Thu Hương – Cô thư ký xinh đẹp
Chương 51 : Sạp hàng tạp hóa và ánh mắt của “người đàn bà cũ”
Chương 2: Sạp hàng tạp hóa và ánh mắt của “người đàn bà cũ”
Ngày Trung đi, Hương không khóc. Cô chỉ đứng ở cửa, ôm con trai nhỏ, nhìn theo bóng lưng vững chãi của chồng khuất dần sau con ngõ nhỏ. Anh mang theo niềm tin, niềm hy vọng và cả sự tự hào của một người đàn ông sắp gánh vác cả gia đình. Anh không hề biết, sự ra đi của anh chính là chìa khóa, mở ra chiếc lồng cho một con chim phượng hoàng vừa được tái sinh từ đống tro tàn của sự nhục nhã.
Với số tiền ít ỏi Trung để lại, cộng với một phần trong quỹ đen của mình, Hương mở một sạp tạp hóa. Gọi là “sạp” cho sang, thực chất nó chỉ là một cái quán cóc rộng vài mét vuông, dựng tạm bằng mấy tấm tôn cũ, kê vài cái kệ gỗ ọp ẹp, bày dăm ba gói mì tôm, vài chai nước ngọt và mấy tút thuốc lá rẻ tiền.
Nó nằm đối diện với cổng chính của đại công trường. Mỗi khi có chiếc xe tải hạng nặng chạy qua, bụi xi măng trắng xóa lại bay vào, phủ một lớp mờ lên tất cả mọi thứ. Tiếng ồn chát chúa và không khí oi bức, ngột ngạt. Nhưng với Hương, đây không phải là một nơi tồi tàn. Đây là vị trí đắc địa nhất.
Những ngày đầu, cô đóng tròn vai một bà chủ nhỏ cần mẫn. Mái tóc dài được buộc cao gọn gàng bằng một chiếc chun vải rẻ tiền. Cô mặc chiếc áo sơ mi bạc màu, chiếc quần vải đen đơn giản, đi một đôi dép lê. Không ai có thể nhận ra người đàn bà này, với khuôn mặt mộc và bộ dạng lam lũ, lại chính là một mỹ nhân từng khiến bao gã đàn ông quyền lực phải điên đảo. Làn da trắng sứ của cô giờ đây có chút sạm đi vì nắng gió, đôi tay mềm mại cũng bắt đầu quen với việc khuân vác, sắp xếp.
Nhưng có một thứ không bao giờ thay đổi. Đó là đôi mắt.
Đôi mắt ấy, khi nhìn con thì ấm áp, dịu dàng. Nhưng khi không có ai để ý, nó lại hướng về phía công trường, nheo lại một cách đầy toan tính. Nó không nhìn những đống sắt thép ngổn ngang. Nó nhìn thấy những dòng tiền đang chảy. Nó quét qua từng tốp công nhân, phân loại họ, đánh giá họ: đội nào làm việc hăng say nhất, đội nào hay nghỉ giải lao, họ hút loại thuốc gì, uống loại nước gì, giờ ăn của họ bắt đầu và kết thúc khi nào.
Bộ não của một cử nhân kinh tế loại ưu, từng bị chôn vùi bởi mặc cảm và tội lỗi, giờ đây bắt đầu hoạt động trở lại. Nó sắc bén, lạnh lùng và hiệu quả đến đáng sợ.
“Cho cháu gói Thăng Long, chị chủ ơi.” – Một anh công nhân trẻ mồ hôi nhễ nhại, gọi với vào.
Hương mỉm cười thân thiện, nụ cười khiến khuôn mặt cô bừng sáng, làm anh công nhân ngẩn ra một lúc. “Của chú đây. Trời nắng nôi thế này các chú làm việc vất vả quá nhỉ.”
“Khổ lắm chị ơi, quen rồi ạ.”
“Cơm trưa các chú ăn uống thế nào, có đảm bảo không?” – Cô hỏi, giọng đầy quan tâm, như một người chị gái hỏi thăm đàn em.
“Ôi dào, có gì ăn nấy thôi chị. Cơm hộp lúc nóng lúc nguội, nuốt cho qua bữa chứ bổ béo gì đâu.”
Hương gật đầu, ghi nhớ từng chi tiết. Cô lấy ra một cuốn sổ tay học sinh và một cây bút bi. Dưới vỏ bọc của việc ghi chép sổ sách bán hàng, cô đang xây dựng một bản kế hoạch kinh doanh chi tiết.
* *8h sáng: Công nhân vào ca. Nhu cầu: nước lọc, thuốc lá.*
* *10h sáng: Giải lao. Nhu cầu: nước tăng lực, bánh mì ngọt.*
* *12h trưa: Ăn trưa. Nhu cầu cốt lõi: suất ăn công nghiệp. Hiện tại nguồn cung cấp rời rạc, chất lượng kém -> Cơ hội.*
* *…*
Mỗi tối, Trung đều gọi điện về. Tiếng anh trong điện thoại mệt mỏi nhưng đầy háo hức.
