Tổng số

0


Giỏ hàng rỗng


Thu Hương – Cô thư ký xinh đẹp

Chương 68 : Lưỡi Câu Thả Xuống



Chương 19: Lưỡi Câu Thả Xuống

Tiếng gõ cửa cộc lốc, không hề có sự báo trước, vang lên như một sự xâm phạm thô bạo vào không khí làm việc đang tập trung của buổi sáng tại văn phòng Công ty TNHH Hương Thịnh. Hương nhíu mày, cô không hề có lịch hẹn nào vào giờ này. Cô ra hiệu cho cô kế toán trẻ, con bé vội vã chạy ra mở cửa.

Hai gã đàn ông bước vào, mang theo cái không khí quyền lực pha lẫn mùi mồ hôi chua và thuốc lá rẻ tiền, ngay lập tức làm ô nhiễm không gian sạch sẽ, thơm mùi cà phê của văn phòng. Gã đi trước, trạc bốn lăm, người gầy, mặc chiếc áo sơ mi kẻ sọc được ủi phẳng phiu, đóng thùng gọn gàng trong chiếc quần tây màu rêu. Gã có vẻ ngoài của một cán bộ mẫn cán, nếu không có đôi mắt ti hí liên tục láo liên và nụ cười giả lả luôn chực chờ trên môi. Đó là Hùng “Cáo”, trưởng phòng quản lý của Sở.

Kẻ đi sau thì hoàn toàn ngược lại. Gã trẻ hơn, to cao lực lưỡng, mặc chiếc áo sơ mi màu sáng phanh hai cúc trên cùng, để lộ một mảng ngực rậm lông. Gã là Tuấn “Hổ”, phó phòng, và ánh mắt của gã, ngay từ khi bước vào, đã không hề che giấu sự sỗ sàng, trần trụi. Nó như hai bàn tay vô hình, lột sạch bộ vest công sở của Hương, dán chặt vào cặp vú đang được nâng đỡ căng tròn sau lớp áo sơ mi, rồi lại trượt xuống vòng eo thon gọn và dừng lại thật lâu ở cặp mông đầy đặn đang ẩn hiện sau lớp váy bút chì.

*Lũ ruồi nhặng. Mới sáng sớm đã bay đến tìm phân.* – Hương thầm rủa trong bụng, nhưng nét mặt cô ngay lập tức chuyển sang vẻ ngạc nhiên và có phần hoảng hốt.

Cô đứng dậy, vội vã bước ra khỏi bàn làm việc. Bộ vest màu xám tro được cắt may khéo léo ôm lấy thân hình hoàn hảo của cô, tạo ra một dáng vẻ quyền lực nhưng không kém phần nữ tính. Chiếc áo sơ mi trắng bên trong được cài kín đến tận cúc trên cùng như một thành trì cuối cùng của sự nghiêm túc. Cô cố tình giữ cho lưng thẳng, hai tay đan vào nhau trước bụng, một tư thế phòng thủ vô thức.

“Ôi, chào hai anh. Sao hai anh đến mà không báo trước cho em một tiếng ạ?” – Giọng cô trong trẻo, có chủ ý thêm vào một chút run rẩy.

Hùng “Cáo” cười hềnh hệch. “Bọn anh đi kiểm tra đột xuất thôi, giám đốc Hương ạ. Nghe danh công ty Hương Thịnh làm ăn phát đạt, bọn anh phải xuống xem tình hình thế nào chứ.”

Không đợi Hương mời, Tuấn “Hổ” đã tự tiện đi một vòng quanh văn phòng. Gã cầm một tập hồ sơ trên bàn lên, lật giở vài trang rồi đặt xuống một cách thô bạo.

“Văn phòng đẹp đấy. Nhưng mà…” – Gã dừng lại, quay sang nhìn Hương, ánh mắt đầy vẻ kẻ cả. “Cái bình cứu hỏa này đặt ở đây là sai quy cách rồi. Còn lối đi này, tôi thấy hơi hẹp so với tiêu chuẩn. Mấy lỗi này, đình chỉ hoạt động như chơi đấy, giám đốc ạ.”

Lưng Hương lạnh toát. Cô biết tỏng đây là trò vòi vĩnh, nhưng không thể không sợ. Cái đế chế mà cô vất vả gây dựng, chỉ cần một cái phẩy tay của chúng là có thể tan thành mây khói.

