Thu Hương – Cô thư ký xinh đẹp
Chương 69 : Vũ Điệu Của Rượu Và Sự Lừa Dối
Chương 20: Vũ Điệu Của Rượu Và Sự Lừa Dối
Bữa tối gần như không ai đụng đến. Những đĩa thức ăn đắt tiền nguội lạnh, trở thành vật trang trí cho một sân khấu mà ở đó, Thu Hương mới là món chính. Rượu, ngược lại, đã vơi đi quá nửa. Hơi men làm không khí trong phòng đặc quánh lại, nóng hầm hập. Gò má của hai gã đàn ông đỏ phừng, và ánh mắt chúng nhìn cô không còn một chút che đậy.
Tuấn “Hổ” đã không còn ngồi yên. Gã ngồi sát lại bên Hương, một cánh tay choàng qua vai ghế sau lưng cô, một sự chiếm hữu không gian đầy tính đe dọa. Bàn tay còn lại của gã bắt đầu cuộc hành trình của nó. Từ việc “vô tình” chạm vào đầu gối, nó từ từ bò lên trên, bóp nhẹ vào phần đùi non mềm mại của cô qua lớp váy lụa.
Hương khẽ rùng mình, nhưng không rụt lại. Cô chỉ nghiêng người, cầm chai rượu lên. “Anh Tuấn uống thêm chút nữa nhé? Rượu này ngon quá.”
Cô cố tình cúi người về phía Hùng “Cáo” để rót rượu cho gã, một hành động khéo léo để thoát khỏi bàn tay của Tuấn, đồng thời phô bày khe ngực sâu hút của mình trước mặt Hùng. Hùng “Cáo” cười khoái trá, đôi mắt ti hí của gã dán chặt vào đôi gò bồng đảo đang lúc lắc mời gọi sau lớp lụa đen.
“Rót rượu mãi cũng chán.” – Tuấn “Hổ” gằn giọng, sự thiếu kiên nhẫn hiện rõ trên mặt. Gã chộp lấy tay Hương, kéo cô ngồi thẳng lại. “Giờ rót cho bọn anh thứ khác đi chứ, giám đốc?”
Hùng “Cáo” không nói gì, chỉ nhếch mép cười, một cái nhếch mép đồng tình. Gã ngả người ra sau ghế sofa, hai chân dạng ra, tạo một tư thế chờ đợi đầy trịch thượng.
Hương nhìn hai bộ mặt đỏ gay vì rượu và dục vọng, trong lòng dâng lên một cảm giác ghê tởm tột độ. Nhưng trên môi cô lại là một nụ cười có phần hoảng hốt, e lệ. “Hai anh… đừng như vậy… Em…”
“Em cái gì mà em!” – Tuấn “Hổ” quát, giọng đã say. “Bọn anh không thích lòng vòng. Em muốn việc của mình trôi chảy, thì phải biết làm bọn anh vui. Giờ quỳ xuống!”
Mệnh lệnh được đưa ra, trần trụi và tàn nhẫn. Hương cắn chặt môi, mắt rơm rớm nước. Cô nhìn Hùng “Cáo” như cầu cứu, nhưng gã chỉ nhún vai, ra vẻ “anh không liên quan”.
*Được. Muốn chơi bẩn, tao sẽ cho chúng mày tắm trong bể phốt.*
Cô từ từ, rất từ từ, đứng dậy khỏi ghế. Chiếc váy lụa đen ôm sát lấy thân hình cô, phác họa từng đường cong chết người. Cô di chuyển đến khoảng trống giữa hai chiếc ghế sofa mà hai gã đang ngồi, rồi chậm rãi quỳ xuống tấm thảm lông dày.
Trong ánh đèn vàng vọt, hình ảnh một người đàn bà đẹp tuyệt mỹ đang quỳ gối giữa hai gã đàn ông trung niên bệ vệ tạo nên một sự tương phản đầy nhục cảm. Tấm lưng ong của cô thẳng tắp, mái tóc dài buông xõa che đi một phần bờ vai trần. Chiếc váy lụa bị kéo căng, bó chặt lấy cặp mông tròn trịa, cong vút. Tư thế phục tùng này, thay vì làm cô trở nên hèn mọn, lại càng tôn lên vẻ đẹp kiêu kỳ và một sự thách thức ngầm.
Hương ngẩng mặt lên, đôi mắt ngấn nước nhìn hai gã. “Vậy… ai trước ạ?”
Câu hỏi đó như một liều thuốc kích thích. Hai gã nhìn nhau, rồi Tuấn “Hổ” giành phần. “Tao!”
Gã kéo khóa quần, lôi ra thứ vũ khí đã cương cứng của mình. Nó ngắn và thô. Hương không do dự, cô cúi đầu, mái tóc đen mượt của cô xõa xuống, che đi khuôn mặt và những cảm xúc thật.
Chiếc miệng nhỏ nhắn của cô ngậm lấy cái đầu khấc sẫm màu. Vị mặn nồng và mùi tanh đặc trưng của đàn ông ngay lập tức xộc vào khoang miệng. Cô nhắm mắt lại, cố gắng đẩy lùi cơn buồn nôn đang chực trào lên. Lý trí cô gào thét, nhưng chiếc lưỡi của cô lại bắt đầu công việc một cách điêu luyện. Nó liếm dọc theo thân dương vật, rồi lại tập trung vào phần đầu nhạy cảm. Tiếng chùn chụt ướt át bắt đầu vang lên trong không gian. Cô dùng một tay nắm lấy phần gốc, tay còn lại vuốt ve hai hòn tinh hoàn đang săn lại của gã, phối hợp nhịp nhàng với chuyển động của miệng.
