Thu Hương – Cô thư ký xinh đẹp
Chương 11
“Chào mừng bà chủ của Hương Thịnh – Đỗ Thu Hương”
Công ty TNHH một thành viên Hương Thịnh.
Cái tên nghe thật giản dị, nhưng văn phòng của nó lại toát lên một vẻ chuyên nghiệp đáng ngạc nhiên. Không còn là sạp tạp hóa ọp ẹp, đây là một không gian sáng sủa, sạch sẽ với ba dãy bàn làm việc được xếp đặt ngay ngắn. Trên tường có treo một tấm bảng trắng lớn, chi chít những dòng ghi chú về lịch giao hàng, tên nhà cung cấp, những con số tính toán… Không khí làm việc khẩn trương, nghiêm túc.
Và ở trung tâm của vương quốc nhỏ đó, là nữ vương của nó – Đỗ Thu Hương.
Cô không ngồi. Cô đang đi đi lại lại, tay cầm một tập hồ sơ, giọng nói dứt khoát, ra lệnh cho hai nhân viên, một kế toán và một nhân viên kinh doanh.
Hôm nay, cô không mặc váy. Cô mặc một chiếc áo sơ mi lụa màu xanh navy sẫm, chất vải mềm mại nhưng đứng dáng. Hai cúc áo trên cùng được để mở một cách có chủ đích, vừa đủ để tạo sự thoải mái, vừa kín đáo để lộ ra vùng xương quai xanh quyến rũ và một thoáng làn da trắng ngần. Chiếc áo được sơ vin gọn gàng trong một chiếc quần tây ống đứng màu be, tôn lên vòng eo con kiến và cặp hông nảy nở. Mái tóc đen của cô được búi cao gọn gàng sau gáy, để lộ chiếc cổ thon dài kiêu hãnh. Gương mặt cô được trang điểm nhẹ nhưng sắc sảo, nhấn vào đôi môi màu đỏ đất và hàng lông mày được tỉa tót cẩn thận.
Cô không còn là Thu Hương, người vợ cam chịu. Cô là Giám đốc Hương, một người đàn bà toát ra khí chất của quyền lực và tiền bạc.
Đúng lúc đó, cánh cửa văn phòng mở ra.
Sơn bước vào, không một lời báo trước.
Anh ta mặc một chiếc áo sơ mi sáng màu, không cà vạt, tay áo được xắn cao lên tận khuỷu, để lộ ra cánh tay rắn chắc, đầy nam tính. Anh ta bước vào với vẻ thản nhiên của một ông chủ lớn đi thị sát công ty con, của một vị vua đến thăm một thái ấp mà mình đã ban cho chư hầu.
Sự xuất hiện của anh ta khiến cả văn phòng như ngưng lại. Hai cô nhân viên trẻ giật mình, vội vàng đứng cả dậy. “Chúng em chào sếp ạ!”
(Hương) Sếp? Đúng rồi, với chúng nó, anh ta là sếp lớn của tổng công ty. Nhưng với mình, anh ta còn là một thứ khác. Một “đối tác”, một chủ nợ, và là… bạn tình. Gã khốn này đến đây làm gì?*
Ánh mắt Sơn lướt qua một vòng, dừng lại ở tấm biển mica vàng chóe trên bàn làm việc lớn nhất: “GIÁM ĐỐC – ĐỖ THU HƯƠNG”. Anh ta nhếch mép cười, một nụ cười đầy ẩn ý, rồi nhìn thẳng vào cô.
Hương nhanh chóng lấy lại vẻ chuyên nghiệp. Cô ra hiệu cho nhân viên tiếp tục làm việc, rồi mỉm cười xã giao, bước tới.
“Chào anh Sơn. Hôm nay có gió gì mà sếp tổng lại có nhã hứng ghé thăm công ty nhỏ của em vậy?” Giọng cô ngọt ngào, nhưng có một sự khách sáo đầy chủ ý.
