Thu Hương – Cô thư ký xinh đẹp
Chương 8
Hương vẫn đang ở thế thượng phong. Cô di chuyển một cách chậm rãi, có chủ đích, mỗi nhịp nhún xuống, mỗi cú xoay hông đều là một sự tính toán chính xác để tối đa hóa sự tra tấn ngọt ngào đối với kẻ nằm dưới. Bộ não cô vẫn đang hoạt động, vẫn đang tự nhủ: “Đây là công việc. Đây là hợp đồng 5%. Phải giữ vững.”
Nhưng, cô đã đánh giá quá cao lý trí của mình, và đánh giá quá thấp sức mạnh của cơ thể.
Những gợn sóng đầu tiên đến một cách âm thầm.
Sự cọ xát trần trụi của da thịt, của dương vật thô ráp đang trượt ra vào bên trong cái lồn nóng bỏng của cô. Nó không còn là một hành động cơ học nữa. Nó là một sự kích thích liên tục, dai dẳng. Hơi nóng tỏa ra từ cơ thể vạm vỡ của Sơn, người đàn ông đang nằm dưới cô, như một chiếc lò sưởi, đang dần dần nung chảy bức tường băng mà cô đã dựng lên. Cảm giác được lấp đầy đến tận cùng, đến mức không còn một kẽ hở, đánh thức một khao khát nguyên thủy mà cô đã cố gắng chôn vùi từ lâu. Khao khát được chiếm hữu, được thuộc về.
Lý trí của cô bắt đầu gào thét: “Không! Dừng lại! Mày đang làm việc!”
Nhưng cơ thể cô lại không nghe lời.
(Hương) Khoan đã… cái cảm giác này là gì? Một luồng điện… nó đang chạy dọc sống lưng mình… Chết tiệt… không…*
Bên trong cô, những cơ vòng âm đạo, một cách hoàn toàn vô thức, bắt đầu co thắt lại, siết chặt lấy dương vật của Sơn như một con trăn đang siết mồi. Hơi nóng từ bụng dưới bắt đầu lan tỏa ra khắp cơ thể. Vùng da bụng của cô khẽ run lên.
Bên ngoài, chuyển động của cô bắt đầu mất đi vẻ khoan thai, tính toán. Cô không còn “diễn” nữa. Hông của cô bắt đầu nhún nhanh hơn, mạnh hơn một chút. Cái mông tròn của cô lắc một cách bản năng hơn, không còn là sự điều khiển của lý trí mà là sự đòi hỏi của thể xác.
Và rồi, nó đến.
“Ưm…”
Một tiếng rên nhỏ, không thể kiềm chế, bật ra từ khoé môi đang cắn chặt của cô. Đó không phải là một tiếng rên giả tạo để làm hài lòng khách hàng. Đó là âm thanh của sự sung sướng thực sự, âm thanh của một con đê đang bắt đầu rạn nứt.
Tiếng rên nhỏ đó chính là chìa khóa. Nó mở toang cánh cửa cho bản năng ồ ạt tràn vào, nhấn chìm toàn bộ lý trí của cô.
(Hương) Mình… mình vừa rên? Chết tiệt! Không… Nhưng… nóng quá… sâu hơn nữa… Ôi…*
Suy nghĩ của cô trở nên rời rạc, vỡ vụn, bị thay thế hoàn toàn bởi những đợt sóng khoái cảm đang dâng lên ngày một cao.
Cảnh tượng trên giường đã hoàn toàn thay đổi. Không còn là màn độc diễn của một nữ kỵ sĩ đầy kiểm soát. Giờ đây, nó là một vũ điệu cuồng loạn của hai cơ thể đang tìm đến nhau. Mái tóc búi của Hương đã bung ra, những lọn tóc đen dài dính bết vào tấm lưng ướt đẫm mồ hôi của cô.
Gương mặt lạnh lùng, tính toán của cô đã biến mất. Thay vào đó là một vẻ mặt của sự đam mê trần trụi. Hai gò má ửng hồng. Đôi môi hé mở, thở dốc từng cơn. Đôi mắt không còn sắc bén nữa, mà trở nên mơ màng, dại đi, phủ một lớp sương mờ của dục vọng. Cô không còn nhìn Sơn, mà nhìn vào một điểm vô định nào đó trên trần nhà, hoàn toàn chìm đắm trong thế giới của riêng mình.
Cơ thể cô không còn di chuyển một cách có kiểm soát. Cô nhún xuống, thúc lên một cách điên cuồng, mạnh bạo. Cô chủ động ưỡn người, rướn người về phía trước, hai tay chống xuống ngực Sơn, cố gắng để anh ta vào sâu hơn nữa, sâu nhất có thể.
