Tổng số

0


Giỏ hàng rỗng


Thu Hương – Cô thư ký xinh đẹp

Chương 70 : Sự Hy Sinh Của Con Mồi​



Chương 21: Sự Hy Sinh Của Con Mồi​

Cánh cửa phòng ngủ vừa đóng lại, không gian như đặc quánh lại. Mùi rượu nồng nặc từ hơi thở của Tuấn “Hổ” phả vào mặt Hương, khiến cô gần như nôn ọe. Gã không cho cô một giây để định thần. Bàn tay to bè của gã siết chặt lấy eo cô, nhấc bổng cô lên khỏi sàn rồi quăng thẳng xuống chiếc giường nệm dày. Lưng cô đập vào lớp ga giường mềm mại, nhưng cú va chạm vẫn khiến cô choáng váng.

“He he… đến lúc hưởng thụ rồi, người đẹp!”

Tuấn “Hổ” cười một cách man rợ, rồi bắt đầu lột phăng chiếc áo sơ mi của gã, để lộ ra thân trên phì nộn, rậm lông. Gã loay hoay với cái khóa quần, rồi lôi ra thứ vũ khí đã sưng tấy, đỏ au của mình. Gã mò mẫm trong túi quần, lôi ra một chiếc bao cao su, vội vàng xé toạc lớp vỏ nhôm bằng răng rồi lóng ngóng đeo vào. Cái dáng vẻ vội vã, thèm khát của gã trông thật thảm hại, như một con chó đói sắp được ăn.

Hương nằm đó, chiếc váy lụa đen đã bị co lại đến tận bẹn, để lộ ra cặp đùi thon dài trắng nõn. Cô co người lại, hai tay ôm trước ngực, ánh mắt mở to đầy vẻ hoảng loạn.

*Gào lên đi, Hương. Khóc đi. Mày phải là một nạn nhân hoàn hảo. Càng đáng thương, thì con cáo già ngoài kia càng đắc chí, và thằng súc vật này càng lộ rõ bộ mặt của nó.*

“Đừng… em xin anh… nhẹ thôi…” – Cô thều thào, giọng nói vỡ ra vì “sợ hãi”.

Lời van xin của cô chỉ như dầu đổ vào lửa. Tuấn “Hổ” gầm lên một tiếng, lao tới, đè sấp cô xuống nệm. Gã không có khái niệm về dạo đầu hay mơn trớn. Gã dùng đầu gối tách hai chân cô ra, rồi không một chút do dự, thúc thẳng vào từ phía sau.

Tiếng “phập” khô khốc vang lên. Một cơn đau nhói và cảm giác bị xé rách chạy dọc cơ thể Hương. Cô hét lên một tiếng xé lòng, một tiếng hét được tính toán hoàn hảo để người bên ngoài có thể nghe thấy. Chiếc bao cao su thô ráp cọ xát vào thành âm đạo non mềm của cô, một cảm giác bỏng rát khó chịu.

“A… đau… đau em…”

“Đau mới sướng chứ con đĩ!” – Tuấn “Hổ” gầm gừ bên tai cô, hai tay gã bóp chặt lấy hai bầu vú của cô từ phía sau, nhào nặn chúng một cách thô bạo như đang nhào bột. “Mày tưởng mày là bà chủ à? Dưới thân tao thì mày cũng chỉ là một con điếm thôi! Thích không? Lồn của mày đang cắn chặt lấy cặc của tao này!”

*Đúng rồi, con chó. Nói nữa đi. Chửi nữa đi. Từng lời của mày đều là bằng chứng. Mày đang tự tay đào huyệt chôn mình đấy.* – Hương cắn chặt môi, nước mắt giàn giụa, để mặc cho gã đàn ông phía trên hành hạ cả thể xác lẫn tinh thần mình.

(camera số 2) Toàn cảnh phòng ngủ là một khối da thịt hỗn loạn đang giãy giụa trên chiếc giường trắng. Người đàn ông to béo ở trên, tấm lưng trần bóng nhẫy mồ hôi, đang thúc từng nhịp mạnh bạo. Người đàn bà ở dưới, tấm lưng ong trắng nõn tương phản dữ dội với mái tóc đen xõa tung, cơ thể cô nảy lên theo từng cú thúc của gã. Tiếng giường kêu cọt kẹt một cách thảm thiết, hòa cùng tiếng da thịt va vào nhau bành bạch và tiếng rên rỉ đầy đau đớn của người phụ nữ. Một cảnh tượng của sự bạo hành tình dục không hơn không kém.

