Thu Hương – Cô thư ký xinh đẹp
Chương 7 : Ngày thứ Hai sau chuyến đi định mệnh
Chương 3.2
Ngày thứ Hai sau chuyến đi định mệnh.
Thu Hương đến cơ quan sớm hơn thường lệ. Cô chọn cho mình một bộ trang phục kín đáo nhất có thể: áo sơ mi trắng cổ cao cài kín cúc và chân váy bút chì màu đen dài qua gối. Cô búi tóc lên thật chặt, trang điểm nhẹ nhàng nhưng đủ để che đi vẻ mệt mỏi và đôi mắt còn hơi sưng. Bộ trang phục đó như một lớp áo giáp, một nỗ lực tuyệt vọng để che giấu đi con người nhơ nhuốc bên trong, để khoác lại lên mình hình ảnh cô thư ký Thu Hương chuyên nghiệp, thanh lịch.
Nhưng vô ích.
Ngay khi bước vào văn phòng, cô cảm thấy như mọi ánh mắt đều đang đổ dồn vào mình. Ánh mắt của cô bé lễ tân, của chị kế toán, của mấy cậu nhân viên phòng kinh doanh. Cô có cảm giác như họ biết tất cả, như trên trán cô có xăm hai chữ “cô thư ký hạng sang”, như mùi của ông Phú, mùi của những đêm thác loạn vẫn còn phảng phất trên người cô dù cô đã tắm rửa kỹ đến mức nào.
(Hương): Họ đang nhìn mình. Chắc chắn là họ đang nhìn và xì xào. Họ biết chuyện gì rồi sao? Hay chỉ là mình tự suy diễn? Trời ơi, mình phải làm sao bây giờ? Phải thật bình tĩnh. Phải diễn cho tròn vai.*
Cô cố gắng ngẩng cao đầu, mỉm cười chào mọi người một cách tự nhiên nhất có thể, rồi bước nhanh về bàn làm việc của mình.
Một lúc sau, ông Phú đến. Trái ngược hoàn toàn với cô, ông ta tỉnh bơ như không. Ông ta bước vào, vẫn với phong thái đĩnh đạc của một vị giám đốc, vui vẻ chào hỏi nhân viên.
“Chào mọi người buổi sáng! Chuyến công tác Hải Phòng vừa rồi rất thành công, một phần lớn là nhờ có sự chuẩn bị chu đáo của thư ký Hương đây. Mọi người cho cô ấy một tràng pháo tay nào!”
Mọi người vỗ tay, vài người quay sang nhìn cô cười chúc mừng. Hương chỉ biết cúi đầu, mặt đỏ bừng, một nụ cười gượng gạo nở trên môi. Lời khen của ông ta, thay vì làm cô hãnh diện, lại như một nhát dao cứa vào nỗi nhục nhã của cô. Nó giống như một lời nói đùa bệnh hoạn mà chỉ hai người họ hiểu.
Khi chỉ còn hai người trong phòng làm việc riêng của ông Phú, khi cánh cửa gỗ nặng nề vừa đóng lại, chiếc mặt nạ đạo mạo của ông ta lập tức được tháo xuống.
Cô vừa đặt tập tài liệu lên bàn, chưa kịp quay người lại, thì một vòng tay to lớn, quen thuộc đã choàng qua eo, kéo giật cô về phía sau. Tấm lưng cô áp chặt vào lồng ngực rắn chắc của ông ta. Cô ngửi thấy mùi nước hoa quen thuộc, mùi thuốc lá, và cả mùi của dục vọng. Hơi nóng từ cơ thể ông ta xuyên qua lớp áo sơ mi, và cô cảm nhận được rất rõ, vật cứng rắn của ông ta đang thúc nhẹ vào mông cô.
Ông ta không nói gì, chỉ cúi xuống, vùi mặt vào mái tóc cô, hít một hơi thật sâu. Rồi môi ông ta bắt đầu hành trình của nó. Ông ta hôn lên gáy, lên vành tai, để lại những cái hôn ướt át, nóng hổi.
Hương đứng im như một pho tượng. Cô không chống cự, cũng không hưởng ứng. Cô đã tự dặn lòng mình. Đây là một phần của “công việc”.
(Hương): Đây rồi. Bắt đầu rồi. Phải chấp nhận thôi. Đây là cái giá cho chiếc xe SH, cho khoản lương gấp rưỡi, cho tương lai của con. Chỉ là một cái ôm, một nụ hôn. Không sao cả. Miễn là đừng ở đây, đừng ở nơi làm việc này.*
Ông ta xoay người cô lại, đối mặt với mình. Ông ta say sưa hôn lên má, lên trán cô. Khi ông ta định tìm đến môi cô, cô theo phản xạ khẽ quay mặt đi. Đó là ranh giới cuối cùng, là sự tự tôn nhỏ nhoi còn sót lại mà cô cố gắng giữ lấy.
