Thu Hương – Cô thư ký xinh đẹp
Chương 12
Tiếng chuông cửa vang lên một cách khô khốc. Hương hít một hơi thật sâu, mùi nước hoa ngọt gắt xộc vào mũi, tự nhắc nhở cô về vai diễn của mình đêm nay. Cô bước ra, tay nắm lấy nắm đấm cửa lạnh lẽo.
*Cạch.*
Cánh cửa từ từ mở ra. Hải “Mập” đã đứng chờ sẵn. Gã chỉ quấn độc một chiếc khăn tắm trắng quanh cái bụng phệ, để lộ bộ ngực chảy xệ đầy lông và cặp chân ngắn, mập mạp. Gã đã tắm, nhưng cái mùi chua loét đặc trưng của cơ thể gã vẫn phảng phất trong không khí, hòa cùng mùi điều hòa lạnh lẽo của căn phòng. Thấy Hương trong bộ váy đỏ rực, đôi mắt ti hí của gã sáng lên như hai hòn than, cái miệng rộng ngoác ra cười, để lộ toàn bộ hàm răng ố vàng.
“Em đến rồi đấy à, người đẹp của anh!” Gã gầm gừ, dang hai cánh tay mập ú ra, định lao tới ôm chầm lấy cô như một con gấu đói vồ mồi.
Hương không lùi bước. Cô chỉ nhẹ nhàng giơ một tay lên, ngón trỏ thon dài, được sơn màu đỏ tươi, đặt nhẹ lên đôi môi dày và ướt át của gã. “Suỵt…”
Gã sững lại, toàn bộ cơ thể khựng lại vì hành động bất ngờ.
“Từ từ đã nào anh,” giọng cô ngọt như mật, nhưng ánh mắt lại lạnh như băng. “Cứ để em. Đêm nay, em muốn là người phục vụ anh.”
Câu nói đó, cộng với cái chạm nhẹ đầy quyền lực, như một liều thuốc kích thích hạng nặng bơm thẳng vào não gã. Gã nuốt nước bọt ừng ực, ngoan ngoãn lùi lại, ngồi phịch xuống mép giường. Chiếc giường lún xuống một cách nặng nề dưới sức nặng của gã.
Hương đóng cửa lại, khóa chốt. Cô quay lại, dựa lưng vào cánh cửa, khoanh tay trước ngực.
*Trong căn phòng khách sạn sang trọng nhưng vô hồn, một cảnh tượng đầy tương phản hiện ra. Gã đàn ông béo bệu, nửa người trần truồng, ngồi trên giường như một con heo sề chờ được cho ăn. Đối diện gã, người đàn bà trong chiếc váy đỏ rực đứng đó, kiêu hãnh, tự tin. Vẻ đẹp của cô như một ngọn lửa, tương phản tuyệt đối với sự thô kệch, phàm tục của gã. Cô không phải con mồi. Cô là người làm chủ sân khấu này.*
“Anh thấy em mặc bộ này có đẹp không?” Hương hỏi, giọng vẫn ngọt ngào.
“Đẹp! Đẹp lắm!” Hải “Mập” lắp bắp, mắt không rời khỏi khe ngực sâu hun hút của cô. “Anh chưa thấy ai mặc màu đỏ đẹp như em. Em làm anh phát điên lên mất.”
“Vậy thì…” Hương mỉm cười. “…em sẽ cho anh một thứ còn đẹp hơn.”
Cô từ từ tiến lại gần, tiếng gót giày nện xuống sàn thảm không một tiếng động. Cô không ngồi lên giường. Cô từ từ, rất từ từ, quỳ xuống tấm thảm lông trước mặt gã.
