Tổng số

0


Giỏ hàng rỗng


Thu Hương – Cô thư ký xinh đẹp

Chương 74 : Nghi Lễ Của Rượu​



Chương 25: Nghi Lễ Của Rượu​

Bữa tối kết thúc trong sự im lặng. Những mẩu xương thú rừng cháy xém kêu lách tách khi được ném vào đống lửa, trở thành vật hiến tế cuối cùng cho một ngày sinh tồn khắc nghiệt. Đêm buông xuống nhanh và đặc quánh. Bóng tối trong rừng sâu không giống như bóng tối của thành phố, nó là một thực thể sống, nuốt chửng mọi thứ ánh sáng, âm thanh, chỉ để lại màn đêm dày đặc và tiếng côn trùng rả rích tạo thành một bản giao hưởng vừa đơn điệu vừa đáng sợ. Ngọn lửa trại trở thành trung tâm duy nhất của thế giới, hắt những cái bóng ma quái của đám thợ săn nhảy múa trên những thân cây cổ thụ xung quanh.

Hương ngồi im, tấm lưng dựa vào một gốc cây, cố gắng thu mình lại nhỏ nhất có thể. Cơ thể cô rã rời sau một ngày chạy trốn và băng rừng. Mỗi thớ cơ đều đau nhức, cặp chân thon dài quen đi giày cao gót giờ đây chi chít những vết xước và vết côn trùng cắn sưng tấy. Chiếc áo sơ mi lụa hàng hiệu dính bết vào người vì mồ hôi và bùn đất, cái lạnh của sương đêm bắt đầu thấm qua lớp vải mỏng, làm cô khẽ run lên. Cô nhìn Sơn, anh ta ngồi cách đó không xa, hoàn toàn chìm vào một thế giới riêng của sự thất bại và nhục nhã. Anh ta không dám nhìn cô, cũng không dám nhìn A-Tùng. Người đàn ông đó đã hoàn toàn sụp đổ.

A-Tùng, sau khi kiểm tra lại vài cái bẫy nhỏ quanh khu trại, quay trở lại. Gã không ngồi xuống ngay, mà đi vào trong lán, một lúc sau trở ra với một cái bầu rượu lớn làm từ sừng trâu, đen bóng và mòn vẹt vì năm tháng. Gã đặt “cạch” một chồng bát gỗ sứt mẻ xuống đất, rồi bắt đầu rót thứ chất lỏng màu nâu đục từ trong bầu ra. Một mùi cay nồng, pha lẫn mùi men lá cây và một thứ gì đó ngai ngái, lan tỏa trong không khí.

“Rượu của núi rừng,” – A-Tùng nói, giọng trầm đục vang lên, phá vỡ sự im lặng. Gã đưa một bát cho Sơn. “Uống đi. Ở đây không có thuốc của người Kinh chúng mày. Chỉ có thứ này. Uống vào, bụng sẽ ấm, chân sẽ có sức, ngày mai mới có thể tiếp tục đi được.”

Sơn ngước lên, do dự nhìn bát rượu. A-Tùng không kiên nhẫn, gã quay sang đưa một bát khác cho Hương. “Cô cũng phải uống.”

Hương nhìn thứ chất lỏng sền sệt trong bát, dạ dày cô lộn lên vì ghê tởm. Cô lắc đầu. “Tôi… tôi không biết uống rượu.”

Ánh mắt A-Tùng trở nên sắc lạnh. “Đây không phải là mời. Đây là luật của khu rừng này.” Gã nhìn thẳng vào mắt cô, giọng nói không một chút khoan nhượng. “Không có sức, cô sẽ là gánh nặng. Mà gánh nặng thì phải bị vứt bỏ. Uống đi, hoặc là ở lại đây một mình với lũ hổ báo.”

Lời đe dọa trần trụi và hiệu quả. Nỗi sợ bị bỏ lại một mình giữa nơi hoang dã này còn lớn hơn cả sự ghê tởm. Hương run rẩy cầm lấy bát rượu. Sơn thấy vậy cũng lẳng lặng cầm lấy phần của mình.

