Thu Hương – Cô thư ký xinh đẹp
Chương 55 : Giao Ước Trong Bóng Tối
Chương 6: GIAO ƯỚC TRONG BÓNG TỐI
Cánh cửa phòng VIP bằng gỗ nặng nề khép lại, nuốt chửng mọi âm thanh ồn ã của nhà hàng, chỉ để lại một sự im lặng đặc quánh, sang trọng và đầy toan tính. Hương ngồi đối diện Sơn, ở giữa họ là một chiếc bàn tròn trải khăn trắng tinh, trên đó bày biện vài món ăn đã nguội đi phần nào.
Cô mặc một chiếc váy lụa màu xanh rêu, thiết kế đơn giản nhưng cắt cúp hiểm hóc. Chiếc váy không hở hang, nhưng nó ôm lấy từng đường cong cơ thể, từ bờ vai thon, qua vòng eo con kiến rồi đổ xuống cặp mông tròn lẳn một cách đầy quyền lực. Mái tóc đen của cô được búi lỏng sau gáy, để lộ chiếc cổ trắng ngần và vài sợi tóc mai mềm mại vương trên gò má. Cô giống một nữ thần, nhưng là một nữ thần chiến tranh vừa bước ra khỏi trận địa, xinh đẹp, mệt mỏi và nguy hiểm.
Sơn không vội vàng. Anh ta ung dung tựa lưng vào ghế, tay cầm ly rượu vang đỏ, khẽ lắc nhẹ cho thứ chất lỏng sóng sánh trong ly. Anh ta nhìn cô, một cái nhìn trần trụi của một con mãnh thú đang ngắm nghía con mồi của mình. Anh ta không nhìn vào mắt cô, mà nhìn vào xương quai xanh của cô, nhìn vào nơi lồng ngực phập phồng dưới lớp lụa.
“Em dạo này vất vả quá,” anh ta mở lời, giọng trầm và ấm, nhưng không hề có ý quan tâm. Đó là lời nhận xét của một ông chủ, của một kẻ đầu tư đang đánh giá tài sản của mình.
Hương khẽ nhếch môi, một nụ cười nhạt thếch. “Làm dâu trăm họ mà anh. Đâu có con đường nào trải sẵn hoa hồng.”
(Hương) Vất vả? Đúng. Nhưng không phải cái vất vả của một con ong thợ. Mà là cái vất vả của một kẻ đang leo lên vách đá. Mệt, nhưng hưng phấn. Còn anh, anh đâu chỉ muốn hỏi thăm. Anh đang muốn ra giá cho bước đi tiếp theo của tôi.*
Sơn đặt ly rượu xuống. Tiếng thủy tinh va chạm với mặt bàn vang lên một tiếng “cạch” khô khốc trong sự tĩnh lặng. “Anh nghe nói, gói thầu cung cấp vật tư độc quyền cho toàn bộ giai đoạn hai của dự án sắp được mở rồi.”
Tim Hương đập lỡ một nhịp, nhưng nét mặt cô vẫn bình thản. “Vâng, em cũng đang chuẩn bị hồ sơ. Lần này cạnh tranh khốc liệt lắm. Mấy công ty lớn cũng nhảy vào.”
“Khốc liệt à?” Sơn cười nhạt, anh ta rướn người về phía trước, hai tay đan vào nhau đặt trên bàn, ánh mắt sắc như dao găm thẳng vào cô. “Đối với người khác thì có thể. Nhưng với em, thì không.”
Hương không nói gì, chỉ nhìn anh ta, chờ đợi.
“Anh có thể cho em có được nó,” Sơn nói tiếp, giọng đầy uy lực. “Không cần đấu thầu, không cần cạnh tranh. Chỉ một chữ ký của anh. Toàn bộ nguồn cung vật tư cho đến khi dự án kết thúc sẽ là của Hương Thịnh. Em có hiểu con số lợi nhuận nó lớn đến mức nào không?”
(Hương) Hiểu chứ. Sao lại không hiểu. Nó đủ để mình mua một căn biệt thự, đủ để cho con mình đi du học. Nó là cả một gia tài. Nhưng… cái gì cũng có giá của nó. Và cái giá anh sắp đưa ra, chắc chắn không hề rẻ.*
“Em không hiểu ý anh,” Hương giả vờ ngây thơ, cô cầm ly nước lọc lên, uống một ngụm để che giấu sự hồi hộp.
Sơn bật cười thành tiếng. “Lại đóng kịch với anh rồi. Em thông minh lắm, Hương ạ. Em biết anh không phải là một kẻ làm từ thiện.” Anh ta ngừng lại, ánh mắt trở nên sâu thẳm. “Anh cần một sự đảm bảo. Một sự đảm bảo tuyệt đối, không chỉ trên giấy tờ.”
Không khí đặc quánh lại. “Sự đảm bảo tuyệt đối”. Ba từ đó như một tảng đá ném vào mặt hồ tĩnh lặng trong lòng Hương. Cô biết nó có nghĩa là gì. Nó không chỉ là những cuộc “bảo trì đối tác” chớp nhoáng ở khách sạn hay trên bàn làm việc nữa. Nó là một sự ràng buộc hoàn toàn. Là trở thành người đàn bà của riêng anh ta, thuộc về anh ta, bất cứ khi nào anh ta muốn.