Ông ta dường như cũng không bận tâm. Nụ hôn của ông ta trượt xuống cằm, rồi xuống chiếc cổ trắng ngần. Bàn tay hư hỏng của ông ta không còn giữ ở eo nữa, mà đã di chuyển lên phía trước, bắt đầu mân mê chiếc cúc áo đầu tiên trên áo sơ mi của cô.
Hành động đó làm Hương hoảng sợ. Ở đây là văn phòng! Bất cứ lúc nào cũng có thể có người gõ cửa bước vào.
“Kìa anh…” cô thì thầm, giọng đầy vẻ van nài và hoảng hốt. “Đừng mà… Ở cơ quan mà anh. Lỡ… lỡ có ai vào bây giờ…”
Sự phản kháng của cô, không phải vì đạo đức, mà chỉ vì nỗi sợ bị phát hiện, dường như làm ông ta thấy thú vị. Ông ta dừng tay lại, nhưng không phải vì nghe lời cô. Ông ta nhìn vẻ mặt hoảng sợ của cô, rồi bật cười khe khẽ.
“Cơ quan thì đã sao hả em?” ông ta nói, giọng đầy vẻ trêu chọc. “Em lo xa quá đấy.”
Ông ta liếc nhìn chiếc đồng hồ trên tay. “Nhưng mà thôi. Mười lăm phút nữa anh có cuộc họp rồi.”
Như một diễn viên kịch thay đổi mặt nạ, ông ta buông cô ra ngay lập tức. Vẻ dâm đãng biến mất, thay vào đó lại là dáng vẻ nghiêm túc của một vị giám đốc.
“Em chuẩn bị cho anh những tài liệu này nhé,” ông ta nói, giọng hoàn toàn bình thường, chỉ vào một tập hồ sơ trên bàn, như thể vòng tay ôm ấp và những nụ hôn vài giây trước chưa hề tồn tại.
Hương đứng sững người một lúc để định thần. Cô vội vàng chỉnh lại cổ áo, vuốt lại mái tóc. Tim cô vẫn còn đập loạn xạ. Cô lí nhí “Dạ vâng” rồi cầm lấy tập hồ sơ, bước nhanh ra khỏi phòng.
Cánh cửa vừa đóng lại, cô liền tựa lưng vào tường, thở dốc. Màn kịch đầu tiên trong ngày đã kết thúc. Và cô biết, từ giờ trở đi, sẽ còn rất nhiều, rất nhiều màn kịch như thế này nữa. Cuộc sống hai mặt của cô đã chính thức bắt đầu.
==========================
Những ngày tiếp theo, công việc bận rộn cuốn cả Thu Hương và ông Phú đi. Các cuộc họp, các buổi gặp gỡ đối tác diễn ra liên miên, khiến ông ta không có thời gian rảnh rỗi nào để “đòi hỏi” cô thư ký của mình. Hương như được một kỳ nghỉ phép ngắn ngủi. Cô lao vào công việc, cố gắng dùng sự bận rộn để quên đi những ký ức nhơ nhuốc. Trong thâm tâm, cô hy vọng rằng có lẽ sau chuyến đi đó, mọi chuyện sẽ dừng lại.
Nhưng cô đã lầm.
Gần trưa ngày thứ Sáu, sau khi kết thúc một cuộc họp căng thẳng, ông Phú bảo cô: “Hương này, trưa nay em sắp xếp đi ăn tiệc với anh và mấy người bên đối tác nhé. Bữa tiệc quan trọng đấy, em mặc đẹp một chút.”
Hương chỉ biết vâng dạ. Cô mặc một bộ váy liền công sở màu xanh coban, thanh lịch và chuyên nghiệp. Bữa tiệc diễn ra tại nhà hàng San Hô sang trọng. Không khí vui vẻ, rôm rả. Ông Phú tỏ ra là một chủ nhà hiếu khách, ông uống rất hăng, liên tục nâng ly Chivas với đối tác. Hương chỉ ngồi bên cạnh, mỉm cười, rót nước, đóng tròn vai một cô thư ký mẫu mực.
Gần một giờ chiều, bữa tiệc kết thúc. Sau khi khách đã lục tục ra về, ông Phú ngồi phịch xuống ghế, tay ôm lấy đầu, ra vẻ mệt mỏi và say xỉn.
“Ôi, mệt quá Hương ơi. Uống nhiều quá,” ông ta than vãn. “Hay là… bây giờ em đưa anh về nhà nghỉ một lát nhé?”
Nghe đến hai từ “về nhà”, tim Hương thót lại. Cô ngập ngừng: “Có tiện không anh… ở nhà còn có chị và các cháu…”
Ông Phú xua tay, cười xoà. Nụ cười của ông ta có vẻ ngà ngà say, nhưng ánh mắt lại rất tỉnh. “Không, không phải về nhà kia. Anh muốn đưa em đến xem cái nhà mới của anh trên Hồ Tây. Mới xây xong, chưa có ai ở cả, nên không ngại gì đâu. Nhân tiện giới thiệu với em luôn.”
