cảm thể xác đang giao tranh dữ dội, xé nát cô ra thành trăm mảnh. Hơi thở cô trở nên gấp gáp, hai má đỏ bừng.

Và rồi, cô cảm nhận được nó. Một dòng dịch nhờn trong suốt, ấm nóng, bắt đầu rỉ ra từ cửa mình, thấm ướt một mảng bạt lạnh lẽo. Cơ thể cô đã hoàn toàn phản bội cô.

A-Tùng, như một con thú săn mồi ngửi thấy mùi máu, biết rằng thời điểm đã chín muồi. Gã ngừng lại, rời khỏi bầu ngực cô. Bàn tay của gã từ từ trượt xuống dưới, qua chiếc eo thon, rồi dừng lại ở vùng tam giác bí ẩn. Những ngón tay chai sạn của gã lướt qua lớp lông mềm, rồi không một chút do dự, ấn vào nơi ẩm ướt nhất.

Gã nhếch mép cười, một nụ cười của kẻ chiến thắng tuyệt đối. Gã rút tay ra, đưa hai ngón tay dính đầy dịch thể trong suốt của cô lên trước mặt, cố tình để cho ánh trăng chiếu vào, và nói to, giọng đầy vẻ chế nhạo, cho hai tên “học trò” của mình nghe.

“Thấy chưa? Khi mày làm đúng cách, cái hang sẽ tự mở ra mời gọi. Nước nôi lênh láng thế này,” – gã dừng lại, rồi kết luận bằng một câu tàn nhẫn nhất – “là nó đã sẵn sàng bị cắm vào rồi.”

Những lời đó như một nhát dao cuối cùng, đâm thủng lớp phòng vệ tâm lý mỏng manh còn sót lại của Hương. Cô không thể kìm nén được nữa. Nước mắt trào ra, không thành tiếng, chỉ có những dòng lệ nóng hổi lăn dài xuống thái dương, hòa vào bùn đất. Cô khóc, không phải vì đau đớn thể xác, mà vì sự nhục nhã tột cùng khi bị phơi bày, bị bình phẩm, và vì ghê tởm chính cơ thể đã dễ dàng hưởng ứng sự sỉ nhục đó của mình.

*****

Những giọt nước mắt của sự nhục nhã vẫn còn chưa khô trên má Hương, nhưng cơ thể cô đã không còn thuộc về lý trí của cô nữa. Nó là một vùng đất hoang vừa được cày xới, màu mỡ, và đang run rẩy chờ đợi hạt giống được gieo vào. Hơi thở cô gấp gáp, hai vú căng cứng, và nơi cửa mình, dòng dịch ái tình vẫn không ngừng tuôn ra, một lời mời gọi câm lặng nhưng mãnh liệt nhất.

A-Tùng đứng dậy, cởi nốt chiếc quần xà lỏn vướng víu. Gã hoàn toàn trần truồng. Dưới ánh trăng, cơ thể gã hiện lên như một bức tượng đồng của một vị thần chiến tranh. Những thớ cơ rắn chắc, những đường nét của một kẻ sinh ra từ núi rừng, và đặc biệt… là thứ vũ khí đang kiêu hãnh ngóc đầu dậy giữa hai chân gã.

Nó không giống như của những gã đàn ông thành thị mà Hương từng biết. Nó to một cách đáng sợ, sẫm màu, và nổi đầy những đường gân guốc, chằng chịt như rễ cây cổ thụ bám vào vách đá. Phần đầu khấc nở to, đỏ hồng, rỉ ra một thứ dịch trong suốt lấp lánh dưới ánh trăng. Nó không chỉ là một bộ phận sinh dục, nó là thần khí của núi rừng, là biểu tượng của sức mạnh hoang dã, nguyên thủy và không thể chế ngự.

Hương nhìn thấy nó, đôi mắt cô mở to, sự sợ hãi và một niềm hưng phấn bệnh hoạn cùng lúc dâng lên. Cơ thể cô phản ứng lại trước cả khi lý trí kịp nhận ra. Dòng dịch nhờn túa ra còn nhiều hơn nữa, một sự đầu hàng vô điều kiện của thể xác.

A-Tùng quỳ xuống giữa hai chân cô, tách rộng cặp đùi thon dài của cô ra. Gã nhìn hai tên đệ tử, giọng trầm xuống, đầy tính chỉ dạy.

“Nhìn cho kĩ. Đây là lúc quyết định mày là đàn ông hay một thằng nhóc. Dương vật là để chinh phục, không phải để đâm chọc bừa bãi.”

