Tổng số

0


Giỏ hàng rỗng


Thu Hương – Cô thư ký xinh đẹp

Chương 52 : Cuộc gặp đầu tiên và mùi sắt thép trên da thịt​



Chương 3: Cuộc gặp đầu tiên và mùi sắt thép trên da thịt​

Sáng hôm sau, Thu Hương không mở sạp hàng. Cô gửi con cho một người hàng xóm tốt bụng trông giúp, nói dối là có việc phải lên phố.

Cô trở về căn phòng tập thể của mình và bắt đầu một nghi lễ mà cô đã không làm từ rất lâu. Cô đứng trước chiếc gương nứt, nhìn vào hình ảnh phản chiếu của mình. Người đàn bà trong gương có đôi mắt thâm quầng, khuôn mặt nhợt nhạt. Đó là Thu Hương – người vợ, người mẹ. Nhưng đó không phải là con người cô cần cho ngày hôm nay.

Cô bắt đầu trang điểm. Một lớp kem nền mỏng để che đi sự mệt mỏi. Một chút phấn má hồng để tạo vẻ tươi tắn, khỏe mạnh. Và quan trọng nhất, một đường kẻ mắt sắc sảo cùng một lớp son màu đỏ đất. Nó không quá rực rỡ để gây phản cảm, nhưng đủ để tạo ra một ấn tượng về sự tự tin và quyền lực thầm lặng.

Tiếp đến là trang phục. Cô không chọn váy. Váy quá yếu đuối. Cô chọn một chiếc quần jean sẫm màu, ôm vừa vặn lấy cặp mông tròn và đôi chân dài. Phía trên là một chiếc áo sơ mi trắng, đơn giản nhưng được cắt may khéo léo, đủ để tôn lên vòng một căng đầy mà không hề hở hang. Cô sơ vin vạt áo gọn gàng, để lộ chiếc thắt lưng da nhỏ nhắn. Mái tóc dài được búi cao, để lộ chiếc cổ trắng ngần và vầng trán thông minh.

Xong xuôi, cô nhìn lại mình trong gương. Người đàn bà kia đã biến mất. Giờ đây là một nữ doanh nhân. Sắc sảo, gọn gàng, và sẵn sàng chiến đấu.

Cô bước ra khỏi nhà, đi thẳng về phía văn phòng tạm của công trường. Đó là một cái thùng tôn được ghép lại, đặt ngay cạnh bãi vật liệu xây dựng. Tiếng máy móc gầm rú inh tai. Mùi sắt thép han gỉ, mùi xi măng khô khốc và mùi mồ hôi đặc trưng của đàn ông hòa quyện thành một thứ không khí thô ráp, đặc quánh. Bất cứ người phụ nữ nào khác bước vào đây cũng sẽ cảm thấy lạc lõng, sợ hãi. Nhưng Hương thì không. Cô hít một hơi thật sâu, cảm nhận nó. Đây là mùi của tiền.

Cô gõ nhẹ vào cánh cửa tôn. Tiếng gõ yếu ớt của cô bị tiếng ồn bên ngoài nuốt chửng. Không chờ đợi, cô đẩy cửa bước vào.

Bên trong, một người đàn ông đang cởi trần, chỉ mặc một chiếc quần bảo hộ lao động lấm bẩn, cúi gằm mặt trên một bản vẽ thiết kế trải rộng. Lưng anh ta rộng, rám nắng, những thớ cơ cuồn cuộn di chuyển theo từng cử động. Nghe tiếng động, anh ta ngẩng lên.

Đó là một khuôn mặt vuông vức, sạm đen vì nắng gió. Đôi mắt một mí, nhỏ nhưng sắc lẹm, ánh lên vẻ mệt mỏi và một sự bất cần cố hữu. Anh ta là Sơn, chỉ huy trưởng công trường, người đàn ông quyền lực nhất ở đây. Anh ta nhíu mày nhìn Hương, giọng khô khốc, gắt gỏng.

“Cô tìm ai? Đây là khu vực làm việc, không phận sự miễn vào.”

Hương mỉm cười, một nụ cười chuyên nghiệp, không chút bối rối trước vẻ ngoài trần trụi và thái độ cộc cằn của Sơn.

“Chào anh Sơn. Tôi là Thu Hương, chủ sạp tạp hóa ở ngay đối diện cổng. Tôi muốn gặp anh để bàn một chuyện hợp tác.”

Sơn liếc cô từ đầu đến chân, ánh mắt đánh giá không hề che giấu. Một người đàn bà đẹp. Rất đẹp. Nhưng ở cái nơi chó ăn đá gà ăn sỏi này, đẹp thường đi đôi với phiền phức. Anh ta cầm chiếc áo phông vắt ở ghế mặc vào, rồi uể oải chỉ tay vào chiếc ghế nhựa cũ kỹ.

“Cô cứ nói đi. Tôi không có nhiều thời gian.”

Hương không ngồi. Đứng giúp cô giữ được thế thượng phong. Cô đi thẳng vào vấn đề, giọng nói rành mạch, rõ ràng, vang lên át cả tiếng máy móc ồn ào từ bên ngoài.

