Thu Hương – Cô thư ký xinh đẹp
Chương 3.1
Thu Hương thiếp đi trong một giấc ngủ chập chờn, mệt mỏi và đầy ác mộng. Khi cô tỉnh dậy, ánh nắng ban mai đã chiếu xiên qua khung cửa sổ, hắt lên bãi chiến trường của đêm qua. Căn phòng vẫn còn nồng nặc mùi rượu, mùi mồ hôi và thứ mùi ngai ngái đặc trưng của tinh dịch đàn ông.
Điều đầu tiên cô cảm nhận được không phải là ánh sáng, mà là một sức nặng. Cô thấy mình đang nằm gọn trong vòng tay ôm chặt của ông sếp. Tấm lưng trần của cô áp chặt vào lồng ngực vạm vỡ, đầy lông lá của ông ta. Một chiếc chân to bè, đầy lông của ông ta quắp chặt lấy đùi cô, khóa cô lại.
Và rồi, cô cảm nhận được nó.
Một cảm giác mềm mềm, nhưng lỳ lợm và có sức nặng, vẫn còn dính nhớp dịch của đêm qua, đang ép chặt vào hõm mông, ngay khe mông của cô. Cô rùng mình. Dù nó đã mềm đi sau một đêm hoan lạc, cô vẫn nhận ra ngay đó là cái gì. Đó là dương vật của ông ta. Dấu vết của sự chiếm hữu. Một lời nhắc nhở trần trụi và ghê tởm về những gì đã xảy ra, ngay cả trong lúc ông ta đang ngủ say.
(Hương):*
*Ghê tởm! Ngay cả trong lúc ngủ, ông ta cũng không buông tha cho mình. Dấu ấn của ông ta ở khắp mọi nơi, trên người mình, trong người mình, và cả trong giấc ngủ của mình. Mình đã thực sự trở thành vật sở hữu của ông ta rồi sao?*
Một cơn buồn nôn dâng lên cổ họng. Cô phải thoát ra.
Cô nhẹ nhàng, cẩn thận đến từng milimét, nhấc cánh tay nặng trịch của ông ta ra khỏi eo mình. Ông ta khẽ cựa mình, ngáy lên một tiếng “o o” rồi lại ngủ tiếp. Tim cô đập thình thịch. Cô nín thở, từ từ trượt chân mình ra khỏi chiếc “gông cùm” của ông ta.
Cuối cùng, cô cũng thoát ra được. Cô đứng bên giường, nhìn xuống kẻ đang ngủ say. Gương mặt ông ta phờ phạc, miệng hơi há ra, ngáy đều đều. Trông ông ta thật tầm thường, thật xấu xí, không còn chút phong độ nào của một vị giám đốc. Vậy mà con người này, con quỷ đội lốt người này, đã hành hạ cô suốt hai đêm qua.
Cô nhìn đồng hồ. Đã gần tám giờ. Họ có cuộc hẹn làm việc nốt với đối tác lúc chín giờ. Cô không muốn, nhưng cô phải đánh thức ông ta dậy.
Cô vào phòng tắm, vốc nước lạnh rửa mặt cho tỉnh táo. Nhìn vào gương, cô thấy một gương mặt xa lạ. Đôi mắt sưng mọng, bờ môi hơi sưng và có một vết xước nhỏ do cô đã tự cắn vào đêm qua. Dưới cổ, trên ngực, lốm đốm những vết hôn đỏ ửng, dấu tích của sự cuồng loạn. Cô vội kéo cao cổ áo choàng tắm lên, không dám nhìn nữa.
Cô quay trở lại giường, vỗ nhẹ vào vai ông Phú.
“Anh Phú… Anh Phú, dậy đi anh. Sắp đến giờ hẹn rồi.”
