Thu Hương – Cô thư ký xinh đẹp
Chương 54 : Cuộc chiến ngầm và sự lạnh lùng của kim tiền
Chương 5: Cuộc chiến ngầm và sự lạnh lùng của kim tiền
Thành công không bao giờ đến một mình. Nó luôn đi kèm với sự đố kỵ. Khi sạp hàng của Hương từ một quán cóc xiêu vẹo bỗng chốc trở thành một nhà cung cấp độc quyền, tấp nập kẻ ra người vào, thì những ánh mắt ghen ghét cũng bắt đầu xuất hiện.
Chúng đến từ những bà chủ sạp hàng khác, những người trước đây vẫn coi thường cô. Giờ đây, họ nhìn cô bằng ánh mắt viên đạn, những lời xì xào bắt đầu lan ra như một thứ dịch bệnh.
“Nhìn kìa, con hồ ly tinh đó. Chẳng qua chỉ là dạng chân dài não ngắn, dùng vốn tự có để câu kéo thằng Sơn thôi chứ giỏi giang gì.”
“Đấy, mới hôm qua còn thấy nó bước ra từ xe của lão Sơn. Chắc lại vừa đi ‘họp’ trên giường về chứ gì.”
Hương nghe thấy hết. Nhưng cô không đáp lại. Gương mặt cô lạnh như một tảng băng. Cô học được từ những ngày tháng ở công ty cũ rằng, tranh cãi với những kẻ thua cuộc là một việc làm vô ích nhất trên đời. Sự im lặng và thành công của cô chính là cái tát đau nhất vào mặt chúng.
Cô đã dùng quyền lực của Sơn một cách hoàn hảo.
Mối quan hệ của họ cũng từ đó mà bước sang một trang mới. Sơn hay gọi cô vào văn phòng riêng hơn. Những cuộc nói chuyện không chỉ còn là về công việc.
============
Công việc kinh doanh của Hương Thịnh đang trên đà cất cánh. Các hợp đồng mới, những mối quan hệ mới, những con số lợi nhuận nhảy múa trong tài khoản bí mật mỗi ngày. Hương ngày càng trở nên sắc sảo, quyền lực và lạnh lùng. Cô là một bà chủ thực thụ, một nữ tướng trên thương trường đầy khói lửa của những công trình xây dựng.
Nhưng khi màn đêm buông xuống, khi cô trút bỏ bộ áo giáp của một nữ doanh nhân, trở về căn hộ tập thể nhỏ bé, cô lại phải khoác lên mình một vai diễn khác.
Đêm đó, trời mưa rả rích. Tiếng mưa rơi đều đều trên mái tôn, gột rửa đi cái bụi bặm, ồn ào của ban ngày. Sau khi dỗ con trai ngủ, Hương ngồi một mình trong phòng. Cô không bật đèn, chỉ để ánh sáng vàng vọt từ ngọn đèn đường ngoài kia hắt vào. Trên cổ tay cô, chiếc đồng hồ Rolex khẽ lóe lên một tia sáng lạnh lẽo khi cô cử động. Nó như một con mắt vô hình, im lặng quan sát cô, nhắc nhở cô về cái giá của tất cả những gì cô đang có.
Điện thoại rung lên. Màn hình sáng lên hai chữ “Chồng yêu”.
Hương hít một hơi thật sâu, như một diễn viên chuẩn bị bước ra sân khấu. Cô hắng giọng, rồi bắt máy. Giọng cô ngay lập tức trở nên mềm mại, có chút nũng nịu.
“Alo, em nghe đây chồng. Giờ này anh đã nghỉ chưa?”
Đầu dây bên kia, tiếng Trung có vẻ mệt mỏi nhưng ấm áp lạ thường.
“Anh vừa họp giao ban xong. Nhớ em với con quá nên gọi về ngay.” Anh ngừng lại một chút, rồi nói tiếp, giọng trầm xuống. “Ở công trường của anh vừa có chuyện. Có một ông anh cùng đội, vợ ở nhà không chịu nổi cảnh xa cách, đâm đơn ly dị rồi. Anh ấy suy sụp hẳn. Tự nhiên… anh thấy sợ quá, em ạ.”
Tim Hương khẽ nhói lên một cái. “Anh sợ gì chứ?”
“Anh sợ… anh sợ em ở nhà một mình, vất vả, rồi lại nghĩ ngợi lung tung. Anh sợ xa mặt cách lòng.” – Giọng Trung run run, chứa đựng một sự bất an mà anh hiếm khi để lộ. “Mỗi ngày đi làm về mệt rã rời, anh chỉ ước được về nhà, được ôm em, được hít cái mùi tóc quen thuộc của em. Anh nhớ em đến phát điên lên được, vợ à.”
Những lời nói chân thật, vụng về của anh như những mũi kim nhỏ, châm vào nơi mềm yếu nhất trong lòng Hương. Cô im lặng. Nước mắt bỗng dưng ứa ra. Cô thấy mình thật khốn nạn. Thật bẩn thỉu. Người đàn ông này yêu cô bằng tất cả những gì anh có, một tình yêu trong sáng và thuần khiết. Còn cô, cô đã đáp lại nó bằng sự dối trá, bằng những cuộc truy hoan với những gã đàn ông khác.