(Hương): Nhà mới trên Hồ Tây? Ông ta lại giở trò gì đây? Chắc chắn là rượu vào hăng lên rồi lại muốn “cái vụ đó”.*
Cô nhìn ông ta vẻ e ngại. “Nhưng còn anh lái xe…”
“Thôi, cho cậu ấy về đi. Anh em mình đi taxi cho riêng tư,” ông ta nói, rồi không để cô kịp phản đối, ông ta đã đứng dậy, khoác tay lên vai cô, dìu cô ra cửa.
Hương im lặng, cam chịu ngồi vào chiếc taxi. Vừa vào xe, ông Phú đã ngồi sát lại bên cạnh, vòng tay qua eo cô một cách đầy sở hữu. Thỉnh thoảng, ông ta lại cúi xuống, hôn “chụt” một cái vào má cô. Hương ngượng chín mặt, cô cảm nhận được ánh mắt tò mò của người tài xế qua gương chiếu hậu. Cô chỉ biết cúi đầu, giả vờ nhìn ra ngoài cửa sổ.
Chiếc taxi đi vào một con ngõ nhỏ tĩnh mịch ven Hồ Tây, rồi dừng lại trước một cánh cửa sắt đồ sộ, được sơn đen và trang trí hoa văn kiểu Pháp cầu kỳ. Ông Phú trả tiền taxi, rồi hãnh diện khoát tay.
“Đây, nhà của anh đấy. Vừa mới khánh thành tháng trước thôi. Em thấy thế nào?”
Hương ngước nhìn. Trước mắt cô là một căn biệt thự hai tầng tuyệt đẹp, kiến trúc kiểu Pháp cổ, sơn màu trắng kem, nổi bật giữa những tán cây xanh mướt. Một thế giới hoàn toàn khác so với căn hộ tập thể chật chội, cũ kỹ của cô.
Ông ta mở cửa, dắt cô vào trong. Hương choáng ngợp. Sàn nhà được lát đá cẩm thạch bóng loáng, có thể soi gương được. Nội thất trong nhà toàn bằng gỗ quý, được chạm trổ tinh xảo. Một bộ sofa da màu nâu sang trọng đặt giữa phòng khách. Một căn bếp hiện đại với đầy đủ tiện nghi đắt tiền.
(Hương): Trời ơi, một gia tài. Cả đời vợ chồng mình cày cuốc cũng không mua nổi một góc của ngôi nhà này. Quyền lực và tiền bạc… nó thật đáng sợ. Nó có thể biến một con người thành quỷ dữ, và cũng có thể làm một người khác phải cúi đầu.*
Ông Phú đưa Hương đi giới thiệu từng phòng, từ phòng khách, phòng ăn, đến phòng làm việc. Giọng ông ta đầy vẻ tự hào của một kẻ thành đạt. Cuối cùng, ông ta dắt cô lên tầng hai, dừng lại trước một cánh cửa gỗ lớn.
“Đây,” ông ta nói, giọng trầm xuống. “Bây giờ anh xin giới thiệu với Hương căn phòng mà anh thấy ưng ý nhất… đây là phòng ngủ của vợ chồng anh.”
Hương ngỡ ngàng bước vào. Căn phòng rộng thênh thang, với chiếc giường cỡ lớn đặt ở giữa, và một khung cửa sổ khổng lồ nhìn thẳng ra mặt hồ Tây lộng gió. Nhưng thứ đập vào mắt cô đầu tiên, là một bức ảnh cưới khổ lớn treo trang trọng trên tường.
Trong ảnh, ông Phú trông thật bệ vệ trong bộ vest đen. Và nép vào vai ông, là một người phụ nữ có nụ cười hiền dịu, phúc hậu. Đó là bà Ngọc, vợ ông ta. Hương đã gặp bà vài lần ở công ty. Nhìn họ trong ảnh thật hạnh phúc, thật đẹp đôi.
“Vợ anh đấy. Đẹp không?” ông Phú hỏi, giọng có chút tự hào.
“Dạ… chị nhà đẹp và hiền quá ạ. Anh chị thật đẹp đôi,” Hương lí nhí khen một câu xã giao.
Ông Phú cười khẩy, rồi ông ta bước tới, kéo cô lại gần. Bàn tay ông ta bẹo nhẹ má cô một cách đầy ẩn ý.
“Đẹp, nhưng không hấp dẫn và quyến rũ bằng ‘Hương của anh’ đâu.”
Giọng ông ta thì thầm bên tai cô, và từ “‘Hương của anh'” được nhấn mạnh, như một lời khẳng định chủ quyền.
“Thôi, vào đây anh giới thiệu tiếp.”
Nói rồi, ông ta kéo tay cô, dẫn cô đi sâu hơn vào căn phòng ngủ, đi về phía chiếc giường lớn. Lời mời gọi của sự cám dỗ, và cũng là của sự đọa đày, đã được nói ra một cách không thể rõ ràng hơn.