Cô định mở miệng, định phản kháng một cách yếu ớt để giữ lại chút giá trị cuối cùng, thì chiếc điện thoại trong túi xách của cô rung lên.
Là Trung gọi.
Tim cô thót lại. Cô nhìn Sơn, ánh mắt có chút bối rối. Sơn chỉ nhún vai, ra hiệu cho cô cứ nghe máy.
Hương hít một hơi thật sâu, đứng dậy đi ra ngoài và bấm nút nghe, giọng cô ngay lập tức biến đổi, trở nên dịu dàng và ngọt ngào đến không ngờ.
“Alo, em nghe đây chồng yêu.”
Đầu dây bên kia, giọng Trung vang lên, mệt mỏi nhưng đầy phấn khởi. “Em ăn cơm chưa? Anh vừa xong việc, gọi cho em ngay đây. Nhớ vợ quá!”
“Em cũng nhớ anh lắm,” Hương nói dối một cách trơn tru. “Em đang ăn với mấy chị bạn thôi. Anh làm việc có vất vả không?”
“Vất vả nhưng mà vui em ạ! Sếp vừa khen thưởng, anh được một khoản kha khá đấy. Anh gửi hết về cho vợ con nhé. Cuối tháng này có khi anh được về phép mấy hôm đấy. Về lần này, vợ chồng mình phải ‘làm’ mấy hiệp cho bõ những ngày xa nhau nhé,” Trung cười hềnh hệch, một nụ cười trong trẻo, yêu đời.
Hương bật cười, một tiếng cười mà chính cô cũng không biết là thật hay giả. “Chỉ giỏi nói bậy. Thôi, anh nghỉ sớm đi nhé, giữ gìn sức khỏe. Em yêu anh.”
“Anh cũng yêu em. Yêu mẹ con em nhất trên đời.”
Hương cúp máy. Nụ cười trên môi cô vụt tắt. Cô đặt chiếc điện thoại xuống bàn.
(Hương) Yêu nhất trên đời? Anh ấy yêu một hình bóng do mình tạo ra. Một người vợ hiền tần tảo bên sạp hàng tạp hóa. Anh ấy tự hào về những đồng tiền ít ỏi mình kiếm được, không hề biết rằng nó không bằng một phần nhỏ của bữa ăn này. Tình yêu của anh ấy thật đẹp, thật trong sáng. Nhưng nó không còn đủ sức nặng để kéo mình lại nữa rồi. Nó chỉ khiến mình càng quyết tâm hơn. Phải, mình phải có thật nhiều tiền, nhiều đến mức có thể dùng tiền để bù đắp lại mọi lỗi lầm, để xây cho anh ấy và con một thiên đường mà không cần biết nền móng của nó được làm từ gì.*
Cú sốc từ hai thế giới đối lập – một bên là người chồng ngây thơ với tình yêu và những đồng lương ít ỏi, một bên là gã đàn ông quyền lực với những bản hợp đồng hàng chục tỷ và những đòi hỏi về thể xác – không làm cô gục ngã. Nó chỉ khiến quyết định của cô trở nên dễ dàng hơn bao giờ hết.
Hương quay lại phòng, cô ngẩng lên, nhìn thẳng vào mắt Sơn. Ánh mắt cô không còn chút bối rối hay do dự nào nữa. Nó lạnh lùng, sắc bén và đầy quyết liệt.
Sơn vẫn kiên nhẫn nhìn cô, chờ đợi câu trả lời.
Hương không nói gì. Cô cầm chai rượu vang trên bàn, tự tay rót cho mình một ly đầy, rồi rót cho cả Sơn. Cô nâng ly của mình lên.
“Em không biết ‘sự đảm bảo’ mà anh nói, nó sẽ kéo dài trong bao lâu?” cô hỏi, giọng bình thản đến lạ.
Sơn hiểu ý. Anh ta cũng nâng ly của mình lên. “Cho đến khi dự án này kết thúc. Hoặc cho đến khi… anh chán.”
Hương cười. Một nụ cười đầy bí ẩn và thách thức. Cô chạm ly của mình vào ly của Sơn. Tiếng “coong” trong trẻo vang lên.
“Được. Em đồng ý.”
Đó không phải là lời nói của một nạn nhân đang bị ép buộc. Đó là lời tuyên bố của một người chơi đang đặt cược toàn bộ những gì mình có – nhân phẩm, lòng tự trọng, và cả thể xác – vào một ván bài lớn nhất.
Cô ngửa cổ, uống cạn ly rượu vang đỏ như uống cạn một ly thuốc độc. Thứ chất lỏng chát đắng chảy xuống cổ họng, thiêu đốt ruột gan cô, nhưng cũng làm đầu óc cô trở nên tỉnh táo một cách đáng sợ.
Cuộc giao dịch đã hoàn tất. Từ giờ phút này, cô không chỉ là đối tác làm ăn của Sơn.
Cô là người đàn bà của anh ta. Và ván cờ quyền lực – tiền bạc – tình dục, giờ mới thực sự bắt đầu.
