Tổng số

0


Giỏ hàng rỗng


Thu Hương – Cô thư ký xinh đẹp

Chương 58



Chương 9​

Sự im lặng bao trùm lấy căn phòng, một sự im lặng nặng trĩu, đặc quánh mùi da thịt, mồ hôi, và mùi tinh dịch nồng nặc. Sơn đã rút ra. Anh ta lẳng lặng vào phòng tắm, và vài phút sau bước ra, đã mặc xong chiếc quần tây. Nửa thân trên của anh ta vẫn để trần, để lộ vài vệt cào mờ đỏ, dấu vết của những ngón tay cô để lại trong cơn cuồng loạn.

Anh ta không nhìn cô, chỉ đi đến bên bàn, châm một điếu thuốc. Làn khói trắng mờ ảo che đi vẻ mặt của anh ta.

Hương vẫn nằm đó, trên chiếc giường đã trở thành một bãi chiến trường. Tấm ga trắng nhàu nát, xoắn lại, có những vệt dịch thể trong suốt và trắng đục dính bết, đã bắt đầu khô lại. Cơ thể trần truồng của cô vẫn còn hằn những dấu tay đỏ ửng của anh ta, đặc biệt là trên cặp mông và hai bên eo. Cô nằm ngửa, mắt nhìn lên trần nhà, để cho những dư âm của cơn cực khoái vừa rồi từ từ lắng xuống.

Cô không cảm thấy nhục nhã.

Cái cảm giác ghê tởm bản thân, cảm giác tội lỗi, nó đã bị cơn sóng thần của khoái lạc cuốn phăng đi mất rồi. Thay vào đó, là một sự trống rỗng đến lạnh lùng. Và len lỏi trong sự trống rỗng đó, là một cảm giác quyền lực đang manh nha.

(Hương) Mình đã mất kiểm soát. Mình đã bị gã đàn ông này khuất phục hoàn toàn. Nhưng… mình cũng đã đẩy gã đến tận cùng của sự sung sướng, khiến gã phải bắn hết tất cả vào trong mình mà không cần một lời đòi hỏi. Mình đã dùng chính sự đầu hàng của thể xác để có được một chiến thắng tuyệt đối. Đây không phải là thua. Đây là một cuộc đầu tư. Một cuộc đầu tư bằng cả vốn tự có.*

“Bản thảo hợp đồng, sáng mai anh sẽ cho luật sư gửi qua email của em.”

Giọng Sơn vang lên, phá vỡ sự im lặng. Anh ta đã quay lại với vai trò một doanh nhân.

Hương không trả lời ngay. Cô từ từ ngồi dậy. Cô không vội vã tìm khăn hay ga giường để che đậy cơ thể mình. Ngược lại, cô ngồi đó, hoàn toàn khoả thân, tấm lưng thẳng, đôi chân bắt chéo, mái tóc dài xoã xuống che một bên vú. Cô phơi bày cơ thể mình một cách thản nhiên, không phải như một món đồ chơi, mà như một nữ hoàng đang ngồi trên ngai vàng của mình.

Hành động đó của cô khiến Sơn phải quay lại nhìn. Ánh mắt anh ta có một sự thay đổi rõ rệt. Không còn là sự thèm khát thú tính nữa, mà có thêm một chút gì đó của sự nể trọng, và cả e dè.

“Điều khoản thanh toán thì sao?” Hương hỏi, giọng cô cũng đã trở lại vẻ chuyên nghiệp, lạnh lùng. “Em cần vốn để quay vòng. Đợt đầu tiên, em muốn giải ngân 30% ngay sau khi ký.”

Sơn rít một hơi thuốc dài, rồi nhả khói. “Được. Coi như phí đặt cọc cho ‘dịch vụ’ đêm nay.”

Hương mỉm cười. Cô đứng dậy, vẫn hoàn toàn khoả thân, đi đến trước mặt Sơn. Cô chìa tay ra.

“Hợp tác vui vẻ, anh Sơn.”

Sơn nhìn bàn tay trắng nõn, thon dài của cô, rồi lại ngước lên nhìn vào đôi mắt sắc bén của cô. Anh ta dập điếu thuốc, đứng dậy, và nắm lấy tay cô. Cái nắm tay của anh ta rất chặt, như hai người đàn ông, hai đối tác đang ký kết một giao kèo sinh tử.

“Chào mừng bà chủ của Hương Thịnh.”

Cái bắt tay đó, giữa một người đàn ông mặc quần và một người đàn bà khoả thân, trong một căn phòng còn nồng nặc mùi ái ân, chính là sự xác nhận cuối cùng cho bản hợp đồng ma quỷ của họ.

(Hương) Hóa ra cảm giác này là vậy. Không phải là sự nhục nhã. Mà là sự công bằng. Mình dùng thứ mình có, thứ vũ khí trời cho, để đổi lấy thứ mình muốn. Rõ ràng, sòng phẳng. Đây mới là luật chơi của người lớn. Trung sẽ không bao giờ hiểu được. Anh ấy thuộc về một thế giới khác.*

Giao kèo đã xong. Hương bắt đầu mặc lại quần áo. Đầu tiên là bộ nội y ren đen, rồi đến chiếc váy lụa đã nhàu. Khi cô kéo chiếc khóa váy lên, cô cảm thấy như mình đang mặc vào một bộ áo giáp. Cơ thể cô, nơi vừa là chiến trường, giờ đây lại trở thành vũ khí, thành sức mạnh của cô. Cô không còn là Thu Hương, người vợ hiền của Trung nữa. Cô là bà chủ của Hương Thịnh. Một người đàn bà được định giá bằng 5% lợi nhuận của cả một dự án khổng lồ.

Cô nhìn mình trong gương, chỉnh lại mái tóc, lau đi vệt son môi đã nhoè. Cô đã trở lại thành một nữ doanh nhân thanh lịch, quyền lực. Không ai có thể nhận ra chỉ vài phút trước, cô đã quằn quại, rên la như một con thú dưới thân một người đàn ông.

Sơn đứng đó, im lặng quan sát toàn bộ quá trình biến đổi của cô. Anh ta nhận ra, mình không chỉ có được một nhân tình. Mình đã tạo ra một đối thủ, một đối tác, và cũng có thể là một con quỷ dữ còn đáng sợ hơn cả mình.

Anh ta mỉm cười. Cuộc chơi này, xem ra còn thú vị hơn anh ta tưởng rất nhiều.

« Chương trước Trước Chương kế Kế »
Đang tải...