Tổng số

0


Giỏ hàng rỗng


Thu Hương – Cô thư ký xinh đẹp

Chương 67 : Dư Âm Của Trận Cuồng Si​



Chương 18: Dư Âm Của Trận Cuồng Si​

Căn phòng chìm vào một sự im lặng gần như tuyệt đối, chỉ bị phá vỡ bởi tiếng thở hổn hển, nặng nhọc của hai cơ thể vừa trải qua một trận cuồng si đến cạn kiệt sinh lực. Mọi năng lượng, mọi sự gào thét, mọi sự điên cuồng đều đã được giải phóng, chỉ để lại một bãi chiến trường ngổn

ngang và dư âm còn vương lại trong không khí.

Chiếc giường trắng giờ đây là một mớ hỗn độn. Ga giường nhàu nát, bị xé toạc một mảng lớn, và lốm đốm những vệt ướt sũng. Có vệt mồ hôi đã thấm vào, tạo thành những quầng sẫm màu. Có những vệt trong suốt của gel bôi trơn. Và đáng chú ý nhất là một vũng nước lớn, trong vắt, là

minh chứng cho sự sụp đổ hoàn toàn của Hương. Không khí đặc quánh một thứ mùi hỗn tạp của mồ hôi, của dục vọng, của tinh dịch và của sự kiệt sức.

Trung từ từ rút dương vật đã mềm đi của mình ra khỏi hậu môn của Hương. Một tiếng “phọp” khẽ vang lên, kéo theo một ít chất dịch trắng đục của anh và chất bôi trơn chảy ra, vương vãi trên cặp mông vẫn còn run rẩy của cô. Anh đổ sập xuống giường, nằm vật bên cạnh cô, mắt nhắm

nghiền, lồng ngực phập phồng cố gắng lấy lại từng chút dưỡng khí. Cơn ghen của anh đã được giải tỏa. Sự bất an đã được xoa dịu bằng một sự chiếm hữu tuyệt đối. Anh đã thắng.

Hương nằm đó, toàn thân cô mềm nhũn, không còn một chút sức lực. Mắt cô vẫn mở to, vô hồn nhìn lên trần nhà, nơi ánh đèn ngủ hắt lên một thứ ánh sáng vàng vọt, mệt mỏi. Cơn cực khoái kinh hoàng vừa qua đã rút cạn linh hồn cô, để lại một cái vỏ trống rỗng. Lý trí của cô đang từ từ khởi động lại, cố gắng lắp ghép lại những gì vừa xảy ra.

Cô không dám nghĩ tiếp. Cô sợ hãi chính phản ứng của cơ thể mình. Cô ghê tởm cái khoái lạc bệnh hoạn mà cô vừa trải qua.

Sau một lúc lâu, khi hơi thở đã dần ổn định, Trung khẽ cựa mình. Anh không quay lưng lại ngủ như một kẻ vô tâm. Cơn thú tính đã qua đi, nhường chỗ cho một sự dịu dàng và sở hữu đến lạ. Anh nghiêng người, vòng tay qua, nhẹ nhàng kéo cơ thể mềm oặt của Hương vào lòng. Anh ôm cô rất

chặt, như thể sợ chỉ cần nới lỏng một chút là cô sẽ tan biến mất. Anh cúi xuống, hôn lên mái tóc bết mồ hôi của cô.

Hương không phản kháng. Cô không còn sức để phản kháng nữa. Cô cứ để mặc cho anh ôm, vùi mặt vào lồng ngực rắn chắc của anh, hít hà mùi mồ hôi còn vương lại. Một cảm giác an toàn và được che chở một cách kỳ lạ bao bọc lấy cô. Bàn tay anh vuốt ve tấm lưng trần của cô, một sự vỗ về

đầy âu yếm.

Họ cứ im lặng như vậy một lúc lâu. Sự im lặng bây giờ không còn căng thẳng, nó nặng trĩu những cảm xúc không thể gọi tên.

Cuối cùng, Trung lên tiếng trước. Giọng anh khàn đặc vì kiệt sức và xúc động, anh thì thầm vào tai cô:

“Anh xin lỗi… có làm em đau lắm không?”

Câu hỏi của anh, một câu hỏi đầy sự quan tâm sau một trận cuồng si đầy bạo liệt, đã đánh vỡ bức tường phòng ngự cuối cùng của Hương. Cô không trả lời. Cô chỉ khẽ lắc đầu trong lòng ngực anh. Và rồi, cô bật khóc.

Những tiếng nấc nghẹn ngào, tức tưởi vang lên trong đêm. Nước mắt cô tuôn ra, thấm ướt lồng ngực của Trung. Cô khóc vì đau, khóc vì nhục nhã, khóc vì sợ hãi chính bản thân mình. Nhưng trong những giọt nước mắt đó, có cả sự giải tỏa, và một thứ cảm xúc gắn kết bệnh hoạn vừa được

sinh ra.

Trung càng ôm cô chặt hơn, tay anh vỗ về lưng cô như dỗ một đứa trẻ. Anh không biết rằng, anh chỉ nghĩ những giọt nước mắt đó là vì đau đớn và tủi thân. Anh không biết rằng, anh vừa mở ra một cánh cửa địa ngục trong chính tâm hồn người vợ mà anh yêu thương nhất.

Bức tường im lặng giữa họ đã sụp đổ. Nhưng nó được thay thế bằng một cây cầu được xây nên từ một bí mật cấm kỵ. Trung nghĩ rằng đêm nay, anh đã tìm lại được vợ mình, đã khẳng định lại được vị thế của một người chồng.

Nhưng Hương lại biết một sự thật kinh hoàng hơn. Cô không chỉ tìm lại được khoái lạc với chồng. Mà cô vừa khám phá ra một phần đen tối, một con quỷ dâm đãng đáng sợ trong chính bản năng của mình. Và trớ trêu thay, người đánh thức nó dậy lại chính là người chồng hiền lành mà cô luôn cố gắng bảo vệ khỏi thế giới nhơ nhuốc của cô.

« Chương trước Trước Chương kế Kế »
Đang tải...