Ông ta khẽ cựa mình, lẩm bẩm điều gì đó rồi từ từ mở mắt. Cùng lúc đó, ánh mắt của Hương, một cách vô thức, lại lướt xuống phía dưới. Tấm chăn bị hất ra, để lộ hoàn toàn cơ thể trần truồng của ông ta. Cái dương vật đã sun lại sau một đêm hoạt động hết công suất, nhưng trông nó vẫn ngồn ngộn một cách đáng sợ, một con mãng xà đang thu mình nghỉ ngơi. Hình ảnh đó lại làm những cảm giác của đêm qua ùa về. Mặt cô đỏ bừng, cô vội quay mặt đi.
Ông Phú duỗi người một cái thật dài, rồi ông ta nhìn thấy cô đang đứng đó, trong chiếc áo choàng tắm, mái tóc còn ẩm. Ông ta nhoẻn miệng cười, một nụ cười ngái ngủ nhưng đầy vẻ sở hữu.
“Chào buổi sáng, cô thư ký xinh đẹp của anh,” ông ta nói, giọng khàn đặc. “Sao dậy sớm thế? Đêm qua anh vất vả vì em quá mà không thương anh à?”
Câu nói đó, cái cách ông ta nói “vất vả vì em”, như thể cô là nguyên nhân của mọi chuyện, khiến Hương cảm thấy uất nghẹn. Nhưng cô không nói gì. Cô đã học được rằng, tranh cãi với ông ta là vô ích.
“Anh tắm nhanh đi rồi mình còn đi ăn sáng. Trễ hẹn bây giờ,” cô chỉ lạnh lùng đáp, rồi quay người đi về phía tủ quần áo.
Cô chọn lại bộ vest công sở ngày hôm trước. Nó như một bộ áo giáp, giúp cô che đậy đi những dấu vết trên cơ thể và cả sự tan nát trong tâm hồn.
Trưa hôm đó, sau khi kết thúc công việc với đối tác một cách chuyên nghiệp như chưa từng có chuyện gì xảy ra, Thu Hương và ông Phú ăn cơm trưa, rồi lên xe trở về Hà Nội.
Trên xe, không ai nói với ai câu nào. Nhưng sự im lặng lần này đã khác. Nó không còn là sự ngượng ngùng, khó xử của ngày đầu nữa. Nó là sự im lặng của một trật tự đã được thiết lập. Một sự im lặng của chủ nhân và vật sở hữu, của kẻ đi săn và con mồi đã hoàn toàn bị khuất phục. Dòng sông đã cuốn cô đi, và giờ đây, cô chỉ biết im lặng trôi theo nó.
==============================
Chiếc xe Lexus sang trọng lăn bánh trên đường phố Hà Nội, đưa Thu Hương trở về với thế giới thực của cô. Suốt quãng đường về, không ai nói với ai câu nào. Ông Phú tập trung lái xe, còn Hương thì quay mặt ra cửa sổ, nhìn dòng người vội vã lướt qua như những bóng ma. Tâm trí cô trống rỗng.
Xe dừng lại ở đầu con ngõ nhỏ quen thuộc. Trước khi cô kịp mở cửa, ông Phú đã lên tiếng, giọng nói đều đều, không cảm xúc.
“Khoan đã, Hương.”
Cô khựng lại. Ông ta thò tay vào hộc đựng đồ phía trước, lấy ra một chiếc phong bì màu trắng, dày cộm. Ông ta không nhìn cô, chỉ đặt nó lên ghế.
“Cầm lấy đi. Một chút công tác phí cho chuyến đi vất vả của em.”
(Hương): Công tác phí? Ông ta gọi những ngày nhục nhã vừa rồi là một chuyến công tác sao? Và đây là cái giá?*
Bàn tay cô run run khi cầm lấy chiếc phong bì. Nó nặng một cách bất thường. Nặng vì tiền, và còn nặng hơn vì sự sỉ nhục. Cô không nói một lời cảm ơn, chỉ lí nhí chào rồi vội vã mở cửa xe, bước nhanh vào ngõ, như thể đang chạy trốn khỏi một con quỷ.
