Tổng số

0


Giỏ hàng rỗng


Thu Hương – Cô thư ký xinh đẹp

Chương 71 : Miếng Mồi Béo Bở​



Chương 22: Miếng Mồi Béo Bở​

Không khí trong phòng VIP của nhà hàng hải sản nơi vùng biên vẫn còn đặc quánh dư vị của chiến thắng. Mùi muối mặn mòi của gió biển quyện với hương thơm của tôm hùm nướng bơ tỏi, một sự xa xỉ đến mức gần như trần tục, giống hệt như mối quan hệ của hai con người đang ngồi đối diện nhau. Tiếng những ly rượu vang trắng va vào nhau lanh canh, trong veo như tiếng cười của một người đàn bà vừa đạt được thứ mình muốn.

Thu Hương hôm nay không mặc những bộ vest công sở cứng nhắc. Cô chọn cho mình một chiếc váy lụa đen tuyền, thứ lụa thượng hạng mềm mại như nước, chảy tràn trên từng đường cong cơ thể. Chiếc váy không hở hang, cổ thuyền kín đáo, tay dài, nhưng chính sự kín đáo đó lại là một lời mời gọi đầy khiêu khích. Tấm vải đen bóng ôm lấy vòng eo con kiến, tôn lên cặp hông nở nang và cặp mông tròn trịa, thứ vũ khí đã giúp cô chinh phạt bao nhiêu gã đàn ông. Nó không bó chặt một cách dung tục, mà chỉ nhẹ nhàng lướt qua, đủ để bất cứ ánh mắt nào cũng phải dừng lại, cố gắng tưởng tượng ra sự hoàn mỹ ẩn giấu bên dưới. Điểm nhấn duy nhất là đường xẻ táo bạo bên đùi trái, chỉ lộ ra khi cô bắt chéo chân, phô bày một khoảng da trắng như sứ, mịn màng và không tì vết.

Cô ngồi đó, lưng thẳng, thần thái của một nữ hoàng thực thụ. Đôi môi đỏ mọng vừa nhấp một ngụm rượu vang, càng thêm vẻ quyến rũ chết người. Cô không còn là cô thư ký Thu Hương ngày nào, cũng không phải người đàn bà nhục nhã trên bàn làm việc của Sơn. Cô là Đỗ Thu Hương, giám đốc công ty Hương Thịnh, một con phượng hoàng vừa vươn mình từ đống tro tàn của những cuộc trao đổi xác thịt.

Sơn ngồi đối diện, ánh mắt không giấu nổi vẻ tự mãn và chiếm hữu. Gã nhìn Hương như một nhà sưu tập nhìn món đồ quý giá nhất của mình. Con ngựa hoang mà gã từng phải dùng sức mạnh để khuất phục, giờ đã trở thành một con chiến mã bất kham, cùng gã tung hoành trên thương trường. Hương không chỉ là một người tình, cô đã trở thành đối tác nguy hiểm và ăn ý nhất của gã.

“Chúc mừng chúng ta,” Sơn nâng ly, giọng trầm ấm. “Vụ của hai thằng cáo già Hùng, Tuấn coi như đã giải quyết xong. Giấy phép của em giờ là độc quyền, không ai dám bén mảng tới nữa.”

Hương cười, một nụ cười nửa miệng đầy quyền lực. “Chỉ là mấy con chó giữ cổng thôi mà. Em còn chưa kịp ra tay, chúng nó đã tự cắn xé lẫn nhau. Cảm ơn anh đã cho em mượn ‘sân khấu’ để diễn.”

“Em diễn hay lắm,” Sơn công nhận, mắt vẫn dán vào đường xẻ của chiếc váy. “Anh không ngờ em lại dám chơi lớn như vậy, gài bẫy cả hai thằng cùng một lúc.”

“Thế giới này, muốn nhanh thì phải đi đường tắt. Mà muốn đi đường tắt, thì phải chấp nhận trả giá,” Hương nhún vai, thản nhiên như không. “Chỉ cần cái giá đó xứng đáng.”

