Thu Hương – Cô thư ký xinh đẹp
Chương 14
*Ting…*
Một âm thanh khô khốc vang lên từ chiếc điện thoại “bí mật” cô dùng riêng cho công việc. Đó là một tin nhắn từ ngân hàng. Hương cầm điện thoại lên, tim cô không đập nhanh vì hồi hộp, mà đập một cách bình thản, đầy quyền lực. Màn hình điện thoại hiện lên một dãy số. Số dư tài khoản vừa được cộng thêm một con số với tám con số không theo sau. Một con số mà nếu là trước đây, có lẽ cả đời cô cũng không dám mơ tới.
Đó là đợt thanh toán đầu tiên từ hợp đồng mà Hải “Mập” vừa ký.
Hương khẽ nhếch mép cười. Cô không cảm thấy vui sướng. Cô chỉ cảm thấy một sự thỏa mãn sâu sắc, lạnh lẽo.
*Cái giá của một đêm. Rẻ. Quá rẻ. Số tiền này, chồng mình có cày cuốc cả vài năm ở công trường cũng không kiếm được. Anh ấy sẽ không bao giờ hiểu được. Và tốt nhất là đừng bao giờ hiểu.*
Cô không ăn mừng. Cô lập tức hành động. Lấy chiếc điện thoại “chính” ra, cô gọi cho một công ty cung cấp két sắt.
“Alo, công ty két sắt phải không ạ? Em muốn đặt một chiếc loại lớn nhất, chống cháy, chống khoan, giao đến địa chỉ… ngay trong chiều nay được không? Giá cả không thành vấn đề.”
Giọng cô dứt khoát, chuyên nghiệp. Cô đang xây một cái kho để cất giấu chiến lợi phẩm của mình.
Buổi chiều, hai người thợ lực lưỡng khệ nệ khiêng một chiếc két sắt khổng lồ, bọc trong thùng carton, vào căn hộ tập thể chật chội của vợ chồng cô. Trung, chồng cô, vừa đi làm về, ngạc nhiên tột độ.
“Trời ơi, em mua cái gì mà to thế này Hương?”
Hương, trong bộ đồ ngủ giản dị, vội chạy ra, vẻ mặt vừa áy náy vừa tự nhiên như không.
“À, em xin lỗi không báo trước cho anh. Dạo này sạp hàng giấy tờ sổ sách nhiều quá, lại còn giấy tờ nhà đất cũ của bố mẹ để ở nhà em cứ thấy không yên tâm. Em mua cái két về cất cho an toàn. Mấy cái này quan trọng lắm, mất là phiền phức vô cùng.”
Cô đã chuẩn bị sẵn lời nói dối này. Một lời nói dối hoàn hảo, pha trộn giữa công việc làm ăn đang “phát đạt” và tình cảm gia đình, hiếu thảo. Trung, người chồng hiền lành, làm sao có thể nghi ngờ được?
“Em vất vả quá. Ừ, cẩn thận là đúng. Thôi để anh phụ một tay!”
Anh xắn tay áo, hì hục cùng hai người thợ đẩy chiếc két sắt nặng trịch vào phòng ngủ, đặt nó vào một góc khuất. Mồ hôi anh chảy ròng ròng, nhưng miệng vẫn cười, tự hào vì có một người vợ tháo vát, đảm đang.
*Cô nhìn tấm lưng ướt đẫm mồ hôi của chồng, một thoáng thương cảm len lỏi trong tim. Nhưng nó nhanh chóng bị dập tắt bởi lý trí lạnh lùng. Anh ấy thật đáng thương. Nhưng cũng thật may mắn khi anh ấy không biết gì. Sự ngu ngơ của anh chính là tấm bình phong an toàn nhất cho em.*
Nửa đêm. Căn phòng chìm trong bóng tối và tiếng thở đều đều của Trung và con trai. Nhưng Hương không ngủ.
Đây là thời khắc của cô. Thời khắc của nghi lễ. Cô nhẹ nhàng bước xuống giường. Dưới ánh đèn ngủ mờ ảo, cô chỉ mặc một chiếc váy ngủ hai dây mỏng manh, để lộ bờ vai trần và làn da trắng mịn. Nhưng những cử động của cô lại không phải của một người vợ, mà là của một nữ tu đang thực hiện một nghi lễ bí mật.
Cô quỳ xuống trước chiếc két sắt, những ngón tay thon dài lướt trên vòng xoay mật mã. *Tạch… tạch… cạch…* Cánh cửa sắt nặng nề kêu lên một tiếng nhỏ rồi mở ra.