Về đến căn hộ tập thể quen thuộc, cô đóng sập cửa lại, tựa lưng vào cánh cửa, thở dốc. Mùi của gia đình – mùi thức ăn cũ, mùi sách vở của con, mùi của cuộc sống bình dị – ùa vào mũi cô. Nó tương phản một cách tàn nhẫn với mùi nước hoa đắt tiền, mùi rượu và mùi dục vọng vẫn còn vương trên người cô.
Thằng cu Bin đang chơi ở phòng khách, thấy mẹ về liền reo lên rồi chạy lại ôm chầm lấy chân cô. “Mẹ! Mẹ về rồi!”
Hương cúi xuống, ôm con vào lòng thật chặt. Cô hít hà mùi sữa thơm trên tóc con, một mùi hương trong trẻo, ngây thơ. Lòng cô đau như bị ai đó bóp nghẹt. Vòng tay đang ôm con đây, chỉ vài giờ trước, còn đang phải ôm một gã đàn ông khác.
Cô vội vàng vào phòng ngủ, khóa trái cửa lại. Bàn tay run rẩy, cô mở chiếc phong bì ra.
Bên trong, một cọc tiền polymer mới cứng, toàn tờ 500 nghìn, hiện ra. Cô đếm. Hai mươi triệu. Một số tiền khổng lồ, gấp đến cả chục lần khoản công tác phí mà cô đáng lẽ được nhận.
(Hương): Đây rồi. Cái giá của sự thỏa hiệp. Cái giá cho những đêm nhục nhã, cho những lần cơ thể bị chà đạp, cho sự im lặng của mình. Ông ta đang dùng tiền để chính thức biến mình thành con đàn bà dâm đãng của ông ta. Số tiền này… nó thật bẩn thỉu.*
Cô ném cọc tiền lên giường, cảm thấy ghê tởm. Nhưng rồi, ánh mắt cô lại nhìn vào nó. Hai mươi triệu. Với số tiền này, và số tiền cô đang có, cô có thể mua chiếc xe SH ngay lập tức. Cô có thể đóng tiền học cho con cả năm mà không phải lo nghĩ. Cô có thể mua cho Trung một bộ quần áo mới…
Suốt cả buổi chiều tối hôm đó, Hương phải gồng mình lên để diễn tròn vai. Cô nấu những món ăn mà chồng con thích. Cô tắm cho cu Bin, chơi đùa với nó. Khi Trung đi làm về, cô ra cửa đón anh với một nụ cười tươi tắn.
“Anh về rồi à. Chuyến công tác của em thành công lắm,” cô nói dối, trái tim đập thình thịch trong lồng ngực.
Trung ôm cô vào lòng, hít hà mùi tóc quen thuộc. Anh không nhận ra sự khác lạ nào. Anh vui vẻ hỏi han về chuyến đi, về đối tác, về công việc. Mỗi câu hỏi của anh lại như một mũi kim châm vào lương tâm cô.
Đến khuya, sau khi con đã ngủ say, hai vợ chồng lên giường. Căn phòng ngủ nhỏ, quen thuộc. Trung quay sang, ôm lấy cô vào lòng, đặt lên môi cô một nụ hôn dịu dàng.
“Anh nhớ em quá,” anh thì thầm.
Bàn tay anh bắt đầu vuốt ve cơ thể cô. Hương biết anh muốn gì.
(Hương): Không… em không thể… Anh ơi, đừng… Cơ thể em vẫn còn ê ẩm vì những cú thúc của gã đàn ông khác. Trong người em vẫn còn mùi của ông ta. Em bẩn thỉu quá rồi. Em không xứng đáng với sự dịu dàng này của anh.*
Cô muốn đẩy anh ra. Nhưng cô không thể. Nếu cô từ chối, anh sẽ nghi ngờ. Anh sẽ hỏi tại sao. Cô biết nói gì đây? Và trong một góc tối tăm nào đó của tâm hồn, cô lại cảm thấy mình phải “bù đắp” cho anh. Một sự bù đắp bệnh hoạn cho lỗi lầm mà cô đã gây ra.