“Tôi biết hôm qua bên anh có sự cố về nhà cung cấp suất ăn. Và tôi cũng biết, đó không phải là lần đầu tiên. Việc cung ứng rời rạc, chất lượng không đảm bảo sẽ ảnh hưởng trực tiếp đến sức khỏe công nhân và tiến độ của công trình.”

Sơn bắt đầu chú ý. Anh ta tựa lưng vào ghế, khoanh tay trước ngực, ánh mắt nheo lại, dò xét.

Hương tiếp tục, như thể đang thuyết trình một dự án lớn. “Tôi đề nghị được trở thành nhà cung cấp độc quyền các suất ăn công nghiệp, nước uống và các nhu yếu phẩm khác cho toàn bộ công trường. Tôi có bản kế hoạch chi tiết đây.”

Cô đặt lên bàn một tập giấy được kẹp gọn gàng. Ở trang đầu tiên, cô đã tính toán và so sánh chi phí hiện tại của họ với chi phí nếu dùng dịch vụ của cô, chỉ ra họ có thể tiết kiệm được ít nhất 15% mà chất lượng lại được đảm bảo.

Sơn cầm tập giấy lên, lật xem. Vẻ thờ ơ trên mặt anh ta dần biến mất, thay vào đó là sự ngạc nhiên, rồi đến một chút hứng thú. Anh ta không ngờ người đàn bà bán tạp hóa này lại có một tư duy rành mạch và chuyên nghiệp đến vậy. Những con số không biết nói dối.

“Cô cũng có đầu óc phết nhỉ?” – Anh ta lẩm bẩm, rồi ngẩng lên nhìn thẳng vào cô. “Nhưng lấy gì để tôi tin cô làm được? Một mình cô với cái sạp cóc đó?”

Hương cười tự tin. “Đó là việc của tôi. Anh chỉ cần quan tâm đến kết quả. Tôi đề nghị một hợp đồng thử nghiệm trong ba ngày. Cung cấp đầy đủ 200 suất ăn trưa cho toàn bộ công nhân viên. Nếu chất lượng không đúng như tôi cam kết, tôi sẽ bồi thường gấp đôi chi phí. Nếu đạt yêu cầu, chúng ta sẽ ký hợp đồng chính thức.”

Lời đề nghị táo bạo và đầy tự tin. Nó không cho đối phương đường lui.

Sơn im lặng một lúc. Anh ta đứng dậy, đi đến bên cửa sổ, nhìn ra công trường đang hối hả, rồi quay lại, nhìn thẳng vào mắt Hương. Ánh mắt anh ta không còn vẻ coi thường nữa.

“Được. Tôi cho cô một cơ hội.” Anh ta nói, rồi chìa tay ra. “Tôi là Sơn.”

Hương bước tới, không chút do dự, nắm lấy bàn tay đó. “Tôi là Hương. Rất vui được hợp tác.”

Khoảnh khắc hai bàn tay chạm nhau, một cảm giác kỳ lạ chạy dọc cơ thể cả hai. Bàn tay của Sơn to, thô ráp và chai sạn vì lao động, nó còn vương mùi sắt thép đặc trưng. Bàn tay của Hương thì mềm mại, thon dài, nhưng cái siết tay của cô lại rất dứt khoát và đầy nội lực. Nó không phải là cái nắm tay của một người đàn bà yếu đuối.

**Cái mùi sắt thép nam tính từ bàn tay anh ta quyện vào làn da mềm mại của cô.** Đó là sự va chạm đầu tiên, không phải giữa một người đàn ông và một người đàn bà, mà là giữa hai thế lực, một bên là quyền lực cơ bắp thô ráp, một bên là quyền lực trí tuệ mềm mỏng nhưng không kém phần sắc bén.

Họ giữ tay nhau trong một khoảnh khắc, lâu hơn một chút so với một cái bắt tay xã giao thông thường. Ánh mắt Sơn nhìn cô đã hoàn toàn thay đổi. Anh ta không chỉ thấy một người đàn bà đẹp, mà còn thấy một đối tác tiềm năng, một đối thủ đáng gờm ẩn sau vẻ ngoài thanh tú đó.

Hương rút tay về, mỉm cười. “Vậy ngày mai tôi sẽ bắt đầu. Cảm ơn anh.”

Cô quay lưng bước ra khỏi văn phòng, lưng thẳng tắp, mỗi bước đi đều vững chãi, tự tin. Cô đã chiến thắng. Trận đánh đầu tiên đã thắng một cách ngoạn mục. Một cảm giác phấn khích đến run người, một thứ quyền lực do chính cô tạo ra bằng trí óc, chạy rần rật trong huyết quản.

Vừa ra khỏi cánh cửa tôn, điện thoại trong túi cô rung lên. Màn hình hiện lên hai chữ “Chồng yêu”.

Hương dừng lại, hít một hơi thật sâu. Khuôn mặt sắc sảo của nữ doanh nhân biến mất, thay vào đó là vẻ dịu dàng của một người vợ. Cô bắt máy, giọng ngọt ngào đến tan chảy.

“Alo, em nghe đây chồng…”

Hai thế giới, hai con người trong một thân xác, đã bắt đầu vận hành một cách hoàn hảo.

« Chương trước Trước Chương kế Kế »
Đang tải...