Thu Hương – Cô thư ký xinh đẹp
Chương 23: Cái Bẫy Sập
Ba ngày sau, đúng 9 giờ tối. Hương và Sơn, mang theo một khối lượng tiền mặt khổng lồ gói ghém kỹ lưỡng trong những chiếc vali du lịch cũ kỹ, theo chân người dẫn đường của Lão Quạ đi sâu vào một khu công nghiệp hoang tàn. Không khí đặc quánh mùi ẩm mốc và kim loại rỉ sét. Những nhà xưởng bỏ hoang nối tiếp nhau, cao lớn và vô hồn như những bộ xương khổng lồ giữa đêm. Ánh trăng mờ nhạt chỉ đủ để tạo ra những cái bóng ma quái, khiến mọi thứ trở nên u ám và đầy đe dọa. Hương cảm thấy lồng ngực mình siết chặt, một dự cảm không lành len lỏi. Nhưng hình ảnh những con số lợi nhuận nhảy múa trong đầu đã át đi mọi tiếng nói cảnh báo.
Người dẫn đường của Lão Quạ là một thanh niên trẻ, mặt búng ra sữa, ánh mắt lấm lét. Hắn không nói một lời nào, chỉ dẫn họ đi qua những con đường ngoằn ngoèo, rồi dừng lại trước một nhà kho cũ kỹ, cửa sắt rỉ sét khóa bằng một ổ khóa to bản. Hắn gõ ba tiếng dứt khoát lên cánh cửa, rồi lùi lại. Một lúc sau, cánh cửa kẽo kẹt mở ra.
Bên trong, ánh sáng vàng vọt từ một bóng đèn treo lủng lẳng chiếu xuống một không gian rộng lớn, bừa bộn. Mùi dầu mỡ, bụi bặm và một thứ mùi tanh nồng khó tả xộc thẳng vào mũi. Vài người đàn ông vạm vỡ, mặt mũi bặm trợn đứng dựa vào những chồng hàng hóa cao ngất, ánh mắt dò xét. Lão Quạ không có mặt.
Một gã đàn ông trung niên, thân hình béo tròn như cái lu, tóc húi cua, ngồi trên một chiếc ghế nhựa cũ kỹ. Hắn không có vẻ nguy hiểm như Lão Quạ, nhưng ánh mắt lờ đờ của hắn lại toát ra một sự lọc lõi, lạnh lùng. Hắn vẫy tay ra hiệu cho họ tiến lại.
“Tiền đâu?” Gã hỏi, giọng khàn khàn.
Sơn ra hiệu cho Hương. Cô mở chiếc vali lớn nhất, để lộ những cọc tiền mặt xanh đỏ xếp ngay ngắn. Tổng cộng là hai mươi tỷ đồng. Một con số khổng lồ, đủ để mua cả một gia tài ở đất nước này.
Gã béo nhếch mép, ánh mắt sáng lên một cách tham lam. Hắn không đếm, chỉ gật đầu. “Hàng sẽ đến sau. Giờ thì các người có thể đi.”
Sơn nhíu mày. “Hàng đâu? Chúng tôi muốn kiểm tra hàng trước.”
“Hàng của Lão Quạ, không ai được phép kiểm tra trước.” Gã béo nói, giọng đã không còn vẻ bình thản. “Nếu không tin, thì cứ việc ôm tiền về.”
Một dự cảm cực xấu ập đến Hương. Cô nhìn quanh. Không gian nhà kho quá trống trải, những chồng hàng hóa cao ngất lại quá lộn xộn, không hề có bất kỳ dấu hiệu nào của việc sắp xếp hay vận chuyển. Cô cảm thấy một cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng.
“Sơn, có gì đó không đúng,” Hương thì thầm, bàn tay cô đặt nhẹ lên cánh tay gã.
Nhưng Sơn đã bị tiền làm mờ mắt. Gã liếc nhìn Hương một cái, rồi quay sang gã béo. “Được. Tôi sẽ tin tưởng Lão Quạ lần này. Nhưng nếu hàng không đúng hẹn…”
Chưa kịp nói hết câu, một tiếng còi báo động chói tai bỗng nhiên vang lên, xé toạc không gian tĩnh mịch của đêm tối. Tiếp theo là ánh đèn pha chói lòa của những chiếc xe cảnh sát, quét ngang qua các ô cửa sổ bụi bặm của nhà kho. Từ bên ngoài, tiếng chó sủa dồn dập, tiếng người la hét và tiếng bước chân dồn dập vang vọng.
