Tổng số

0


Giỏ hàng rỗng


Thu Hương – Cô thư ký xinh đẹp

Chương 65 : Bức Tường Im Lặng​



Chương 16: Bức Tường Im Lặng​

Tiếng cười nói, chúc tụng ồn ào của quán bia hơi đã bị bỏ lại phía sau. Khoảnh khắc cánh cửa sắt của căn hộ tập thể đóng lại với một tiếng *két* khô khốc, toàn bộ sự vui vẻ, tự hào giả tạo trên mặt Trung cũng tan biến. Không gian nhỏ hẹp, vốn đã ngột ngạt, giờ đây như bị một khối băng vô hình đè nặng lên, lạnh lẽo và đặc quánh.

Trung không nói gì. Anh lầm lũi cởi đôi giày đã sờn cũ, dựng nó ngay ngắn vào góc tường. Anh không nhìn Hương, dù chỉ một cái liếc mắt. Tấm lưng anh cứng đờ, mỗi cử động đều toát ra một sự xa cách nặng nề.

“Anh… đi tắm.”

Nói rồi, anh đi thẳng vào nhà tắm, đóng sầm cửa lại. Một hành động không hề giống với người chồng hiền lành, luôn nhẹ nhàng của cô.

Hương đứng đó, giữa phòng khách. Nụ cười gượng gạo vẫn còn chưa tắt hẳn trên môi. Cô nhìn cánh cửa nhà tắm đã đóng chặt.

(Hương):** *Hết rồi. Vở kịch đã hạ màn. Anh ấy đã bắt đầu nghi ngờ. Sự vui vẻ, tự hào ban nãy chỉ là lớp vỏ bọc cho một cơn ghen tuông đang âm ỉ. Anh ấy không biết phải làm gì, nên anh ấy chọn cách trốn chạy vào trong đó.*

Tiếng nước từ vòi sen bắt đầu xối xả. Nhưng cô biết, anh không chỉ đang tắm. Anh đang cố dùng tiếng nước để át đi những suy nghĩ hỗn loạn trong đầu, đang cố gột rửa đi cái cảm giác bất an, nhỏ bé vừa nhen nhóm sau bữa nhậu định mệnh.

Cô thở dài, cảm thấy một sự mệt mỏi rã rời, còn hơn cả sau một đêm phải “chiến đấu” với Hải “Mập”. Cô bước vào phòng ngủ.

Tiếng nước trong nhà tắm vẫn chảy đều đều, như một bản nhạc nền buồn tẻ cho sự cô độc của Hương.

Cô bắt đầu nghi lễ của riêng mình, nghi lễ của sự né tránh.

Cô cởi bỏ bộ váy công sở, thứ vũ khí của cô ở thế giới bên ngoài. Cô đứng trước gương, chỉ còn lại bộ đồ lót ren màu da đơn giản. Cô nhìn cơ thể mình trong gương. Làn da vẫn trắng mịn, cặp vú vẫn căng tròn, vòng eo vẫn thon gọn. Đây là thứ vũ khí đã giúp cô có được tất cả. Nhưng đêm nay, nó cũng chính là nguồn cơn của mọi rắc rối, là bằng chứng cho một sự thật mà chồng cô không bao giờ có thể chấp nhận.

Cô lấy từ trong tủ ra một chiếc váy ngủ bằng vải cotton màu trắng. Một chiếc váy kín đáo, rộng rãi, không có lấy một đường cắt cúp khêu gợi. Đó là bộ đồng phục của một “người vợ tốt”. Cô mặc nó vào người, như đang cố gắng khoác lên mình một lần nữa cái vai diễn mà cô sắp không thể diễn nổi nữa.

Cô ngồi xuống trước bàn trang điểm cũ kỹ, cầm lấy chiếc lược.

Cô bắt đầu chải mái tóc đen dài của mình. Từng nhịp, từng nhịp, chậm rãi và đều đặn. Sợi tóc đen mượt chảy qua kẽ lược, tương phản với khuôn mặt trắng xanh, mệt mỏi của cô. Cô không chải tóc. Cô đang giết thời gian, đang kéo dài khoảnh khắc trước khi phải đối mặt với cơn bão ngầm đang đợi mình trên giường.

Tiếng nước trong nhà tắm tắt. Im lặng.

Trung bước ra. Anh không mặc áo, chỉ quấn độc một chiếc quần đùi cũ. Cơ thể anh rắn rỏi, rám nắng vì lao động, nhưng khuôn mặt thì như một bức tượng đá, không một chút cảm xúc. Anh không nhìn cô, đi thẳng đến giường và nằm xuống.