*Khi cô quỳ xuống, chiếc váy đỏ bó chặt bị kéo căng ra. Toàn bộ đường cong của cặp mông tròn trịa, đầy đặn của cô hiện lên một cách hoàn hảo, một hình trái tim căng mẩy, khiêu khích đến tột cùng. Lớp vải mỏng không che giấu được gì, người ta có thể thấy rõ mồn một rằng bên dưới nó, cô không hề mặc gì cả.*
Hải “Mập” thở hắt ra một tiếng, hai tay gã nắm chặt lấy ga giường.
Hương ngẩng đầu lên nhìn gã, đôi môi đỏ mọng khẽ nhếch cười. Rồi cô cúi xuống.
*Chỉ cần nhắm mắt lại,* cô tự nhủ. *Tưởng tượng đây không phải là gã béo này, mà là một bản hợp đồng. Mùi hôi của gã, là mùi của tiền. Vị của gã, là vị của chiến thắng. Nuốt xuống đi. Nuốt hết sự ghê tởm này xuống, mày sẽ có thứ mày muốn.*
Cô bắt đầu “công việc” một cách chuyên nghiệp. Miệng, lưỡi, răng, hơi thở… tất cả được huy động, phối hợp nhịp nhàng như một cỗ máy được lập trình sẵn. Tiếng “chụt chụt”, “ột ọt” tục tĩu vang lên trong căn phòng im ắng. Cô hoàn toàn tập trung vào nhiệm vụ, cố gắng phớt lờ cái bụng phệ của gã đang rung lên từng hồi, cọ vào trán cô, và cái mùi khai nồng đặc trưng của đàn ông không sạch sẽ xộc thẳng vào mũi.
Dương vật của gã không lớn nhưng nó lại có một vẻ ngoài bẩn thỉu, nhăn nhúm. Cô ghê tởm, nhưng bàn tay vẫn thuần thục nắm lấy nó. Cái lưỡi điêu luyện bắt đầu “công việc” một cách máy móc. Cô dùng mọi kỹ năng đã được “huấn luyện” qua bao cuộc “bảo trì đối tác” của ông Phú. Âm thanh “chụt chụt”, “ột ọt” vang lên trong không gian tĩnh lặng, hòa cùng tiếng thở dốc ngày một nặng nhọc của gã đàn ông phía trên. Cô phải cố gắng hết sức để không nôn ọe ra trước cái mùi cơ thể chua loét và hình ảnh cái bụng phệ của gã đang như một quả bóng nước sắp vỡ, đè nặng lên tầm nhìn của cô.
Lý trí của Hương đang gào thét trong câm lặng. Nó đang đếm từng giây, mong cho màn kịch kinh tởm này nhanh chóng kết thúc. Nhưng cơ thể cô, cái cơ thể đã được khai phá bởi những gã đàn ông quyền lực và mạnh bạo, lại bắt đầu phản bội cô.
Sự kích thích cơ học ở miệng và cổ họng, cộng với hình ảnh một gã đàn ông đang rên rỉ, đầu hàng dưới “quyền kiểm soát” của mình, vô tình kích hoạt một cơ chế bệnh hoạn đã ăn sâu vào tiềm thức cô.
Một luồng hơi nóng quen thuộc bắt đầu lan tỏa từ bụng dưới.
*(Hương): Cái quái gì thế này? Không! Không thể nào. Với gã lợn này ư? Dừng lại!*
Vùng kín của cô, nơi đã được “đánh thức” bởi Sơn, bắt đầu tiết dịch. Một cách vô thức. Sự ẩm ướt đáng xấu hổ đó là bằng chứng không thể chối cãi cho sự phản bội. Một cơn co thắt nhẹ nơi tử cung. Một cảm giác râm ran khó chịu nhưng cũng đầy khơi gợi.
*(Hương): Chết tiệt! Cơ thể khốn nạn này! Tại sao… tại sao nó lại ướt?*
Hơi thở của cô trở nên gấp hơn một chút, không còn hoàn toàn là do “diễn” nữa. Chuyển động miệng của cô trở nên gấp gáp hơn, có phần hỗn loạn. Không còn là kỹ thuật, mà là sự đòi hỏi. Cô ngẩng lên nhìn gã, đôi mắt không còn lạnh lùng mà đã mờ đi vì một lớp sương mỏng của dục vọng.