Thấy cô nằm im, Trung dừng lại, lo lắng hỏi: “Em mệt à? Nhìn em xanh xao quá. Nếu mệt thì thôi, để mai cũng được…”
Lời nói quan tâm của anh càng làm cô thêm đau đớn. Cô khẽ lắc đầu, rúc sâu hơn vào lồng ngực gầy nhưng ấm áp của anh.
“Không, em không mệt,” cô thì thầm, giọng nói gần như vỡ ra. “Em… em cũng nhớ anh…”
Cô nhắm nghiền mắt lại, cố gắng xua đi hình ảnh của ông Phú, của những đêm nhục nhã. Cô chủ động vòng tay qua cổ chồng, đáp lại nụ hôn của anh. Cô đang chuẩn bị thực hiện màn kịch đau đớn nhất trong cuộc đời mình: làm tình với người đàn ông cô yêu, trong khi cảm thấy mình là người đàn bà dơ bẩn và tội lỗi nhất trên thế gian.
==============================
Căn phòng ngủ nhỏ trong khu tập thể chìm vào bóng tối. Ánh đèn đường từ ngoài cửa sổ hắt vào, mờ ảo, đủ để thấy những đường nét quen thuộc của đồ đạc. Vì nhà chật, con nhỏ lại ngủ ngay giường bên cạnh, nên những cuộc ân ái của vợ chồng Thu Hương và Trung luôn diễn ra một cách nhẹ nhàng, gần như là trong im lặng.
Họ khẽ khàng cởi bỏ quần áo, từng lớp một, không có sự vội vã, chỉ có sự thân quen của một thói quen đã được lặp lại hàng trăm lần. Hương nằm xuống trước, rồi Trung nằm lên người cô.
Cô ôm chặt lấy tấm lưng của chồng. Bờ vai anh gầy, xương xương, không phải là tấm lưng vững chãi, đồ sộ của ông Phú. Vòng tay anh ôm cô cũng thật nhẹ nhàng, một vòng tay của sự chở che, yêu thương, chứ không phải một gọng kìm của sự chiếm đoạt. Toàn bộ sức nặng của anh dồn lên người cô cũng chỉ như một cơn gió thoảng, khác hẳn cái cảm giác bị một tảng đá đè lên đến nghẹt thở mà cô vừa phải trải qua.
Anh dịu dàng hôn lên môi, lên má, lên cổ cô. Nụ hôn của anh cũng thật khác. Nó không phải là sự cắn mút thô bạo, mà là sự mơn trớn, tìm tòi, đầy trân trọng.
(Hương):*
*Anh đây rồi, Trung của em đây rồi. Vẫn là anh, vẫn dịu dàng và yêu em như thế. Em xin lỗi, em xin lỗi anh nhiều lắm…*
Lòng cô trào lên một sự hối hận và lo sợ đến tột cùng. Cô nghĩ, nếu giờ đây anh bật đèn lên, nếu anh nhìn thấy những dấu vết của gã đàn ông khác trên cơ thể cô, nếu anh biết được chỉ mới hôm qua thôi, cơ thể này đã bị chà đạp thế nào, chắc anh sẽ chết ngất đi vì đau khổ. Chắc cô cũng sẽ chết vì xấu hổ.
Nước mắt cô bắt đầu ứa ra, nóng hổi, lăn dài xuống hai bên thái dương rồi thấm ướt cả gối. May mắn thay, bóng tối đã che giấu đi tất cả.
Trung từ tốn đưa dương vật của mình vào trong cô. Mọi thứ diễn ra thật nhẹ nhàng, quen thuộc. Anh sợ cô mệt sau chuyến công tác, nên mọi cử động của anh đều đầy tính thăm dò, quan tâm.