Tuấn “Hổ” làm tình như một cái máy đóng cọc. Gã chỉ biết thúc, thúc và thúc, một cách ích kỷ và bản năng, nhằm giải tỏa cơn thú tính của chính mình. Gã túm lấy tóc Hương, giật ngược ra sau, ép mặt cô phải úp xuống gối.

“Nhìn đi! Có thấy gì không? Thấy tương lai của công ty mày chưa? Nó nằm ở đây này!” – Gã vừa nói vừa thúc một cú thật sâu, khiến Hương nấc lên.

(camera số 1) Góc máy này bắt trọn hai khuôn mặt. Khuôn mặt của Tuấn “Hổ” nhăn nhúm lại vì khoái lạc thú vật, miệng há ra thở dốc, mồ hôi chảy ròng ròng. Và khuôn mặt của Hương, giàn giụa nước mắt, đôi môi bị cắn đến bật máu, đôi mắt nhắm nghiền nhưng hàng mi vẫn run rẩy. Một bên là ác quỷ, một bên là thiên thần bị đọa đày. Đây chính là bằng chứng đắt giá nhất.

Chưa đầy năm phút, cơ thể Tuấn “Hổ” bỗng gồng cứng lại. Gã gầm lên một tiếng cuối cùng, thúc thêm vài nhịp điên cuồng rồi bắn hết tất cả vào trong chiếc bao cao su. Gã đổ ập xuống người Hương, sức nặng của gã khiến cô gần như nghẹt thở.

Gã rút ra, chiếc bao cao su đã qua sử dụng bị vứt bừa bãi xuống sàn nhà. Không một lời nói, không một cử chỉ, gã lăn sang bên cạnh, và chỉ vài giây sau, tiếng ngáy đều đều như sấm của gã đã vang lên. Con Hổ đã biến thành một con lợn say rượu.

Hương nằm im bất động, lắng nghe tiếng ngáy của gã để chắc chắn rằng con thú đã ngủ say. Cô cảm nhận được sự nhầy nhụa, đau rát ở nơi riêng tư nhất. Cả cơ thể cô ê ẩm. Nhưng trong đầu cô, không một chút cảm xúc. Nó trống rỗng và lạnh lẽo.

Cô nhẹ nhàng, chậm rãi gỡ mình ra khỏi giường. Từng cử động đều cẩn trọng để không gây ra tiếng động. Cô đứng đó, nhìn xuống thân hình béo ú đang nằm ngủ say sưa trên giường với một ánh mắt đầy khinh bỉ.

Cô bước vào phòng tắm. Dưới ánh đèn, cô nhìn mình trong gương. Một thảm họa. Mái tóc rối bù, mascara lem nhem thành hai vệt đen dưới mắt, đôi môi sưng đỏ và có vết máu. Trên cổ, trên ngực hằn lên vài vết đỏ ửng do gã bóp mạnh. Cô trông giống hệt một nạn nhân của một vụ cưỡng hiếp.

Nhưng đôi mắt của người trong gương thì không.

Đôi mắt ấy trong vắt, không một gợn sóng, lạnh lẽo như mặt hồ mùa đông. Đó là đôi mắt của một kẻ đi săn, vừa nhìn thấy con mồi của mình đã nằm gọn trong bẫy sắt.

Hương xả nước, tắm qua loa cho sạch sẽ mùi của gã đàn ông kia. Cô không lau khô người, chỉ khoác vội chiếc áo choàng tắm trắng tinh của khách sạn, thắt đai lại gọn gàng. Mái tóc ướt được cô vuốt ngược ra sau, để lộ vầng trán cao và khuôn mặt đã được rửa sạch lớp trang điểm lem nhem.

Cô hít một hơi thật sâu, rồi đặt tay lên nắm cửa phòng ngủ.

Nhiệm vụ giai đoạn một đã hoàn thành. Giờ là lúc đối mặt với con cáo già đang chờ ở bên ngoài.

**********

Phòng khách sang trọng của căn suite chìm trong sự im lặng. Hùng “Cáo” ngồi trên ghế sofa, tay cầm ly rượu đã cạn, mắt không ngừng liếc về phía cửa phòng ngủ. Gã đang sốt ruột. Thằng oắt con Tuấn “Hổ” vào đó đã gần mười lăm phút. Dù biết nó không thể trụ lâu, nhưng mỗi giây chờ đợi đều như một sự tra tấn với gã. Gã tưởng tượng đến thân hình bốc lửa của Hương, đến làn da trắng nõn và cặp mông cong vút. Gã đã mường tượng ra cả trăm cách để hành hạ người đàn bà đó, để khiến cô ta phải rên rỉ dưới thân mình, để chứng tỏ quyền lực tuyệt đối của một kẻ bề trên.