(Hương) Anh ngốc quá, Trung ạ. Em mới là người phải sợ mất anh. Nhưng không phải sợ theo cách anh nghĩ. Em sợ mất đi cái vỏ bọc an toàn này, mất đi người đàn ông duy nhất trên đời còn tin rằng em vẫn là một người vợ trong sạch.*
Cô đưa tay lên quẹt vội nước mắt. Giọng cô có chút nghẹn ngào, nhưng lại khiến lời nói dối trở nên thật hơn bao giờ hết.
“Em cũng nhớ anh lắm. Anh đừng suy nghĩ vớ vẩn. Em ở nhà có con bên cạnh, có công việc buôn bán, không có thời gian mà nghĩ lung tung đâu. Anh cứ yên tâm công tác nhé.”
“Anh tin em mà.” – Trung nói, giọng dịu dàng trở lại. Anh thì thầm, như một lời tỏ tình bí mật. “Tối qua anh còn mơ thấy em. Anh mơ thấy em đang nằm trong lòng anh, anh được ôm em ngủ. Giống như hồi mình mới cưới. Tỉnh dậy thấy gối trống trơn, anh hụt hẫng quá. Anh nhớ em quá, Hương ơi…”
Câu nói của anh, hình ảnh anh vẽ ra, bất chợt đánh thức một điều gì đó đã ngủ quên rất lâu trong cơ thể Hương. Một cảm giác râm ran quen thuộc chạy dọc sống lưng. Một luồng hơi nóng lan tỏa từ dưới bụng. Cô chợt khao khát một cách cháy bỏng được anh ôm, được anh vuốt ve, được cảm nhận sự yêu thương chân thành đó.
=========
Công ty Hương Thịnh phất lên như diều gặp gió. Nhưng miếng bánh lợi nhuận từ đại công trường quá béo bở, và Hương không phải là kẻ duy nhất nhìn thấy nó. Khi giai đoạn một của dự án kết thúc và giai đoạn hai chuẩn bị khởi động với quy mô lớn gấp nhiều lần, một cơn bão cạnh tranh thực sự đã ập đến.
Đối thủ lần này không phải là mấy bà hàng xén hay mấy đội cung ứng nhỏ lẻ. Đó là công ty Vạn Tường, một ông lớn trong ngành cung cấp suất ăn công nghiệp, do một gã đàn ông lọc lõi tên Tuấn “già” cầm đầu. Gã có quan hệ, có tiềm lực tài chính, và quan trọng nhất, gã không từ một thủ đoạn nào.
Cuộc chiến bắt đầu một cách khốc liệt. Vạn Tường chào giá thấp hơn Hương Thịnh 10%. Hương lập tức giảm giá 12%. Vạn Tường lại giảm tiếp. Cuộc chiến về giá khiến lợi nhuận của Hương bị bào mòn nghiêm trọng. Nhưng đó mới chỉ là màn dạo đầu.
Khi không thể thắng bằng giá, Tuấn “già” bắt đầu chơi bẩn.
Một buổi trưa, hơn chục công nhân trong đội của một nhà thầu phụ bỗng dưng đau bụng dữ dội, nôn mửa sau khi ăn cơm của Hương Thịnh. Vụ việc được làm ầm lên. Tin đồn “cơm của con Hương thư ký gây ngộ độc” lan đi với tốc độ chóng mặt. Dù kết quả kiểm tra sau đó cho thấy chỉ là do một vài người có bụng dạ yếu, nhưng uy tín của Hương Thịnh đã bị một đòn chí mạng. Các nhà thầu phụ khác bắt đầu e dè, đòi xem xét lại hợp đồng.
Hương lao đao. Đây là lần đầu tiên cô đối mặt với một khủng hoảng thực sự. Nó không thể giải quyết bằng một vài cuộc điện thoại hay một nụ cười khéo léo. Lần đầu tiên, cô cảm thấy sợ hãi. Đêm đó, cô ngồi một mình trong văn phòng, hai tay ôm lấy đầu, cơ thể run lên bần bật. Cảm giác bất lực và đơn độc bủa vây lấy cô.
Sơn không thể ngồi yên. Vụ việc không chỉ ảnh hưởng đến Hương, mà còn ảnh hưởng trực tiếp đến tiến độ và sự ổn định của toàn công trường. Anh ta dùng quyền lực của mình, một mặt dẹp yên vụ lùm xùm, mặt khác gây sức ép lên các nhà thầu phụ, buộc họ phải tiếp tục hợp đồng với Hương Thịnh.
Bề ngoài, cơn bão có vẻ đã tạm lắng. Nhưng cả Sơn và Hương đều biết, đây chỉ là sự yên tĩnh trước một trận cuồng phong lớn hơn. Hợp đồng cung ứng độc quyền cho toàn bộ giai đoạn hai, miếng bánh lớn nhất, sắp được đưa ra đấu thầu. Và Vạn Tường chắc chắn sẽ không dễ dàng bỏ cuộc.
Tối hôm đó, Sơn hẹn gặp Hương ở một nhà hàng sang trọng bậc nhất thành phố. Không còn là những buổi nhậu xã giao ồn ào. Đây là một cuộc gặp riêng tư, trong một phòng VIP yên tĩnh, chỉ có hai người.
