Thu Hương – Cô thư ký xinh đẹp
Chương 13
Hương quay lại. Hải “Mập” đã ngồi dậy, cái bụng phệ của gã rung lên khi gã cười khà khà, để lộ hàm răng ố vàng. Gã không hề có ý định để cô đi.
“Nếu em… chiều anh… hết đêm nay,” gã nói, nhấm nháp từng từ, “Anh hứa, sáng mai không cần email, anh sẽ gọi điện duyệt thẳng đề nghị này. Nhanh gọn. Em thấy sao? Hời quá còn gì?”
(Hương): *Cả đêm? Cái giá cho sự ‘nhanh chóng’ và ‘đảm bảo’ là cả một đêm tra tấn. Gã lợn này không chỉ muốn ăn, gã còn muốn nhai nát, nuốt chửng mình. Gã muốn thấy mình hoàn toàn khuất phục. Được thôi. Đây không còn là một cuộc đi săn nữa. Đây là một bài kiểm tra sức bền. Để xem, sức của mày tới đâu, và sức chịu đựng của tao tới đâu.*
Hương không trả lời ngay. Cô đứng im vài giây, để sự im lặng làm cho lời đề nghị của gã trở nên nặng nề hơn. Rồi, cô khẽ cười, một nụ cười khiến Hải “Mập” không thể hiểu nổi. Đó không phải là nụ cười của sự đồng thuận hay mời gọi. Đó là nụ cười của một đấu sĩ khi nghe thấy tiếng chuông bắt đầu một trận tử chiến.
Cô thong thả bước tới chiếc túi xách của mình, lục lọi. Hải “Mập” nhìn theo, tưởng cô lấy thêm thứ gì đó quyến rũ. Nhưng không.
Tay Hương lôi ra một hộp bao cao su Durex vẫn còn nguyên tem. Không phải một cái, mà là cả một hộp mới. Cô ném chiếc hộp lên giường, ngay cạnh chân của Hải “Mập”.
(Hương): “Được thôi, anh.” Giọng cô giờ đây ngọt ngào một cách nguy hiểm. “Nhưng em không muốn có bất kỳ rủi ro nào. Phải dùng của em. Đêm nay, em sẽ cho anh biết thế nào là ‘dịch vụ’ tương xứng với 30% chiết khấu. Miễn là… anh đủ sức.”
Hải “Mập” nhìn hộp bao cao su, rồi nhìn Hương. Sự ngạc nhiên nhanh chóng chuyển thành một sự hưng phấn bệnh hoạn. Gã cười phá lên. “Ha ha ha! Được! Em được lắm! Anh thích những con ngựa hoang khó thuần như em!”
Hải “Mập”, được bật đèn xanh, không còn giữ bất kỳ sự giả tạo nào nữa. Hắn vứt bỏ chiếc khăn tắm duy nhất, phơi bày cơ thể béo ị, đầy lông lá của mình. Hắn vỗ vỗ xuống giường.
(Hải “Mập”): “Lại đây! Trổ hết tài nghệ của em ra xem nào, cô giám đốc.”
Hương, với khuôn mặt bình thản, bước tới giường. Đôi tay thon dài của cô thuần thục xé vỏ một chiếc bao cao su, đeo nó vào cho Hải “Mập” một cách chính xác, không chút vướng víu. Cô bắt đầu “diễn”. Cô trèo lên người gã, nhấp nhổm một cách đều đặn, đôi mắt nhìn vào một điểm vô định trên trần nhà.
(Hương): *Một. Hai. Ba. Bốn. Chết tiệt, sao gã này dai thế? Mình diễn sâu đến thế mà hắn vẫn chưa có dấu hiệu kiệt sức. Cứ thế này thì đến sáng mai cũng không xong. Phải đổi chiến thuật.*
Cô nhận ra, màn “diễn xuất” lạnh lùng, chuyên nghiệp mà cô đã dùng để vắt kiệt Sơn không có tác dụng với Hải “Mập” thô bạo này. Hắn không cần sự tinh tế, hắn cần sự hoang dại. Và quan trọng hơn, nếu chỉ diễn, cô sẽ bị kiệt sức trước hắn.
Trong khoảnh khắc đó, một tia sáng lạnh lẽo loé lên trong đầu Hương. Cô nhớ lại cảm giác bệnh hoạn khi “con dâm” trong cô trỗi dậy khi bị hắn xâm nhập thô bạo. Đó là một sức mạnh khủng khiếp.
(Hương): *Được. Mày muốn hoang dại? Tao cho mày hoang dại. Mày muốn mất kiểm soát? Tao sẽ khiến mày mất kiểm soát. Nhưng không phải mày điều khiển tao. Mà là tao điều khiển mày, bằng chính con quỷ dâm đãng trong tao.*
Một quyết định lạnh lùng và đáng sợ được đưa ra. Cô sẽ mở lồng, thả con quỷ của mình ra. Nhưng không phải để thỏa mãn nó. Mà để dùng nó làm vũ khí.
—
Đôi mắt Hương, vốn dĩ vô hồn, giờ đây bỗng rực lên một ngọn lửa đen tối, đầy thách thức. Từ những chuyển động máy móc, cô bỗng trở nên cuồng nhiệt một cách bất ngờ. Cô nhổm hẳn người lên, hai tay nắm chặt lấy vai Hải “Mập”, rồi nhún xuống một cách điên cuồng, mạnh bạo. Tiếng da thịt va vào nhau “bành bạch” vang vọng căn phòng. Hông cô lắc lư không còn theo một nhịp điệu đều đặn, mà là những cú thúc bất ngờ, dứt khoát, đẩy “vũ khí” của gã vào sâu nhất, miết chặt đến tận cùng.