*Cạch.*

Tiếng cửa phòng ngủ bật mở một cách nhẹ nhàng nhưng dứt khoát, cắt đứt dòng suy nghĩ của Hùng “Cáo”. Gã lập tức ngồi thẳng dậy, nở một nụ cười dâm đãng.

Hương bước ra.

Nhưng đây không phải là người đàn bà mà gã mong đợi.

Không phải là một con mồi rũ rượi, tóc tai rối bời, váy áo xộc xệch. Trước mặt gã là một người hoàn toàn khác. Hương khoác trên mình chiếc áo choàng tắm màu trắng của khách sạn, đai lưng được thắt lại gọn gàng. Mái tóc dài ướt sũng của cô được vuốt ngược ra sau, để lộ vầng trán cao thông minh và một khuôn mặt được rửa sạch lớp trang điểm. Không còn đôi môi đỏ mọng, không còn đôi mắt khói mơ màng. Gương mặt cô lúc này sạch sẽ, tinh khiết, nhưng cũng vì thế mà trở nên lạnh lẽo, xa cách đến đáng sợ.

Và đôi mắt cô. Đôi mắt ấy không còn ngấn nước, không còn một chút sợ hãi nào. Nó trong vắt và tĩnh lặng như mặt hồ mùa đông. Một sự tĩnh lặng chết chóc.

“Xong rồi à em? Nhanh thế.” – Hùng “Cáo” đứng dậy, nụ cười của gã có chút gượng gạo trước dáng vẻ khác lạ của Hương. “Giờ đến lượt anh ‘chăm sóc’ em nhé.”

Gã tiến tới, định dang tay ôm lấy cô.

Hương không lùi bước, cũng không tiến lại. Cô chỉ đứng yên, nhìn thẳng vào gã. Ánh mắt cô như có một sức nặng vô hình, khiến bước chân của Hùng “Cáo” khựng lại giữa chừng.

Cô không nói gì, chỉ lướt qua mặt gã, đi đến chiếc ghế sofa đối diện và ngồi xuống. Một tư thế đầy thách thức. Cô vắt chéo chân, để lộ một phần bắp chân trắng nõn dưới tà áo choàng.

“Anh xem xong màn kịch rồi, có thấy hay không?” – Giọng cô vang lên, không một chút cảm xúc, lạnh lẽo như chính ánh mắt cô vậy.

Hùng “Cáo” sững người. Gã không hiểu. “Em… em nói cái gì vậy?”

“Tôi hỏi, màn kịch của tôi và đồng nghiệp của anh, anh xem có hài lòng không?” – Lần này, cô dùng từ “tôi”, một sự phân định ranh giới rõ rệt.

Đúng lúc đó, một tiếng “cạch” nữa vang lên. Cánh cửa thông từ phòng bên cạnh mở ra.

Việt và Trung bước vào.

Hai gã trai trẻ cao lớn, trong bộ quần áo đen, mặt lạnh như tiền, im lặng tiến đến đứng sau lưng ghế của Hương. Chúng không nhìn Hùng “Cáo”, nhưng sự hiện diện của chúng, sừng sững như hai pho tượng đá, tỏa ra một áp lực kinh người, biến không khí trong phòng trở nên đặc quánh lại, khó thở.

Hùng “Cáo” bắt đầu cảm thấy có gì đó không ổn. Gã lùi lại một bước, sự tự mãn trên mặt dần biến thành hoang mang. “Chúng mày… là ai? Em… em làm cái gì thế này?”

Hương không trả lời. Cô chỉ ra hiệu cho Việt.

Việt tiến lên, tay cầm một chiếc máy tính bảng. Gã không nói một lời, chỉ đặt chiếc máy tính bảng xuống bàn trà, ngay trước mặt Hùng “Cáo”, rồi xoay màn hình về phía gã.

Trên màn hình không phải là một đoạn video đang chạy. Nó chỉ là một bức ảnh tĩnh. Một bức ảnh được cắt ra từ đoạn phim vừa rồi, nhưng được chọn ở một góc độ tàn nhẫn nhất. Đó là khoảnh khắc Tuấn “Hổ” ở cao trào, khuôn mặt gã nhăn nhúm lại vì khoái lạc thú vật, miệng há ra gầm gừ, mồ hôi nhễ nhại. Một khuôn mặt không thể chối cãi, một bằng chứng của sự trụy lạc và lạm dụng chức quyền.