Tiếng da thịt va vào nhau trở nên dồn dập hơn, “bành bạch”, “bành bạch”. Tiếng rên của cô không còn là một tiếng “ưm” nhỏ nữa, mà là những tiếng “A… a…” đứt quãng, không thể che giấu.
Cô đã thua. Lý trí của cô đã thua trong cuộc chiến với chính cơ thể mình. Cô đã cố gắng biến cuộc làm tình này thành một giao dịch, nhưng bản năng của một người đàn bà, bản năng khao khát được lấp đầy, được chiếm hữu, đã phản bội lại cô.
Sơn, kẻ nằm dưới, ban đầu chỉ là một kẻ đang hưởng thụ sự tra tấn ngọt ngào. Nhưng anh ta là một con cáo già trên tình trường. Anh ta cảm nhận được sự thay đổi đó ngay lập tức. Anh ta cảm nhận được cái cách cô siết chặt lấy anh ta, nghe được tiếng rên thật của cô, thấy được sự mất kiểm soát trong từng chuyển động của cô.
Một nụ cười man rợ, của kẻ đi săn tìm thấy điểm yếu của con mồi, nở trên môi anh ta.
===========
Nụ cười man rợ của kẻ đi săn đã nở trên môi Sơn. Anh ta đã chờ đợi khoảnh khắc này. Khoảnh khắc con cáo già tự mãn kia say trong chính trò chơi của mình, để lộ ra cái đuôi của bản năng.
Hương, lúc này, đã hoàn toàn đánh mất chính mình. Cô vẫn đang điên cuồng nhún nhảy trên người Sơn, cơ thể chỉ còn là một cỗ máy tìm kiếm khoái lạc. Lý trí của cô đã bị dìm chết trong biển dục vọng nóng bỏng.
Và đó là lúc Sơn ra đòn.
Không một lời báo trước.
Anh ta dùng toàn bộ sức mạnh cơ bắp của mình. Hai bàn tay thép siết chặt lấy vòng eo con kiến của Hương. Bằng một chuyển động duy nhất, dứt khoát và đầy bạo lực, anh ta lật ngược cô lại.
Hương chỉ kịp “Á” lên một tiếng kinh ngạc. Cả thế giới của cô đảo lộn. Chưa đầy một giây sau, cô đã thấy mình bị đè sấp mặt xuống tấm nệm trắng muốt, cặp mông tròn trắng nõn chổng lên trời, hoàn toàn phơi bày, hoàn toàn ở thế bị động.
(Hương) Cái… cái gì…*
Cô chưa kịp định thần, chưa kịp hiểu chuyện gì vừa xảy ra, thì một cú thúc trời giáng từ phía sau đã ập tới.
Sơn không cho cô một giây nào để chuẩn bị. Anh ta lập tức thúc mạnh dương vật, thứ vẫn còn đang căng cứng, vào sâu bên trong cô từ phía sau. Một cú thúc sâu, lút cán, đầy tính xâm chiếm và trừng phạt.
“Aaaaaa!”
Lần này, Hương hét lên. Một tiếng hét xé lòng, pha trộn giữa sự đau đớn bất ngờ và một luồng khoái cảm mãnh liệt đến bệnh hoạn. Cảm giác bị tấn công từ phía sau, bị xâm nhập một cách bất ngờ và thô bạo, kích hoạt một cơ chế sợ hãi và phục tùng nguyên thủy nhất bên trong cô.
Cuộc chơi đã hoàn toàn thay đổi. Không còn sự khoan thai, không còn sự kiểm soát. Chỉ còn lại bản năng trần trụi của giống đực và giống cái.
Giọng Sơn không còn trầm ấm nữa. Nó trở nên khàn đặc, gầm gừ ngay bên tai cô, mỗi lời nói là một cái tát vô hình vào nhân phẩm của cô.
“Thích lắm đúng không?” Anh ta vừa thúc mạnh từng nhịp, vừa gằn giọng. “CON ĐĨ DÂM ĐÃNG! Mày diễn kịch với ai? Hả?”
Anh ta đột ngột đổi cách xưng hô. Từ “anh – em” sang “tao – mày”. Một sự sỉ nhục tột cùng.
(Hương) Con đĩ… Mày… Anh ta…*
Nhưng trớ trêu thay, những lời chửi rủa đó, sự thô bạo đó, lại như một liều thuốc kích thích cực mạnh. Nó đánh thức con quỷ dâm đãng thực sự bên trong cô, con quỷ mà cô đã luôn cố gắng che giấu.