“Dạ… các anh…” – Hương bước nhanh hơn, đến gần bàn tiếp khách. “Các anh cho em xin một cơ hội. Công ty em mới thành lập, còn nhiều thiếu sót, mong các anh chỉ bảo, giúp đỡ.”

Cô cúi người, tự tay rót trà mời hai vị “quan trên”. Động tác cúi người làm cổ áo sơ mi hơi trễ xuống. Tuấn “Hổ” nuốt nước bọt ừng ực. Hùng “Cáo” thì tinh vi hơn, gã chỉ liếc nhanh rồi lại nhìn đi chỗ khác, nhưng trong đôi mắt ti hí đó ánh lên một tia thỏa mãn.

Họ ngồi xuống ghế sofa, bắt đầu màn tra hỏi như hỏi cung. Hùng “Cáo” nói những lời lẽ vĩ mô, về quy trình, về luật pháp. Tuấn “Hổ” thì liên tục chỉ ra những lỗi nhỏ nhặt, vô lý, và luôn kết thúc bằng một câu đe dọa. Vở kịch song kiếm hợp bích của chúng diễn ra một cách hoàn hảo, dồn Hương vào chân tường.

Khi thấy con mồi đã đủ sợ hãi, Hùng “Cáo” mới ra hiệu cho Tuấn “Hổ” im lặng. Gã hắng giọng, ra vẻ thông cảm. “Thôi được rồi. Bọn anh cũng biết em là phụ nữ, một mình đứng ra làm ăn vất vả. Lỗi thì cũng đã thấy rồi, nhưng quan trọng là thái độ khắc phục.”

Hương chớp lấy thời cơ. Cô vội vã lấy trong ngăn kéo ra một chiếc phong bì đã chuẩn bị sẵn, dày cộp những tờ polyme mới cứng. Cô đi vòng qua bàn, đến bên cạnh Hùng “Cáo”. Cô cúi người, và trong khoảnh khắc đó, mùi nước hoa tinh tế của cô quyện với mùi cơ thể đầy nữ tính thoảng qua mũi gã.

“Dạ… em có chút quà mọn, mong hai anh nhận cho, gọi là… là tiền trà nước.” – Giọng cô nhỏ lại, có cả sự xấu hổ lẫn van nài trong đó.

Hùng “Cáo” liếc nhìn chiếc phong bì. Gã cầm lấy, hai ngón tay bóp nhẹ để cảm nhận độ dày của nó. Một nụ cười hài lòng thoáng qua trên mặt gã. Nhưng rồi, nụ cười đó biến mất, thay bằng vẻ nghiêm nghị. Gã dùng một ngón tay, đẩy chiếc phong bì trượt trên mặt bàn, trả lại về phía Hương.

“Em nghĩ bọn anh xuống đây chỉ vì mấy đồng này thôi sao?” – Giọng gã lạnh đi.

Hương chết sững. Tim cô đập một tiếng thật mạnh. *Chê tiền? Vậy là chúng còn muốn nhiều hơn thế.*

Hùng “Cáo” đứng dậy, đi tới bên cửa sổ. Gã rít một hơi thuốc, rồi quay lại, nhìn thẳng vào Hương. Gã không còn giả lả nữa. “Chuyện này không giải quyết ở đây được. Lỗi của công ty em, trên giấy tờ là rõ ràng rồi. Muốn giúp em lắm, nhưng phải có cái gì đó… đảm bảo hơn.” Gã ghé sát người về phía trước, phả một làn khói thuốc đặc quánh vào mặt Hương, giọng thì thầm nhưng đầy uy lực. “Tối nay, tìm một chỗ kín đáo. Anh em mình cần một ‘buổi làm việc’ sâu hơn.”

Buổi làm việc. Sâu hơn. Một cụm từ trần trụi đến ghê tởm, không một chút che đậy. Ánh mắt của Tuấn “Hổ” sáng rực lên. Gã liếm môi, một cử chỉ đầy thú tính.

Hương lùi lại một bước, mặt tái đi vì sợ hãi – một sự sợ hãi được cô diễn một cách hoàn hảo. Cô nhìn Hùng, rồi lại nhìn Tuấn. Cô thấy rõ sự thèm khát trong mắt chúng, sự thèm khát của những con thú đói sắp được ăn thịt con mồi.

Cô cúi gằm mặt xuống, bờ vai run run. “Dạ… vậy… vậy tối nay em xin phép được mời hai anh một bữa cơm thân mật ạ.”

