Thu Hương – Cô thư ký xinh đẹp
Chương 73 : Giao Ước Với Thần Rừng
Chương 24: Giao Ước Với Thần Rừng
Gã tiến về phía Sơn, không nói một lời, chỉ đặt một bát nước và một củ khoai lang nướng còn nóng hổi xuống sàn. Rồi gã quay sang phía Hương, làm điều tương tự. Hành động có vẻ tử tế, nhưng ánh mắt gã khi nhìn cô lại không hề tử tế chút nào. Nó lướt qua cơ thể cô một cách chậm rãi, trần trụi, như một tay lái buôn đang thẩm định một món hàng quý giá vừa rơi từ trên trời xuống.
Sơn cố gượng dậy, giọng khàn đặc: “Cảm ơn… cảm ơn các anh đã cứu chúng tôi.” Anh ta cố gắng lấy lại phong thái của một người có địa vị. “Tôi là giám đốc một công ty lớn ở Hà Nội. Chỉ cần các anh giúp chúng tôi về lại biên giới Việt Nam, tôi sẽ không quên ơn. Tôi sẽ trả cho các anh một số tiền lớn, đủ để các anh sống sung túc cả năm.”
Những gã thợ săn khác đưa mắt nhìn A-Tùng, chờ đợi phản ứng của kẻ cầm đầu. A-Tùng không trả lời ngay. Gã ngồi xổm xuống bên bếp lửa, khều vài thanh củi, để những tàn lửa đỏ rực bay lên. Một lúc lâu sau, gã mới nhếch mép cười, một nụ cười khinh bạc.
“Tiền?” – Gã nói, giọng trầm và đều đều. “Người Kinh các người đúng là chỉ biết có tiền. Nhưng ở cái nơi khỉ ho cò gáy này, tiền của các người chỉ là giấy lộn.”
Gã đứng dậy, tiến lại gần Sơn. “Tao không biết mày là giám đốc hay chủ tịch. Tao chỉ biết, lời hứa của người Kinh dưới xuôi, gió thổi là bay. Ở đây, chỉ có thứ cầm được trong tay mới là thật.”
Nói rồi, ánh mắt của A-Tùng rời khỏi Sơn, chuyển sang Hương. Một lần nữa, gã nhìn cô từ đầu đến chân. Nhưng lần này, ánh mắt không còn là sự thẩm định, mà là sự ra giá.
“Tao có thể đưa chúng mày về. Phải mất một tuần băng rừng. Đường đi vất vả, nguy hiểm. Bọn tao sẽ bảo vệ chúng mày.” Gã dừng lại, để sự im lặng tăng thêm sức nặng cho lời nói của mình. “Nhưng bọn tao cũng phải có cái giá của mình.”
“Anh muốn bao nhiêu? Cứ ra giá.” – Sơn vội nói, như một kẻ chết đuối vớ được cọc.
A-Tùng cười phá lên, một tiếng cười man dại vang vọng khắp căn nhà sàn. “Mày vẫn không hiểu à?”
Gã hất hàm về phía những người anh em của mình. “Mày thấy không? Bọn tao đi rừng cả tháng, có khi hai tháng, không nhìn thấy bóng dáng đàn bà. Sức của bọn tao là sức của bò mộng, của hổ báo. Mày nghĩ bọn tao giải quyết nó bằng cách nào?”
Sơn sững người, mặt trắng bệch. Anh ta bắt đầu hiểu ra. Anh ta lắp bắp: “Mày… mày định…”
A-Tùng không thèm nhìn Sơn nữa. Gã nhìn thẳng vào Hương. Đôi mắt sắc như dao của gã như muốn lột trần cô ra ngay tại chỗ. “Bọn tao cần một thứ ‘bảo chứng’ cho chuyến đi. Mày, hoặc là cô ta. Mày chọn đi.” Gã nói với Sơn, nhưng ánh mắt thì dán chặt vào Hương. Gã biết thừa gã đàn ông kia đã là một phế vật, không còn giá trị lợi dụng.