Hải “Mập” không phải là một thằng ngốc. Gã là một con thú già đời, lọc lõi trong những cuộc chơi xác thịt. Gã cảm nhận được sự thay đổi đó ngay lập tức. Gã nghe được hơi thở gấp gáp của cô. Gã cảm nhận được sự nhiệt tình bất thường trong cái cách cô phục vụ. Con mồi không chỉ đang giả vờ, nó đang thực sự bị kích thích. Điều đó khiến bản năng thú tính của gã trỗi dậy một cách điên cuồng.
“Đủ rồi!” – Gã gầm lên, không báo trước.
Bàn tay to béo của gã túm lấy tóc Hương, giật mạnh cô ra. Hương lảo đảo, chưa kịp định thần.
Gã kéo cô dậy, xô mạnh cô xuống giường. Lực xô mạnh đến mức cô ngã sấp mặt xuống tấm đệm. Ngay lập tức, gã lật người cô lại. Chiếc váy đỏ bị kéo tốc lên tận eo, để lộ toàn bộ cặp mông trần trắng nõn và vùng tam giác đen bí ẩn.
Gã không có màn dạo đầu nào khác. Gã ngồi đè lên lưng cô, gã xé bao và đeo vào, nhổ một bãi nước bọt vào lòng bàn tay, bôi trơn qua loa lên dương vật đã căng cứng của mình, rồi nhắm thẳng vào lồn của cô.
“Không! Em chưa ướt…” – Hương hoảng hốt la lên.
Nhưng đã quá muộn. Gã thúc thẳng vào. Một cú thúc mạnh, tàn bạo, và hoàn toàn bất ngờ.
“Áaaaaa!” – Hương hét lên, một tiếng hét xé lòng vì đau đớn và sỉ nhục. Cảm giác như có một thanh sắt nung đỏ đâm xuyên qua cơ thể cô.
*(Hương): Không! Đồ lợn! Bẩn thỉu! Dừng lại!*
Nhưng cơ thể cô lại kể một câu chuyện khác. Cơn đau rát ban đầu qua đi rất nhanh, nhường chỗ cho một cảm giác kỳ lạ. Một sự căng tức đến tột độ, một sự xâm chiếm toàn diện. Cái cảm giác bị khuất phục một cách thô bạo, sự sỉ nhục bị biến thành một liều thuốc kích thích bệnh hoạn… tất cả hòa quyện với luồng khoái cảm đang âm ỉ dâng lên trong cơ thể cô từ trước.
Trớ trêu thay, cơ thể cô, lại đang hưởng ứng.
“Em thấy chưa?” – Giọng Hải “Mập” khàn đặc, phả hơi thở hôi hám vào gáy cô. “Lỗ lồn của em cũng biết thèm cặc cơ à? Chắc là cũng được mấy thằng sếp cũ của mày dạy cho rồi phải không? Hôm nay để anh xem nó ngoan đến mức nào!”
Gã bắt đầu thúc. Những cú thúc mạnh mẽ, ích kỷ và đầy thú tính. Âm thanh của da thịt va vào nhau “phì phọp”, “lép nhép” một cách bẩn thỉu. Tiếng càu nhàu thỏa mãn của gã, tiếng rên rỉ bị kiềm nén của Hương, một thứ âm thanh pha trộn giữa đau đớn, nhục nhã và khoái lạc.
Cơ thể cô phản ứng lại một cách điên cuồng. Cô không còn suy nghĩ được gì nữa. Cô chỉ là một cái máy đón nhận những cú thúc, và khao khát được giải thoát. Cô vặn vẹo dưới thân gã, cặp mông vô thức đẩy ngược lại, đón nhận những cú thúc sâu hơn, mạnh hơn.