Hùng “Cáo” và Tuấn “Hổ” nhìn nhau, nở một nụ cười đầy ẩn ý. Chúng đã cắn câu. Chúng không thể thấy được, bên dưới mái tóc đang rũ xuống che đi khuôn mặt, đôi mắt của Hương không hề có một chút sợ hãi nào. Nó lạnh lẽo và sắc bén như một lưỡi dao.

*Cắn đi. Cắn câu đi, lũ cá ngu. Mồi đã thả, chỉ chờ ngày giật cần.*

**********

Hương không về nhà.

Sau cuộc điện thoại đồng ý “ăn tối” với Hùng “Cáo” và Tuấn “Hổ”, cô lái chiếc Vios cũ đến một căn hộ chung cư cao cấp ở một quận khác, nơi mà Trung, chồng cô, không bao giờ biết đến sự tồn tại của nó. Đây là tổng hành dinh bí mật, là nơi trú ẩn an toàn, và là phòng tác chiến của riêng cô. Căn hộ không có nhiều đồ đạc, chỉ có những thứ cần thiết, sạch sẽ và tối giản đến lạnh lùng, hoàn toàn trái ngược với căn hộ tập thể ấm cúng nhưng bừa bộn của gia đình. Nó phản ánh chính con người cô lúc này: gọn gàng, có mục đích và không có chỗ cho những tình cảm thừa thãi.

Cô tắm nhanh, gột rửa đi cái không khí bẩn thỉu của cuộc gặp buổi sáng. Khi cô vừa khoác chiếc áo choàng tắm bằng lụa, chuông cửa vang lên.

“Vào đi. Đồ nghề mang đủ cả chứ hai đứa?” – Hương mở cửa, không một lời chào hỏi xã giao.

Việt và Trung, “bầy sói” của cô, bước vào. Chúng cũng mặc quần jeans và áo phông đen, trông như hai nhân viên kỹ thuật. Sự non nớt của những sinh viên năm nào đã gần như biến mất, thay vào đó là vẻ mặt nghiêm túc, tập trung và một sự nể sợ tuyệt đối khi nhìn Hương. Trong tay Việt là một chiếc hộp đựng dụng cụ chuyên dụng.

Hương trải một tờ giấy lớn lên bàn cà phê. Đó là sơ đồ chi tiết của phòng suite khách sạn mà cô đã yêu cầu lễ tân gửi trước.

“Đây là sân khấu của chúng ta tối nay.” – Giọng Hương lạnh băng. “Phòng khách, phòng ngủ. Việt, em lo camera. Trung, em phụ trách micro và đường truyền về phòng bên cạnh. Chị muốn mọi góc chết đều phải được quan sát.”

Cô chỉ tay vào sơ đồ. “Camera số 1, giấu trong đầu báo khói trên trần, góc này, quay thẳng vào chính giữa giường. Phải lấy được cận cảnh khuôn mặt của bất cứ kẻ nào nằm trên đó. Camera số 2, trong khe của chiếc TV đối diện, lấy toàn cảnh phòng ngủ, chị muốn thấy mọi hành động. Camera số 3, ở phòng khách, giấu sau bức tranh này, chĩa thẳng vào ghế sofa. Micro đặt dưới gầm bàn, dưới gầm giường, và một cái gần TV. Rõ chưa?”

“Rõ, thưa chị.” – Cả hai đồng thanh.

Họ nhanh chóng di chuyển đến khách sạn. Trong khi Hương làm thủ tục nhận phòng suite, Việt và Trung đã nhận phòng kế bên. Nửa tiếng sau, cả ba có mặt tại “sân khấu”. Căn phòng sang trọng, thơm mùi tinh dầu sả chanh, nhưng trong mắt Hương, nó chỉ là một cái lồng kính vô hồn.

Việt mở hộp đồ nghề. Bên trong không phải cờ lê hay tua vít, mà là những thiết bị điện tử tối tân: những chiếc camera cúc áo siêu nhỏ, những con chip ghi âm và một mớ dây nối lằng nhằng. Ngón tay khéo léo của gã sinh viên công nghệ nhanh chóng làm việc. Gã trèo lên ghế, cạy nắp đầu báo khói, gắn chiếc camera nhỏ xíu vào trong. Gã giấu một chiếc khác vào khe loa của TV. Trong khi đó, Trung phụ trách đi dây, dán những sợi dây mỏng dính dọc theo chân tường, dưới lớp thảm dày, nối tất cả về một lỗ thông hơi nhỏ nhìn sang phòng bên cạnh.