Họ im lặng một lúc, tận hưởng thành quả của một ván cờ bẩn thỉu nhưng thắng lợi tuyệt đối. Nhưng Sơn biết, một trận thắng không làm nên cả cuộc chiến. Gã đặt ly rượu xuống, vẻ mặt trở nên nghiêm túc.

“Hương này, chúng ta không thể dựa mãi vào việc hớt váng của đám nhà thầu trong nước được. Chúng nó vừa yếu, vừa lắm chiêu trò. Nguồn cung của chúng ta vẫn bị phụ thuộc.”

Hương ngẩng lên, cô biết đây mới là chủ đề chính của bữa tối hôm nay. “Ý của anh là?”

“Chúng ta cần một nguồn hàng của riêng mình. Một nguồn hàng giá rẻ hơn, mạnh hơn, để chúng ta có thể đè bẹp bất cứ đối thủ nào muốn ngáng đường. Anh đã nghĩ đến một hướng đi mới, táo bạo hơn nhiều.”

Thấy Hương chăm chú lắng nghe, Sơn mới ghé người về phía trước, hạ giọng. “Buôn lậu.”

Hai từ đó phát ra, không khí trong phòng như đông đặc lại. Hương không tỏ ra sợ hãi, ngược lại, trong mắt cô loé lên một tia hứng thú.

Sơn nói tiếp, giọng đầy tính toán: “Anh có một mối quan hệ cũ. Một lão già có biệt danh là Lão Quạ. Lão không phải dân xây dựng, mà là trùm tuồn hàng điện tử từ bên kia biên giới về. Nhưng mạng lưới của lão thì không thứ gì là không đi được, kể cả sắt thép.”

“Nguy hiểm không?” Hương hỏi, một câu hỏi mang tính thủ tục hơn là lo lắng.

“Lợi nhuận càng lớn, rủi ro càng cao. Nhưng nếu thành công, Hương Thịnh của em sẽ không chỉ là một công ty cung cấp vật tư. Nó sẽ là một con rồng thực sự, một đế chế.” Sơn dùng chính tham vọng của Hương để đánh vào cô. “Em có muốn không?”

Hương không trả lời ngay. Cô cầm ly rượu lên, xoay nhẹ, nhìn chất lỏng màu vàng sóng sánh. Cô đã đánh đổi cả nhân phẩm để có được ngày hôm nay. Giờ đây, khi cơ hội để bước lên một nấc thang quyền lực cao hơn nữa đang ở ngay trước mắt, làm sao cô có thể từ chối? Rủi ro ư? Cuộc đời cô từ sau cái đêm định mệnh ở Hải Phòng ấy, ngày nào mà không là rủi ro?

“Lão ta muốn gì?” cô hỏi, giọng lạnh tanh.

Sơn cười, gã biết Hương đã xuôi. Gã rút điện thoại, bấm một dãy số lạ. Cuộc nói chuyện diễn ra nhanh chóng, chỉ vài câu mật mã ngắn gọn. Gã dập máy, nhìn Hương, vẻ mặt vừa phấn khích vừa có chút đăm chiêu.

“Hắn đồng ý gặp. Nhưng không phải ở đây.”

“Ở đâu?”

Sơn hít một hơi thật sâu, như để lấy can đảm cho chính mình.

“Sòng bài Long Hổ, bên kia cửa khẩu.” Gã dừng lại một giây, rồi nói tiếp, như thể trích dẫn một câu nói cũ. “Muốn làm ăn với quỷ, phải vào hang quỷ.”

Hương bật cười, một tiếng cười trong trẻo nhưng đầy vẻ liều lĩnh. Cô đứng dậy, bước về phía cửa sổ, nhìn ra vùng biển biên giới lấp lánh ánh đèn mờ ảo của những con tàu. Cô cảm thấy một luồng điện phấn khích chạy dọc sống lưng. Sự nhàm chán của những cuộc đấu đá công sở, sự ghê tởm của những cuộc trao đổi thể xác đã khiến cô mệt mỏi. Cô cần một thứ gì đó lớn hơn, nguy hiểm hơn, một ván bài thực sự của số phận.