“Đi ngang qua, thấy công ty của đối tác làm ăn phát đạt quá nên ghé vào xem thử,” Sơn đáp lại, ánh mắt anh ta không hề che giấu, nó quét một lượt từ trên xuống dưới cơ thể cô, dừng lại lâu hơn một chút ở nơi vòng ba của cô được chiếc quần tây ôm trọn. “Chúc mừng Giám đốc Hương nhé.”
Từ “Giám đốc Hương” được anh ta nhấn nhá, vừa như một lời chúc mừng, vừa như một sự trêu chọc, nhắc nhở cô rằng vị trí này là do đâu mà có.
“Cảm ơn anh. Mời anh ngồi.” Hương chỉ tay về phía bộ sofa tiếp khách, cố gắng giữ cuộc gặp trong khuôn khổ công việc.
Họ ngồi xuống. Hương tự tay pha trà. Cô đặt tách trà trước mặt Sơn, cố tình cúi người hơi thấp một chút. Chiếc cổ áo sơ mi trễ xuống, để lộ ra khe ngực sâu hút lấp ló sau lớp vải lụa. Một hành động vô tình nhưng đầy tính toán.
Họ bắt đầu nói về công việc. Về các báo cáo, về những hợp đồng mới, về tiến độ của dự án. Sơn tỏ ra là một đối tác cực kỳ chuyên nghiệp. Anh ta đưa ra những nhận xét sắc sảo, những chỉ dẫn có giá trị.
Nhưng bàn tay anh ta thì không “chuyên nghiệp” như vậy.
Khi xem một tập tài liệu cô đưa, tay anh ta “vô tình” chạm vào những ngón tay của cô. Một cái chạm nhẹ nhưng đủ để khiến da thịt cô nóng lên.
Khi cô chỉ vào một con số trên bản báo cáo, anh ta cũng nhoài người tới, giả vờ nhìn cho rõ. Hơi thở của anh ta phả vào gáy cô, mùi nước hoa nam tính của anh ta xộc thẳng vào mũi cô.
(Hương) tên Sơn cáo già. Gã đang chơi trò mèo vờn chuột. Gã muốn nhắc nhở mình, rằng dù mình có là giám đốc, có là bà chủ của cái công ty này, thì mình vẫn là người của gã. Rằng cái văn phòng này, cái ghế giám đốc này, cũng chỉ là một cái lồng son mà gã ban cho mình mà thôi. Được thôi. Cứ diễn cho tròn vai một vị sếp đáng kính đi. Để xem anh diễn được bao lâu.*
Hương vẫn giữ vẻ mặt bình thản, chuyên nghiệp, tiếp tục thảo luận về công việc như không có chuyện gì xảy ra. Nhưng cô biết, chuyến viếng thăm này không chỉ đơn thuần là công việc. “Đối tác lớn” đã đến. Và sau khi công việc kết thúc, sẽ là lúc để “bảo trì quan hệ đối tác”. Ngay tại đây, trong chính vương quốc mà cô đã tạo ra.
— Khởi động —
Bữa tiệc được Sơn sắp đặt tại một nhà hàng hải sản sang trọng nhưng ồn ào, một nơi hoàn hảo để những bí mật kinh tởm được che đậy bởi tiếng cười nói, tiếng cụng ly và mùi tanh của biển cả. Hương đến với tư cách là giám đốc Hương Thịnh, một đối tác làm ăn, nhưng cô biết thừa vai diễn thực sự của mình tối nay. Cô là một “vật phẩm” được Sơn mang đi trưng bày, một “món quà” để thắt chặt mối quan hệ với một mắt xích quan trọng: gã Hải “Mập”, trưởng phòng vật tư của một tổng công ty xây dựng lớn.
