Tổng số

0


Giỏ hàng rỗng


Thu Hương – Cô thư ký xinh đẹp

Chương 56



Chương 7​

Sơn không đưa Hương về. Chiếc xe sang trọng lướt đi trong màn đêm, bỏ lại sau lưng những ánh đèn của khu phố ẩm thực, và dừng lại trước một khách sạn năm sao lộng lẫy. Anh ta không nói gì, chỉ đơn giản là một cái gật đầu. Hương hiểu. Đây là địa điểm ký kết phần còn lại của bản hợp đồng.

Căn phòng suite mà Sơn đã đặt trước không hề có một chút không khí lãng mạn nào. Nó lạnh lẽo, tối giản và vô cảm. Ga giường màu trắng tinh được trải phẳng lỳ, căng đến mức gần như không có một nếp nhăn. Đồ nội thất bằng gỗ sẫm màu, đắt tiền nhưng thiếu hơi ấm. Ánh đèn vàng được điều chỉnh ở một mức độ vừa phải, đủ để nhìn rõ mọi thứ nhưng cũng thừa khả năng tạo ra những vùng tối đầy bí ẩn. Nơi đây không phải là một phòng ngủ. Nó là một phòng đàm phán. Một đấu trường.

Hương tự mình đi đến quầy bar mini, rót một ly nước lọc. Cô uống một ngụm, cảm nhận sự mát lạnh chảy xuống cổ họng, giúp cô giữ cho cái đầu mình cũng lạnh như vậy. Cô vẫn đang mặc chiếc váy lụa màu xanh rêu. Lúc này, dưới ánh đèn khách sạn, nó càng trở nên ma mị. Lớp lụa mềm mại dán chặt vào cơ thể cô, phô bày trọn vẹn từng đường cong kiều diễm.

(Hương) Một cái lồng mạ vàng. Đẹp đẽ, sang trọng, và vô hồn. Giống hệt như cuộc giao dịch sắp diễn ra. Mình biết. Mình đã chuẩn bị. Đêm nay, không có tình yêu, không có đam mê. Chỉ có sự sòng phẳng.*

Cô không biết rằng, bên trong lớp váy kín đáo ấy là một sự chuẩn bị có chủ đích. Một bộ nội y ren màu đen đắt tiền, một lớp áo giáp bí mật. Chiếc áo lót được thiết kế tinh xảo, đẩy hai bầu ngực căng tròn của cô lên cao, tạo thành một khe rãnh chết người. Chiếc quần lót lọt khe cũng bằng ren, một mảnh vải nhỏ bé đầy khiêu khích, chỉ đủ để che đi những gì cần che. Đó là bộ giáp của cô, là lời tuyên bố câm lặng rằng cô không phải một nạn nhân, mà là một người chơi bước vào trận đấu với sự chuẩn bị kỹ lưỡng nhất.

Sơn đã cởi áo vest, chỉ còn lại chiếc sơ mi trắng hàng hiệu. Anh ta xắn tay áo lên, để lộ cổ tay rắn chắc và chiếc đồng hồ đắt tiền. Anh ta không ngồi, mà đi lại trong phòng, chậm rãi, thản nhiên, như một con cá mập đang tuần tiễu lãnh địa của mình.

Anh ta dừng lại bên cửa sổ, nhìn xuống thành phố lấp lánh ánh đèn bên dưới.

“Thế giới này, có tiền là có tất cả, em nhỉ?” Anh ta cất giọng, phá vỡ sự im lặng.

Hương đặt ly nước xuống, xoay người đối diện với tấm lưng của Sơn. Cô nhấp một ngụm rượu vang còn lại trên bàn, để vị chát nhẹ lan tỏa nơi đầu lưỡi. Đôi môi đỏ mọng của cô in một vệt mờ hoàn hảo trên thành ly thủy tinh.

“Không hẳn đâu anh,” cô đáp, giọng trong và sắc. “Có tiền mà không có quyền, thì cũng chỉ là con lợn béo chờ người ta đến làm thịt thôi.”

