Thu Hương – Cô thư ký xinh đẹp
Chương 2.2
Sau cơn co giật cuối cùng, ông Phú nằm vật ra, đổ sập lên người Thu Hương như một cái xác không hồn. Hơi thở ông ta phì phò, nặng nhọc, phả vào gáy cô. Hương cay đắng nằm im, cơ thể rã rời, lắng nghe thứ chất lỏng của ông ta vẫn đang rần rật chảy vào người mình.
Một lúc lâu sau, khi đã lấy lại chút sức, ông ta mới lồm cồm bò dậy, kéo theo cái dương vật đã mềm nhũn ra khỏi người cô. Dòng tinh dịch trắng đục, sền sệt mà ông ta vừa phun vào lập tức theo đó trào ra, một cảnh tượng dơ bẩn và nhục nhã.
Ông ta thản nhiên nhìn thành quả của mình, rồi liếc sang Thu Hương, người vẫn đang nằm im bất động, đôi mắt nhìn vô định. Ông ta nhoẻn miệng cười, một nụ cười của kẻ chiến thắng tuyệt đối.
“Cảm ơn em nhiều lắm… ” ông ta nói, giọng vẫn còn hổn hển. “Chưa bao giờ anh thấy đã như thế… Em thấy không, cái lỗ lồn của em đúng là cực phẩm, nó vừa khít vừa mút chặt, rút cạn bao nhiêu là tinh trùng của anh rồi đấy.”
Câu nói thô tục đó như một cái tát nảy lửa vào mặt Hương. Cô không đáp lại, chỉ lẳng lặng ngồi dậy, vội vàng quấn chiếc khăn tắm vào người rồi đi thẳng vào buồng tắm. Cô không muốn ông ta nhìn thấy cơ thể mình nữa, không muốn ông ta nhìn thấy những dấu vết mà ông ta đã để lại.
Khi cô bước đi, ông ta vẫn dán mắt vào tấm lưng trần và cặp mông tròn lẳn của cô với ánh mắt đầy thán phục và thèm thuồng. Sự ngưỡng mộ đó, vào lúc này, còn làm cô thấy ghê tởm hơn cả một lời lăng mạ.
Hương đứng dưới vòi hoa sen, cố gắng kỳ cọ thật sạch, nhưng dường như mùi của ông ta, mùi của sự ô uế, đã ngấm sâu vào da thịt, không thể nào gột rửa được.
Tắm rửa xong, cô mặc một chiếc váy maxi màu xanh biển, dài và kín đáo, rồi cùng ông sếp đi ăn tối. Họ ra một nhà hàng nằm ngay sát bờ biển. Gió lồng lộng, sóng vỗ rì rào. Đồ ăn được dọn ra, toàn là hải sản tươi ngon.
Khung cảnh thật lãng mạn. Một người đàn ông phong độ và một người phụ nữ xinh đẹp ngồi bên nhau, thưởng thức bữa tối dưới ánh nến, trước biển cả bao la. Bất cứ ai nhìn vào cũng sẽ nghĩ họ là một cặp tình nhân hạnh phúc đang tận hưởng kỳ nghỉ. Nhưng chỉ có Hương mới biết, sự thật cay đắng đến nhường nào.
Cô ăn một cách miễn cưỡng, không cảm thấy ngon miệng. Lòng cô nặng trĩu.
(Hương): Giá như… giá như không có chuyện nhục nhã vừa rồi. Giá như người đang ngồi bên cạnh mình là Trung. Anh ấy chắc chắn sẽ gắp cho mình con tôm to nhất, sẽ bóc vỏ cho mình, sẽ nhìn mình bằng ánh mắt yêu thương chứ không phải ánh mắt chiếm đoạt của gã đàn ông này. Trung ơi, em nhớ anh…*
Ông Phú dường như nhận ra sự u uất của cô. Sau vài ly rượu, ông ta bắt đầu bài ca thao túng của mình.
“Hương này,” ông ta nói, giọng tỏ vẻ thông cảm. “Anh biết em đang suy nghĩ. Nhưng đừng nghĩ sâu xa quá làm gì cho mệt đầu.”
Ông ta rót thêm rượu vào ly của mình, rồi nói tiếp: “Cuộc sống mà em. Đôi khi mình cũng phải cho phép bản thân được sống khác đi một chút. Hãy tạm quên đi mấy cái vấn đề đạo đức, trách nhiệm của người vợ đi. Chúng ta chỉ có một lần để sống thôi. Phải biết tận hưởng những giây phút sảng khoái như thế này chứ.”
Hương im lặng, chỉ khuấy nhẹ ly nước cam của mình.