“Bên đó không có luật pháp đâu, anh biết chứ?” cô quay lại, hỏi Sơn.

“Luật pháp do kẻ mạnh viết ra,” Sơn đáp, bước đến đứng sau lưng cô. Gã vòng tay ôm lấy eo cô, bàn tay không yên phận mà bắt đầu vuốt ve dọc theo đường cong hông bên dưới lớp váy lụa. “Và chúng ta, sắp tới sẽ là kẻ mạnh.”

Hương ngả đầu vào vai Sơn, mắt vẫn nhìn ra khoảng không vô định. Cô nâng ly rượu của mình lên, chạm nhẹ vào ly của Sơn đang cầm trên tay.

“Vậy thì cạn ly,” cô thì thầm. “Chúc cho chuyến đi vào hang quỷ của chúng ta… thuận buồm xuôi gió.”

Hai chiếc ly thuỷ tinh chạm vào nhau, một lần nữa. Nhưng lần này, âm thanh của nó không còn trong trẻo nữa. Nó nặng trĩu, và ẩn chứa một điềm báo về cơn bão sắp ập đến. Cả hai, bị mờ mắt bởi miếng mồi lợi nhuận khổng lồ, đã không hề hay biết rằng, họ sắp đặt cược cả mạng sống của mình vào một canh bạc mà phần thắng chưa bao giờ nằm trong tay họ.

******​

Chiếc xe Fortuner màu đen dừng lại ở một con hẻm tối ven biên giới, cách cửa khẩu chính thức cả cây số. Cả Hương và Sơn bước xuống, không ai nói với ai lời nào. Hương cố hít lấy một hơi thật sâu mùi không khí cuối cùng của “luật pháp”. Mùi đất ẩm, mùi cỏ dại và thoang thoảng mùi thuốc lào của mấy người dân địa phương đang lén lút trao đổi hàng hóa bên đường.

Họ không đi qua cửa khẩu. Một người đàn ông cao gầy, mặt mũi khắc khổ, xuất hiện từ trong bóng tối, ra hiệu cho họ đi theo. Đường mòn xuyên qua một khu chợ đêm tự phát, nơi những sạp hàng bán đủ thứ từ rau quả đến đồ điện tử nhái, được chiếu sáng bằng ánh đèn dầu tù mù và những bóng đèn sợi đốt treo lủng lẳng. Tiếng người xô bồ, tiếng mặc cả bằng những thứ tiếng pha tạp, tiếng xe máy nổ lạch bạch và mùi thức ăn đường phố bốc lên nồng nặc, tạo thành một bản giao hưởng hỗn độn của thế giới ngầm. Hương cảm thấy như mình đang bước vào một thế giới khác, một thế giới mà những quy tắc cô từng biết đều bị xóa bỏ. Cô bám chặt vào cánh tay Sơn, không phải vì sợ hãi, mà vì cảm giác bất định.

Sau chừng mười phút đi bộ, họ đến một tòa nhà cũ kỹ, bảng hiệu nhấp nháy dòng chữ “Long Hổ Casino” bằng tiếng Trung và tiếng Việt. Bên trong, một luồng ánh sáng chói chang, tiếng nhạc xập xình và tiếng la hét của những con bạc đổ ập vào mặt. Cả căn phòng lớn đặc quánh mùi khói thuốc lá, mồ hôi và nước hoa rẻ tiền. Những chiếc máy đánh bạc nhấp nháy điên cuồng, nuốt chửng từng đồng tiền và hy vọng của những con người say máu. Hương đã từng đến những sòng bài sang trọng ở Ma Cao, nhưng nơi đây thì khác. Nó trần trụi hơn, bản năng hơn, và ghê tởm hơn.