Sơn quay lại. Một nụ cười đầy thú vị nhếch lên trên môi anh ta. Con mồi này không chỉ đẹp, mà còn có những chiếc gai sắc nhọn. Anh ta thích điều đó. Nó khiến cuộc đi săn trở nên đáng giá hơn.

“Vậy tối nay,” anh ta chậm rãi tiến lại gần cô. Không khí trong phòng như đặc quánh lại theo từng bước chân của anh ta. “Ai là người làm thịt đây, hả em?”

Anh ta dừng lại ngay trước mặt cô, gần đến mức cô có thể ngửi thấy mùi rượu vang và mùi nước hoa nam tính đắt tiền phả ra từ người anh ta. Nhưng anh ta không chạm vào cô. Ánh mắt anh ta quét một lượt từ khuôn mặt đến đôi chân thon dài của cô, như thể đang lột trần cô ra ngay cả khi lớp váy vẫn còn đó.

(Hương) Gã đang thăm dò. Gã muốn thấy mình run sợ. Gã muốn thấy sự khuất phục trong mắt mình trước khi trận chiến thực sự bắt đầu. Không đâu, Sơn ạ. Anh đã nhầm.*

“Thịt hay không, còn phải xem con dao có đủ sắc, và người cầm dao có đủ giỏi hay không đã chứ,” cô ngẩng mặt lên, nhìn thẳng vào mắt anh ta, không một chút sợ hãi.

Sự đối đáp của cô khiến Sơn bật cười khẽ. Anh ta cúi người xuống, hạ thấp giọng, ghé sát vào tai cô. Hơi thở nóng rực của anh ta phả vào vành tai nhạy cảm của Hương, khiến cô bất giác rùng mình.

Giọng anh ta thì thầm, nhưng từng chữ một lại đầy uy lực như một mệnh lệnh:

“Hợp đồng độc quyền đã nằm trên bàn. Bây giờ… là lúc em trả phí, đối tác của anh.”

Cụm từ “trả phí” được nói ra một cách trần trụi. Đây chính là nó. Khoảnh khắc mà mọi sự giả lả được gạt bỏ, chỉ còn lại bản chất của cuộc trao đổi.

Nhưng Hương không lùi lại. Cô không quay đi. Cô còn làm một điều mà Sơn không thể ngờ tới. Cô cũng nghiêng đầu, đôi môi đỏ mọng của cô gần như chạm vào tai anh ta, phả lại hơi thở mùi rượu vang vào mặt gã đàn ông đang nghĩ mình nắm chắc phần thắng.

“Phí bao nhiêu,” cô thì thầm, giọng ma mị như một lời nguyền rủa, “còn tùy thuộc vào ‘dịch vụ’ mà anh nhận được, có xứng đáng hay không.”

Lời thách thức đã được ném ra. Cuộc chiến đã chính thức bắt đầu, ngay tại đây, trong sự im lặng của căn phòng khách sạn sang trọng này. Và cả hai đều biết, đêm nay sẽ là một đêm rất dài.

========​

Lời thách thức của Hương lơ lửng trong không khí, đặc quánh và khiêu khích. Sơn không những không giận, mà ngược lại, ánh mắt anh ta còn lóe lên một tia thích thú man rợ. Anh ta thích những con ngựa bất kham. Càng khó thuần hóa, cảm giác chinh phục được nó càng trở nên tuyệt vời.

“Được. Để anh xem ‘dịch vụ’ của em đẳng cấp đến đâu.”

Dứt lời, Sơn bắt đầu cởi những chiếc cúc trên áo sơ mi của mình. Một cách chậm rãi, đầy tính nghi thức. Anh ta muốn cô phải chứng kiến, phải chờ đợi. Lồng ngực vạm vỡ, săn chắc của một người đàn ông có luyện tập dần dần lộ ra. Đó không phải là một hành động khơi gợi đơn thuần, đó là một lời tuyên bố về sức mạnh thể chất, một sự phô diễn quyền lực của giống đực.

Nhưng Hương không để cho anh ta chiếm thế chủ động.