Gã béo bật cười khẩy, một nụ cười đầy hả hê. “Khỏi cần chờ hàng nữa rồi. Hàng của các người… đang ở bên ngoài đấy.”
Mặt Sơn tái mét. Gã sững sờ nhận ra, mình đã bị chơi một vố đau đớn. Lão Quạ không bán hàng, lão bán chính họ.
“Chạy!” Sơn gầm lên, nắm chặt tay Hương, điên cuồng lao về phía cửa sau của nhà kho. Tiền bạc, hàng hóa, mọi thứ đều bị bỏ lại. Giờ đây, thứ duy nhất họ muốn giữ là mạng sống.
Đám người của gã béo không đuổi theo, chỉ đứng đó nhìn họ chạy, ánh mắt đầy vẻ thích thú man rợ. Hương không kịp nhìn lại, cô chỉ cảm thấy tiếng tim mình đập thình thịch trong lồng ngực như muốn nhảy ra ngoài. Cô nghe thấy tiếng bước chân dồn dập của cảnh sát ngày càng gần, tiếng súng nổ chát chúa vang lên phía sau lưng.
Họ lao qua một cánh cửa gỗ mục nát, thoát ra một con hẻm nhỏ phía sau nhà kho. Hẻm tối đen như mực, đầy rẫy những bụi cây dại và đống đổ nát. Sơn không chần chừ, kéo Hương băng qua những bụi cây gai góc, không quan tâm đến những vết xước đang cào vào da thịt.
Phía sau, tiếng súng nổ càng lúc càng lớn, và tiếng la hét của cảnh sát vang vọng. Có lẽ họ đã phát hiện ra đường thoát. Sơn và Hương chỉ biết chạy, chạy một cách vô định, cho đến khi họ lao vào một khu rừng rậm rạp, nơi những bóng cây cổ thụ nuốt chửng mọi ánh sáng, và những con đường mòn biến mất trong bóng đêm.
Kiệt sức. Hoảng loạn. Sợ hãi. Từ hai ông bà chủ quyền lực, họ bỗng chốc trở thành những kẻ đào tẩu không một đồng xu dính túi, không giấy tờ tùy thân, bị săn đuổi như những con thú hoang trong một khu rừng xa lạ. Tiếng súng đã tắt, nhưng tiếng tim đập thình thịch của Hương thì vẫn không ngừng. Cô ngã khụy xuống dưới một gốc cây cổ thụ, thở hổn hển, cảm thấy thế giới xung quanh mình đang quay cuồng.
“Hương… cố lên…” Sơn nói, giọng gã khàn đặc, gã cũng không còn sức.
Hương nhìn lên Sơn, khuôn mặt gã lấm lem bùn đất và mồ hôi. Ánh mắt gã không còn vẻ tự mãn, thay vào đó là sự tuyệt vọng và hoảng loạn. Cô nhận ra, trong cái bẫy này, họ đã mất tất cả. Mất tiền, mất hàng, và có thể… mất cả mạng sống. Cái giá cho tham vọng của họ, có lẽ còn đắt hơn bất cứ thứ gì họ từng tưởng tượng. Họ đã vào hang cọp, và giờ, cọp đã ngậm chặt lấy họ.
“Cố lên em! Sắp sáng rồi! Chúng nó không đuổi theo mãi được đâu! Chỉ cần qua được con suối phía trước, chúng ta sẽ an toàn!” Giọng Sơn khàn đặc, hụt hơi, nhưng vẫn cố tỏ ra mạnh mẽ.
Nhưng Hương biết, đó chỉ là lời nói dối. Lối thoát ở đâu, chính gã cũng không biết. Cả hai, từ vị thế của Vua và Hoàng hậu trên thương trường, giờ đã trở thành những con thú bị săn đuổi, khốn khổ và tuyệt vọng. Tiền bạc, quyền lực, địa vị… tất cả đã bị bỏ lại phía sau, cùng với đống tiền mặt khổng lồ mà họ mang theo để rồi bị Lão Quạ, con cáo già đó, bán đứng.
*Chết tiệt! Tất cả là tại lòng tham!* – Hương rủa thầm trong đầu. – *Tại mình, và tại cả gã đàn ông đang kéo mình đi đây!*
Cô nhìn tấm lưng toát mồ hôi của Sơn, một cảm giác căm hận và dựa dẫm lẫn lộn trào lên. Chính gã đã vẽ ra con đường làm ăn mạo hiểm này, hứa hẹn về lợi nhuận khổng lồ, về việc độc chiếm thị trường. Và chính cô, cũng đã bị mờ mắt bởi những con số đó, sẵn sàng lao vào hang quỷ. Giờ thì hay rồi, họ đang ở trong địa ngục, một địa ngục trần gian đúng nghĩa.