==============
Tiếng nước trong phòng tắm dừng lại, rồi đến tiếng mở cửa. Thu Hương, người đang nằm trên giường, vội vàng nhắm mắt lại, giả vờ như đang nghỉ ngơi. Cô không muốn đối mặt với ông ta, không muốn nhìn thấy cơ thể trần truồng của ông ta.
Nhưng cô vẫn nghe thấy tiếng bước chân của ông ta tiến lại gần. Một sức nặng lún xuống bên cạnh cô trên tấm nệm. Rồi một vòng tay quen thuộc choàng qua, kéo cô vào lòng.
Hơi nóng từ cơ thể trần trụi của ông ta ập vào lưng cô. Và cô cảm nhận được nó, cái vật cứng nhắc, nóng hổi đó, đang thúc nhẹ vào mông cô qua lớp khăn tắm mỏng manh.
“Em đẹp quá…” ông ta thì thầm bên tai cô, giọng khàn đi vì ham muốn. “Hương, anh thèm em quá đi mất.”
(Hương):*
*Thèm. Lúc nào cũng là thèm. Trong mắt ông ta, mình chỉ là một món ăn, một thứ để thỏa mãn cơn đói khát của ông ta. Mình phải làm gì đây? Cứ nằm im như một khúc gỗ sao?*
Bàn tay ông ta bắt đầu hành động. Những ngón tay thô ráp của ông ta nhẹ nhàng tìm đến nút thắt của chiếc khăn tắm. Hương khẽ rùng mình, nhưng cô không ngăn cản. Cô biết, chống cự lúc này cũng chỉ là vô ích.
Chiếc khăn được mở ra. Nó trượt khỏi người cô, để lại một cơ thể ngọc ngà phơi bày hoàn toàn trên tấm ga giường lụa màu xám tro.
Trong ánh đèn ngủ ấm áp, cơ thể cô hiện lên như một bức tượng cẩm thạch. Làn da trắng sứ tương phản mãnh liệt với màu xám của tấm ga. Những đường cong mềm mại từ bờ vai, qua eo, xuống đến cặp hông nở nang và đôi chân dài miên man. Đó là một vẻ đẹp của sự viên mãn, chín muồi, một vẻ đẹp có thể thiêu đốt lý trí của bất kỳ gã đàn ông nào.
“Tuyệt vời…” ông Phú xuýt xoa, ánh mắt hau háu như một con sói đói. “Cơ thể em thật hoàn hảo. Khỏe mạnh, không gầy gò, ngực thì nở nang săn chắc, bụng thì phẳng mịn. Không chê vào đâu được.”
Ông ta cúi xuống, bắt đầu cuộc hành trình quen thuộc của mình. Miệng ông ta hôn lên bầu vú căng tròn, tay thì mân mê bên còn lại. Hương quay đầu nhìn ra cửa sổ, nơi mặt Hồ Tây đang gợn sóng lăn tăn dưới ánh đèn. Cô cố gắng tách rời tâm trí mình ra khỏi thể xác. Cô tự nhủ: “Mặc kệ ông ta. Cứ coi như đây là một con chó đang liếm láp mình. Xong việc rồi mình sẽ đi tắm. Sẽ sạch thôi.”
Cô đeo lên chiếc mặt nạ của sự thờ ơ. Nhưng cô không biết rằng, cơ thể cô đã không còn nghe lời cô nữa.
Bàn tay hư hỏng của ông ta bắt đầu di chuyển xuống thấp hơn, lướt qua vùng bụng phẳng lì rồi dừng lại ở nơi tam giác mật. Những ngón tay của ông ta, một cách thành thục và đầy kinh nghiệm, bắt đầu mơn trớn, khơi gợi.
Và cơ thể cô đã phản ứng lại.
(Hương):*
*Không! Tại sao? Mình đâu có muốn! Đồ cơ thể phản chủ! Tại sao mày lại ướt át để chào đón gã ta? Tại sao mày lại run rẩy?*
Một sự hoảng loạn và ghê tởm chính mình dâng lên. Dù lý trí cô đang gào thét phản đối, thì nơi sâu thẳm nhất của cô đã tự động tiết ra thứ dịch nhờn của sự mời gọi. Ông ta tách hai mép thịt của cô ra, ngón tay trêu chọc vào cái hạt nhân cứng ngắc đang run rẩy. Cơ thể Hương bất giác co giật nhẹ.
Ông ta cảm nhận được tất cả. Ông ta ngẩng mặt lên, nhìn cô với một nụ cười đắc thắng. Ông ta biết, ông ta đã chiến thắng không chỉ thể xác, mà còn cả bản năng của cô.
“Thèm không chịu được nữa rồi, Hương ạ,” ông ta nói, giọng đầy vẻ thỏa mãn. “Cho anh làm tình với em nhé… em dạng chân ra đi.”
Đó là một câu hỏi, nhưng cũng là một mệnh lệnh. Một lời đề nghị mà ông ta biết chắc cô không thể từ chối.