Cơn đau rát ban đầu ở lỗ lồn đã nhanh chóng bị thay thế bởi một luồng khoái cảm bệnh hoạn, một sự căng tức đến tột độ mà Thu Hương chưa từng biết đến. Cơ thể cô, trớ trêu thay, lại đang hưởng ứng sự thô bạo của gã đàn ông mà cô khinh bỉ đến tận xương tủy. Những cú thúc từ phía sau của Hải “Mập” không có chút kỹ thuật nào, nó chỉ đơn thuần là sự giải tỏa của một con thú. Gã thúc mạnh, ích kỷ, nhịp điệu hỗn loạn, chỉ nhằm mục đích thỏa mãn bản thân.
“Cong cái mông lên! Hương cong lên cho anh!” – Gã gầm gừ, bàn tay to bè vỗ một cái “bốp” xuống cặp mông trắng nõn của cô, để lại một vệt đỏ ửng.
Hương cắn chặt môi, nước mắt bắt đầu giàn giụa. Nhưng đó không phải là nước mắt của sự đau đớn, mà là của sự bất lực và một cơn khoái lạc đang dâng lên không thể kiểm soát. Cô vặn vẹo dưới thân gã, cặp mông vô thức đẩy ngược lại, đón nhận những cú thúc sâu hơn.
Sự phục tùng đó càng làm Hải “Mập” thêm điên cuồng. Nhưng chỉ chiếm hữu cô từ phía sau là không đủ. Gã muốn nhiều hơn thế. Gã muốn nhìn thấy khuôn mặt của cô khi bị gã giày vò. Gã muốn nhìn thấy sự khuất phục trong đôi mắt kiêu ngạo đó.
Không một lời báo trước, gã đột ngột rút ra. Hương khẽ rên lên một tiếng hụt hẫng. Ngay lập tức, gã lật người cô lại. Tấm lưng trần của cô ma sát trên tấm ga giường thô ráp, nóng rực.
Cảnh tượng trong phòng lúc này là một bức tranh đầy tương phản và tàn bạo. Thu Hương nằm ngửa, thân hình tuyệt mỹ của cô phơi bày hoàn toàn dưới ánh đèn vàng vọt. Làn da trắng sứ của cô giờ đây lấm tấm những vệt đỏ ửng do cọ xát. Chiếc váy đỏ rượu bị vo viên, nhàu nát, vứt chỏng chơ bên cạnh, như một lá cờ chiến bại. Đối lập với vẻ đẹp mong manh của cô là thân hình đồ sộ, phì nộn của Hải “Mập”. Gã ngồi chồm hỗm trên người cô, cái bụng phệ chảy xuống, che lấp cả phần bụng dưới phẳng lì của cô. Mồ hôi của gã nhỏ giọt xuống ngực cô, đặc quánh và hôi hám.
“Để anh xem cái mặt dâm đãng của Hương nào!” – Gã cười khẩy, cúi xuống, phả cái hơi thở nồng nặc mùi thuốc lá và rượu vào mặt cô.
Gã không hôn cô. Gã chỉ nhìn. Nhìn chằm chằm vào đôi mắt cô, như muốn xuyên thấu vào tâm hồn cô. Rồi gã lại nhìn xuống.
Ánh mắt của gã dừng lại ở đôi gò bồng đảo căng tròn của cô. Chúng rung lên theo từng nhịp thở dốc. Gã đưa bàn tay to bè của mình ra, không phải để vuốt ve, mà là để tóm lấy. Gã bóp mạnh một bên vú của cô, nhào nặn nó một cách thô thiển như một cục bột.
“A!” – Hương kêu lên vì đau.
“Đau à? Đau thì mới sướng chứ, Hương!” – Gã cười ha hả. “Ngực đẹp thế này mà không bóp thì phí quá.”