Và rồi, ngay trong khoảnh khắc thân mật và thiêng liêng nhất với chồng, tâm trí và cơ thể của Hương lại phản bội cô một cách tàn nhẫn.
Dương vật quen thuộc của chồng đang ở trong cô. Nó vừa vặn, nó lấp đầy cô một cách hoàn hảo, một sự hoàn hảo của thói quen, của sự thấu hiểu sau bao năm tháng vợ chồng. Nhưng chính cái cảm giác vừa vặn đó lại làm cô bất giác nhớ lại một cảm giác khác.
(Hương):*
*Không… đừng nghĩ đến nó… làm ơn… Nhưng… cơ thể mình nhớ… nó nhớ…*
Tâm trí cô không thể ngăn được sự so sánh. Âm đạo cô, da thịt cô, nó ghi nhớ. Nó nhớ cái cảm giác bị một vật thể to lớn hơn, cứng rắn hơn nong ra đến cực hạn. Nó nhớ cái cảm giác căng tức đến muốn nứt vỡ, cảm giác bị xâm chiếm một cách toàn diện, bị lấp đầy đến không còn một kẽ hở. Cái của chồng cô mang lại sự ấm áp, thân quen. Còn cái của ông sếp, nó mang lại sự choáng ngợp, sự khuất phục của một thể xác yếu đuối trước sức mạnh tuyệt đối.
Cô căm ghét chính mình vì sự so sánh này. Nhưng cô không thể ngăn nó lại. Cơ thể cô đã có một ký ức của riêng nó, một ký ức dơ bẩn không thể nào xóa được.
Cô càng cố gắng tập trung vào sự dịu dàng của chồng, thì những hình ảnh về sự thô bạo của ông Phú lại càng hiện ra rõ nét. Nhịp điệu từ tốn của Trung lại làm cô nhớ đến những cú thúc trời giáng của ông ta. Lời thì thầm yêu thương của anh lại làm cô nhớ đến những tiếng gầm gừ, những lời bình phẩm tục tằn của kẻ kia.
Nỗi dằn vặt lên đến đỉnh điểm. Cô đang làm tình với chồng, mà cảm giác như đang ngoại tình với cả hai người đàn ông cùng một lúc. Một sự tra tấn tinh thần không thể nào tả xiết.
Cô khóc không thành tiếng. Cả cơ thể cô run lên, nhưng không phải vì khoái cảm, mà vì đau đớn và tội lỗi.
Trung, không hề hay biết cơn bão đang diễn ra trong lòng vợ, vẫn tiếp tục âu yếm. Anh nghĩ cô đang xúc động vì được ở bên anh sau mấy ngày xa cách. Anh ghé sát vào tai cô, thì thầm những lời ngọt ngào nhất.
“Anh nhớ em mấy hôm nay quá, vợ à. Yêu em nhất trên đời.”
Lời nói của anh, vào chính lúc này, lại trở thành nhát dao cuối cùng, cứa sâu vào trái tim đang rỉ máu của cô.
Bóng tối đã che đi những giọt nước mắt hối lỗi của người vợ. Nhưng nó không thể che đi được sự thật cay đắng đang diễn ra trong tâm hồn cô. Anh, người chồng cô yêu thương, thì phải rón rén, phải ân cần, phải sợ cô mệt. Còn gã sếp khốn nạn kia thì được thoải mái vần vũ, được dập như một con thú.
Và điều kinh khủng nhất là, cái cơ thể tội lỗi này của cô, dường như lại run rẩy và đáp ứng mãnh liệt hơn trước sự tàn bạo. Đó là một lời thú tội câm lặng trong bóng tối, một sự thật mà cô sẽ phải mang theo suốt cả cuộc đời.