Thay vì đứng yên chờ đợi như một con mồi, cô làm một điều hoàn toàn ngược lại. Cô mỉm cười, một nụ cười bí ẩn, rồi bình thản xoay người lại. Đôi tay thon dài của cô đưa ra sau lưng, tìm đến chiếc khóa kéo của chiếc váy.

Một tiếng “rẹt” nhẹ vang lên.

Chiếc váy lụa màu xanh rêu tuột khỏi vai cô, trượt xuống cơ thể một cách mềm mại như một dòng nước, rồi rơi xuống sàn nhà, tạo thành một vũng lụa dưới chân cô.

(Hương) Anh muốn chơi trò quyền lực ư, Sơn? Để xem ai mới là người nắm đằng chuôi. Anh có thể khoe mẽ cơ bắp của anh, còn tôi, tôi sẽ cho anh thấy thứ vũ khí tối thượng của một người đàn bà.*

Trước mắt Sơn bây giờ là một kiệt tác của tạo hóa, được gói ghém một cách tàn nhẫn và đầy khiêu khích trong bộ nội y ren màu đen.

Một người đàn bà gần như khỏa thân đứng giữa căn phòng khách sạn sang trọng. Ánh đèn vàng như mật ong phủ lên làn da trắng đến phát sáng của cô, tạo nên một sự tương phản thị giác cực mạnh với sắc đen của bộ nội y. Thân hình đồng hồ cát của cô hiện lên hoàn hảo: bờ vai thon thả, vòng eo con kiến siết lại một cách khó tin, rồi nở ra thành một cặp hông và một cặp mông tròn đầy, no đủ. Cô đứng đó, không một chút e lệ, tự tin như một nữ hoàng đang chuẩn bị khoác lên mình bộ lễ phục cho buổi đăng quang.

Chiếc áo lót push-up màu đen, với những họa tiết ren cầu kỳ, làm một nhiệm vụ duy nhất: đẩy hai bầu vú của cô lên cao và ép chúng lại gần nhau. Chúng không phải là một cặp ngực lớn, nhưng lại cực kỳ săn chắc và đầy đặn. Chúng như hai trái đào tiên sắp bung ra khỏi lớp vải ren mỏng manh. Ở giữa là một khe rãnh sâu hun hút, một bóng tối mờ ảo mời gọi bất kỳ ánh mắt nào cũng muốn khám phá xem bên dưới nó còn ẩn giấu điều gì. Núm ti của cô, dưới tác động của không khí lạnh và sự hưng phấn, đã cương cứng lên, đội tấm ren mỏng nhô ra đầy thách thức.

Chiếc quần lót lọt khe cũng bằng ren đen. Phía trước, nó chỉ là một mảnh tam giác nhỏ bé, vừa đủ che đi vùng mu được cắt tỉa gọn gàng. Những sợi lông tơ đen nhánh lấp ló sau lớp ren mỏng, nửa kín nửa hở, kích thích trí tưởng tượng hơn vạn lần so với việc trần trụi hoàn toàn. Phía sau, nó gần như không tồn tại. Chỉ là một sợi dây mảnh vắt qua khe mông, để lộ ra trọn vẹn hai bán cầu mông tròn lẳn, trắng nõn và mịn màng. Vết hằn của chiếc váy vừa cởi ra vẫn còn mờ mờ trên da thịt cô, một dấu vết đầy gợi cảm.

Sơn nuốt nước bọt. Cổ họng anh ta khô khốc. Anh ta đã ngủ với không biết bao nhiêu người đàn bà, nhưng chưa một ai mang lại cho anh ta một cảm giác chinh phục mãnh liệt như người đàn bà trước mắt. Cô không phải là một món đồ chơi. Cô là một phần thưởng.

Sơn tiến tới, nhưng lần này không còn vẻ ung dung nữa. Trong mắt anh ta là sự thèm khát không che giấu. Anh ta đưa tay ra, những ngón tay chai sần vì cầm gậy golf khẽ lướt trên cánh tay trần của cô. Một cái chạm nhẹ nhưng như có luồng điện chạy qua.