Hành động của anh dứt khoát và lạnh lùng. Anh nằm xuống, và ngay lập tức quay lưng lại phía cô, chiếm lấy một nửa giường. Tấm lưng trần rắn chắc của anh như một bức tường thành, một lời tuyên bố không lời về sự ngăn cách. Khoảng trống giữa hai người trên chiếc giường nhỏ bé bỗng trở nên mênh mông và lạnh lẽo lạ thường.

Hương đặt chiếc lược xuống, tay cô hơi run. Cô tắt đèn, chỉ để lại ánh sáng vàng vọt, yếu ớt từ chiếc đèn ngủ. Cô nhẹ nhàng nằm xuống phần giường của mình, cố gắng không gây ra một tiếng động. Tấm ga giường bên cô lạnh toát.

Cô nằm ngửa, mắt mở trân trân nhìn lên trần nhà, nơi những mảng vôi vữa đã bắt đầu bong tróc. Cô có thể cảm nhận được hơi ấm tỏa ra từ tấm lưng của chồng, chỉ cách cô vài phân, nhưng cô không dám chạm vào.

Sự im lặng bao trùm. Nó đặc quánh đến mức cô có thể nghe thấy tiếng tim mình đập thình thịch trong lồng ngực. Cô nghe thấy tiếng thở của Trung, một nhịp thở đều đều nhưng có phần nặng nề, cố gắng. Anh không ngủ. Anh cũng đang thao thức như cô.

(Hương):** *Anh ấy đang ghen. Mình biết. Không phải cơn ghen ầm ĩ, đập phá của những gã đàn ông vũ phu. Mà là cơn ghen của một người đàn ông hiền lành. Nó im lặng, nó gặm nhấm, nó biến không khí thành một khối băng. Anh ấy nghi ngờ những người đàn ông kia. Anh ấy nghi ngờ sự ‘giỏi giang’ của mình. Anh ấy cảm thấy mình nhỏ bé, bất lực khi ngồi giữa những kẻ ‘bạn hàng’ của vợ, những kẻ trông có vẻ giàu có và sành đời hơn anh.*

Cô nằm đó, bất động. Lần đầu tiên, cô cảm thấy quyền lực của tiền bạc trở nên vô dụng. Nó có thể giúp cô chinh phục những gã đàn ông ngoài kia, nhưng không thể giúp cô xuyên qua được bức tường im lặng mà chồng cô đang dựng lên.

Căn phòng ngủ chìm trong bóng tối và sự im lặng đặc quánh. Đã gần một tiếng đồng hồ trôi qua kể từ khi Hương nằm xuống. Cô vẫn không ngủ được. Tấm lưng của Trung, sừng sững như một bức tường thành, vẫn không một chút nhúc nhích. Nhưng cô biết, anh cũng đang thức.

Sự im lặng bị phá vỡ bởi một giọng nói. Một giọng nói khàn đặc, yếu ớt, phát ra từ phía bên kia bức tường lưng.

“Em… ngủ rồi à?”

Hương khẽ giật mình. Câu hỏi của anh như một hòn sỏi ném vào mặt hồ đang tĩnh lặng, tạo ra những gợn sóng bất an.

“Em chưa. Sao thế anh?”

Im lặng. Vài giây trôi qua. Trung vẫn không quay người lại.

“Em… dạo này khác quá.”

Tim Hương khẽ nhói lên. Đây rồi. Cơn bão đã bắt đầu.

“Em… khác thế nào ạ?” – Cô hỏi, cố giữ cho giọng mình thật bình tĩnh.

“Anh không biết.” – Trung nói, giọng anh nghe xa xăm, như vọng về từ một nơi nào đó rất sâu. “Anh chỉ cảm thấy thế. Trông em tự tin hơn, mạnh mẽ hơn. Cách em nói chuyện với mấy người bạn hàng đó… nó có một thứ gì đó… rất quyền lực.”

Anh ngừng lại, hơi thở trở nên nặng nhọc.

“Những người đàn ông đó… họ nhìn em không giống như nhìn một người bạn hàng bình thường. Ánh mắt của họ… nó giống như đang nhìn một thứ gì đó rất quý giá mà họ muốn có được.”

Giọng Trung trở nên lạc đi, đầy vẻ tự ti. “Anh thấy mình… sắp không giữ được em nữa, Hương ạ. Anh thấy mình quá nhỏ bé so với thế giới của em bây giờ.”