“Không! Mày không được làm thế! Đồ khốn!” – Sơn gào lên, cố lao tới nhưng hai gã thợ săn đã đứng dậy, chặn anh ta lại.
Hương ngồi chết lặng. Tai cô ù đi. Cô hiểu rồi. Cô hiểu tất cả. Cái giá của sự sống sót. Cái giá của việc được trở về. Nó không phải là tiền. Nó là thân thể của cô. Cô nhìn Sơn đang bị giữ chặt, bất lực và nhục nhã. Cô nhìn đám thợ săn với ánh mắt như thú đói. Và cuối cùng, cô nhìn A-Tùng, kẻ cầm đầu, kẻ đang ra giá.
Trong một khoảnh khắc, sự sợ hãi tột độ trong cô bỗng biến mất, thay vào đó là một sự lạnh lẽo đến đáng sợ. Bộ não của một cử nhân kinh tế loại ưu, của một người đàn bà đã quen với việc dùng cơ thể mình làm công cụ để đổi chác, bắt đầu vận hành hết công suất. *Đây không phải là lúc để sợ hãi. Đây là một cuộc đàm phán. Một bản hợp đồng. Giá của nó là mạng sống của cả hai người. Và cái mình có để trả… chỉ là cơ thể này. Mình đã từng làm nó vì tiền, vì địa vị. Tại sao lại không thể làm nó vì mạng sống?*
Ý nghĩ đó lóe lên, và nó xua tan mọi sự yếu đuối. Hương hít một hơi thật sâu, cố gắng nén lại sự run rẩy trong lồng ngực. Cô đứng dậy, bước qua người Sơn, tiến thẳng về phía A-Tùng.
Sơn nhìn cô, ánh mắt vừa kinh ngạc vừa tuyệt vọng. “Hương! Em… em định làm gì?”
Cô không trả lời. Cô chỉ nhìn thẳng vào mắt A-Tùng, đôi mắt mà chỉ vài phút trước còn làm cô sợ hãi đến chết khiếp. Giờ đây, cô đối diện với nó, sòng phẳng.
“Được.” – Giọng cô vang lên, không lớn, nhưng rõ ràng và đanh thép giữa sự im lặng của núi rừng. “Tôi đồng ý.”
Một từ. Chỉ một từ thôi, nhưng nó như một nhát búa đóng sập mọi hy vọng của Sơn. Anh ta khuỵu xuống. A-Tùng nhìn cô, có chút ngạc nhiên, rồi sự ngạc nhiên đó nhanh chóng biến thành một nụ cười thích thú. Gã không ngờ con mồi này lại có sự can đảm đến vậy.
“Tốt. Rất tốt.” – A-Tùng gật đầu. “Tao thích những người biết điều như cô.”
*****
Sau lời tuyên bố lạnh lùng của Hương, không khí trong nhà sàn như đặc quánh lại. Sơn nhìn cô, ánh mắt chứa đầy sự kinh hoàng và một nỗi nhục nhã không thể che giấu. Gã đàn ông đã từng đứng trên đỉnh cao quyền lực, từng coi cô như một món đồ chơi, giờ đây phải chứng kiến chính món đồ chơi đó đem thân mình ra để đổi lấy mạng sống cho cả hai. Anh ta muốn gào lên, muốn ngăn cản, nhưng cổ họng nghẹn đắng. Anh ta biết, trong thế giới này, anh ta đã hoàn toàn vô dụng.
A-Tùng không hề để tâm đến Sơn. Gã nhìn Hương, đôi mắt sắc như dao găm ánh lên một tia thích thú. Gã không vội vàng chấp nhận, mà ra hiệu cho cô đi theo gã ra một góc khuất của nhà sàn, nơi ánh lửa chỉ còn là một vệt sáng mờ ảo, tách biệt hẳn khỏi những cặp mắt tò mò còn lại.
“Chuyện của giao ước” – A-Tùng nói, giọng đủ lớn để Sơn nghe thấy – “chỉ nên nói với kẻ cầm đầu thôi.”