==========================
Càng cảm nhận sự dịu dàng, ân cần của chồng, Thu Hương lại càng cảm thấy tâm hồn mình bị cào xé. Từng lời yêu thương anh thì thầm bên tai, từng cái vuốt ve nhẹ nhàng của anh trên da thịt cô, đều như những mũi kim đâm vào lương tâm đang rỉ máu của cô.
(Hương):*
*Không được! Mình không thể nằm im thế này được nữa. Anh ấy càng yêu thương mình, mình càng thấy mình là một kẻ dối trá bẩn thỉu. Mình phải làm gì đó. Phải bù đắp cho anh ấy. Phải cho anh ấy thấy mình yêu anh ấy đến nhường nào, nồng cháy đến nhường nào, dù cho tất cả chỉ là một màn kịch.*
Một ý nghĩ táo bạo nhưng cũng đầy cay đắng lóe lên trong đầu cô. Cô sẽ không nằm im chịu trận nữa. Cô sẽ là người chủ động. Cô sẽ dùng chính cơ thể tội lỗi này để diễn một vở kịch nồng cháy, một vở kịch để che đậy đi sự thật và xoa dịu nỗi dằn vặt của chính mình.
Cô khẽ vòng tay qua cổ chồng, ngắt nụ hôn của anh lại.
“Anh…” cô thì thầm, giọng nói có chút khàn đi vì xúc động. “Anh nằm xuống dưới đi… Để em… để em lên cho.”
Trung hơi ngạc nhiên. Anh dừng lại, nhìn vào mắt vợ trong bóng tối. “Sao thế em? Anh sợ em đang mệt.”
Hương khẽ lắc đầu, trong cái lắc đầu có một sự quả quyết lạ thường. “Không sao, em không mệt. Em muốn.”
Từ “muốn” được cô thốt ra, một lời nói dối ngọt ngào. Anh không biết rằng, cô “muốn” làm điều này không phải vì ham muốn, mà là vì tội lỗi.
Trung mỉm cười, một nụ cười hạnh phúc và có phần thích thú trước sự chủ động bất ngờ của vợ. Anh ngoan ngoãn nằm ngửa ra.
Hương từ từ xoay người, trong một chuyển động duyên dáng nhưng đầy toan tính. Cô quỳ trên giường, rồi từ từ ngồi lên người chồng.
Trong ánh sáng mờ ảo hắt vào từ cửa sổ, thân hình của cô hiện ra như một bức tượng sống. Mái tóc dài đen mượt xõa xuống, che đi một phần tấm lưng trần trắng nõn. Đôi vai tròn, cặp vú căng đầy khẽ rung lên theo từng nhịp thở. Cô đang ở trong một tư thế của kẻ thống trị, hoàn toàn làm chủ khung cảnh.
Cô cúi xuống, nâng niu lấy dương vật của chồng, rồi tự tay lựa nó vào đúng nơi cửa mình vẫn còn ẩm ướt. Cô từ từ hạ người xuống, cảm nhận sự thân quen, vừa vặn của anh đang lấp đầy cô. Cô nhìn xuống khuôn ngực gầy của chồng, thấy gương mặt anh đang ngước lên nhìn cô bằng ánh mắt say đắm, yêu thương. Một cảm giác tội lỗi sắc như dao lại cứa vào tim cô.
Cô vội vàng cúi xuống, áp bộ ngực mềm mại của mình vào ngực anh, môi tìm đến môi anh trong một nụ hôn sâu, say đắm, để che giấu đi ánh mắt của chính mình.
Rồi cô bắt đầu chuyển động.
Hạ thể cô khéo léo nhịp nhàng lên xuống, âm đạo ướt át mềm mại ve vuốt, bao bọc lấy dương vật của chồng. Nhưng nhịp điệu của cô lần này không còn là sự e ấp, dịu dàng như mọi khi nữa. Nó mạnh mẽ, dứt khoát và đầy kỹ thuật. Cô chủ động siết chặt những cơ vòng bên trong, một kỹ năng mà cô đã vô thức học được từ những lần bị hành hạ, tạo ra một sự ma sát mãnh liệt.