“Anh biết em là người phụ nữ tốt,” ông ta nói, như một lời khen ngợi, “nhưng chính vì em tốt quá, em mới khổ. Em xem, em hy sinh cho chồng con, nhưng chồng em có mang lại cho em cuộc sống sung túc được không? Còn đi với anh, em thấy đấy, em có tất cả. Vừa được sung sướng về thể xác, vừa có tiền bạc, địa vị. Chẳng phải tốt hơn sao?”
Những lời của ông ta như một thứ thuốc độc, từ từ ngấm vào tâm trí cô. Nó đánh trúng vào những khao khát, những bất mãn thầm kín nhất của cô. Cô ghét ông ta, nhưng cô không thể phủ nhận rằng những gì ông ta nói, có một phần nào đó, là sự thật.
Ăn tối xong, ông ta rủ cô đi dạo dọc bãi biển. Hương bỏ dép, đi chân trần trên lớp cát ẩm mịn, cảm nhận từng con sóng nhỏ vỗ về chân mình. Cảm giác đó thật dễ chịu, nó giúp cô tạm thời quên đi thực tại phũ phàng.
Đi được một đoạn, ông Phú hỏi:
“Bây giờ em muốn đi uống nước ở một chỗ nào yên tĩnh, ngắm biển… hay một chỗ nào vui vui một chút?”
(Hương):*
*Một nơi yên tĩnh? Để làm gì? Để lại nghe ông ta rao giảng thứ đạo lý bệnh hoạn đó? Để hai người ngồi bên nhau, và cô lại phải đối mặt với sự thật rằng cô vừa ăn nằm với gã đàn ông này? Không. Cô sợ sự im lặng. Sự im lặng sẽ khiến cô nghĩ nhiều hơn, sẽ khiến nỗi dằn vặt trong cô trỗi dậy. Cô cần một nơi ồn ào. Cô cần âm nhạc, cần tiếng người nói cười, cần một thứ gì đó để lấp đầy khoảng trống trong đầu cô, để xua đi những ý nghĩ tội lỗi.*
Cô dừng lại, quay sang nhìn ông ta, giọng nói có phần quả quyết hơn.
“Em… em thích đi chỗ nào vui vui một chút, anh ạ.”
Đó là một sự lựa chọn nhỏ, nhưng nó đánh dấu một sự thay đổi. Cô không còn trốn chạy vào sự im lặng và cam chịu nữa. Cô đang chủ động tìm kiếm một sự phân tâm, một cách để tự cứu lấy mình khỏi chính sự dằn vặt của bản thân. Dù cho, cách đó có thể sẽ dẫn cô đến một nơi còn ồn ào và phức tạp hơn.
==============================
Nghe Thu Hương nói muốn đến một nơi “vui vui”, ông Phú cười đầy ẩn ý. Ông ta biết cô đang muốn trốn chạy, và ông ta sẵn lòng cho cô một liều thuốc độc bọc đường để cô quên đi thực tại. Ông ta đưa cô đến một vũ trường nằm trong một khách sạn lớn dọc theo bãi biển.
Không gian bên trong mờ ảo, đặc quánh mùi khói thuốc, nước hoa và rượu. Tiếng nhạc dance xập xình, dù không quá lớn, cũng đủ để làm át đi mọi suy nghĩ. Ánh đèn màu xanh đỏ quét qua lại, biến mọi gương mặt trở nên xa lạ, hư ảo. Sàn nhảy không quá đông, chủ yếu là vài cặp đôi trung niên và một vài cô gái trẻ ăn mặc sành điệu, trang điểm đậm, đang ngồi một mình ở quầy bar. Hương liếc nhìn họ, và cô đoán, đó là những cô gái làm tiền.
(Hương): Họ và mình, có khác gì nhau không? Họ bán thân vì tiền. Mình cũng vậy. Chỉ khác là mình được khoác một cái mác sang trọng hơn, cái mác của một cô thư ký giám đốc.*
Một ý nghĩ cay đắng lướt qua, nhưng cô nhanh chóng gạt nó đi. Cô cần sự ồn ào này.
Ông Phú chọn một chiếc bàn khuất trong góc, có ghế sofa, gần cửa sổ nhìn ra bãi biển đêm đen kịt. Ông ta không gọi bia, mà gọi một chai rượu vang đỏ.
“Uống một chút vang cho ấm người và dễ ngủ nhé em,” ông ta nói, tự tay rót đầy một ly cho cô.
Hương nhìn ly rượu đỏ sóng sánh dưới ánh đèn, cô hơi ngần ngại. “Em sợ say lắm, em không uống được nhiều đâu anh.”