Hương từ từ quay mặt lại, nhìn thẳng vào mắt ông ta. Ánh mắt cô giờ đây không còn sự sợ hãi hay chống cự nữa. Nó là một sự pha trộn phức tạp của xấu hổ, cam chịu, và cả một tia ham muốn tội lỗi mà chính cô cũng không dám thừa nhận.
Cô không nói gì. Cô chỉ khẽ, rất khẽ, gật đầu một cái.
Sự chấp thuận câm lặng đó là tín hiệu cuối cùng. Ông Phú không chờ đợi thêm. Ông ta lồm cồm bò lên người cô, dùng đầu gối tách hai đùi cô ra một cách thành thục. Vừa thò tay xuống lựa cho dương vật của mình vào đúng chỗ, ông ta vừa cười nhìn cô, một nụ cười của kẻ bề trên.
“Hương đẹp quá,” ông ta nói, như một lời khen ban ơn. “Chồng Hương đúng là có diễm phúc lớn.”
Câu nói đó, như một nhát dao cuối cùng, đâm vào sự thật rằng, cái “diễm phúc” của chồng cô, giờ đây đang sắp bị một kẻ khác chiếm đoạt, với chính sự đồng thuận trong im lặng của cô.
================
Với cái gật đầu cam chịu của Thu Hương, ông Phú không còn chờ đợi nữa. Ông ta thản nhiên tách hai đùi cô ra, rồi từ từ ấn dương vật của mình vào. Hương cảm thấy cái đầu tù tù của nó đẩy hai mép thịt của cô ra, rồi từ từ chui vào một cách chắc nịch. Âm đạo cô, dù đã quen với sự có mặt của nó, vẫn bị nong ra một cách căng tức, rồi lại co vào ôm khít lấy vật thể xâm nhập.
Dương vật của ông Phú chui vào hết cả chiều dài, cho đến khi phần xương mu của ông ta chạm vào xương mu cô. Ông ta thở ra một hơi đầy khoan khoái, rồi bắt đầu nhịp điệu của mình, một nhịp điệu từ tốn, chậm rãi của kẻ đang thưởng thức.
Nhưng Thu Hương không còn cảm nhận được gì nữa.
Ánh mắt cô, trong lúc bị động nằm dưới thân ông ta, đã vô tình lướt qua vai ông ta và dừng lại ở bức ảnh cưới trên tường.
Đó là một bức ảnh rất đẹp. Người phụ nữ trong ảnh có nụ cười hiền hậu, phúc hậu, ánh mắt trong sáng và tin tưởng, đang nép mình vào người chồng. Người đàn ông thì trông bệ vệ, thành đạt, vòng tay ôm lấy vợ đầy vẻ che chở. Họ là một cặp đôi hoàn hảo, một biểu tượng của hạnh phúc gia đình.
(Hương):*
*Chị ấy… Chị ấy đang nhìn mình. Mình đang nằm trên chính chiếc giường tân hôn của chị ấy, đang trần truồng dạng háng cho chồng của chị ấy làm tình. Mình đang phá nát hạnh phúc của chị ấy, ngay trước mắt chị ấy. Mình là một kẻ cướp chồng, một con hồ ly tinh, một kẻ đốn mạt.*
Một cảm giác tội lỗi và nhục nhã tột cùng dâng lên, còn đau đớn hơn cả sự xâm phạm thể xác. Cô cảm thấy ghê tởm chính mình. Cô là một vết nhơ, một sự bẩn thỉu đang làm ô uế không gian thiêng liêng này.
Cô quay mặt đi, không dám nhìn vào bức ảnh nữa. Nhưng hình ảnh nụ cười hiền hậu đó đã khắc sâu vào tâm trí cô.
Ông Phú dường như không nhận ra sự dằn vặt của cô. Ông ta vẫn đang say sưa với nhịp điệu của mình, miệng không ngớt lời bình phẩm.
“Thích thật… em thấy thế nào… em thích anh làm chậm thế này hay nhanh hơn chút nữa?”
Hương không trả lời, chỉ im lặng, nhìn lên trần nhà. Tâm trí cô giờ chỉ còn hình ảnh người vợ của ông ta và âm đạo cô thì đang phải co bóp theo từng cú thúc của chồng bà ấy.
Người cô rung rung theo nhịp chơi của ông sếp. Bộ ngực căng tròn của cô nhún nhảy. Cô thấy xấu hổ. Với chồng mình, cô chỉ dám khẽ khàng làm tình trong bóng tối. Còn giờ đây, cô nằm giang chân giang tay, trong một căn phòng sáng sủa, để cho một gã đàn ông xa lạ tùy tiện vần vũ trên thân thể mình.
Thấy cô không có phản ứng, dường như làm ông Phú mất hứng. Ông ta muốn một sự tương tác, một màn trình diễn.