Và rồi, bức tường sụp đổ.Bằng một cử động đột ngột nhưng không hề mạnh bạo, Trung xoay người lại. Tiếng sột soạt của tấm ga giường vang lên trong đêm. Trong ánh sáng yếu ớt lọt qua khe cửa sổ, Hương thấy bóng của anh đang quay về phía cô.Anh không nói gì thêm. Anh chậm rãi trườn người qua khoảng trống lạnh lẽo giữa hai người. Chiếc giường lún xuống. Hơi ấm từ cơ thể anh bắt đầu bao bọc lấy cô. Cô nhìn lên. Khuôn mặt anh chỉ là một khối mờ mờ trong bóng tối, nhưng cô có thể thấy đôi mắt anh đang mở to, sáng lên một cách khác thường. Đó không phải là ánh mắt của sự giận dữ hay trách móc. Đó là ánh mắt của một con thú bị thương, của một kẻ sắp chết đuối, một ánh mắt chứa đầy sự khao khát, tuyệt vọng, và cả sự sợ hãi.

Anh chống hai tay xuống nệm, ngay hai bên đầu cô, giam cô giữa hai cánh tay của anh. Anh cúi xuống, gần đến mức cô có thể cảm nhận được hơi thở ấm nóng, phảng phất mùi bia và sự lo âu của anh phả vào mặt mình. Nhưng anh không hôn cô. Anh chỉ nhẹ nhàng áp trán mình vào trán cô. Một cử chỉ thân mật đến đau lòng. Như hai đứa trẻ đang tìm kiếm sự an ủi ở nhau.

“Hương ơi…”

Giọng anh run rẩy.

“Anh phải làm gì bây giờ? Anh ghen, Hương ạ. Anh ghen với quá khứ của em. Anh ghen với cả những người đàn ông hôm nay. Anh sợ… anh sợ anh không còn gì là của riêng em nữa. Anh sợ những gì của anh, em không còn thấy hứng thú nữa rồi.”

Cô chết lặng. Lời thú nhận thẳng thắn, trần trụi và đầy tổn thương của anh khiến trái tim cô như bị ai đó bóp nghẹt. Cô thà rằng anh cứ đánh, cứ chửi cô. Còn hơn là phải chứng kiến anh như thế này.

Anh hít một hơi thật sâu, như để lấy hết can đảm cho một điều gì đó khủng khiếp sắp nói ra.

“Hôm nay… cho anh… làm một chuyện được không em?”

Sự ngập ngừng của anh khiến không khí càng thêm căng thẳng. Hương chỉ im lặng chờ đợi.

“Anh muốn… vào ‘cửa sau’ của em.”

Tai Hương ù đi. Cô không thể tin vào những gì mình vừa nghe. Trung? Người chồng hiền lành, có phần cổ điển của cô? Anh đang nói gì thế này?

Như để giải thích cho sự điên rồ của mình, anh nói tiếp, giọng đầy xấu hổ và van nài.

“Anh muốn đến một nơi… chỉ của riêng anh thôi. Một nơi anh biết chắc… chưa một thằng nào từng đến. Một nơi… chỉ thuộc về anh thôi, Hương à. Cho anh nhé?”

Lời đề nghị bệnh hoạn, xuất phát từ một tình yêu trong sáng và một sự tự ti đến cùng cực, treo lơ lửng trong bóng tối.

Nói xong, Trung như trút được một gánh nặng, nhưng cũng như tự đào một cái hố cho sự xấu hổ của chính mình. Anh nằm im, trán vẫn áp vào trán cô, chờ đợi. Anh chờ đợi một cái tát, một lời chửi rủa, một sự ghê tởm, một cái đẩy ra đầy phũ phàng.

Nhưng Hương không làm gì cả.

Tai Hương ù đi. Nhưng không phải vì ghê tởm. Mà là một sự sững sờ, một cơn chấn động đến tận cùng linh hồn.

(Hương) *Trời ơi… anh ấy… anh ấy cũng nghĩ đến nó sao? Cái nơi cuối cùng này… cái nơi duy nhất mình giữ lại cho riêng anh, chưa một thằng khốn nào dám đòi hỏi hay được phép chạm vào… mình đã luôn nghĩ, một ngày nào đó, mình sẽ tặng nó cho anh như một món quà bất ngờ . Vậy mà hôm nay… anh lại đòi nó trong sự tuyệt vọng này. Đây không phải cách mình muốn. Nhưng… nơi đó vẫn là của anh. Luôn là của anh.*

Trung, sau khi thốt ra những lời từ sâu thẳm sự bất an của mình, dường như cũng tự kinh hãi bởi chính con người vừa trỗi dậy bên trong anh. Anh không dám nhìn Hương. Anh định rút lui.

“Thôi… anh xin lỗi… Anh điên rồi… Em quên những gì anh vừa nói đi nhé…”

Anh bắt đầu dịch người, định lăn về nửa giường của mình, trả lại cho cô không gian riêng tư và cố gắng dựng lại bức tường im lặng lúc nãy.

« Chương trước Trước Chương kế Kế »
Đang tải...