Bên trong, không phải giấy tờ. Mà là tiền. Từng cọc, từng cọc tiền polymer mới cứng, được xếp ngay ngắn. Hương đã rút một phần lớn “lợi nhuận” về bằng tiền mặt. Để trong ngân hàng, quá dễ bị theo dõi. Chỉ có tiền mặt mới mang lại cảm giác an toàn tuyệt đối.Cô đưa tay vào, lôi ra một cọc tiền.Cô không đếm. Cô cảm nhận nó. Cô áp cọc tiền lên má, cảm nhận sự mát lạnh, sắc cạnh của những tờ giấy bạc còn mới. Cô đưa nó lên mũi, hít hà cái mùi đặc trưng của tiền và mực in. Đó là mùi của quyền lực. Mùi của chiến thắng. Mùi của sự tự do. Đây mới là thứ tình nhân đích thực của cô, thứ có thể cho cô mọi thứ cô muốn. Cô mân mê từng cọc tiền, đôi mắt sáng rực lên trong bóng tối. Gương mặt cô, được ánh sáng yếu ớt từ màn hình điện thoại hắt lên, hiện ra một vẻ say mê đến bệnh hoạn.
Bất chợt…
*Cọt…*
Một tiếng sàn gỗ vang lên.
Tim Hương như ngừng đập. Cô ngẩng phắt lên. Trung đang đứng ở cửa phòng ngủ, tay dụi dụi mắt.
“Em làm gì giờ này còn chưa ngủ thế?”
Cơn lạnh túa ra, chạy rần rật khắp cơ thể Hương. Trong một khoảnh khắc, cô tưởng như mọi thứ đã sụp đổ. Nhưng bộ não được tôi luyện qua vô số lời nói dối đã phản ứng nhanh hơn cả nỗi sợ.
*RẦM!*
Cô dùng hết sức đóng sầm cánh cửa két sắt lại. Tiếng động khô khốc, lạnh lẽo vang vọng khắp căn phòng, khiến Trung cũng giật mình. Hương vội vã chộp lấy một tập hóa đơn bán lẻ mà cô luôn để sẵn bên cạnh cho những tình huống thế này. Cô quay người lại, cố nặn ra một nụ cười tự nhiên nhất có thể.
“Em… em đang kiểm tra lại mấy cái hóa đơn giao hàng. Dạo này hay bị nhầm lẫn quá, mất mấy triệu bạc rồi đấy. Anh làm em hết cả hồn.”
Cô thậm chí còn bật ra được một tiếng cười khẽ, dù tim vẫn đang đập như muốn vỡ tung lồng ngực.
—
Trung, vẫn còn ngái ngủ, hoàn toàn không nghi ngờ gì. Anh chỉ thấy thương vợ.
“Thôi, tiền nong thì quan trọng thật, nhưng sức khỏe còn quan trọng hơn. Để mai kiểm tra. Đi ngủ đi em, muộn rồi.”
Anh lững thững quay lại giường, và chỉ vài phút sau lại chìm vào giấc ngủ, hoàn toàn không hay biết mình vừa đứng trước ngưỡng cửa của một sự thật kinh hoàng.
Hương đứng bất động tại chỗ rất lâu sau đó. Cơn chấn động vừa rồi vẫn chưa qua đi. Mồ hôi lạnh túa ra sau gáy cô. Cô nhìn chằm chằm vào chiếc két sắt. Nó không còn là một cái kho báu nữa. Nó là một quả bom nổ chậm, có thể phá tan cái gia đình giả tạo này bất cứ lúc nào.
*Quá nguy hiểm. Không thể để ở đây được nữa. Chỉ một chút sơ sẩy nữa thôi là tan tành tất cả. Mình cần một nơi khác. Một nơi chỉ của riêng mình. Một căn hộ bí mật. Một thế giới mà ở đó, mình mới thực sự là mình.*
Nghi lễ đã bị phá vỡ. Sự say mê với những cọc tiền đã bị thay thế bằng nỗi sợ hãi và sự quyết tâm.
Cô lặng lẽ khóa kỹ két sắt lại, rồi nhẹ nhàng trở lại giường, nằm xuống bên cạnh người chồng đang say ngủ. Nhưng cô không ngủ được. Cô nằm đó, mắt mở trân trân trong bóng tối.
Trong đầu Hương, kế hoạch về một cuộc sống thứ hai, một căn hộ bí mật, một thế giới hoàn toàn tách biệt, không còn là một ý muốn nữa.
Nó đã trở thành một mệnh lệnh.
