Thu Hương – Cô thư ký xinh đẹp
Chương 15
Cuộc họp đang diễn ra. Giọng Hương không lớn, nhưng từng từ đều có sức nặng, đanh lại.
“Lô thép của công ty X vừa báo về sẽ trễ hai ngày. Lý do là bên vận chuyển có vấn đề.”
Một trong ba đội trưởng vội lên tiếng, giọng ấp úng: “Thưa giám đốc, thế thì gay go ạ. Không có thép thì toàn bộ đội đổ móng phải ngồi chơi xơi nước, tiến độ…”
Hương giơ một tay lên. Gã đàn ông im bặt.
“Việc của các anh là thi công. Việc của em là đảm bảo vật tư. Em không muốn nghe lý do, em muốn thấy giải pháp.” Cô hạ kính râm xuống, nhìn thẳng vào mắt cả ba người. “Tối nay, bằng mọi giá, phải có thép ở công trường. Hoặc là các anh tìm nguồn khác, hoặc là em sẽ phải tìm đội trưởng khác. Rõ chưa?”
Sự im lặng bao trùm. Ba gã đàn ông to như hộ pháp chỉ biết gật đầu lia lịa. Đối với họ, người đàn bà này còn đáng sợ hơn cả Sơn.
Và đúng lúc đó…
*Reng… reng… reng…*
Một âm thanh hoàn toàn lạc lõng vang lên. Không phải là tiếng chuông điện thoại sang trọng từ chiếc Vertu “công việc” của cô. Mà là một bản nhạc chuông vui nhộn, trẻ con, phát ra từ chiếc điện thoại “gia đình” mà cô luôn để ở chế độ im lặng. Chết tiệt, cô đã quên.
Màn hình sáng lên hai chữ: **”Chồng yêu”**.
—
Tấm lưng đang thẳng một cách đầy quyền uy của Hương bỗng cứng đờ lại. Nụ cười nửa miệng vừa nhếch lên đã đông cứng. Đôi mắt sắc bén của cô thoáng qua một tia hoảng loạn cực độ. Cô cảm thấy máu trong người như rút hết khỏi mặt.
Cô vội giơ tay ra hiệu cho ba người đàn ông im lặng, rồi hít một hơi thật sâu, cố gắng điều chỉnh lại nhịp thở. Cô trượt tay để trả lời. Giọng nói cất lên, mềm mại đến không ngờ.
“A-lo… em nghe đây anh.”
Đầu dây bên kia, giọng Trung vang lên, hào hứng và đầy phấn khích, át cả tiếng ồn ào của xe cộ.
“Vợ ơi! Bất ngờ chưa! Anh được nghỉ phép đột xuất mấy ngày, về với mẹ con em này! Anh đang ở ngay đầu ngõ nhà mình rồi, em đâu đấy, về ngay anh xem nào! Nhớ chết đi được!”
Mỗi từ của anh như một nhát búa nện vào đầu cô. Về rồi. Đang ở đầu ngõ.
*Chết rồi. Sao lại đúng lúc này? Đầu ngõ? Mình đang ở cách nhà cả chục cây số! Ba người này… chiếc xe này… quần áo này… Phải làm sao bây giờ?*
Bộ não cô vận hành với tốc độ của một siêu máy tính. Chỉ trong một giây, kịch bản đã được dựng lên.
“Ôi thật ạ… Sao anh không báo trước cho em một tiếng… Em… em đang đi lấy ít hàng cho sạp. Hàng hóa lỉnh kỉnh lắm. Anh cứ vào nhà nghỉ ngơi trước đi, cất đồ rồi tắm rửa đi cho mát. Em về ngay bây giờ đây.”
Cô cúp máy, không dám để anh nói thêm một lời nào. Sự im lặng trong quán cà phê trở nên nặng nề. Ba gã đội trưởng nhìn cô chằm chằm, không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
—
Khoảnh khắc yếu đuối của Hương biến mất ngay lập tức. Đôi mắt cô giờ đây sắc lạnh, nhìn thẳng vào ba người đàn ông. Giọng cô là một tiếng thì thầm khẩn cấp và đầy mệnh lệnh.