Gã không đâm vào ngay. Gã dùng phần đầu khấc nóng bỏng, to lớn của mình, từ từ cọ xát quanh cửa hang đã ướt sũng của Hương. Gã miết nhẹ lên hạt nhân cứng ngắc của cô, rồi lại lướt dọc theo hai mép thịt mềm mại. Mỗi một chuyển động của gã đều chậm rãi, có chủ đích, một sự tra tấn ngọt ngào đến không thể chịu đựng nổi.

Hương ưỡn người lên, toàn thân run rẩy. Cô không thể chịu được nữa. Sự chờ đợi này còn kinh khủng hơn cả sự xâm nhập thực sự.

“Làm ơn…” – một tiếng rên rỉ bật ra từ cổ họng cô, một lời cầu xin đầy bản năng – “Vào đi… làm ơn… cắm nó vào đi…”

A-Tùng cười khẩy, một nụ cười của kẻ săn mồi bậc thầy. Gã liếc nhìn hai tên “học trò”. “Thấy chưa? Phải để nó tự xin. Đó mới là chiến thắng.”

Ngay khi dứt lời, không một chút báo trước, gã dồn toàn bộ sức nặng cơ thể vào một cú thúc hông dứt khoát.

“Aaaaaa!”

Hương thét lên một tiếng xé lòng. Toàn bộ khối thịt nóng bỏng, cứng như đá và gân guốc đó chọc thẳng vào nơi sâu thẳm nhất của cô. Một cảm giác đau đớn và căng tức đến tột độ, như thể cô bị xé toạc ra làm đôi. Dương vật của gã quá to, nó lấp đầy cô, không chừa lại một kẽ hở nào. Cô có thể cảm nhận rõ từng đường gân của gã đang cọ xát vào thành tử cung non mềm của mình, một sự ma sát vừa đau rát vừa kích thích đến điên dại.

Cảnh tượng giờ đây là một sự xâm chiếm tuyệt đối. Người đàn ông với thân hình của một vị thần núi rừng đang nằm trên, hoàn toàn bao bọc lấy cơ thể trắng nõn, nhỏ bé hơn của người đàn bà thành thị. Hai cơ thể, một đen một trắng, một thô ráp một mịn màng, quấn lấy nhau trên tấm bạt, tạo thành một bức tranh đầy tính tương phản và bạo liệt.

Sau cú thúc đầu tiên, A-Tùng dừng lại. Gã giữ yên, để cho cái hang động của cô có thời gian “làm quen” với kẻ xâm nhập ngoại cỡ.

“Phải để cho nó quen đã,” – gã thì thầm, hơi thở nóng hổi của gã phả vào vành tai Hương, nhưng lời nói rõ ràng là dành cho hai kẻ đang căng mắt quan sát. “Cảm nhận được nó đang siết lấy mày không? Những cơn co thắt đó… đó là nó đang đón nhận mày đấy.”

Hương cảm nhận rõ điều gã nói. Cái hang của cô đang co bóp một cách điên cuồng, vừa cố gắng đẩy vật thể lạ ra, vừa vô thức siết chặt lấy nó trong một phản xạ của khoái lạc.

Rồi A-Tùng bắt đầu di chuyển. Gã không làm tình, gã đang cày cấy trên một mảnh đất mới. Nhịp điệu của gã chậm, sâu, và chắc nịch như một nhịp trống trận. Mỗi cú thúc của gã đều như muốn đóng cọc cô xuống đất. Tiếng da thịt va vào nhau “bì bõm”, “lép nhép” một cách trần trụi. Tiếng “phọp phọp” mỗi khi gã rút ra gần hết rồi lại đâm sâu vào tận cùng.

Những tiếng rên rỉ vì xấu hổ ban đầu của Hương giờ đã hoàn toàn biến mất. Thay vào đó là những tiếng rên la không thể kiểm soát của khoái lạc thuần túy.

“Ôi… sâu quá… A… sướng… sướng quá…”

Cô không còn biết mình đang nói gì nữa. Tâm trí cô đã hoàn toàn trống rỗng, chỉ còn lại những con sóng khoái cảm dồn dập, hết đợt này đến đợt khác, nhấn chìm cô trong một đại dương của sự đê mê và tội lỗi.

A-Tùng nhìn qua vai, thấy hai tên đệ tử của mình đang nuốt nước bọt ừng ực, dương vật của chúng cũng đã cương cứng lên từ lúc nào. Gã nhếch mép cười.

« Chương trước Trước Chương kế Kế »
Đang tải...