Hương nhắm mắt, đưa bát rượu lên môi. Lớp gỗ thô ráp chạm vào đôi môi mềm của cô. Cô ngửa cổ, nốc một hơi. Một luồng chất lỏng cay nồng, nóng như lửa xộc thẳng vào cổ họng, chạy dọc xuống dạ dày. Nó nóng rát, khiến cô ho sặc sụa, nước mắt giàn giụa. Nhưng chỉ một lúc sau, cái nóng đó lan tỏa ra khắp cơ thể. Một luồng hơi ấm dễ chịu bắt đầu xua đi cái lạnh và sự mệt mỏi trong từng thớ thịt. Các cơ bắp đang căng cứng của cô dường như được thả lỏng.

Nhưng đó chưa phải là tất cả. Khi hơi nóng đã lan tỏa khắp người, một cảm giác khác bắt đầu trỗi dậy. Da thịt cô trở nên nhạy cảm một cách kỳ lạ. Làn gió đêm lướt qua cánh tay trần không còn làm cô rùng mình vì lạnh, mà lại tạo ra một cảm giác râm ran như có hàng ngàn con kiến đang bò. Lớp vải lụa ẩm ướt dính vào lưng không còn khó chịu, mà trở thành một sự cọ xát đầy khơi gợi. *Cái quái gì thế này?* – Hương hoảng hốt nghĩ. *Nó không chỉ là rượu… Nó làm mình nóng ran… Mọi thứ… đang trở nên nhạy cảm hơn… Chết tiệt, đây cũng là một phần kế hoạch của gã sao?*

Cô liếc nhìn A-Tùng. Gã vẫn đang uống, vẻ mặt bình thản, nhưng nơi khóe miệng dường như có một nụ cười kín đáo.

Khi những bát rượu đã cạn, khi men say đã bắt đầu ngấm vào từng tế bào, A-Tùng đột ngột đứng dậy. Gã vươn vai, để lộ toàn bộ cơ bắp cuồn cuộn dưới ánh lửa. Gã nhìn thẳng vào Sơn, rồi nhìn sang Hương.

“Được rồi,” – gã nói, giọng không còn vẻ gì là bông đùa nữa. “Rượu đã uống, sức đã có. Giờ là lúc thực hiện ‘giao ước’.”

Hai từ “giao ước” được gã nhấn mạnh, lạnh lẽo và tàn nhẫn. Sơn giật bắn mình, mặt tái đi. Men rượu không đủ để làm anh ta quên đi nỗi kinh hoàng đang chờ đợi. Anh ta lắp bắp: “Khoan… khoan đã… cho chúng tôi nghỉ một lát…”

Hương cũng thấy tim mình như rơi xuống vực thẳm. Dù đã chuẩn bị tâm lý, nhưng khi thời khắc đó thực sự đến, cô vẫn không thể ngăn được nỗi sợ hãi nguyên thủy dâng lên. Nhưng bộ não đã được tôi luyện qua những cuộc đổi chác còn tàn nhẫn hơn của cô hoạt động nhanh hơn nỗi sợ. Cô không thể để Sơn làm hỏng chuyện. Một hành động ngu ngốc của anh ta lúc này có thể khiến cả hai phải trả giá bằng mạng sống. Phải kiểm soát tình hình.

Ngay khi Sơn định nói thêm điều gì đó, Hương đã đứng phắt dậy. Cơ thể cô hơi lảo đảo vì men rượu, nhưng giọng nói của cô lại kiên quyết một cách đáng ngạc nhiên.

“Khoan đã!”

Mọi ánh mắt đổ dồn về phía cô. A-Tùng nhíu mày, nhìn cô chờ đợi.

Hương không nhìn gã. Cô quay sang, nắm lấy cánh tay của Sơn, kéo anh ta đứng dậy. “Để tôi… nói chuyện với anh ấy trước đã.”

Cô nói với A-Tùng, nhưng thực chất là một lời tuyên bố. Rồi không đợi gã trả lời, cô kéo Sơn đi về phía một góc tối sau một tảng đá lớn, xa khỏi ánh mắt của đám thợ săn.

A-Tùng nhìn theo bóng lưng của hai người họ khuất vào trong bóng tối. Gã không ngăn cản. Gã chỉ khoanh tay trước ngực, một nụ cười bí hiểm và thích thú lại hiện lên trên môi. Gã ra hiệu cho đám đàn em ngồi yên.