Một câu nói nhẹ như gió thoảng, nhưng lại là một nhát dao đâm thẳng vào lòng tự trọng của Sơn, đẩy anh ta ra khỏi cuộc chơi một cách không thương tiếc.
Hương im lặng bước theo A-Tùng. Cô được đưa cho một bộ quần áo thổ cẩm cũ, thô ráp và rộng thùng thình. Khi cô thay đồ xong, lớp vải cứng cọ vào làn da mịn màng khiến cô hơi khó chịu, nhưng nó cũng che đi những đường cong chết người, tạm thời biến cô thành một người đàn bà của núi rừng. Chỉ có đôi mắt là không thể che giấu được, nó vẫn sáng và sắc lạnh.
Họ ngồi đối diện nhau, cách một khoảng vừa đủ. A-Tùng ngồi xổm trên sàn, cái thế ngồi đầy bản năng của một con thú săn mồi đang thư giãn trong lãnh địa của nó. Một tay gã cầm con dao đi rừng nhỏ, sắc lẹm, thong thả gọt móng tay, tay kia cầm một bầu rượu. Gã không nhìn cô, nhưng Hương biết không một cử động nào của cô thoát khỏi sự quan sát của gã.
Hương quyết định ra đòn trước. Cô không thể để mình rơi vào thế bị động.
“Tôi đã đồng ý,” – cô nói, giọng đều đều, không một chút cảm xúc. “Nhưng phải có luật lệ. Sự sống của chúng tôi đổi bằng cơ thể của tôi. Đó là một giao dịch sòng phẳng. Và trong một giao dịch, các điều khoản phải rõ ràng.”
A-Tùng dừng động tác gọt móng tay. Gã ngẩng lên, nhìn cô, ánh mắt ánh lên vẻ tò mò. “Luật lệ? Ở trong rừng của tao mà mày đòi có luật lệ sao, cô bé?”
“Đúng vậy,” – Hương nhìn thẳng vào mắt gã. “Luật lệ để đảm bảo các anh có được thứ mình muốn, và tôi không trở thành một cái xác vô hồn trước khi đến được biên giới. Thứ nhất, mỗi đêm một người. Tuyệt đối không có chuyện tất cả cùng vào một lúc. Thứ hai, tôi là người quyết định thứ tự. Thứ ba, không được làm tôi bị thương.”
A-Tùng bật cười, một tiếng cười trầm, khàn, phát ra từ lồng ngực. Gã lắc đầu, nốc một ngụm rượu lớn.
“Cô bé, mày tính toán giỏi đấy. Nhưng mày tính sai rồi.” Gã giơ lên hai ngón tay. “Tao có hai thằng em nữa. A-Láo và A-Chinh. Một tuần có bảy đêm. Mày nghĩ tao sẽ để anh em tao nhìn nhau mà thèm à? Không được. Luật của tao rất đơn giản: tất cả đều phải được giải tỏa.”
Tim Hương thót lại. *Chết tiệt, gã không phải một kẻ ngu dốt. Gã là một thủ lĩnh, gã phải đảm bảo quyền lợi cho bầy đàn của mình. Phương án một một đã thất bại.* Bộ não cô điên cuồng vận hành. *Tình huống tệ nhất là gì? Một vụ cưỡng hiếp tập thể. Mình sẽ không thể sống sót qua nổi đêm đầu tiên. Phải ngăn chặn điều đó, nhưng vẫn phải đáp ứng yêu cầu của gã. Phải kiểm soát được quy trình, dù nó có nhục nhã đến đâu.*
Một ý nghĩ điên rồ nhưng cũng là lối thoát duy nhất lóe lên. Hương hít một hơi thật sâu, cái lạnh của sương đêm giúp cô giữ được sự tỉnh táo.
“Được,” – cô nói lại, giọng lần này còn lạnh hơn. “Tất cả các anh. Nhưng luật lệ vẫn phải có.” Cô ngẩng lên, nhìn thẳng vào A-Tùng, ánh mắt không một chút sợ hãi. “Hai ngày tôi sẽ giải toả cho các người một lần. Sẽ không có quan hệ tập thể. Tôi sẽ chuẩn bị một chỗ kín đáo. Mỗi lần, chỉ một người được vào. Những người còn lại…” Cô ngừng lại một giây, rồi nói ra vế sau cùng, từng từ một như những viên đá ném xuống mặt hồ tĩnh lặng. “… có thể xem.”