“Không sao,” ông ta cười. “Rượu vang nhẹ thôi mà. Uống với anh một ly cho vui. Đừng để anh mất hứng chứ.”
(Hương): Thôi kệ. Uống thì uống. Uống cho say hẳn đi, cho quên hết đi. Quên đi mình là ai, quên đi mình đang làm gì. Say rồi thì sẽ không còn thấy nhục nhã, sẽ không còn thấy dằn vặt nữa.*
Nghĩ vậy, cô không từ chối nữa. Cô nâng ly, cụng nhẹ vào ly của ông ta rồi uống một hơi dài. Vị vang chát nhẹ, ngọt hậu, dễ uống hơn thứ rượu mạnh mà cô bị ép uống tối qua. Cô uống hết ly này đến ly khác, mỗi lần ông ta rót là một lần cô uống cạn.
Họ ngồi nói chuyện phiếm, nghe nhạc đến gần mười giờ. Rượu vang bắt đầu ngấm. Đầu óc Hương lâng lâng, bồng bềnh. Mọi thứ xung quanh cô như được bao bọc bởi một lớp sương mù. Cô thấy ông Phú đang nói gì đó, nhưng cô không nghe rõ. Cô chỉ thấy nụ cười và ánh mắt thèm thuồng của ông ta.
Đúng lúc đó, tiếng nhạc chùng xuống, chuyển sang một bản slow trữ tình, lãng mạn. Ông Phú đứng dậy, chìa tay ra trước mặt cô.
“Nhảy với anh một bản nhé, người đẹp?”
Hương không còn sức để từ chối. Cô lảo đảo đứng dậy, đặt tay mình vào bàn tay to lớn của ông ta, để ông ta kéo ra sàn nhảy.
Ông ta ôm cô rất chặt. Một tay giữ lấy eo cô, tay kia nắm lấy bàn tay cô. Cô gục đầu lên vai ông ta, mùi nước hoa của ông ta lại xộc vào mũi. Cô nhắm mắt lại, để cho cơ thể mình được điệu nhạc và hơi men dẫn dắt.
Họ dìu dặt xoay theo điệu nhạc. Chiếc váy maxi hở lưng của cô cọ vào lồng ngực rắn chắc của ông ta. Cô cảm nhận được hơi thở nóng hổi của ông ta phả vào mái tóc mình. Và rồi, cô cảm nhận được một thứ khác. Rất rõ ràng.
Ở phần bụng dưới của cô, nơi cơ thể hai người ép sát vào nhau, một vật cứng nhắc, nóng hổi đang từ từ gồ lên dưới lớp quần tây của ông ta. Nó thúc nhẹ vào bụng cô, một sự nhắc nhở không lời, một lời hứa hẹn trần trụi về những gì sắp xảy ra.
Cảm giác đó, cùng với hơi men, cùng với điệu nhạc du dương, đã đánh sập hoàn toàn chút ý chí phòng ngự cuối cùng còn sót lại trong cô.
(Hương): Thôi kệ. Đằng nào cũng thế rồi. Chống cự làm gì nữa cho mệt. Đêm qua cũng đã xảy ra rồi, đêm nay có thêm một lần nữa cũng chẳng khác gì. Cứ buông xuôi cho xong. Hãy cứ là một cái xác không hồn, để cho ông ta muốn làm gì thì làm.*
Một sự buông xuôi đến tuyệt đối.
Lúc ra về, cô đã say đến mức không tự đi được nữa. Cô để mặc cho ông sếp dìu cô ra taxi, để mặc cho ông ta ôm cô trong suốt quãng đường về khách sạn. Về đến phòng, cô cũng không còn biết trời đất gì nữa.
Cô hoàn toàn buông xuôi, không có một chút phản kháng nào. Đầu óc cô bồng bềnh, lâng lâng trong men rượu. Cô nằm ngửa trần truồng trên giường, đôi mắt nửa nhắm nửa mở, nhìn mọi thứ qua một màn sương. Cô để mặc cho ông Phú phì phò sờ soạng, hôn hít, khám phá từng milimét trên cơ thể yêu kiều của mình. Cô như một con búp bê, một cái xác không hồn, mặc cho người ta bài bố.
Ông ta không vội vàng xâm nhập như những lần trước. Lần này, ông ta bắt đầu một cách từ tốn, như một kẻ sành ăn đang thưởng thức một món sơn hào hải vị.