“Em với con ở nhà có khỏe không? Sạp hàng bán được không em?”
Hương nhìn vào cuốn sổ chi chít những con số và kế hoạch, rồi nói bằng giọng dịu dàng nhất.
“Cũng tàm tạm thôi anh ạ, đủ tiền rau cháo qua ngày. Anh đừng lo cho em, cứ yên tâm công tác, giữ gìn sức khỏe nhé.”
(Hương) Em đang nói dối. Nhưng lời nói dối này là cần thiết. Anh không cần phải biết về những con số này, về những kế hoạch này. Anh chỉ cần tin rằng em là một người vợ nhỏ bé, đang cần sự che chở của anh. Sự tự tôn của người đàn ông trong anh cần được nuôi dưỡng, để anh có thể yên tâm ở nơi xa đó, và để em có thể rảnh tay ở đây.*
Cái kim trong bọc rồi cũng có ngày lòi ra. Bước ngoặt đến vào một buổi trưa ồn ã. Khi đang lúi húi lau dọn mấy chai nước ngọt bám đầy bụi, cô nghe được cuộc nói chuyện của hai người đàn ông trông có vẻ là cai thầu đang ngồi nghỉ ở quán nước bên cạnh.
“Mẹ kiếp! Cái thằng Tám cung cấp cơm nó lại chơi mình một vố rồi.” – một gã nói, giọng đầy bực tức.
“Sao thế?”
“Mai có đoàn kiểm tra của tổng công ty về đột xuất, mà nó báo nghỉ ngang vì đòi tăng giá không được. Giờ biết kiếm đâu ra hơn trăm suất cơm nóng hổi, ngon lành mà đãi các sếp đây? Chẳng lẽ cho các sếp ăn mì tôm à?”
Tim Hương đập thịch một tiếng. Tai cô vểnh lên, không bỏ sót một từ nào.
*Đoàn kiểm tra. Hơn trăm suất cơm. Cần gấp trong ngày mai.*
Bộ não cô vận hành với tốc độ của một siêu máy tính. Nhu cầu đây rồi. Rủi ro của người khác chính là cơ hội của mình.
Đêm đó, sau khi con trai đã ngủ say, Hương không ngủ. Cô ngồi dưới ánh đèn vàng vọt, trải cuốn sổ tay ra bàn. Cô bắt đầu tính toán.
Chi phí cho một suất cơm đầy đặn (thịt, rau, canh): 15.000 đồng.
Giá bán cho công nhân: 25.000 đồng.
Giá bán cho “sếp” trong đoàn kiểm tra, cần chất lượng cao hơn: 40.000 đồng.
Số lượng: ~150 suất.
Lợi nhuận dự kiến cho một bữa trưa: (100 suất * 10.000) + (50 suất * 25.000) = 1.000.000 + 1.250.000 = 2.250.000 đồng.
Những con số nhảy múa trước mắt cô. 2.250.000 đồng! Chỉ trong một buổi trưa! Nó bằng cả nửa tháng lương mà Trung vất vả phơi mặt ngoài công trường. Và đây mới chỉ là cơm. Còn nước uống, còn thuốc lá, còn vật tư xây dựng nhỏ lẻ… Một thị trường béo bở, một mỏ vàng lộ thiên đang bị bỏ ngỏ.
Hương gấp cuốn sổ lại. Một nụ cười nhẹ nở trên môi. Không phải nụ cười cam chịu. Đó là nụ cười của một con cáo đã nhìn thấy một đàn gà béo mập. Nụ cười của “người đàn bà cũ” đã thực sự quay trở lại.
Đúng lúc đó, điện thoại reo. Là Trung. Giọng anh đầy nhớ nhung.
“Anh nhớ em với con quá, vợ à.”
Hương hắng giọng, điều chỉnh lại cảm xúc. Giọng cô lại trở nên mềm mại, ngọt ngào.
“Em cũng nhớ anh. Anh làm việc có mệt lắm không?”
“Mệt nhưng cứ nghĩ đến mẹ con em là anh lại có sức mạnh.”
“Anh ngủ sớm đi, giữ sức khỏe. Em yêu anh.” – cô nói lời cuối, rồi cúp máy.
Câu nói “Em yêu anh” vang lên trong căn phòng trống rỗng, giả dối một cách hoàn hảo. Hương nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi đại công trường vẫn âm thầm vận hành trong đêm. Cô biết, ngày mai sẽ là một ngày dài. Ngày mai, cô sẽ không còn là bà chủ sạp tạp hóa nhỏ bé nữa. Ngày mai, cô sẽ bắt đầu cuộc đi săn của mình.