*(Hương): Thôi kệ… Nhanh lên… Làm cho xong đi… Cho cái địa ngục này kết thúc đi… Nhưng… tại sao… tại sao nó lại…*
Suy nghĩ của cô vỡ vụn. Cô không thể chối bỏ được nữa. Cô đang có khoái cảm. Một cơn khoái cảm cuộn trào, mãnh liệt, hòa quyện với sự nhục nhã tột cùng.
Gương mặt xinh đẹp của Hương lúc này là một sự giằng xé. Đôi mày thanh tú nhíu chặt lại. Đôi môi đỏ mọng bị cắn đến bật máu. Nhưng đôi mắt thì nhắm nghiền, hàng mi dài ươn ướt, và hai gò má thì ửng hồng lên vì dục vọng. Một giọt nước mắt lăn dài từ khóe mắt, chảy xuống thái dương.
Âm thanh trong phòng chỉ còn lại tiếng da thịt va vào nhau “bành bạch”, “lép nhép” một cách trần trụi, và tiếng rên rỉ ngày càng lớn của Hương. Cô không còn kiềm chế được nữa.
Hải “Mập” làm tình như một con thú điên. Gã thúc một cách ích kỷ, thô bạo, chỉ để thỏa mãn cơn đói khát của bản thân, không một chút quan tâm đến cảm xúc của Hương. Gã là một kẻ săn mồi đang xé xác con mồi, và Hương, trong khoảnh khắc đó, chỉ là một miếng thịt không hơn không kém.
Nhưng trớ trêu thay, chính sự tàn bạo, ích kỷ đó lại là chìa khóa mở ra cánh cửa địa ngục sâu thẳm nhất trong cô. Sự ghê tởm tột độ lại chính là liều thuốc kích thích mạnh nhất. Cơ thể cô, một cỗ máy đã được “lập trình” bởi những tay chơi sành sỏi như ông Phú và Sơn, phản ứng lại một cách điên cuồng. Lý trí của cô gào thét trong câm lặng, nhưng bản năng của da thịt lại đang ca hát. Cô không còn suy nghĩ được gì nữa. Cô chỉ là một cái máy đang đón nhận những cú thúc trời giáng, và khao khát được giải thoát khỏi chính sự tồn tại của mình.
(Hương): *Không… không phải thế này… Dừng lại đi, đồ lợn bẩn thỉu… Nhưng tại sao… tại sao cơ thể mình lại phản ứng? Tại sao nó lại co thắt? Tại sao nó lại ướt át? Mình ghét cảm giác này… mình ghét nó…*
Và rồi cô lên đỉnh.
Nó không phải là một cơn cực khoái của đam mê. Nó là một cơn co giật của sự nhục nhã. Một vụ nổ của hệ thần kinh khi bị đẩy đến giới hạn của sự ghê tởm.
Lưng cô ưỡn cong lên như một cây cung bị kéo căng hết mức. Các ngón chân quắp chặt lại. Một tiếng hét man dại, không phải của con người, thoát ra từ cổ họng, một âm thanh pha trộn giữa đau đớn và khoái lạc bệnh hoạn. Dòng nước ái tình từ cơ thể cô phun ra, làm ướt sũng cả một mảng ga giường, một bằng chứng không thể chối cãi cho sự phản bội của chính cơ thể cô.
Cảm nhận được những cơn co thắt điên cuồng từ cái lồn nóng rực của Hương, Hải “Mập” cũng không thể cầm cự được nữa.
“Á à… con đĩ… Hương cũng dâm đấy chứ!” Gã gầm lên một tiếng như thú vật, rồi thúc vào những cú cuối cùng, mạnh đến mức tưởng như có thể xé rách cô ra làm đôi.