Hương mặc một chiếc sườn xám lụa màu xanh ngọc bích, cổ cao kín đáo, nhưng hai đường xẻ táo bạo chạy dọc từ hông xuống đùi, chỉ chực hé lộ mỗi khi cô bước đi. Hoa văn thêu hình phượng hoàng uốn lượn trên nền vải, óng ánh dưới ánh đèn vàng vọt của sòng bạc. Mái tóc đen dài được búi cao sang trọng, để lộ chiếc cổ thon dài và những đường nét thanh tú của khuôn mặt. Lớp trang điểm đậm hơn thường lệ, đôi mắt khói sắc sảo và bờ môi đỏ thẫm, khiến cô trông như một nữ nhân vật phản diện quyền lực bước ra từ một bộ phim cổ trang. Cô sải bước giữa đám đông hỗn loạn, ánh mắt quét một vòng đầy lạnh lùng, tự tin. Cô không phải là một con bạc, cô là một “bà chủ” đi thị sát lãnh địa. Sơn đi sau cô nửa bước, thân hình cao lớn, vẻ mặt lạnh lùng và ánh mắt cảnh giác, như một vệ sĩ trung thành và nguy hiểm.

Người đàn ông dẫn đường đưa họ đến một căn phòng VIP riêng biệt, nằm sâu bên trong sòng bạc. Cánh cửa gỗ được chạm khắc tinh xảo mở ra, để lộ một không gian yên tĩnh đến lạ thường. Mùi khói thuốc lá và tiếng ồn ào của sòng bạc đã bị chặn lại hoàn toàn, thay vào đó là mùi trầm hương thoang thoảng và tiếng nước chảy róc rách từ một tiểu cảnh non bộ đặt ở góc phòng.

Ngồi trên chiếc trường kỷ bằng gỗ mun, nhâm nhi tách trà nóng, là một lão già nhỏ thó, lưng hơi còng. Lão đội một chiếc mũ phớt cũ kỹ, đôi mắt nhỏ ti hí, hõm sâu dưới hàng lông mày bạc trắng. Khuôn mặt lão nhăn nheo như vỏ quýt khô, nhưng đôi mắt thì sáng quắc, tinh ranh, như thể có thể nhìn xuyên thấu mọi thứ. Tay trái lão chỉ có ba ngón, một ngón trỏ bị chặt cụt ngang đốt thứ hai, nhưng chính điều đó lại khiến lão toát ra một vẻ nguy hiểm đáng sợ. Đây chính là Lão Quạ.

“Ngồi đi.” Lão Quạ không ngẩng đầu lên, chỉ khẽ phẩy tay. Giọng lão khàn đặc, nghe như tiếng đá mài vào nhau.

Sơn và Hương ngồi xuống chiếc ghế đối diện. Lão Quạ nhấc tách trà lên, hớp một ngụm nhỏ, rồi mới từ từ ngẩng đầu. Đôi mắt ti hí của lão quét qua Sơn, rồi dừng lại ở Hương, dừng lại rất lâu. Ánh mắt đó không phải là sự dâm đãng của những gã đàn ông trước đây. Nó là một ánh mắt đánh giá, một ánh mắt của kẻ từng trải nhìn thấu tâm can người khác, như thể đang cân đo đong đếm giá trị của cô.

Hương không né tránh, cô nhìn thẳng vào mắt lão, vẻ mặt bình thản nhưng không kém phần kiêu ngạo.

“Nghe danh Lão Quạ đã lâu,” Hương lên tiếng trước, giọng cô trong trẻo nhưng đầy tự tin. “Hôm nay mạo muội đến xin một con đường làm ăn.”

Lão Quạ nheo mắt cười, để lộ hàm răng ố vàng. “Con bé này của mày được đấy, Sơn. Gan góc.” Lão ta nói với Sơn, nhưng mắt vẫn không rời khỏi Hương.

Sơn chỉ gật đầu, khuôn mặt vẫn lạnh như tiền.