“Cong mông lên cho tao!” Anh ta ra lệnh, rồi dùng tay vỗ một cái “Bốp!” thật mạnh vào một bên mông của cô, để lại một vệt tay đỏ ửng.
Hương nấc lên, cơ thể run rẩy, nhưng một cách vô thức, cô lại làm theo. Cô cong mông lên cao hơn nữa, như một con thú đang trong mùa giao phối, sẵn sàng đón nhận sự xâm chiếm của con đực đầu đàn.
Nhưng Sơn vẫn chưa hài lòng. Anh ta muốn một sự sỉ nhục tuyệt đối hơn nữa.
Anh ta kéo cô ra khỏi giường, bắt cô quỳ gối trên tấm thảm, còn anh ta thì đứng sừng sững phía sau. Rồi, anh ta túm lấy mớ tóc dài của cô, giật mạnh ngược ra sau, buộc cô phải ngẩng mặt lên.
“Nhìn đi!” Anh ta gầm lên. “Nhìn vào gương kia kìa!”
Đối diện với họ là một tấm gương lớn của tủ quần áo. Và trong tấm gương đó, Hương nhìn thấy một cảnh tượng mà cả đời này cô cũng không thể nào quên.
Cô thấy hình ảnh của chính mình: một người đàn bà xinh đẹp, nhưng đang trong một tư thế không thể nào nhục nhã hơn. Cô đang quỳ trên sàn như một con vật, mái tóc rũ rượi, khuôn mặt đỏ bừng vì khoái cảm và xấu hổ, nước mắt nước mũi giàn giụa. Cặp vú căng tròn của cô rung lên theo từng nhịp thúc. Và cặp mông trắng nõn của cô đang chổng lên trời, để cho một gã đàn ông to lớn đứng từ phía sau, dùng dương vật của hắn thúc ra vào một cách điên cuồng, thô bạo.
Hình ảnh trần trụi, bệnh hoạn và đầy tính thú vật đó như một nhát búa tạ, đập tan tành những mảnh vụn lý trí cuối cùng còn sót lại trong đầu cô.
(Hương) Không còn suy nghĩ nào nữa. Không còn là Hương. Không còn là bà chủ. Chỉ có cảm giác. Bị xâm chiếm. Bị khuất phục. Đau đớn. Khoái lạc. Nhục nhã. Sung sướng. Tất cả hòa làm một. Đây… đây mới là con người thật của mình sao? Một con đĩ…*
Sơn thúc mạnh hơn nữa. Tiếng da thịt va vào nhau “bành bạch”, “phành phạch” vang lên điên cuồng trong căn phòng, dội vào tai cô, dội vào não cô. Tiếng rên rỉ của Hương không còn là tiếng rên nữa, nó biến thành những tiếng la hét vô nghĩa, những tiếng van xin trong cơn cuồng loạn của khoái lạc.
Cảnh tượng trong gương đã đẩy cả hai đến giới hạn cuối cùng của sự chịu đựng. Lý trí đã chết. Chỉ còn lại hai cơ thể đang điên cuồng lao vào nhau, tìm kiếm sự giải thoát trong cơn bão của bản năng.
Nhưng Sơn vẫn chưa muốn kết thúc ở đó. Anh ta muốn một sự hủy diệt hoàn toàn hơn nữa.
Anh ta đột ngột rút ra, khiến Hương kêu lên một tiếng hụt hẫng. Ngay lập tức, anh ta lật ngửa cô lại trên giường. Nhưng không phải để cho cô nghỉ ngơi. Anh ta nắm lấy hai cổ chân cô, dạng chúng ra, rồi vác cả hai chân lên vai mình.
Một tư thế của sự phơi bày và phục tùng tuyệt đối. Toàn bộ phần thân dưới của Hương, từ cặp mông tròn đến cái lồn ướt sũng, đỏ mọng vì bị hành hạ, đều bị phơi bày trần trụi trước mắt Sơn. Anh ta đứng ở mép giường, sừng sững như một ngọn núi lửa sắp phun trào, nhìn xuống cơ thể đang run rẩy của cô.
Anh ta đâm vào.
Một cú đâm sâu nhất, mạnh nhất, không một chút thương tiếc. Tư thế này cho phép anh ta đi vào nơi sâu nhất bên trong cô, chạm đến tận cùng tử cung.
“Á… á… sâu quá…” Hương rên rỉ, hai tay bấu chặt lấy ga giường.