Trung khẽ hít vào một hơi đầy thích thú. Vợ anh hôm nay thật khác.
Hương bắt đầu tăng nhanh tốc độ, nhịp nhàng nhấp nhổm lên xuống. Chiếc giường cũ kỹ lại bắt đầu phát ra những tiếng kẽo kẹt, nhưng lần này không phải là sự ai oán, mà là một nhịp điệu của đam mê. Bụng cô đập vào bụng chồng, tạo ra những tiếng “bạch bạch” khe khẽ, một âm thanh trần tục mà cô từng xấu hổ, nhưng giờ đây cô lại đang chủ động tạo ra nó.
Trung không chịu nổi sự tấn công nồng nhiệt này. Anh bứt môi ra khỏi môi vợ, vừa cười thích thú vừa thì thào trong tiếng thở hổn hển:
“Em… sao hôm nay em hăng thế… Từ từ thôi… kẻo con nó thức giấc.”
Nhưng Hương dường như không nghe thấy. Cô chỉ muốn kết thúc màn kịch này thật nhanh. “Không sao đâu, con nó ngủ say rồi,” cô phì phò đáp, rồi lại càng tăng tốc, cặp mông tròn trịa của cô nhún nhảy một cách điêu luyện trên người anh.
Trung không thể cầm cự được lâu. Anh “ra” với một tiếng rên khe khẽ, bụng dưới khẽ ưỡn lên để đón nhận khoái cảm. Ngay lúc đó, Hương không dừng lại. Cô ghì chặt lấy chồng, bụng cô ép chặt xuống, như muốn đón nhận trọn vẹn từng giọt yêu thương của anh, như muốn dùng sự nồng nhiệt của mình để chứng tỏ một tình yêu không tì vết.
Màn kịch đã kết thúc. Cô đã diễn rất tròn vai.
Cô nằm gục trên ngực chồng, thở dốc. Trung vuốt ve mái tóc cô, hoàn toàn không hay biết rằng, người vợ mà anh đang hết mực tự hào, vừa dùng chính những kỹ năng học được từ một kẻ khác để “bù đắp” cho sự phản bội của mình. Một sự bù đắp đầy cay đắng và mỉa mai.
==========================
Sau khi đã “bù đắp” cho chồng bằng một màn kịch nồng cháy, Thu Hương nhẹ nhàng nhổm người dậy. Tinh dịch của Trung vẫn còn ấm nóng bên trong cô, một cảm giác thân quen, nhưng giờ đây lại xen lẫn một sự xa lạ, tội lỗi. Cô lẳng lặng đi vào nhà tắm, rửa ráy qua loa rồi quay trở lại giường.
Trung, sau khi được thỏa mãn, đã kéo cô vào lòng, ôm chặt. Anh nhanh chóng chìm vào giấc ngủ sâu, khoái hoạt. Tiếng ngáy khe khẽ của anh đều đều vang lên trong đêm, hơi thở ấm áp của anh phả vào gáy cô. Vòng tay anh là sự an toàn, là bến đỗ bình yên mà cô luôn khao khát.
Nhưng đêm nay, sự bình yên đó lại trở thành một sự tra tấn.
Hương nằm trong vòng tay chồng, nhưng mắt cô mở thao láo, nhìn trân trối vào bóng đêm đặc quánh. Cô không tài nào ngủ được. Màn kịch đã hạ màn, và giờ là lúc cô phải đối diện với khán giả duy nhất, cũng là kẻ phán xét tàn nhẫn nhất: chính bản thân cô.
(Hương):*
*Mình đã trở thành loại người gì thế này?*
Câu hỏi đó cứ xoáy sâu vào tâm trí cô.