Hùng “Cáo” nhìn chằm chằm vào màn hình. Rồi gã ngẩng lên nhìn Hương. Màu sắc trên mặt gã biến đổi liên tục, từ hoang mang, sang tức giận, rồi cuối cùng là sợ hãi tột độ. Máu như rút hết khỏi mặt gã, chỉ còn lại một màu trắng bệch. Gã run rẩy chỉ tay vào Hương.

“Mày… chúng mày… gài bẫy tao!” – Gã lắp bắp, giọng nói không còn một chút uy quyền.

Hương cười nhạt, một nụ cười không chạm đến mắt. “Gài bẫy? Không. Tôi chỉ đang làm đúng những gì các người yêu cầu thôi. Các người muốn ‘làm việc’, tôi tạo điều kiện. Các người muốn ‘sâu hơn’, tôi cho các người sâu đến tận cùng. Giờ thì đến lúc thanh toán rồi.”

Cô hất cằm về phía chiếc cặp da của mình. Trung hiểu ý, bước tới, lấy ra một tập hồ sơ và một cây bút máy đắt tiền, đặt lên bàn trước mặt Hùng “Cáo”, ngay cạnh chiếc máy tính bảng.

“Ký đi.” – Giọng cô như một mệnh lệnh cuối cùng. “Giấy phép thông qua hoạt động cho Hương Thịnh. Và đây,” – cô chỉ vào một tờ giấy khác – “là đơn xin chuyển công tác của anh và anh Tuấn. Tôi đã điền sẵn tên hai người và một địa chỉ công tác mới ở một tỉnh vùng núi phía Bắc. Nơi đó không khí trong lành, rất hợp để hai anh ‘tịnh dưỡng’. Coi như tôi cho các anh một con đường sống.”

*Hết rồi. Tất cả đã hết. Con cáo già như mình lại bị một con hồ ly non cho vào tròng. Nó không chỉ muốn giấy phép, nó muốn hủy diệt mình, muốn đẩy mình đi thật xa.* – Dòng suy nghĩ tuyệt vọng chạy qua đầu Hùng “Cáo”.

Gã điên cuồng nhìn quanh, tìm một lối thoát. Gã định đứng bật dậy bỏ chạy, nhưng ngay lập tức, Việt và Trung tiến lên một bước, đứng chặn hai bên, ánh mắt lạnh lẽo nhìn gã như nhìn một con vật sắp bị làm thịt.

Sự vùng vẫy cuối cùng của gã đã tắt ngấm. Gã khuỵu xuống ghế sofa, toàn thân mềm nhũn. Bàn tay run lẩy bẩy của gã cầm lấy cây bút. Gã nhìn Hương, ánh mắt đầy vẻ van xin, nhưng chỉ nhận lại sự lạnh lùng vô tận.

Dưới ánh đèn của căn phòng sang trọng, Hùng “Cáo” run rẩy ký vào từng tờ giấy. Nét chữ của gã ngoằn ngoèo như một con giun, đầy sự nhục nhã và tuyệt vọng.

Hương bình thản đợi gã ký xong. Cô không nói thêm một lời nào. Khi cây bút được đặt xuống, cô ra hiệu cho Trung. Trung tiến tới, cẩn thận thu lại toàn bộ giấy tờ đã có chữ ký.

“Tiễn khách.” – Hương nói khẽ, rồi đứng dậy, bước về phía phòng ngủ, không một lần ngoảnh lại nhìn kẻ bại trận sau lưng.

Việt và Trung, một đứa xốc nách Hùng “Cáo” dậy, một đứa vào phòng ngủ lôi Tuấn “Hổ” vẫn đang say ngủ ra, dìu cả hai ra khỏi phòng như hai cái bao tải.

Cánh cửa phòng suite đóng lại, trả lại sự tĩnh lặng tuyệt đối.

Hương đứng một mình giữa phòng khách bừa bộn, nhìn tập hồ sơ đã được ký duyệt trên bàn. Đó là chiến lợi phẩm của cô. Đêm nay, cô không chỉ có được một tờ giấy phép. Cô đã học được một điều còn quan trọng hơn. Quyền lực thực sự không đến từ việc phục tùng, mà đến từ việc buộc kẻ khác phải phục tùng mình.

Ván cờ đã kết thúc. Checkmate.

« Chương trước Trước Chương kế Kế »
Đang tải...