*****

Bóng tối sau tảng đá đặc quánh và lạnh lẽo. Ánh trăng chỉ đủ lọt qua kẽ lá, tạo thành những vệt sáng lốm đốm, khiêu vũ trên mặt đất ẩm ướt và trên hai thân hình đang đối diện nhau trong im lặng. Hương buông tay Sơn ra, cái nắm tay vừa rồi của cô, tuy kéo một người đàn ông to lớn, nhưng lại không một chút do dự.

Sơn thở dốc, men rượu và sự nhục nhã khiến đầu óc anh ta quay cuồng. “Hương, em đừng làm thế. Chúng ta… chúng ta có thể tìm cách khác… Anh sẽ…”

Anh ta định nói gì đó, “anh sẽ bảo vệ em”, “anh sẽ chiến đấu với chúng”, nhưng những lời đó nghẹn lại trong cổ họng. Anh ta lấy gì để chiến đấu? Bằng đôi tay quen cầm bút ký giấy tờ? Bằng cái danh giám đốc đã trở thành vô nghĩa ở nơi này? Lời nói của anh ta trở nên rỗng tuếch và thảm hại.

Hương nhìn anh ta, ánh mắt cô không còn là sự dịu dàng của người vợ, mà là cái nhìn lạnh lùng của một người lính nhìn một đồng đội đã gục ngã.

“Cách nào nữa hả anh?” – Giọng cô đều đều, không một chút gợn sóng. “Anh nhìn lại đi. Đây không phải Hà Nội. Đây là rừng. Không có tiền, không có quyền lực, chỉ có luật của kẻ mạnh. Anh muốn cả hai chúng ta chết ở đây à? Chết vì một chút sĩ diện đàn ông vô dụng của anh sao?”

Những lời nói của cô như những nhát dao đâm thẳng vào trái tim đã rỉ máu của Sơn. Anh ta lùi lại, ngồi phịch xuống một gốc cây, hai tay ôm lấy đầu. Đúng vậy. Anh ta hoàn toàn vô dụng.

*Gã đàn ông này đã sụp đổ rồi,* Hương lạnh lùng nghĩ. *Giờ anh ta chỉ là một gánh nặng về mặt tinh thần. Mình phải vô hiệu hóa anh ta. Phải cho anh ta thứ anh ta muốn, để anh ta câm lặng, để anh ta không gây rối khi mình đi “làm việc”. Đây là việc phải làm.*

“Ngồi yên đấy,” – cô ra lệnh, giọng không một chút tình cảm.

Cô không chờ anh ta trả lời. Cô đẩy vai anh ta, ép anh ta dựa hẳn vào thân cây xù xì. Rồi, trước ánh mắt ngỡ ngàng và đau đớn của Sơn, cô từ từ quỳ xuống.

Dưới ánh trăng mờ ảo, một cảnh tượng đầy trớ trêu hiện ra. Một người đàn bà, dù khoác trên mình bộ quần áo thổ cẩm thô kệch, nhưng không thể giấu được những đường nét của một cơ thể được nuông chiều, đang quỳ gối trước một gã đàn ông trong bộ vest rách nát. Mái tóc dài của cô xõa xuống, che đi một phần khuôn mặt, chỉ để lộ sống mũi cao và đôi môi mím chặt. Lưng cô thẳng, một sự kiêu hãnh đến bệnh hoạn ngay cả trong tư thế của một kẻ phục tùng. Sơn ngồi đó, bất động như một pho tượng, một vị vua đã mất ngôi đang được ban cho ân huệ cuối cùng.

Hương không do dự. Cô vươn tay, tự mình cởi chiếc thắt lưng da đắt tiền của Sơn, rồi kéo khóa quần của anh ta xuống. “Nó” bật ra, một sự sống yếu ớt trong đêm lạnh. *Cũng chỉ đến thế này thôi,* cô thầm nghĩ, một sự so sánh máy móc với những “công cụ” to lớn, mạnh mẽ mà cô đã từng phải đối mặt. Nhưng đêm nay, nó không phải là vũ khí của kẻ khác, mà là liều thuốc an thần cho người bạn đồng hành của cô.

