Tổng số

0


Giỏ hàng rỗng


Thu Hương – Cô thư ký xinh đẹp

Chương 53 : Những bước đi đầu tiên và sự biến đổi của người đàn bà​



Chương 4: Những bước đi đầu tiên và sự biến đổi của người đàn bà​

Thử thách ba ngày của Sơn không phải là một bài toán dễ. 200 suất cơm mỗi ngày, đòi hỏi phải nóng sốt, ngon và đảm bảo vệ sinh. Một mình Hương với cái sạp cóc không thể nào làm nổi. Nhưng bộ não của một cử nhân kinh tế và kinh nghiệm của một người đàn bà từng lăn lộn trong những cuộc chơi lớn không cho phép cô thất bại.

Cô không nấu. Cô trở thành một nhà điều phối.

Ngay trong buổi chiều hôm đó, cô dùng chính sự duyên dáng và khả năng đàm phán của mình, đi đến ba quán cơm bình dân lớn nhất trong khu vực. Cô đặt thẳng vấn đề: cung cấp số lượng lớn mỗi ngày, với giá sỉ. Đổi lại, họ có một nguồn thu ổn định mà không cần lo mặt bằng hay khách lẻ. Thỏa thuận nhanh chóng được ký kết bằng miệng.

Tiếp theo, cô thuê vài cậu sinh viên ở trọ gần đó, giao cho họ việc vận chuyển cơm từ các quán đến thẳng chân công trình vào đúng 11h30 trưa. Cô cũng thuê thêm hai người phụ nữ trung niên nhanh nhẹn, hoạt bát, để phụ cô bán hàng và đóng gói các suất ăn.

Sạp tạp hóa nhỏ bé của cô bỗng chốc biến thành một trung tâm điều phối mini, hoạt động trơn tru như một cỗ máy được bôi dầu.

Sạp hàng của cô ngày một mở rộng. Không chỉ cơm, cô còn cung cấp nước uống, thuốc lá, đồ ăn vặt, thậm chí bắt đầu lân la tìm các mối cung cấp vật tư nhỏ lẻ như găng tay bảo hộ, dây thép, đinh vít…

Cuộc sống của Hương giờ đây là một guồng quay không ngừng nghỉ. Ban ngày, cô là “chị Hương”, “cô Hương”, một bà chủ trẻ đẹp, thông minh và tháo vát. Cô đi lại như con thoi, miệng nói, tay làm, đầu óc tính toán liên tục. Cô học cách nói chuyện với những gã cai thầu thô lỗ, học cách cụng ly bia với những ông kỹ sư già, học cách mỉm cười từ chối những lời gạ gẫm khiếm nhã mà không làm mất lòng ai.

Nhưng sự biến đổi mạnh mẽ nhất lại không diễn ra ở công trường. Nó diễn ra vào những buổi tối, sau khi cô đã kiểm kê sổ sách, sau khi con trai đã ngủ say, và sau cuộc điện thoại thủ tục hàng ngày với Trung.

“Công việc của anh vẫn tốt chứ?”

“Tốt em ạ. Hơi vất vả nhưng anh quen rồi. Em ở nhà buôn bán thế nào?”

“Cũng ổn anh ạ, em xoay xở được. Anh cứ yên tâm làm việc nhé.”

Cúp máy. Cô bước vào phòng tắm. Cái phòng tắm chật hẹp, ẩm thấp của khu tập thể. Cô nhìn vào tấm gương mờ hơi nước. Người đàn bà trong gương không còn vẻ mệt mỏi, cam chịu. Ánh mắt cô ta sắc lẹm. Đôi môi khẽ nhếch lên thành một nụ cười nửa miệng.

Đã quá lâu rồi cô không thực sự chăm sóc cơ thể này. Kể từ ngày rời khỏi thành phố, cô đã bỏ bê nó, như một cách tự trừng phạt. Cô coi nó là một thứ dơ bẩn, một bằng chứng của tội lỗi. Nhưng bây giờ thì khác.