Anh ta định cởi nốt chiếc áo lót của cô, gỡ bỏ lớp phòng thủ cuối cùng.

Nhưng ngay khi những ngón tay của anh ta sắp chạm vào cái móc cài phía sau lưng, anh ta đột ngột dừng lại.

Anh ta nhìn thẳng vào mắt cô, ánh mắt sâu thẳm, giọng nói trở nên khàn đặc.

“Hôm nay…” Anh ta ngập ngừng một giây, như để từng chữ một ngấm sâu vào tâm trí cô. “… không dùng bao nhé, em.”

Câu nói đó không phải là một lời đề nghị. Nó là một mệnh lệnh. Một yêu cầu tuyệt đối.

(Hương) Đây rồi. Cuối cùng thì cũng đến. Canh bạc thực sự. Gã khốn này! Gã không chỉ muốn làm tình với mình. Gã muốn gieo mầm vào trong mình. Gã muốn đánh dấu lãnh thổ bằng thứ nguyên thủy nhất, bằng dòng giống của gã. Gã muốn biến mình, từ trong ra ngoài, trở thành vật sở hữu của gã, mang trong mình dấu ấn của gã. Đây không phải là ham muốn, đây là sự chiếm hữu tột cùng. Thật tàn nhẫn. Thật bệnh hoạn. Và… thật kích thích.*

Hương sững người trong một giây. Đầu óc cô xoay chuyển với tốc độ chóng mặt. Nguy hiểm. Rủi ro. Nhưng… quyền lực. Nếu mình chấp nhận một yêu cầu điên rồ đến thế, cái giá mình có thể đòi lại sẽ lớn đến mức nào?

Sơn thấy sự im lặng của cô. Anh ta cúi xuống, thì thầm, giọng đầy ma lực:

“Anh muốn cảm nhận em một cách chân thật nhất. Anh muốn biết mọi thứ của em, từ trong ra ngoài, đều là của anh.”

Hương không trả lời ngay. Cô chỉ im lặng nhìn anh ta. Rồi, trên đôi môi đỏ mọng của cô, một nụ cười bí ẩn từ từ nở ra. Một nụ cười vừa có sự khinh bỉ, vừa có sự tính toán, lại vừa có một chút gì đó của sự chờ mong.

============​

Nụ cười bí ẩn của Hương khiến Sơn khựng lại. Anh ta đã quen với việc phụ nữ hoặc là e sợ, hoặc là vồ vập trước những đòi hỏi của anh ta. Nhưng sự im lặng đầy tính toán này, nụ cười vừa như chế giễu vừa như mời gọi này, là một điều hoàn toàn mới. Nó khiến anh ta có chút bực bội, nhưng cũng làm cho ham muốn trong người anh ta sôi lên sùng sục.

Hương không để anh ta phải chờ đợi lâu.

Cô không lùi bước. Ngược lại, cô tiến thêm một bước, áp sát vào người Sơn. Cơ thể mềm mại trong bộ nội y ren đen của cô gần như dán chặt vào lồng ngực trần của anh ta. Một ngón tay thon dài, sơn màu đỏ sẫm, nhẹ nhàng đặt lên giữa ngực anh ta, lướt nhẹ, một cái chạm khơi gợi nhưng đầy quyền lực.

(Hương) Anh muốn chơi canh bạc sinh học? Anh muốn dùng thứ nguyên thủy nhất để trói buộc tôi? Được. Vậy thì cái giá cũng phải thật nguyên thủy. Cái giá cho việc anh được phép gieo mầm vào mảnh đất này, cái giá cho việc tôi phải gánh chịu rủi ro về sau. Cái giá đó phải thật đắt, đắt đến mức anh phải thấy từng giọt tinh dịch của anh bắn vào người tôi đều đáng giá bạc tỷ.*

Cô nhón chân, ghé sát vào tai anh ta lần nữa. Giọng cô thì thầm, ma mị, từng lời một như rót thuốc độc vào tai kẻ đối diện.