“Nào,” ông ta đột ngột dừng lại, ôm chặt lấy cô rồi lăn người sang một bên. Ngay lập tức, ông ta lật cô nằm lên trên người mình, trong khi dương vật của ông ta vẫn găm chặt bên trong cô. “Hương lên trên cho anh nghỉ một lát nhé.”
(Hương):*
*Không… Ông ta muốn mình phải chủ động… chủ động làm tình với ông ta, ngay dưới ánh mắt của vợ ông ta. Mất hết rồi… nhân cách, liêm sỉ… mất hết thật rồi.*
Cô ngượng đến mức không dám cử động, chỉ biết nằm im trên người ông ta.
Ông Phú thấy vậy liền giục: “Kìa em, làm đi chứ. Thư ký là phải phục vụ sếp chứ, đúng không?”
Câu nói đó, một sự đánh đồng bệnh hoạn giữa công việc và tình dục, khiến cô không còn lựa chọn nào khác. Mặt cô đỏ bừng lên vì xấu hổ. Cô tỳ hai tay lên lồng ngực đầy lông của ông ta, rồi rụt rè nhấc lên hạ xuống phần hạ thể của mình.
Cô tình cờ liếc mắt về phía tủ quần áo có cánh cửa bằng gương lớn. Và cô thấy cảnh tượng đó.
Hình ảnh một người đàn bà với mái tóc rối bời, thân hình trắng nõn đang nhấp nhổm trên cơ thể một gã đàn ông to béo. Cô chua xót nhận ra, đó chính là mình. Mình đang chủ động làm tình với sếp, chủ động diễn một vai dâm đãng để làm ông ta hài lòng.
Nỗi nhục nhã khiến cô muốn dừng lại, nhưng ông Phú đã đặt hai tay lên hông cô, bắt đầu phụ giúp, đẩy lên đẩy xuống theo ý ông ta.
Lỗ lồn cô, do sự kích thích và cả sự chấp nhận của tâm lý, bắt đầu ứa ra thứ nước dâm dật. Dương vật của ông Phú ra vào trở nên trơn tru, dễ dàng hơn, phát ra những tiếng “ọt ọt” khe khẽ trong căn phòng.
Ông Phú tỏ vẻ rất hài lòng. Ông ta ngửa cổ ra, mắt lim dim, miệng rên rỉ: “Thế… thế… đúng rồi… tuyệt lắm Hương…”
Hương nhắm mắt lại, không dám nhìn vào gương nữa. Cô chỉ biết máy móc chuyển động theo sự điều khiển của ông ta, như một con rối trên sân khấu của sự trụy lạc, trong khi tâm hồn cô đang bị dày vò bởi đôi mắt của người đàn bà trong bức ảnh cưới. Một lời thú tội không lời, một nỗi cay đắng của kẻ phản bội.
===============
Thu Hương đang máy móc nhấp nhổm trên người ông Phú, nhưng tâm trí cô không còn ở đó nữa. Toàn bộ sự chú ý của cô, một cách vô thức, lại dán chặt vào bức ảnh cưới trên tường. Nụ cười hiền hậu, tin tưởng của bà Ngọc như một mũi dao xoáy sâu vào lương tâm cô.
(Hương):*
*Chị ấy đang nhìn. Cứ như chị ấy đang đứng ngay đây, chứng kiến chồng mình ngoại tình, chứng kiến mình đang trần truồng làm tình với chồng của chị ấy. Mình không thể… mình không thể tiếp tục được nữa. Nhục nhã quá!*
Cảm giác tội lỗi trở nên không thể chịu đựng nổi. Cô dừng lại, hai tay chống lên ngực ông ta, cố gắng nhấc người lên.
“Em… em xin lỗi…” cô thì thầm, giọng run rẩy. “Em… em mệt quá… cho em nghỉ một lát…”
Sự ngắt quãng đột ngột làm ông Phú, người đang lim dim tận hưởng, phải mở mắt ra. Vẻ mặt ông ta lộ rõ sự bực bội.
“Lại sao nữa?” ông ta gắt.
Không đợi cô trả lời, ông ta nắm lấy hông cô, dùng một sức mạnh vũ phu, lật ngược cô lại. Một lần nữa, cô lại bị đẩy vào cái tư thế doggy đầy sỉ nhục, cái tư thế của loài vật mà cô ghê tởm nhất.
“Em ngượng à?” ông ta cười khẩy từ phía sau. “Có gì đâu mà xấu hổ. Em làm tình với chồng em, cũng coi như vậy thôi mà. Hay là em cứ tưởng tượng anh là chồng em đi, được không nào?”
Câu nói đó, một sự mỉa mai tàn nhẫn về lời gọi tên lạc lõng của cô lúc nãy, khiến Hương chỉ biết úp mặt vào gối, cắn chặt môi.
“Nào Hương… cho anh… tiếp nhé… em đang làm anh hứng quá đây này,” ông ta nói, rồi không một chút dịu dàng, ông ta thúc mạnh dương vật vào người cô từ phía sau.