A-Tùng sững người. Gã nhìn cô chằm chằm, cố gắng tìm kiếm một sự đùa cợt hay điên rồ trong mắt cô. Nhưng không. Chỉ có sự bình thản đến chết chóc của một người đang đưa ra một quyết định kinh doanh. Biến sự nhục nhã kinh hoàng nhất thành một màn trình diễn có kiểm soát. Đây không phải là phản ứng của một con mồi. Đây là tư duy của một kẻ đi săn khác.
Gã bật cười, lần này là một tràng cười sảng khoái, vang dội. Gã thực sự bị ấn tượng.
“Ha ha ha! Được! Mày được lắm cô bé! Thông minh! Tao đồng ý. Chốt như vậy!”
Gã đã hoàn toàn bị thuyết phục. Nhưng gã vẫn muốn thử thách cô lần cuối, muốn đẩy cô đến giới hạn cùng cực của sự trần trụi. Gã ghé sát lại, gần đến mức Hương có thể ngửi thấy mùi rượu và mùi mồ hôi đàn ông đặc trưng của gã. Giọng gã thì thầm, đầy ẩn ý.
“Thế còn… cái lối đi đặc biệt thì sao?” Gã cười khẩy. ” Cửa sau của cô đấy. Lối đó… chắc có thằng nào dưới xuôi được chơi rồi nhỉ? Nó có nằm trong giao ước không?”
Một câu hỏi tàn nhẫn, một sự sỉ nhục cuối cùng, được tung ra để xem cô sẽ phản ứng thế nào. Nếu cô khóc lóc, van xin, gã sẽ lập tức mất hứng. Nhưng Hương không làm thế.
Cô không nao núng, thậm chí không chớp mắt. Cô nhìn thẳng vào ánh mắt của gã, giọng lạnh tanh, đầy tính thực tế, như một kỹ sư đang thảo luận về thông số kỹ thuật.
“Lối đó chỉ mở khi có suối, có sông.” Cô nói. “Tôi cần sạch sẽ tuyệt đối. Tôi không muốn có ‘sự cố’ trong lúc ‘làm việc’. Nếu trong chuyến đi, anh tìm được một nơi như vậy, và anh muốn, thì nó sẽ nằm trong giao ước.”
Lần này thì A-Tùng hoàn toàn bị đánh gục. Gã không còn cười nữa, mà chỉ nhìn cô, một cái nhìn pha trộn giữa sự kinh ngạc, thán phục và một chút gì đó giống như sự tôn trọng. Gã đã gặp nhiều người đàn bà, nhưng chưa từng gặp một ai như thế. Một người đàn bà có thể biến sự nhục nhã nhất thành một điều khoản hợp đồng, biến cơ thể mình thành một công cụ với những “yêu cầu kỹ thuật” rõ ràng. Gã không còn chỉ thấy một món đồ chơi, gã thấy một “nữ chúa” trong hoàn cảnh của một nô lệ.
“Được!” – A-Tùng đứng thẳng dậy, giọng nói đầy dứt khoát. “Cứ theo lời mày! Đêm nay bắt đầu. Tao sẽ là người đầu tiên.”
Giao ước đã được ký kết, không phải bằng máu, mà bằng những lời nói lạnh lùng và một sự thấu hiểu bệnh hoạn giữa hai con thú đầu đàn. Hương bước trở lại phía bếp lửa, nơi Sơn vẫn đang ngồi bất động. Anh ta nhìn thấy hai người nói chuyện, thấy A-Tùng phá lên cười, và giờ là cái gật đầu của gã. Một cảm giác bất lực và lạnh lẽo đến rợn người chạy dọc sống lưng Sơn. Anh ta biết, một bản hợp đồng nhục nhã vừa được ký kết.