“Được thôi, anh.”

Một tiếng “được” nhẹ bẫng nhưng có sức nặng ngàn cân. Sơn cảm thấy cơ bắp mình căng lên.

Hương tiếp tục, giọng càng thêm thách thức, phả hơi thở nóng hổi vào cổ anh ta:

“Anh muốn ‘thật’ đến thế, em chiều. Nhưng… em cũng muốn một thứ ‘thật’ tương xứng.” Cô ngừng lại, để cho sự tò mò của anh ta dâng lên đến đỉnh điểm. “Hợp đồng độc quyền này, em muốn thêm 5% lợi nhuận ròng của toàn bộ dự án. Chuyển thẳng vào tài khoản riêng của em ở nước ngoài. Không qua công ty, không sổ sách.”

Sơn sững người. Toàn thân anh ta cứng lại. Anh ta không thể tin vào tai mình. 5% lợi nhuận ròng của một dự án khổng lồ? Đó là một con số không tưởng! Con đàn bà này điên rồi! Anh ta định mở miệng, định chửi thề, định tát cho con cáo già dám cả gan ra giá với mình một cái.

Nhưng Hương không cho anh ta cơ hội đó.

Ngón tay đang đặt trên ngực anh ta khẽ miết mạnh. “Đổi lại,” cô nói tiếp, giọng ngọt ngào như mật nhưng sắc như dao, “đêm nay, em hoàn toàn là của anh. Toàn bộ đêm nay. Anh muốn làm gì thì làm, muốn vào trong bao nhiêu lần cũng được, không cần bảo vệ. Anh có dám chơi không, sếp của em?”

Lời thách thức cuối cùng, “Anh có dám chơi không?”, như một cú đấm thẳng vào lòng tự ái của Sơn. Một gã đàn ông luôn nắm quyền kiểm soát như anh ta, sao có thể nói “không” trước một lời khiêu khích như vậy? Nhất là khi lời khiêu khích đó được thốt ra từ đôi môi đỏ mọng của một người đàn bà tuyệt đẹp đang bán khỏa thân trước mặt mình.

Nhưng trước khi Sơn kịp định hình lại suy nghĩ, trước khi anh ta kịp đưa ra câu trả lời…

“Bốp!”

Hương dùng cả hai bàn tay, đẩy một cú bất ngờ và đầy uy lực vào ngực Sơn.

Bị tấn công bất ngờ, mất hết thế chủ động, Sơn loạng choạng lùi lại, rồi ngã ngửa ra giường. Tấm nệm cao cấp lún sâu xuống dưới sức nặng cơ thể của anh ta.

Sơn hoàn toàn choáng váng.

Ngay lập tức, không một giây do dự, Hương trèo lên giường, rồi trèo lên người anh ta. Cô dạng hai chân, quỳ gối hai bên hông anh ta, rồi từ từ ngồi xuống bụng anh ta. Một vị thế thống trị tuyệt đối.

Bây giờ, người nằm dưới là anh ta. Và người ở trên, là cô.

Sơn nằm đó, hoàn toàn bị động, ngước nhìn lên. Phía trên anh ta là một cảnh tượng không thể nào quên. Hương đang ở đó, trong bộ nội y ren đen, mái tóc búi đã hơi rối, vài sợi lòa xòa xuống mặt. Ánh đèn từ phía sau chiếu tới, tạo thành một vầng hào quang mờ ảo quanh cơ thể cô, biến cô thành một nữ thần bóng tối. Đôi mắt cô rực cháy, không phải vì đam mê, mà vì sự hưng phấn của quyền lực, của một kẻ vừa lật ngược thế cờ một cách ngoạn mục.