Cô nhận ra một sự thật trần trụi: cơ thể này chính là một thứ vũ khí. Một thứ vũ khí tối thượng. Trí tuệ giúp cô kiếm tiền, nhưng chính vẻ đẹp của cơ thể này mới là thứ giúp cô mở ra những cánh cửa nhanh nhất. Nó là vốn liếng. Và vốn liếng thì phải được giữ gìn, phải được đánh bóng.

Cô bắt đầu nghi lễ của mình. Cô dùng loại sữa tắm hương hoa ly đắt tiền mà cô lén mua trên phố, thứ mùi hương sang trọng khác hẳn với những bánh xà phòng rẻ tiền trong nhà. Bọt xà phòng mềm mịn lướt trên da, gột đi mùi bụi bặm của công trường, để lại một làn da trắng sứ, mịn màng.

Cô cẩn thận dùng dao cạo, loại bỏ những sợi lông tơ mới nhú trên đôi chân dài thon thả, dưới cánh tay. Làn da cô trở nên trơn láng, không một tì vết.

Và rồi, cô làm một việc mà cô đã không làm trong nhiều tháng. Cô dùng một chiếc kéo nhỏ và tông đơ mini, tỉ mẩn cắt tỉa lại “khu rừng rậm” đã bị bỏ quên của mình. Từng đường nét được tạo hình gọn gàng, sạch sẽ. Sau đó, cô dùng dung dịch vệ sinh phụ nữ có mùi thơm nhẹ nhàng để rửa sạch. Vùng kín của cô, sau nhiều tháng bị bỏ mặc trong sự ủ dột và mặc cảm, giờ đây lại một lần nữa trở nên tươi mới, sạch sẽ, sẵn sàng.

Cô bước ra khỏi phòng tắm, quấn hờ một chiếc khăn bông, để lộ bờ vai thon và đôi chân dài miên man. Cô cảm thấy một sự tự tin trần trụi lan tỏa khắp cơ thể. Cô không còn là người vợ tội lỗi của Trung. Cô là Thu Hương. Một người đàn bà biết rõ mình có gì và muốn gì.

Sự biến đổi đó thể hiện ra cả bên ngoài. Cô bắt đầu ăn mặc khác đi. Khi đến công trường, vẫn là những bộ đồ gọn gàng, nhưng chất liệu tốt hơn, được cắt may tinh tế hơn. Đôi khi, cô tham gia các buổi nhậu xã giao với các đối tác quan trọng hơn. Đó là lúc người ta lại thấy một Thu Hương lộng lẫy.

Một buổi tối, cô được Sơn mời đi ăn tối cùng một nhà cung cấp vật liệu xây dựng lớn từ tỉnh khác về. Gã tên Hưng, một người đàn ông trạc tứ tuần, vẻ ngoài bảnh bao, lịch lãm.

Hương biết đây là một cơ hội lớn. Cô mặc một chiếc váy lụa màu đen, thiết kế đơn giản nhưng ôm sát, khoe trọn những đường cong chết người. Chiếc váy không hở hang, nhưng nó còn khiêu khích hơn cả vạn lần những bộ đồ thiếu vải. Nó biến mọi chuyển động của cô thành một vũ điệu gợi cảm.

Cô ngắm mình trong gương. Người đàn bà trong gương có đôi mắt sáng rực, đôi môi đỏ mọng, và một nụ cười đầy bí ẩn. Quyền lực và sự tự tin toát ra từ mỗi tấc da thịt của cô.

Đúng lúc đó, cô nhận được tin nhắn từ Sơn: “Anh qua đón em nhé. Đối tác quan trọng lắm đấy.”

Hương mỉm cười, nhắn lại: “Em sẵn sàng rồi.”

Cô bước ra khỏi cửa, để lại sau lưng căn phòng tập thể tồi tàn, nơi có đứa con đang ngủ và một người chồng xa xôi vẫn tin rằng cô chỉ là một bà chủ tạp hóa nhỏ. Cô đang bước vào một thế giới khác. Thế giới thực sự của cô.

« Chương trước Trước Chương kế Kế »
Đang tải...