“Nghe cho kỹ đây. Chồng tôi vừa về phép đột xuất. Ông ấy đang ở nhà. Ông ấy không biết gì về công ty, về công trường, về bất cứ thứ gì hết. Ông ấy chỉ nghĩ tôi có một cái sạp tạp hóa nhỏ ở chợ. Lát nữa, tôi và các ông sẽ cùng về nhà tôi lấy hồ sơ. Nếu gặp, tất cả các ông đều là bạn hàng của tôi, chuyên đổ buôn bánh kẹo, nước ngọt. Chúng ta vừa đi xem mặt bằng để chung vốn mở rộng cái sạp tạp hóa đó, hiểu chưa?”
Cô nhấn mạnh từng từ: “**Tuyệt đối không được nói sai một lời!**”
Ba gã đàn ông, từ ngạc nhiên chuyển sang kinh hãi, rồi cũng hiểu ra vấn đề. Mồ hôi bắt đầu lấm tấm trên trán họ. Vận mệnh của họ đang gắn liền với vận mệnh của “bà chủ”. Họ gật đầu lia lịa.
(một đội trưởng): “Dạ… dạ em hiểu rồi thưa giám đốc… à không, thưa chị Hương!”
Hương lái chiếc hơi cũ của mình về. Cô đã khôn ngoan dùng chiếc xe “vô hình” này cho một cuộc gặp không quá quan trọng. Ba người kia đi theo sau bằng xe của họ.Vừa đến đầu ngõ, cô đã thấy Trung đứng đợi, khuôn mặt đen sạm vì nắng gió nhưng rạng rỡ niềm vui. Anh chạy ào ra.
“Em về rồi à! Em sắm xe hơi từ bao giờ thế, giỏi quá vậy!”
“Xe cũ em mua đi lại lấy hàng cho tiện thôi anh. Đi xe máy nắng nôi, lỉnh kỉnh lắm.”
Đúng lúc đó, ba người đàn ông bước xuống từ chiếc xe phía sau. Trung nhìn họ, vẻ mặt ngạc nhiên.
“À, đây là các anh bạn hàng của em. Bọn em đang tính chung vốn mở rộng cái sạp một chút. Các anh ấy về cùng em để xem qua khu nhà mình thế nào.”
Với bản tính thật thà và hiếu khách, lại vừa được về nhà gặp vợ, Trung hồ hởi lạ thường.
“Ôi quý hóa quá! Thôi đã về đến đây rồi mời các anh vào nhà làm chén nước đã. Mà thôi, đi làm chén bia hơi cho mát đi! Hôm nay tôi về, phải khao các anh một bữa mới được!”
Hương và ba gã đội trưởng chết sững. Nhưng họ không thể từ chối.
Bữa nhậu gượng gạo diễn ra tại một quán bia hơi ven đường. Trung vô tư khoác vai vợ, tự hào giới thiệu với “bạn hàng”.
“Vợ tôi trông thế thôi chứ buôn bán giỏi lắm đấy. Buôn bán lặt vặt ở sạp tạp hóa mà xởi lởi, quan hệ rộng ghê. Tôi đi làm xa cũng yên tâm.”
Ba gã đội trưởng chỉ biết cười trừ, mồ hôi mẹ mồ hôi con túa ra. Họ nâng cốc bia lên mà tay run run.
(đội trưởng): “Vâng… vâng… chị Hương đây thì giỏi giang, tốt tính có tiếng trong giới… à… trong chợ rồi anh ạ.”
Hương ngồi đó, miệng cười mà tim đập như trống trận. Cô phải liên tục lái câu chuyện sang hướng khác, hỏi thăm công việc của chồng, kể chuyện con ở nhà, để ngăn chồng mình hỏi sâu hơn về “công việc kinh doanh” của cô.
Cuối cùng thì bữa nhậu cũng kết thúc. Ba gã đội trưởng cáo từ, vẻ mặt nhẹ nhõm như vừa thoát khỏi cửa tử.