Hương chọn cho mình một bộ váy lụa màu xanh cổ vịt kín đáo, tay dài, cổ thuyền, chỉ hở ra phần xương quai xanh mảnh dẻ. Nhưng chính sự kín đáo đó lại là một lời khiêu khích tột độ, bởi lớp lụa mềm mại ôm lấy từng đường cong chết người của cô, biến cơ thể cô thành một món quà được gói trong lớp giấy thượng hạng, chờ đợi được bóc ra. Cô chỉ trang điểm nhẹ, nhấn vào đôi môi màu đỏ đất, một vẻ đẹp tri thức, sang trọng nhưng vẫn phảng phất nét mời gọi nguy hiểm.
Đối diện cô, Hải “Mập” là một sự xúc phạm toàn diện vào thị giác. Gã béo, lùn, cái bụng phệ vượt ra khỏi cả mặt bàn. Gã mặc một chiếc áo sơ mi đắt tiền nhưng đã ngả màu và nhàu nhĩ. Miệng gã cười hô hố để lộ hàm răng ố vàng vì thuốc lá, và ánh mắt ti hí của gã thì không hề che giấu sự thèm thuồng trần trụi khi dán chặt vào khe ngực ẩn hiện của Hương mỗi khi cô cử động.
“Giới thiệu với anh Hải,” Sơn vỗ vai gã béo, giọng tự hào như một tay buôn đồ cổ vừa có được báu vật. “Đây là giám đốc Hương của công ty Hương Thịnh, đối tác cung cấp chính của bên anh em bọn anh. Thông minh, xinh đẹp, làm việc thì khỏi phải bàn.”
“Chào chị Hương, chào chị Hương,” Hải “Mập” vươn cái tay béo múp, đầy lông của gã ra, cố tình nắm lấy tay Hương lâu hơn mức cần thiết, xoa nhẹ. “Nghe danh đã lâu, nay mới được gặp. Chị Hương ở ngoài còn đẹp hơn cả lời đồn.”
Hương khẽ rụt tay lại, mỉm cười chuyên nghiệp. “Anh Hải quá khen. Em chỉ là làm ăn nhỏ lẻ, phải nhờ các anh giúp đỡ nhiều.”
*Bẩn thỉu,* cô thầm rủa trong bụng. *Cái tay của gã nhớp nháp như một miếng thịt mỡ. Thêm một con lợn sề cần được vỗ béo. Được thôi, để xem bộ lòng của mày chứa được những gì. Càng ghê tởm, cuộc đi săn càng thú vị.*
Bữa nhậu bắt đầu. Sơn và Hương tung hứng một cách nhịp nhàng. Sơn nói về những hợp đồng, những con số, còn Hương là người rót rượu. Cô chứng tỏ mình là một “nữ tướng” trên bàn nhậu, uống rượu như nước lã nhưng ánh mắt vẫn trong veo, tỉnh táo. Mỗi lần Hải “Mập” đưa ly mời, cô đều tươi cười đón nhận, và khi uống, cô khéo léo nghiêng người, để cổ áo vô tình trễ xuống một chút, đủ để gã béo phải nuốt nước bọt ừng ực.
“Em Hương,” gã bắt đầu gọi cô một cách thân mật, bàn tay mập mạp của gã đặt “vô tình” lên mu bàn tay cô trên bàn. “Cái nguồn hàng thép của em đợt này tốt quá, nhưng giá mà ‘mềm’ hơn một chút nữa thì anh em mình còn làm việc với nhau dài dài.”
Sơn liếc nhìn Hương, một cái nháy mắt kín đáo. “Anh Hải cứ yên tâm, Hương Thịnh làm việc luôn có trước có sau. Chuyện giá cả, em Hương đây biết cách làm anh hài lòng mà, phải không em?”
Hương mỉm cười, không rút tay ra khỏi tay gã béo. Ngón tay thon dài của cô khẽ gõ nhẹ lên mu bàn tay gã, một cử chỉ khêu gợi đến rợn người. “Anh Hải đã nói vậy, sao em dám không nghe. Chỉ cần anh Hải thương em, thì chuyện gì cũng có thể thương lượng được ạ.”