Chiếc giường rung lên bần bật. Gã đàn ông to béo đổ ập xuống người phụ nữ mảnh mai bên dưới. Một sự tương phản đầy bạo lực và trần trụi. Gã không xuất tinh vào trong. Ngay khi cảm thấy mình sắp ra, gã đột ngột rút ra, lột bao cao su vứt sang 1 bên. Hương chưa kịp định thần, gã đã lật người cô lại, dùng bàn tay hộ pháp túm lấy tóc cô, giật ngửa ra sau.
“Há mồm ra!” – Gã ra lệnh.
Hương chết sững, nhưng theo phản xạ, cô vẫn hé miệng. Gã đưa cái dương vật nồng nặc mùi tanh của gã và của chính cô vào miệng cô.
“Mút! Mút sạch cho anh!”
Gã giữ chặt đầu Hương, bắt đầu thúc vào miệng cô như thể đó là một cái âm đạo thứ hai. Hương muốn nôn ọe. Nước mắt cô giàn giụa. Nhưng cô không thể chống cự. Gã thúc sâu đến tận cuống họng, rồi bắn ra. Một dòng tinh dịch trắng đục, nóng hổi, đặc quánh tràn ngập khoang miệng cô. Nó nhiều đến mức tràn cả ra hai bên mép, chảy xuống cằm, và thậm chí sộc cả lên mũi, khiến cô ho sặc sụa.
“Nuốt! Nuốt hết! Một giọt cũng không được chừa!”
Hương nhắm mắt, nuốt ực. Cái vị tanh nồng của sự sỉ nhục trôi xuống cổ họng, như một liều thuốc độc đang ngấm vào từng tế bào.
Thỏa mãn, Hải “Mập” vứt cô sang một bên như vứt một cái giẻ lau. Gã lăn ra ngủ, và chỉ vài giây sau, tiếng ngáy kinh thiên động địa của gã đã vang lên, phá tan sự im lặng ghê rợn.
Hương nằm bất động trên chiếc giường nhàu nát, dính bết. Cô cảm thấy bẩn thỉu, từ trong ra ngoài. Cảm giác ghê tởm còn nhân lên gấp bội khi cô nhận ra một sự thật kinh hoàng: cô đã có khoái cảm, thậm chí là một cơn khoái cảm mãnh liệt, với một gã đàn ông mà cô khinh bỉ đến tận xương tủy.
*Mình không còn là con người nữa. Mình chỉ là một cỗ máy tình dục. Một con đàn bà khát tình không hơn không kém, nhưng còn tệ hơn cả điếm, vì mình lại có thể tìm thấy khoái lạc trong sự ghê tởm này. Mình đã thực sự hỏng rồi. Hỏng hoàn toàn.*
Cô lảo đảo bước vào phòng tắm.
Những dòng dịch trắng đục của Hải “Mập” vẫn còn dính trên mặt, trên tóc, trên ngực cô. Chúng khô lại, tạo thành những vệt màng trắng xóa,.
Cô bước ra khỏi phòng tắm, bình thản mặc lại chiếc váy đỏ đã nhàu nát. Cô không cần chỉnh lại lớp trang điểm đã lem nhem. Mọi thứ không còn quan trọng nữa. Cô cầm lấy túi xách, bước ra cửa. Trước khi đóng cửa lại, cô liếc nhìn gã đàn ông đang ngáy ngủ trên giường lần cuối.
Hương cầm lấy túi xách, không thèm liếc nhìn gã một lần nào nữa. Giọng cô vang lên, phẳng lặng như mặt hồ không gợn sóng, mỗi từ đều là một nhát dao của sự chuyên nghiệp đến tàn nhẫn.
“Hợp đồng cung cấp vật tư độc quyền, giá chiết khấu 30%. Em sẽ gửi email cho anh vào sáng thứ Hai.”
Cô xoay người định bước đi. Nhưng một giọng nói càu nhàu, ngái ngủ và đầy trơ trẽn vang lên từ phía sau, kéo cô lại.
“Khoan đã nào người đẹp… Vội gì chứ?”