Hải “Mập” giật mình vì sự thay đổi đột ngột. Gã trố mắt nhìn cô. Gã không nghĩ con mồi của mình lại có thể hoang dại đến vậy. Sự sửng sốt nhanh chóng biến thành một sự hưng phấn tột độ. Gã rên lên.
(Hải “Mập”): “Á… ngon… ngon quá Hương… Mạnh nữa đi em… dâm đãng quá…”
Nghe thấy lời kích thích của gã, con quỷ trong Hương càng được tiếp thêm sức mạnh. Cô không còn nhắm mắt. Đôi mắt cô mở to, nhìn thẳng vào gã đàn ông đang thở dốc bên dưới, ánh mắt đầy sự thách thức và khinh bỉ. Cô cúi xuống, hôn lên miệng gã một cách thô bạo, nuốt chửng tiếng rên của gã. Lưỡi cô quấn lấy lưỡi gã một cách điên cuồng, đẩy sự kích thích của gã lên đến đỉnh điểm. Một tay cô miết chặt xuống bầu ngực Hải “Mập”, tay còn lại không ngần ngại lần xuống, nắm lấy gốc dương vật của gã, điều khiển nó.
(Hương): *Mày muốn tao hoang dại? Tao cho mày thấy hoang dại! Mày muốn con dâm của tao? Tao sẽ dùng chính nó để vắt kiệt mày!*
Cô không chỉ “chơi hết mình”. Cô chơi còn hơn cả hết mình. Cô biến mình thành một con thú cái đang truy đuổi con mồi. Cô thay đổi tư thế liên tục, lúc thì ngồi trên, lúc thì quỳ gối, lúc thì dạng chân, ép gã vào tường, lên ghế, mọi ngóc ngách của căn phòng. Mỗi tư thế đều được cô tận dụng triệt để để tối đa hóa sự ma sát, sự xâm nhập. Cô dùng cả miệng, cả tay, cả cơ thể mình để tấn công vào mọi giác quan của Hải “Mập”. Cô đẩy hắn đến giới hạn của sự sung sướng, nhưng không cho hắn được giải thoát ngay lập tức. Cô giam cầm hắn trong một cơn cực khoái kéo dài, tra tấn hắn bằng chính những ham muốn của hắn.
Hải “Mập” hoàn toàn bị cuốn vào cơn bão của Hương. Gã không còn là kẻ kiểm soát. Gã là một con thuyền đang chìm trong cơn bão dữ dội. Gã rên rỉ, gào thét, van xin cô đừng dừng lại. Gã nghĩ mình đang hưởng thụ khoái lạc tột đỉnh. Nhưng thực chất, hắn đang bị cô vắt kiệt từng chút một.
—
Cuộc truy hoan kéo dài gần như suốt đêm. Hương không hề kiệt sức. Mỗi lần Hải “Mập” có dấu hiệu mệt mỏi, cô lại dùng kỹ năng điêu luyện và sự hoang dại đã được giải phóng để đẩy hắn trở lại đỉnh điểm của khoái lạc.
Cuối cùng, khi trời đã gần sáng, Hải “Mập” không thể chịu đựng thêm được nữa. Gã gào lên một tiếng như dã thú, bắn tất cả tinh dịch còn sót lại vào bên trong chiếc bao cao su cuối cùng, rồi đổ sập xuống người Hương, thở dốc. Cơ thể gã co giật từng hồi, hoàn toàn kiệt sức. Gã đã bị vắt đến cạn kiệt, không còn một chút sức lực nào. Gã lăn sang một bên, chìm vào giấc ngủ ngay lập tức, tiếng ngáy vang lên yếu ớt hơn, nhưng vẫn đủ để cho thấy sự mệt mỏi cùng cực của gã.
Hương nằm đó, cơ thể cô vẫn còn nóng bỏng, rung động nhẹ sau cuộc cuồng hoan. Nhưng đôi mắt cô thì trong veo, không một chút mờ mịt. Cô cảm nhận được dòng điện khoái cảm vẫn còn chạy dọc cơ thể mình, nhưng cô dễ dàng dập tắt nó.
(Hương): *Xong việc. Lô hàng đã được xử lý. Không cần diễn. Chỉ cần thả nó ra. Một con quỷ để đấu với một con quỷ khác. Hiệu quả hơn nhiều.*
Cô nhẹ nhàng đẩy Hải “Mập” ra, như đẩy một cục thịt thừa. Cô đứng dậy. Cơ thể cô đầy những vết cắn, vết hằn, nhưng không có vết bầm tím nào. Vẻ đẹp của cô, trong ánh sáng lờ mờ của bình minh, hiện lên đầy quyền lực và đáng sợ. Vùng kín của cô vẫn còn ướt át, đôi môi đỏ mọng hơi sưng lên.
Cô bước vào nhà tắm. Không còn là sự tẩy rửa. Đây là sự làm mới. Cô đứng dưới vòi sen, để nước ấm vuốt ve cơ thể mình. Cô nhìn vào gương. Khuôn mặt cô vẫn là của Hương, nhưng có điều gì đó đã thay đổi. Một tia sáng tàn nhẫn và đầy tự tin.
Khi cô bước ra, mặc lại chiếc váy đỏ, từng cử chỉ đều toát lên sự đắc thắng. Cô nhìn gã đàn ông đang ngủ say trên giường, không còn là sự khinh bỉ nữa. Giờ đây, đó là sự chế giễu.
Cô đóng sập cửa phòng lại, để lại phía sau một gã đã bị vắt kiệt. Bước ra khỏi khách sạn, đón ánh nắng ban mai, Hương cảm thấy mình mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Cô đã học được cách làm chủ con quỷ trong mình, biến nó thành công cụ để chinh phục thế giới.