Tàn tiệc, ai cũng đã ngà ngà say, trừ Hương. Sơn có việc phải về trước, chỉ còn lại Hương và Hải “Mập”.
“Để anh đưa em về,” gã nói, cái miệng phả ra toàn mùi rượu và thức ăn.
Bàn tay phải của gã đặt thẳng lên cặp đùi thon thả của Hương đang ẩn dưới lớp váy lụa. Những ngón tay ngắn cũn, mập ú của gã bắt đầu vuốt ve, thô thiển và sỗ sàng.
Hương giật nảy người, nhưng không gạt tay gã ra. Cô biết vở kịch đã đến hồi cao trào. Cô quay sang nhìn gã, đôi mắt trong veo, long lanh, ra vẻ sợ hãi. “Anh… anh định làm gì thế?”
“Làm gì à?” Gã cười khà khà một tay bắt đầu lần mò cao hơn trên đùi cô. “Em nói xem, một thằng đàn ông và một người đàn bà đẹp như em ở riêng với nhau lúc nửa đêm thì làm gì?”
Bàn tay gã sắp chạm đến nơi nhạy cảm nhất. Hương hành động. Cô không đẩy gã ra. Ngược lại, cô đặt bàn tay mát lạnh của mình lên trên bàn tay mập ú của gã, giữ nó lại.
Gã sững người.
Giọng Hương thì thầm, phả hơi thở ấm nóng mùi rượu vào tai gã. “Đừng ở đây, anh. Em không thích vội vàng… Chỗ này chật chội quá.”
Hải “Mập” như bị một luồng điện giật. Gã quay sang nhìn cô, không tin vào tai mình.
Hương rút trong túi xách ra một chiếc card khách sạn, nhét vào túi áo gã. “Đến chỗ này đi,” cô thì thầm. “Phòng 808. Em sẽ chuẩn bị… một món quà bất ngờ cho anh. Em ghé văn phòng, tắm rửa sạch sẽ rồi sẽ đến với anh nhé.”
Hải “Mập” sướng đến phát điên. Gã vội lên xe, rú lên một tiếng, đạp ga, chiếc xe chồm lên, phóng như bay về phía khách sạn.
———
Điện thoại cô rung lên, là tin nhắn từ Sơn.
“Hợp đồng đã được chuyển đi, chờ ký. Tối nay em xã giao với Hải ‘Mập’ nhé!, Hương yêu của anh!.”
*Hương yêu?* Hương nhếch môi cười, một nụ cười không có chút hơi ấm. *Cảm ơn? Gã lợn đó muốn một liều. Còn anh, Sơn, anh coi tôi như một món quà thực thụ, sẵn sàng dùng để bơi trơn theo yêu cầu của đối tác. Được thôi. Đã là quà thì phải là ‘món quà ngoại giao’ đắt giá nhất. *
Quyết định được đưa ra. Hương đứng dậy, bước vào phòng tắm. Đây không phải là một hành động gột rửa tội lỗi. Đây là một nghi lễ.
Cô xả vòi sen, dòng nước nóng rát xối lên cơ thể cô, gột đi sự mệt mỏi. Cô nhắm mắt, không phải để trốn tránh, mà để cảm nhận. Cô cảm nhận từng giọt nước đang mơn trớn làn da mình, cái lạnh ban đầu, rồi đến hơi ấm lan tỏa. Làn da trắng nõn của cô ửng hồng dưới làn nước. Cô đưa tay vuốt ve chính cơ thể mình, từ bờ vai thon, xuống hai bầu ngực căng tròn, lướt qua vòng eo con kiến, và dừng lại ở cặp mông đầy đặn.
Đây là vũ khí của cô. Một thứ vũ khí sinh học hoàn hảo.