*Mình đã ngủ với hai người đàn ông khác nhau chỉ trong vòng chưa đầy một tuần. Mình đã rên rỉ dưới thân một kẻ mà mình căm ghét. Mình đã gọi tên chồng trong cơn khoái cảm với một thằng đàn ông khác. Và chỉ vài giờ trước, mình vừa nằm trên giường của gã đó, giờ lại nằm trong vòng tay của chồng mình, như thể không có chuyện gì xảy ra.*
*Mình đúng là người vợ đốn mạt nhất trên đời. Mình đã phản bội lại người chồng hiền lành, hết mực yêu thương và tin tưởng mình. Mình đã vấy bẩn tình yêu của hai đứa, vấy bẩn cả chính ngôi nhà này.*
Một cơn sóng của sự ghê tởm và tự căm ghét cuộn lên trong lòng cô. Cô muốn khóc, muốn gào thét, muốn tự cào cấu bản thân. Nhưng cô chỉ nằm im, bất động.
Cô biết, mình không thể quay đầu lại được nữa. Chuyện đã xảy ra rồi. Cô không thể thú nhận với Trung. Sự thật đó quá tàn nhẫn. Nó sẽ giết chết anh, sẽ phá nát gia đình nhỏ bé mà cô đã cố công vun đắp. Nó sẽ cướp đi của cu Bin một người cha, một mái ấm trọn vẹn. Cô không thể ích kỷ như vậy.
Vậy thì phải làm sao?
Tâm trí cô bắt đầu một cuộc tính toán lạnh lùng, một cuộc phân tích lợi và hại mà chính cô cũng không ngờ mình có thể làm được vào lúc này.
*Từ bỏ công việc? Quay trở lại với cuộc sống túng thiếu, chật vật? Nhìn chồng phải nai lưng ra làm việc, nhìn con không được bằng bạn bằng bè? Không. Mình không thể.*
*Công việc này, sự nghiệp, tiền bạc, tương lai của con… tất cả đều phụ thuộc vào việc mình phải tiếp tục con đường này. Mình phải chấp nhận nó. Phải chấp nhận con người mới này của mình.*
Một quyết định lạnh lẽo bắt đầu hình thành, cứng rắn và sắc bén. Nỗi đau và sự dằn vặt dần bị thay thế bởi một sự chai sạn, một sự chấp nhận phũ phàng.
(Hương):*
*Từ giờ trở đi, mình sẽ phải sống hai mặt. Ở công ty, mình là cô thư ký xinh đẹp, tài giỏi của giám đốc, là con điếm hạng sang của ông ta. Ở nhà, mình phải là một người vợ hiền, một người mẹ đảm đang, một người phụ nữ mà chồng con có thể tự hào.*
*Mình phải trở thành một diễn viên xuất sắc, một kẻ nói dối không chớp mắt. May mắn thay, Trung của mình, anh ấy hiền lành và thật thà. Anh ấy tin mình tuyệt đối. Chỉ cần mình giấu kỹ, chỉ cần mình diễn tròn vai, anh ấy sẽ không bao giờ biết được. Không bao giờ.*
Cô khẽ quay đầu, nhìn gương mặt đang ngủ say của chồng, rồi liếc nhìn về phía chiếc cũi nơi con trai cô đang thở đều đều.
(Hương):*
*Hạnh phúc của hai bố con, tương lai của con… sẽ được xây dựng trên sự nhục nhã và dối trá của em/mẹ. Đây là cái giá phải trả. Và em/mẹ… chấp nhận trả cái giá đó.*
Cô nhắm mắt lại. Một giọt nước mắt cuối cùng lăn dài trên má rồi khô đi. Giấc ngủ mệt mỏi và nặng nề cuối cùng cũng kéo đến, nhưng đây không phải là giấc ngủ của sự bình yên. Đây là giấc ngủ của một con người đã chết đi và tái sinh trong một hình hài khác, một người đàn bà đã ký một giao kèo với ác quỷ, đánh đổi linh hồn để lấy về cái mà cô gọi là “hạnh phúc gia đình”.