(Hương) Thấy chưa, Sơn? Đây mới là luật chơi của tôi. Anh có thể có tiền, có quyền lực ngoài xã hội. Nhưng trên chiếc giường này, ngay tại thời điểm này, tôi mới là người quyết định. Anh sẽ phải trả giá cho ham muốn của mình. Và tôi, sẽ lấy tất cả những gì tôi đáng được hưởng.*

Sơn nhìn cô, nhìn vào đôi mắt rực lửa đó. Sự tức giận vì bị qua mặt, sự sững sờ vì bị đẩy ngã, và sự ham muốn điên cuồng dành cho người đàn bà táo tợn này hòa quyện vào nhau, tạo thành một cảm xúc phức tạp đến khó tả.

Anh ta bật cười. Một tiếng cười khàn khàn, phát ra từ sâu trong lồng ngực.

“Ha… haha… Em được lắm, Hương ạ. Em đúng là một con cáo già.”

Anh ta đưa hai tay lên, không phải để đẩy cô ra, mà để siết chặt lấy cặp mông trần mịn màng của cô, bóp mạnh.

“Được! 5%!” anh ta gầm lên, ánh mắt đỏ rực. “ĐÊM NAY EM LÀ CỦA ANH!”

==============​

Giao kèo đã được chốt bằng một câu gầm gừ đầy bản năng của Sơn. Nhưng Hương không vội vã. Cô không đáp lại bằng sự đam mê cuồng nhiệt.

Cô từ từ, khoan thai trượt người xuống khỏi người anh ta. Cô đứng bên cạnh giường, trong bộ nội y ren đen, nhìn người đàn ông vừa bị mình lật kèo.

“Cởi hết ra,” cô ra lệnh, giọng không một chút cảm xúc. “Và ngồi ở mép giường. Em muốn xem toàn bộ ‘tài sản’ của đối tác.”

Sơn, thay vì tức giận, lại cảm thấy một sự hưng phấn đến bệnh hoạn. Anh ta làm theo. Anh ta đứng dậy, lột phăng chiếc quần tây và quần lót, rồi ngồi xuống mép giường trong tư thế hoàn toàn khoả thân. Lưng thẳng, hai chân dạng ra. Anh ta không nằm một cách hưởng thụ, mà ngồi như một vị vua, một vị giám khảo đang chờ đợi thí sinh của mình trình diễn.

Một người đàn ông vạm vỡ, trần truồng, ngồi trên nền ga trắng của chiếc giường sang trọng. Dương vật của anh ta, sau màn đối đầu vừa rồi, đã ngóc đầu dậy, sẫm màu, như một khẩu đại bác đang chờ được khai hỏa. Và trước mặt anh ta, là một người đàn bà tuyệt đẹp trong bộ nội y ren đen, người sắp thực hiện màn trình diễn của mình. Không khí im lặng đến mức có thể nghe được tiếng điều hòa chạy ro ro, một sự im lặng đầy tính nghi thức.

(Hương) Tốt. Rất tốt. Một vị vua trên ngai vàng trần trụi. Và bây giờ, con kỹ nữ sẽ đến để phục vụ. Để xem, màn trình diễn này sẽ được định giá bao nhiêu trong bản hợp đồng 5% đây.*

Hương không tiến đến ngay. Cô đi một vòng quanh giường, như một con mèo đang vờn chuột. Ánh mắt cô quét qua cơ thể Sơn, từ lồng ngực săn chắc, qua cơ bụng sáu múi, rồi dừng lại ở “khẩu đại bác” đang dựng đứng giữa hai chân anh ta. Một cái nhìn thẩm định, lạnh lùng và chuyên nghiệp.

Rồi, cô từ từ tiến lại, và quỳ xuống tấm thảm lông mềm mại ngay trước mặt Sơn.

Một hành động phục tùng tuyệt đối về mặt hình thể. Lưng cô vẫn thẳng, nhưng đầu thì cúi xuống. Mái tóc đen rũ xuống, che đi một phần khuôn mặt, chỉ để lại đôi môi đỏ mọng.

Rồi, cô từ từ cúi đầu xuống.

Đôi môi đỏ mọng của cô hé mở, và cô đón nhận “đối tác” của Sơn vào trong.

Ngay khoảnh khắc đầu tiên, lý trí của Hương đã dựng lên một bức tường thép. Đây là công việc.