Cô ngẩng lên nhìn anh ta, khuôn mặt cô hoàn toàn vô cảm, chuyên nghiệp như một cô y tá sắp thực hiện một thủ thuật y tế. Rồi cô cúi xuống, đôi môi mềm mại từ từ ngậm lấy dường vật của anh ta.

Vị mằn mặn và mùi ngai ngái đặc trưng của đàn ông xộc lên mũi cô. Men rượu từ bữa tối dường như làm các giác quan của cô nhạy bén hơn, cô cảm nhận mọi thứ rõ ràng đến mức ghê tởm. Nhưng đôi môi cô vẫn làm việc một cách máy móc. Đầu lưỡi cô lướt dọc theo những đường gân, rồi xoáy tròn một cách điêu luyện. Tiếng “ột ọt” ẩm ướt bắt đầu vang lên trong không gian tĩnh lặng.

Từ góc nhìn của Sơn, cảnh tượng này là một sự tra tấn ngọt ngào. Người đàn bà của anh, đang quỳ dưới chân anh, phục vụ anh bằng miệng. Khoái cảm thể xác chạy rần rần khắp cơ thể, nhưng cùng lúc đó, sự nhục nhã còn lớn hơn gấp bội. Ý nghĩ đó khiến dương vật của anh ta càng cương cứng hơn trong miệng cô, một sự phản bội của chính cơ thể mình. Anh ta nắm chặt hai tay vào đám rễ cây, nghiến răng, đầu ngửa ra sau, vừa cố gắng tận hưởng khoái cảm, vừa muốn gào lên vì bất lực.

Hương cảm nhận được sự thay đổi của anh ta. Cô tăng tốc. Miệng và tay cô phối hợp một cách nhịp nhàng, một vũ điệu trần trụi và thuần thục. Cô chỉ có một mục tiêu duy nhất: kết thúc việc này thật nhanh. *Chết tiệt!* – cô rủa thầm trong đầu. *Ngay cả với anh ta, trong hoàn cảnh này… cái cơ thể khốn nạn này!* Cô cảm nhận được một luồng hơi nóng quen thuộc bắt đầu nhen nhóm ở bụng dưới, một sự co thắt nhẹ nơi tử cung. Cơ thể cô đang phản ứng lại, một cách vô thức. Cô ghê tởm nó, ghê tởm chính bản thân mình.

Sơn không thể chịu đựng được nữa. Anh ta khẽ rên lên một tiếng, toàn thân co giật. Một dòng chất lỏng ấm nóng, đặc sệt phụt ra, lấp đầy khoang miệng cô.

Ngay lập tức, Hương ngẩng lên, đẩy anh ta ra. Cô quay đi, ho khan vài tiếng rồi dùng mu bàn tay quệt ngang miệng một cách thô bạo. Không một chút cảm xúc. Không một cái nhìn.

Cô đứng dậy, bộ quần áo thổ cẩm xộc xệch không che được sự mệt mỏi nhưng lại tôn lên vẻ lạnh lùng đến tàn nhẫn của cô lúc này. Cô nhìn xuống Sơn, người đàn ông vẫn đang ngồi dựa vào gốc cây, mắt nhắm nghiền, thở dốc.

“Xong rồi,” – cô nói, giọng đều đều như một cái máy.

Rồi, không một lời từ biệt, cô nói câu kết thúc, một nhát dao cuối cùng đâm vào sự im lặng.

“Giờ đến lượt em đi thực hiện giao kèo”

Cô quay lưng, dứt khoát. Bóng cô nhỏ dần rồi hòa vào bóng tối, bước về phía ánh lửa bập bùng, nơi ba con sói đang chờ đợi. Bỏ lại Sơn một mình, rã rời, trống rỗng và bị nghiền nát hoàn toàn trong đêm rừng hoang lạnh lẽo. Anh ta đã được “khai vị”, và giờ đây, anh ta chỉ còn là một khán giả bất đắc dĩ của một bữa tiệc mà người đàn bà của anh là món chính.

« Chương trước Trước Chương kế Kế »
Đang tải...