Hương đứng khoanh tay giám sát, tự mình kiểm tra từng thứ. Cô cầm máy tính bảng, kết nối với hệ thống. Hình ảnh từ ba chiếc camera hiện lên rõ nét.

*Góc này tốt.* – cô thầm nghĩ khi nhìn vào camera số 1. – *Sẽ bắt trọn được khuôn mặt của kẻ nằm trên giường. Phải rõ nét, để sau này chúng không thể chối cãi. Càng nhục nhã, càng tốt.*

Cô ra hiệu cho Việt chỉnh lại góc máy số 3 một chút. “Lấy cả cửa ra vào cho chị”

Khi mọi thứ đã hoàn tất, không một dấu vết nào bị để lại, Hương ra lệnh cho “bầy sói” rút lui. “Về phòng bên cạnh. Cắm tai nghe, mở màn hình lên. Từ giờ, hai đứa là tai mắt của chị. Dù có nghe thấy gì, nhìn thấy gì, cũng tuyệt đối không được hành động nếu không có lệnh của chị qua đường truyền này. Nhớ lấy, đây là một vở kịch, và chị là đạo diễn.”

“Vâng, chị.” – Cả hai răm rắp tuân lệnh, biến mất sau cánh cửa thông phòng.

Chỉ còn lại một mình, Hương bước vào phòng tắm. Cô trút bỏ chiếc áo choàng, để lộ một cơ thể gần như hoàn hảo. Làn da trắng sứ không một tì vết, mịn màng dưới ánh đèn vàng. Hai bầu vú căng tròn, no đủ, đầu ti hồng hào kiêu hãnh. Vòng eo con kiến và cặp mông cong vút. Sau một thời gian được “bảo dưỡng” và chăm sóc, cơ thể này đã trở thành một thứ vũ khí tối thượng, một sự kết hợp chết người giữa vẻ đẹp của một thiên thần và sự nguy hiểm của một con rắn độc.

Cô không chọn một bộ nội y nào. Đêm nay, cô muốn sự trần trụi tuyệt đối bên dưới lớp vỏ bọc.

Cô lấy từ trong túi ra chiếc váy lụa đen đã chuẩn bị sẵn. Chất lụa mỏng, mềm và mát lạnh, khi cô mặc vào, nó trườn trên da thịt cô như một dòng nước, ôm lấy từng đường cong, phô bày tất cả nhưng lại không hở hang một cách dung tục. Chiếc váy hai dây, cổ đổ, để lộ một phần xương quai xanh quyến rũ. Nó không có khóa kéo, chỉ cần một cái giật nhẹ là có thể tuột xuống. Bên dưới lớp lụa mỏng, hai đầu vú cương cứng lên, in hằn dấu vết đầy khiêu khích.

Cô ngồi trước gương, trang điểm kỹ hơn thường lệ. Một đôi mắt khói bí ẩn, và một đôi môi đỏ mọng như máu. Cô xịt lên cổ và cổ tay vài giọt nước hoa. Đó không phải mùi hương ngọt ngào, trong trẻo. Đó là mùi của xạ hương, của hổ phách, nồng nàn, dai dẳng và đầy tính gợi dục. Một thứ vũ khí vô hình.

Xong xuôi, cô nhìn mình trong gương. Người đàn bà trong gương thật đẹp, thật nguy hiểm. Cô mỉm cười, một nụ cười không một chút hơi ấm.

*Ring…*

Tiếng chuông cửa vang lên, cắt đứt dòng suy nghĩ. Đến rồi.

Hương hít một hơi thật sâu. Khi cô thở ra, sự lạnh lùng, quyết đoán của Nữ Hoàng biến mất. Thay vào đó, trên gương mặt cô là vẻ rạng rỡ, hân hoan có phần e lệ của một người đàn bà đang chờ đón khách quý. Vở kịch bắt đầu.

Cô bước ra, dáng đi uyển chuyển, mở tung cánh cửa.

“Ôi, hai anh đến rồi. Em chờ mãi.”

Hùng “Cáo” và Tuấn “Hổ” đứng ở cửa, sững người mất một giây trước vẻ đẹp của cô. Chúng không chút nghi ngờ, bước vào “sân khấu” đã được sắp đặt sẵn, mắt sáng lên như hai con sói đói nhìn thấy một con cừu non lạc đàn.

Cánh cửa phòng suite từ từ đóng lại sau lưng chúng.

Cửa bẫy đã sập.

« Chương trước Trước Chương kế Kế »
Đang tải...