Dương vật của Sơn ra vào cái lồn đã ướt sũng của Hương. Lần này, âm thanh không còn là “bành bạch” nữa, mà là tiếng “lép nhép”, “ọt ọt” của dịch thể và da thịt quyện vào nhau. Mỗi cú thúc của anh ta đều kéo theo những dòng nước ái tình của cô trào ra, làm cho cuộc giao hợp càng thêm trơn trượt, càng thêm tục tĩu.
Cơ thể Hương như một con thuyền nan giữa cơn bão. Cô bị nhấc lên, hạ xuống theo từng cú thúc của Sơn. Lưng cô gần như không còn chạm vào mặt nệm.
“Ra… em… em sắp ra…” cô rên rỉ một cách vô thức, giọng lạc đi.
Nghe thấy lời thú nhận đó, Sơn càng trở nên hung hãn hơn. Anh ta gầm lên một tiếng như dã thú, một mệnh lệnh cuối cùng.
“ĐỢI ANH!”
Rồi anh ta tăng tốc. Anh ta thúc vào như một cái máy đóng cọc, một nhịp điệu điên cuồng, tàn bạo, chỉ có một mục đích duy nhất: hủy diệt.
Và rồi, nó đến.
Cơn cực khoái ập đến với Hương như một vụ nổ hạt nhân.
Toàn bộ cơ thể cô đột nhiên co giật dữ dội. Lưng cô ưỡn cong lên như một cây cung bị kéo căng hết mức. Những ngón chân quắp chặt lại đến trắng bệch. Một luồng điện cực lớn, mạnh đến không thể tưởng tượng, chạy dọc sống lưng, đánh thẳng lên não cô.
Đầu óc cô trở nên trắng xóa.
Cô không còn rên nữa. Cô HÉT lên. Một tiếng hét man dại, xé toạc sự tĩnh lặng của đêm, tiếng hét của một con thú bị dồn đến đường cùng và tìm thấy sự giải thoát trong cái chết.
Bên trong cô, những cơ vòng tử cung co thắt điên cuồng, siết chặt lấy dương vật của Sơn như muốn nghiền nát nó.
Chứng kiến sự sụp đổ hoàn toàn của cô, cảm nhận được những cơn co giật như động đất bên trong cô, Sơn cũng không thể cầm cự được nữa. Anh ta gầm lên một tiếng cuối cùng, một tiếng gầm của sự chiến thắng tuyệt đối.
Anh ta thúc vào sâu nhất có thể, và bắn.
Anh ta bắn tất cả dòng giống nóng hổi của mình vào sâu bên trong tử cung cô. Một dòng tinh dịch trắng đục, ồ ạt, lấp đầy cô, hòa quyện với dòng nước ái tình của cô, tạo thành một hỗn hợp của sự chiếm hữu và đầu hàng. Canh bạc “không bao” đã có kết quả.
Sơn đổ gục xuống người Hương. Cả hai cơ thể dính chặt vào nhau vì mồ hôi và dịch thể, cùng thở hổn hển như hai vận động viên vừa chạy hết một cuộc đua marathon.
Sự im lặng trở lại, nặng trĩu dư âm của cơn bão vừa tan.
Hương nằm bất động. Mắt cô mở to, nhìn trân trân lên trần nhà một cách vô hồn. Cơ thể cô vẫn còn run rẩy từng cơn sau vụ nổ của khoái lạc. Phải mất một lúc lâu, lý trí của cô mới từ từ quay trở lại, nhưng nó bị bao phủ bởi một làn sương mờ ảo.
(Hương) Mình… đã thua sao? Mình đã hoàn toàn mất kiểm soát. Nhưng… tại sao… tại sao nó lại tuyệt đến thế? Cái cảm giác bị khuất phục, bị làm nhục, bị chiếm đoạt… tại sao nó lại có thể mang đến một cơn khoái lạc tột đỉnh như vậy? Gã đàn ông này… gã đã đánh thức lại con quỷ dâm đãng đã ngủ say bên trong mình. Con quỷ thực sự, không phải là sự diễn kịch nữa.*
Cuộc giao dịch đã hoàn toàn đi chệch hướng. Nó không còn là một cuộc đổi chác lạnh lùng của tiền bạc và thể xác. Một thứ gì đó khác, nguy hiểm hơn, phức tạp hơn, đã được sinh ra giữa hai con người này. Quyền lực không còn nằm trong tay một người nữa. Nó đã trở thành một sợi dây ràng buộc bệnh hoạn, một sự giằng co của ham muốn và chinh phục.