Lần này, ông ta không còn giữ nhịp điệu từ tốn nữa. Ông ta dập một cách điên cuồng, mạnh bạo, như để trừng phạt sự “không hợp tác” của cô lúc nãy. Bụng bự của ông ta liên tục đập “bành bạch” vào cặp mông trắng nõn của cô. Chiếc giường lại rung lên cành cạch. Hương chỉ biết nằm chịu trận, chưa bao giờ cô bị giao hợp một cách mãnh liệt và thô bạo đến vậy.
Đúng lúc cơn bão xác thịt đang ở đỉnh điểm, một âm thanh đột ngột vang lên, lạc lõng và chói tai.
*Ré… ré… ré…*
Tiếng chuông điện thoại.
Chiếc điện thoại của ông Phú, để trên chiếc bàn cạnh giường, đang reo.
Hương khựng lại, trong lòng le lói một tia hy vọng. Có điện thoại, chắc chắn ông ta sẽ phải dừng lại.
Nhưng không. Ông ta không dừng lại. Thậm chí, ông ta còn không hề giảm nhịp độ. Vẫn miệt mài thúc vào người cô, ông ta với một tay qua, chộp lấy chiếc điện thoại.
Hương liếc mắt nhìn. Trên màn hình, hai chữ “Vợ Yêu” đang nhấp nháy.
Tim cô như ngừng đập.
Và rồi, điều không thể tưởng tượng nhất đã xảy ra.
Ông ta, một tay vẫn giữ chặt hông cô, tay kia cầm điện thoại, trượt nút nghe. Giọng ông ta, vốn đang gầm gừ vì dục vọng, bỗng trở nên dịu dàng, ấm áp và tỉnh táo một cách đáng sợ.
“Alo, anh nghe đây vợ yêu.”
(Hương):*
*Trời ơi! Ông ta đang nói chuyện với vợ! Với vợ của ông ta! Trong khi… trong khi dương vật của ông ta vẫn đang ở bên trong mình!*
Một cơn kinh hoàng tột độ xâm chiếm lấy cô. Đây không còn là sự sỉ nhục nữa. Đây là sự đọa đày của quỷ dữ.
“Ừ, anh đang ở công ty đây,” ông ta tiếp tục nói dối một cách trơn tru, trong khi hông ông ta vẫn khẽ khàng đẩy đưa bên trong cô. “Anh qua lấy ít tài liệu quên ở văn phòng… Ừ, anh sắp về rồi. Chiều nay em muốn ăn gì, cứ nấu cơm cho anh nhé.”
Hương hoảng loạn. Cô quay đầu lại, nhìn ông ta, ánh mắt đầy vẻ van lơn. Cô điên cuồng lắc đầu, dùng tay ra hiệu cho ông ta dừng lại.
Nhưng ông ta chỉ nhìn cô, nhếch mép cười một cách tàn nhẫn, rồi cố tình thúc mạnh hơn một cái.
Hương giật nảy người, suýt nữa thì kêu lên. Cô vội vàng úp mặt vào gối, dùng răng cắn chặt lấy vỏ gối để tiếng nấc, tiếng rên không bật ra thành tiếng.
Cô cảm thấy mình không còn là người nữa. Cô là cái gì đây? Một con đàn bà câm lặng? Một cái lỗ để ông ta giải tỏa trong lúc đang nói lời yêu thương với người phụ nữ khác? Nỗi nhục nhã dâng lên đến tột cùng, cô chỉ muốn chết đi ngay lập tức.
Cuộc điện thoại cuối cùng cũng kết thúc. “Ừ, yêu vợ nhiều. Anh về ngay đây.”
Ông ta cúp máy, quẳng chiếc điện thoại sang một bên, rồi gầm lên như một con thú, tiếp tục trận chiến của mình trên thân xác đã chết lặng của cô thư ký.
==========
Sau khi cúp máy, gã ác quỷ đã xong vai diễn của một người chồng mẫu mực. Ông Phú quẳng chiếc điện thoại sang một bên, và quay trở lại với bản chất thật của mình. Sự phấn khích bệnh hoạn khi có thể vừa nói lời yêu thương với vợ, vừa hành hạ người tình đã đẩy dục vọng của ông ta lên đến đỉnh điểm.
Ông ta cúi xuống, thì thầm vào tai Thu Hương, giọng nói không còn chút giả tạo nào, chỉ còn sự man rợ của bản năng.
“Anh xin lỗi nhé… nhưng anh đang thích, không sao dừng lại được… Nào… tụi mình tiếp tục!”
Không đợi cô trả lời, ông ta bùng nổ.
Nhịp điệu chậm rãi, từ tốn lúc nãy biến mất, thay vào đó là một cơn cuồng phong. Những cú thúc trở nên điên cuồng, mạnh bạo, dồn dập. Ông ta dập như một cái máy, như muốn trút hết tất cả năng lượng bị dồn nén vào thân thể cô. Chiếc giường lại một lần nữa rung chuyển dữ dội, đầu giường đập cành cạch vào tường.