Vị mặn đặc trưng của da thịt đàn ông xộc vào khoang miệng. Cô không hề nao núng. Cái lưỡi điêu luyện của cô bắt đầu “công việc” của mình. Nó liếm dọc theo chiều dài của dương vật, cảm nhận từng đường gân xanh đang nổi cộm lên vì hưng phấn.

Miệng cô bắt đầu chuyển động, tạo ra những âm thanh “chụt chụt”, “ột ọt” ẩm ướt, vang vọng trong căn phòng tĩnh lặng. Mỗi một tiếng động là một nốt nhạc trong bản giao hưởng của sự phục vụ.

Cô dùng môi bao bọc lấy phần thân, trong khi đầu lưỡi tinh quái thì tập trung vào phần quy đầu nhạy cảm. Cô dùng kỹ thuật điều khiển hơi thở học được từ những bộ phim người lớn, tạo ra một lực hút lúc mạnh lúc nhẹ, lúc nông lúc sâu.

Cuộc trình diễn không chỉ dùng miệng. Một bàn tay của cô nắm lấy gốc dương vật, chuyển động lên xuống nhịp nhàng, đồng bộ với chuyển động của miệng. Tay còn lại cũng không để yên, nó nhẹ nhàng vuốt ve, nâng đỡ cặp tinh hoàn đang co cứng lại của anh ta. Mọi thứ phối hợp một cách hoàn hảo, như một nghệ nhân vĩ cầm đang say sưa trên cây đàn của mình.

Tiếng thở của Sơn trở nên gấp gáp, nặng nhọc. Anh ta khẽ ngửa đầu ra sau, hai tay bám chặt lấy mép giường để kiềm chế. Người đàn bà này… cô ta là một con quỷ. Một con quỷ biết chính xác phải làm gì để đẩy một người đàn ông đến bờ vực của sự điên loạn.

Căn phòng chỉ còn lại tiếng thở dốc ngày một nặng nhọc của Sơn và những âm thanh “ột ọt” ẩm ướt, tục tĩu phát ra từ nơi khoang miệng của Hương. Anh ta sắp không chịu nổi nữa. Cơ thể anh ta bắt đầu run lên từng cơn, hai bắp đùi căng cứng, những ngón chân co quắp lại. Anh ta sắp bắn.

Hương cảm nhận được điều đó. Cô cảm nhận được cái cách cơ thể anh ta co giật, cái cách dương vật trong miệng cô cứng lên đến cực hạn, báo hiệu một vụ nổ sắp xảy ra.

Và đó là lúc cô hành động.

Ngay khoảnh khắc then chốt đó, cô đột ngột rút miệng ra.

Một cử chỉ dứt khoát, lạnh lùng và đầy quyền lực. Mọi âm thanh tục tĩu dừng lại đột ngột. Sự sung sướng đang trên đà lao tới đỉnh của Sơn bị cắt đứt một cách phũ phàng, giống như một chiếc xe đua đang ở tốc độ tối đa thì bị đạp phanh cháy lốp.

“Grừ…”

Sơn gầm lên một tiếng ngắn trong cổ họng, một âm thanh pha trộn giữa sự hụt hẫng, tức giận và ham muốn còn đang sôi sục. Anh ta mở mắt, nhìn cô. Ánh mắt anh ta đỏ ngầu, vừa như muốn xé xác cô ra, lại vừa có một chút gì đó van nài, cầu khẩn. “Cậu nhỏ” của anh ta vẫn đang dựng đứng, sưng mọng, run rẩy trong sự tức tưởi vì không được giải thoát.

Hương không nói gì. Cô chỉ bình thản đứng dậy, dùng mu bàn tay quệt nhẹ khoé miệng một cách thờ ơ, như thể vừa nếm thử một món ăn không hợp khẩu vị.

(Hương) Món khai vị kết thúc. Anh thấy thế nào, sếp? Anh có thể là vua ở bên ngoài, nhưng ở đây, sự giải thoát của anh nằm trong tay tôi. Anh chỉ được phép ra khi nào tôi cho phép.*

Cô nhìn thẳng vào mắt anh ta, rồi hất hàm về phía giường. Một mệnh lệnh không lời.