Cơn mưa rừng bất chợt đổ xuống, xối xả. Mưa không làm họ mát hơn, trái lại, nó khiến không khí càng thêm ẩm ướt, ngột ngạt. Bùn đất dưới chân trở nên trơn trượt, khiến mỗi bước chạy như một canh bạc. Hương trượt chân ngã dúi dụi.
“A!”
Sơn vội quay lại, đỡ cô dậy. “Có sao không?”
Hương lắc đầu, nhưng nước mắt đã hòa cùng với nước mưa. Cô kiệt sức thật rồi. Cơ thể vốn được chăm sóc kỹ lưỡng của cô đang gào thét phản đối. Lồng ngực cô đau nhói, không khí hít vào chỉ toàn mùi bùn đất và lá cây mục rữa. Đôi chân cô không còn cảm giác nữa.
“Em không đi được nữa đâu Sơn à… thật đấy…”
Sơn nhìn cô, rồi nhìn vào bóng đêm vô tận trước mặt. Sự tuyệt vọng hiện rõ trong mắt gã. “Cố một chút nữa thôi, Hương. Anh cõng em nhé?”
Chưa kịp để Hương trả lời, đầu óc cô đã quay cuồng. Mọi âm thanh của khu rừng bắt đầu lùi xa, nhường chỗ cho một tiếng ù ù trong tai. Hình ảnh của Sơn trước mặt cô nhòe đi, rồi chìm vào bóng tối. Cô ngất đi, buông xuôi cơ thể rã rời của mình cho số phận. Sơn cũng không khá hơn, gã chỉ kịp cố gắng đỡ lấy cô, rồi cả hai cùng đổ gục xuống lớp lá cây ẩm ướt.
…
Hương không biết mình đã ngất đi bao lâu. Khi cô tỉnh lại, cảm giác đầu tiên là mùi khói bếp quen thuộc và một mùi lạ ngai ngái của lá thuốc rừng. Không còn cái ẩm ướt, lạnh lẽo của đất rừng, dưới lưng cô là sự cứng ráp nhưng khô ráo của sàn gỗ.
Cô từ từ mở mắt. Trần nhà là những thanh gỗ đen bóng vì khói, được đan vào nhau một cách khéo léo. Một căn nhà sàn. Cô đang ở trong một căn nhà sàn.
Cô quay đầu. Sơn đang nằm bất động bên cạnh, có vẻ vẫn chưa tỉnh. Quần áo cả hai đã được thay bằng những bộ đồ thổ cẩm cũ kỹ nhưng sạch sẽ.
Và rồi, cô nhận ra mình không chỉ có hai người.
Xung quanh cô, ngồi chồm hỗm là bốn, năm người đàn ông. Họ có làn da đen sạm vì nắng gió, gò má cao, và thân hình rắn chắc của những người sống dựa vào núi rừng. Họ không nói gì, chỉ im lặng nhìn cô và Sơn, những ánh mắt không hoàn toàn thù địch, nhưng đầy vẻ tò mò, soi mói như đang xem một loài sinh vật lạ vừa bắt được. Hương bất giác kéo tấm chăn mỏng lên che lấy cơ thể.
Nhưng ánh mắt khiến cô sợ hãi nhất không phải từ những người đó.
Ở góc phòng, bên cạnh bếp lửa, một gã đàn ông khác đang ngồi. Gã cũng trạc ngoài ba mươi, thân hình không quá đô con nhưng săn chắc như gỗ lim, không một thớ mỡ thừa. Gã ở trần, để lộ những hình xăm kỳ lạ trên bắp tay và ngực. Gương mặt gã góc cạnh, từng trải, và đặc biệt là đôi mắt. Đôi mắt gã sáng và sắc như một lưỡi dao găm mới mài, không chỉ nhìn cô, mà là “đánh giá”. Gã nhìn cô từ đầu đến chân, từ mái tóc rối bù, khuôn mặt lấm lem đến những phần cơ thể lấp ló dưới lớp quần áo thổ cẩm rộng thùng thình. Đó là ánh mắt của kẻ cầm đầu, ánh mắt của một con sói đầu đàn đang xem xét con mồi vừa rơi vào lãnh địa của mình.
Gã đàn ông đó, chính là A-Tùng, vị vua không ngai của khu rừng này. Và Hương, dù chưa biết, đã hiểu rằng mình vừa thoát khỏi một địa ngục để rồi rơi vào một cái lồng khác, nơi luật chơi còn tàn khốc hơn gấp bội.