Bước ra khỏi phòng tắm, cô không vội mặc quần áo. Cô đứng hoàn toàn khoả thân trước tấm gương lớn, soi xét “bộ áo giáp” nguyên thủy của mình một cách kỹ lưỡng như một vị tướng quân kiểm tra kho vũ khí trước trận đánh quyết định. Làn da trắng mịn không một tì vết. Hai bầu ngực no đủ, kiêu hãnh hướng về phía trước, với hai nụ hồng nhỏ xinh đang cương lên vì lạnh. Vùng bụng phẳng lỳ, săn chắc. Và bên dưới, vùng tam giác bí ẩn được cắt tỉa gọn gàng, một cánh rừng thưa mời gọi những kẻ đi lạc.
Cô mở tủ quần áo. Đây không phải là tủ đồ của một nữ giám đốc. Đây là một kho vũ khí. Những bộ váy lụa, những bộ nội y ren, những đôi tất lưới… tất cả đều được lựa chọn cẩn thận cho những “cuộc đàm phán” đặc biệt. Tay cô lướt qua những chất liệu mềm mại, rồi dừng lại.
Ở một góc khuất, treo lơ lửng một mình, là nó.
Chiếc váy bodycon màu đỏ.
Nó không phải màu đỏ rượu sang trọng, mà là một màu đỏ tươi, chói lọi, trơ trẽn và đầy khiêu khích. Một màu đỏ của máu, của quyền lực, và của nhục dục. Chất liệu là vải thun co giãn rẻ tiền, loại vải có khả năng phô bày từng đường nét cơ thể một cách tàn nhẫn nhất.
Hôm nay, cô sẽ dùng nó. Và cô sẽ mặc nó theo một cách đặc biệt.
Cô quyết định sẽ không mặc nội y.
*Lợn thì không cần thưởng thức món ăn tinh tế,* cô nghĩ. *Chỉ cần một máng cám đầy ắp và trần trụi. Không nội y. Để mọi thứ diễn ra nhanh hơn. Để gã biết rằng mình đến đây không phải để lãng mạn. Đây là một giao dịch sòng phẳng. Và để nhắc nhở chính mình, mình đang mặc bộ giáp của một con đàn bà khát tình. Một con điếm có não và biết cách ra giá.*
Cô bắt đầu mặc chiếc váy. Tấm vải đỏ lạnh lẽo trượt trên làn da ấm áp của cô, một cảm giác rờn rợn. Nó ôm chặt lấy cơ thể cô như một lớp da thứ hai. Cổ váy khoét sâu hun hút, ép hai bầu ngực lại gần nhau, tạo thành một khe rãnh mà bất kỳ ánh mắt nào lỡ rơi vào cũng không thể thoát ra. Chiếc váy ngắn đến mức chỉ cần cô cúi xuống một chút, toàn bộ cặp mông tròn lẳn, trắng nõn của cô sẽ lồ lộ ra ngoài.
Cô xoay người trước gương. Phản chiếu trong đó không còn là Thu Hương, nữ giám đốc của Hương Thịnh. Đó là một con quỷ mang hình hài đàn bà, một vũ khí tình dục được lắp ráp hoàn hảo.
Cô ngồi xuống bàn trang điểm, bắt đầu họa mặt. Đôi mắt được tô vẽ bằng màu khói, sâu và bí ẩn. Làn mi được chuốt cong vút. Và cuối cùng, đôi môi. Cô chọn thỏi son màu đỏ tươi, cùng màu với chiếc váy. Cô tô thật kỹ, thật đậm, biến đôi môi mình thành một vết thương mời gọi.
Cô xịt một chút nước hoa, không phải loại hương dịu nhẹ cô thường dùng. Mà là một loại có mùi ngọt gắt, nồng nàn, mùi hương của những đêm trụy lạc.
Hương đứng dậy, nhìn mình lần cuối trong gương. Một nụ cười khinh bỉ, lạnh lẽo nở trên đôi môi đỏ mọng.
*Đêm nay mày là con lợn bị làm thịt!*
Cô với lấy đôi giày cao gót màu đen, và chiếc túi xách nhỏ. Tiếng gót giày của cô nện xuống sàn nhà gỗ, vang lên khô khốc, dứt khoát.