“Nằm xuống.”

Sơn, trong cơn mê muội của dục vọng và sự bối rối, đã ngoan ngoãn làm theo. Anh ta nằm ngửa ra giường, dang rộng hai chân, phơi bày toàn bộ cơ thể và sự yếu đuối của mình trước mặt cô. Kẻ đi săn giờ đã trở thành con mồi trên thớt.

Hương đứng bên cạnh giường, hoàn toàn ở thế thượng phong. Cô nhìn xuống cơ thể trần truồng của Sơn, từ lồng ngực phập phồng, qua cơ bụng săn chắc, đến dương vật vẫn đang kiêu hãnh ngóc đầu chờ đợi. Một cái nhìn của một nữ hoàng đang duyệt binh.

Rồi, cô từ từ trèo lên giường. Cô không nằm xuống bên cạnh, mà quỳ gối, rồi dạng hai chân, ngồi lên người anh ta.

Bây giờ, cô là người ở trên. Cô là người thống trị.

Cô cúi xuống, nắm lấy dương vật của Sơn trong lòng bàn tay. Lòng bàn tay cô mềm mại, nhưng cái nắm thì lại rất chắc chắn. Cô dùng chính chất dịch của mình còn vương lại trên đầu “cậu nhỏ” để làm chất bôi trơn.Cô tự mình định hướng, đặt đầu khấc ngay cửa vào cái lồn ẩm ướt của mình. Rồi, cô từ từ, rất từ từ, hạ người xuống.

Đầu tiên là cảm giác căng tức khi cửa mình cô phải mở ra để đón nhận một vật thể lớn hơn nó. Tiếp theo là một chút đau rát nhẹ khi anh ta bắt đầu đi vào sâu hơn. Cô cắn chặt môi dưới, một tiếng “ư” nhẹ thoát ra từ cổ họng, nhưng gương mặt vẫn không một chút biểu cảm. Và rồi, khi đã nuốt trọn “cây gậy” của anh ta vào trong, cơn đau biến mất, chỉ còn lại một cảm giác duy nhất: BỊ LẤP ĐẦY. Một sự lấp đầy đến nghẹt thở, đến tột cùng. Mọi khoảng trống bên trong cô như được khỏa lấp.Da bụng của cô áp vào da bụng của anh ta. Lông mu của hai người cọ vào nhau. Hơi thở nóng hổi của cô phả xuống ngực anh ta.

Cô ngồi im trong vài giây, để cả hai cùng cảm nhận sự kết nối trần trụi này.

(Hương) Giờ mới là món chính. Phải để anh ta biết ai mới là người cầm trịch cuộc chơi này. Tốc độ này, nhịp điệu này, độ nông sâu này, tất cả là do mình quyết định. Món hàng 5% này, phải được thưởng thức một cách từ từ.*

Rồi, cô bắt đầu di chuyển.

Không phải là sự vội vã, cuồng nhiệt. Mà là một sự chuyển động chậm rãi, khoan thai, đầy tính toán. Cô chỉ nhấp nhẹ, lên xuống một biên độ rất ngắn, cố tình trêu ngươi. Mỗi một chuyển động đều được tính toán để tối đa hóa sự ma sát, tối đa hóa sự tra tấn ngọt ngào mà cô đang ban phát cho kẻ nằm dưới.

Hông của cô bắt đầu lắc nhẹ theo hình tròn, nghiền quy đầu của anh ta vào thành tử cung của cô.

Sơn rên lên một tiếng dài. Anh ta đưa tay lên định nắm lấy hông cô, định tự mình dập mạnh, nhưng Hương đã gạt tay anh ta ra.

“Nằm im,” cô thì thầm, giọng ra lệnh. “Thưởng thức đi. Đây là ‘dịch vụ’ mà anh đã trả giá rất cao đấy.”

« Chương trước Trước Chương kế Kế »
Đang tải...