“Người đã giới thiệu các người đến đây nói rằng các người có tiền, có tham vọng. Và quan trọng nhất… là biết điều.” Lão Quạ đặt tách trà xuống, ngón tay ba đốt gõ nhẹ lên mặt bàn. “Tao có hàng. Hàng gì cũng có. Giá nào cũng có. Nhưng quy tắc của tao, chỉ có một. Một khi đã làm, không được phản bội. Phản bội… thì dù có trốn lên trời, cũng không thoát.”

Giọng lão nhỏ, nhưng mỗi lời nói ra đều nặng trĩu, như một lời nguyền. Hương cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng, nhưng cô không tỏ ra sợ hãi. Cô đã trải qua quá nhiều lời đe dọa, quá nhiều lời nguyền rủa, để có thể bị lay động bởi một lão già.

“Quy tắc của cháu cũng chỉ có một,” Hương đáp, giọng vẫn bình thản. “Tiền của cháu, mua được hàng thật. Và sự an toàn.”

Lão Quạ nhìn Hương một lúc lâu, rồi bật cười khùng khục. “Được. Thú vị đấy. Hàng thì có, giá nào cũng có. Nhưng tao không giao dịch ở đây. Đây là chỗ chơi, không phải chỗ làm ăn.” Lão nói rồi với tay lấy một chiếc điện thoại cục gạch cũ kỹ từ túi áo. Lão lướt vài cái, rồi ấn gọi. Nói vài câu bằng một thứ tiếng lạ, rồi đưa điện thoại cho Sơn. “Số điện thoại của người dẫn đường. Ba ngày nữa, đúng chín giờ tối, tại kho cũ khu công nghiệp Bình Xuyên. Nhớ là chuẩn bị đủ tiền mặt. Đến muộn một phút, mất cả chì lẫn chài.”

Sơn cầm lấy điện thoại, ánh mắt lạnh lùng. “Hàng có đảm bảo không?”

Lão Quạ chỉ cười, cái cười rùng rợn như tiếng quạ kêu. “Mày có dám mua không?”

Sơn và Hương đứng dậy. Cuộc gặp kết thúc nhanh gọn, nhưng lại để lại một cảm giác nặng nề khó tả. Khi bước ra khỏi phòng VIP, Hương cảm thấy mình đang đi giữa một làn khói mù mịt của rủi ro và tham vọng. Sơn nắm lấy tay cô, siết chặt.

Khi họ trở lại con hẻm tối, chiếc xe Fortuner đã chờ sẵn. Hương nhìn lên bầu trời, nơi những vì sao đêm nay dường như lấp lánh một cách nguy hiểm hơn thường lệ.

“Anh Sơn, anh chắc chứ? Bước qua đó là không có luật pháp đâu.” Hương hỏi, một lần nữa.

Sơn không trả lời. Gã chỉ nhìn thẳng vào mắt cô, ánh mắt sáng rực lên bởi thứ ánh sáng của đồng tiền và quyền lực.

“Lợi nhuận càng lớn, rủi ro càng cao. Em không muốn công ty của mình trở thành một con rồng thực sự sao?” Sơn khẽ thì thầm vào tai cô, bàn tay gã vuốt ve gò má mềm mại của cô. “Chúng ta đã đi đến nước này rồi, Hương. Không còn đường lui nữa.”

Hương nhắm mắt lại. Cô cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ từ bên trong. Một sự thôi thúc vượt qua mọi nỗi sợ hãi, mọi lý trí. Cô đã bán mình cho quỷ để có được ngày hôm nay. Giờ đây, để giữ vững vị trí trên ngai vàng của mình, cô sẵn sàng bán cả linh hồn.

“Được thôi,” cô thì thầm. “Vậy thì… vào hang cọp.”

Chiếc xe lăn bánh, nuốt chửng hai con người đang chìm đắm trong giấc mộng về một đế chế tương lai vào màn đêm đặc quánh. Họ không hề hay biết rằng, họ đã chính thức đặt chân lên một chuyến tàu không có ga cuối. Và cái giá phải trả cho “miếng mồi béo bở” này, sẽ là thứ mà họ không bao giờ có thể tưởng tượng được.

« Chương trước Trước Chương kế Kế »
Đang tải...