Hương chỉ còn biết nằm chịu trận, úp mặt vào gối, cắn chặt răng. Cô ngạc nhiên trước sức lực của ông ta. Dù đã ở tuổi trung niên, ông ta sung sức như một gã trai trẻ, một con trâu mộng không biết mệt mỏi. Bụng bự của ông ta liên tục đập “bành bạch” vào cặp mông đang ửng đỏ của cô. Dương vật to dài của ông ta thọc tới lui trong âm đạo cô với một tốc độ nhanh đến chóng mặt.
Âm đạo cô giờ đây đã ướt sũng, phát ra những tiếng “ọp ọp” dâm đãng theo từng nhịp thúc. Cô không còn cảm nhận được gì ngoài sự va chạm, sự xâm nhập, một cảm giác quá tải đến mức tê dại.
Chỉ một lúc sau, ông ta đã không chịu nổi nữa. Ông ta hộc lên một tiếng, rồi gầm lên như một con thú bị thương. Với một cú thọc cuối cùng găm chặt vào nơi sâu nhất, dương vật ông ta co giật liên hồi. Dòng tinh dịch nóng bỏng, dồi dào lại một lần nữa phun ra như vòi nước bị mở van, tràn ngập bên trong cô.
Cơn điên đã đến hồi kết.
Ông ta đổ ập cả thân mình nặng trịch lên lưng cô, thở hổn hển. Một lúc lâu sau, ông ta mới khẽ lật người, nằm vật ra bên cạnh. Ông ta không rút dương vật ra ngay, cứ để nó nằm im trong người cô, như một lời khẳng định quyền sở hữu đến tận phút cuối.
Ông ta quay sang, nhìn cô với ánh mắt đã dịu đi, có một chút gì đó gần như là dịu dàng.
“Em là người khai trương chiếc giường này đấy, Hương ạ,” ông ta nói, giọng khàn đi. “Vợ chồng anh cũng chưa ngủ trên nó lần nào. Cảm ơn em nhé.”
Câu nói đó, thay vì là một lời khen, lại như một sự sỉ nhục cuối cùng. Cô đã làm ô uế chiếc giường tân hôn của vợ chồng ông ta.
Ông ta nhỏm dậy, kéo dương vật ra khỏi người cô. Dòng dịch trắng đục lại một lần nữa trào ra, dính bết trên tấm ga lụa đắt tiền. Hương ý tứ dịch phần hông ra ngoài mép giường để nó không dây bẩn thêm.
Cô muốn đi tắm ngay lập tức. Nhưng cô chợt nhớ ra, bộ quần áo công sở của cô vẫn đang ở trong phòng tắm. Còn chiếc khăn tắm duy nhất thì đã bị vo viên và chính ông ta đang ngồi lên nó. Cô không còn gì để che thân.
Không còn cách nào khác, cô hít một hơi, rồi đứng dậy.
Trong ánh sáng ban mai đang dần hửng lên từ phía Hồ Tây, thân hình trần truồng của cô hiện ra. Tấm lưng ong trắng nõn, cặp mông tròn trịa vẫn còn hằn những vệt đỏ, đôi chân dài miên man. Cô bước đi, dáng đi có chút lảo đảo, đi về phía phòng tắm.
Ông Phú ngồi trên giường, không nói gì, chỉ im lặng nhìn theo. Ánh mắt ông ta quét từ tấm lưng, xuống cặp mông, rồi đến đôi chân cô, một ánh mắt đầy ngưỡng mộ và thèm thuồng. Ngay cả trong khoảnh khắc nhục nhã nhất, cô vẫn bị biến thành một vật phẩm để thưởng thức.
Hương vội vàng bước vào phòng tắm, định đóng cửa lại để có một chút riêng tư. Nhưng khi cô vừa khép cửa, ông ta cũng đã trần truồng bước vào theo.
“Tắm chung cho nhanh đi em, còn phải đến công ty,” ông ta nói, giọng thản nhiên như không.
Cô chỉ biết đứng im, để mặc cho ông ta bước vào dưới vòi sen cùng mình. Không có sự âu yếm, chỉ là một sự gần gũi đầy tính áp đặt. Họ tắm qua loa, rồi cùng nhau mặc lại những bộ quần áo công sở, khoác lại lên mình chiếc mặt nạ của Giám đốc và Thư ký.
Họ gọi taxi đến công ty. Ngồi trong xe, bên ngoài, bình minh trên Hồ Tây thật đẹp, mặt hồ phẳng lặng, không khí trong lành. Nhưng Hương không còn tâm trạng nào để thưởng thức. Cô chỉ cảm nhận được cơ thể mình vẫn còn phảng phất mùi ngai ngái đặc trưng của tinh trùng đàn ông, một dấu vết vô hình nhưng lại ám ảnh cô đến tận cùng. Một ngày làm việc mới lại bắt đầu, như thể chưa hề có một đêm điên loạn nào diễn ra.