*Nuốt đi, Hương. Đây là vị của quyền lực. Vị của sự khinh bỉ. Mỗi một giọt nhục nhã này sẽ là một viên gạch xây nên đế chế của mày. Chúng mày càng thỏa mãn, thì địa ngục dành cho chúng mày càng sâu.*
Sau vài phút, cảm nhận được cơ thể Tuấn “Hổ” bắt đầu run lên, cô dứt khoát rút miệng ra, mặc kệ tiếng gầm gừ tiếc nuối của gã. Cô không quay đầu lại, lập tức di chuyển sang phía Hùng “Cáo”, người đã kéo khóa quần từ lúc nào.
Dương vật của Hùng “Cáo” không to bằng của những kẻ cô từng biết, nhưng nó dài và có vẻ “khôn” hơn. Cô lại tiếp tục công việc của mình. Lần này, cô còn chuyên nghiệp hơn. Cô dùng cả cổ họng, tạo ra những tiếng ực ực khe khẽ, thứ âm thanh khiến cho gã đàn ông nào cũng phải phát điên. Hùng “Cáo” ngửa đầu ra sau, hai tay bám chặt vào thành ghế, miệng rên rỉ đầy khoái trá. Gã không còn là một vị trưởng phòng uy nghiêm nữa, chỉ là một con đực đang bị khoái cảm điều khiển.
Khi Hùng “Cáo” cũng sắp đến giới hạn, Hương lại dứt ra. Cô đứng dậy, cơ thể lảo đảo như một người say rượu thực thụ. Mặt cô đỏ bừng, đôi môi sưng mọng, ánh mắt mơ màng, hoảng loạn.
“Em… em mệt quá… Em không chịu nổi nữa đâu…” – Cô khóc nấc lên, những giọt nước mắt lăn dài trên má. Đây là đỉnh cao của sự diễn xuất.
Hai gã đàn ông, vừa được nếm trải màn dạo đầu tuyệt vời, giờ đây càng thêm hưng phấn, như hai con thú đói được cho ngửi mùi thịt tươi. Sự cạnh tranh giữa chúng bùng lên. Cả hai cùng đứng dậy, định lao vào cô.
“Không… đừng…” – Hương hét lên, tỏ vẻ sợ hãi tột độ. Cô lảo đảo bước về phía Hùng “Cáo”, nép vào người gã, bỏ qua Tuấn “Hổ” đang đứng sững ở đó. Hành động này như một mũi kim, chích thẳng vào lòng tự tôn của Hùng “Cáo”. Con mồi đã chọn gã.
Cô ghé sát vào tai Hùng, người đang ôm lấy bờ vai run rẩy của cô, giọng thì thầm như hơi thở, quyện với mùi rượu và nước mắt.
“Anh Hùng… em sợ gã Tuấn quá… Gã thô lỗ, em không chịu nổi… Hay là… hay là anh cho gã ‘xong việc’ trước đi… rồi gã về… Em… em sẽ ở lại với một mình anh đêm nay… Anh muốn thế nào cũng được…”
Một lời đề nghị không thể ngọt ngào hơn. Hùng “Cáo” cảm thấy mình như một vị hoàng đế. Gã không chỉ có được người đàn bà này, mà còn thắng trong cuộc cạnh tranh với thằng đàn em. Gã hoàn toàn không nhận ra cái bẫy đằng sau lời nói đó.
*Con bé này khôn đấy. Biết chọn cửa trên. Được, để thằng oắt con kia xơi trước cũng chẳng sao, miếng ngon phải để thưởng thức sau cùng.* – Gã nghĩ thầm, trong lòng vô cùng đắc chí.
Gã quay sang, vỗ mạnh vào vai Tuấn “Hổ”, giọng ra vẻ đại lượng: “Chú em vào đi! Anh già rồi, ngồi nghỉ tí đã. Nhớ là ‘nhanh gọn’ thôi nhé! Đừng làm người đẹp sợ.”
Tuấn “Hổ”, dù có chút không vui vì bị xem như kẻ “xơi trước”, nhưng ham muốn thể xác đã lấn át tất cả. Gã thắng được “hiệp một”. Gã cười hềnh hệch, không một chút do dự, nắm lấy cánh tay Hương, kéo cô xềnh xệch vào phòng ngủ.
Hương ngoan ngoãn đi theo, nhưng trước khi cánh cửa phòng ngủ đóng lại, cô còn kịp liếc nhìn Hùng “Cáo” lần cuối, một ánh mắt vẫn đầy vẻ sợ sệt và có cả sự tin tưởng.
Hùng ngồi phịch xuống sofa, tự đắc rót thêm một ly rượu, lắng nghe những âm thanh va chạm và tiếng rên la giả tạo bắt đầu vọng ra từ phòng ngủ. Gã nhâm nhi ly rượu, chờ đợi “món chính” của mình.
Con Hổ đã bị tách bầy và đang lao vào cái bẫy ngọt ngào nhất.