Ông ta bắt đầu từ đôi chân thon dài của cô. Ông ta nâng niu bàn chân cô, hôn lên từng ngón chân nhỏ nhắn. Rồi ông ta lần dần lên mắt cá, lên bắp chân mịn màng. Lưỡi gã vẽ những vòng tròn ướt át, nóng hổi lên mặt trong của đùi cô, nơi làn da nhạy cảm nhất, khiến cơ thể cô khẽ run lên một cách vô thức.
Một cuộc hành trình chiếm đoạt chậm rãi, một màn dạo đầu của sự buông xuôi, đã bắt đầu.
==============================
Hơi men và sự mệt mỏi đã đánh gục hoàn toàn ý chí của Thu Hương. Cô nằm đó, trên tấm ga giường trắng muốt, một thân thể ngọc ngà buông xuôi, mặc cho gã đàn ông bên cạnh tùy nghi khám phá. Đôi mắt cô nửa nhắm nửa mở, nhìn mọi thứ qua một màn sương mờ ảo, không còn cảm xúc, không còn kháng cự.
Cuộc hành trình của ông Phú trên cơ thể cô tiếp tục một cách chậm rãi. Sau khi đã để lại những dấu hôn ướt át trên đôi chân thon dài, ông ta di chuyển lên trên. Ông ta dường như đặc biệt khoái cảm với cặp vú căng tròn, nở nang của cô. Bàn tay to bè của ông ta ôm trọn lấy một bên vú, nắn bóp, cảm nhận sự mềm mại và đàn hồi của nó. Miệng ông ta thì ngấu nghiến bên còn lại, day mút núm vú đã cương cứng của cô như một đứa trẻ đói sữa, phát ra những tiếng “chụt chụt” đầy khoái trá.
(Hương):*
*Cô nằm im, để mặc cho ông ta làm. Cảm giác đau nhói và nhột nhạt từ lồng ngực truyền lên, nhưng tâm trí cô đã trôi đi đâu đó. Cô không còn cảm thấy gì nữa. Hay đúng hơn, cô không cho phép mình cảm thấy gì nữa. Cô chỉ là một cái xác không hồn.*
Trong lúc vừa tận hưởng, ông ta vừa bắt đầu bài ca bình phẩm của mình, như một kẻ sành sỏi đang đánh giá một món đồ cổ đắt giá. Lời nói của ông ta không phải là lời khen của một kẻ si tình, mà là lời khoe khoang của một kẻ chiếm hữu.
“Không ngờ đấy, Hương ạ,” ông ta thì thầm, miệng vẫn không rời khỏi ngực cô. “Em một con rồi mà người còn đẹp thế này. Trắng, thơm, mịn màng. Anh phải công nhận, chồng em đúng là có phúc lớn.”
Ông ta dứt ra, ngẩng lên nhìn cô, ánh mắt quét một lượt từ đầu đến chân.
“Hương biết không, em có một vẻ đẹp rất lạ. Nó không sắc sảo, không lẳng lơ, mà nó mượt mà, sang trọng, rất đàn bà. Anh tiếp xúc với nhiều người rồi, nhưng chưa thấy ai có được cái khí chất như em.”
Bàn tay ông ta lướt xuống vùng bụng phẳng lì của cô. “Bụng này, phẳng mịn, không một vết rạn. Chẳng ai nghĩ là đã sinh con.”
Rồi bàn tay đó lại lướt xuống cặp đùi thon dài, khỏe mạnh. “Đùi thì thon, nhưng lại đầy đặn, kẹp vào thì chỉ có chết.”
Ông ta lại nhìn lên khuôn mặt cô. “Mặt thì thanh tú, quyến rũ. Môi thì lúc nào cũng mọng, nhìn là chỉ muốn cắn. Đặc biệt nhất là cặp vú này,” ông ta lại đưa tay lên bóp mạnh một bên vú của cô, “nở nang, săn chắc, bóp mãi không chán. Anh nói thật, nhiều con bé gái tân còn không bằng em đâu.”
Mỗi lời khen của ông ta lại như một cái tát vô hình vào mặt cô. Ông ta đang so sánh cô, đang định giá cô.
Và rồi, ánh mắt ông ta dừng lại ở nơi thầm kín nhất.
“Rồi cả… cái lỗ sung sướng này nữa,” ông ta nói, giọng trở nên khàn đặc, không một chút che giấu. Ông ta đưa một ngón tay xuống, khẽ chạm vào nơi cửa mình vẫn còn ẩm ướt của cô. “Nhìn xem, nó vẫn còn hồng hào, khít khao làm sao.”
Ngón tay ông ta bắt đầu mân mê hai mép thịt mềm mại, rồi táo bạo hơn, tách chúng ra, để lộ cái cửa mình ửng hồng, đang khẽ co giật.
Sự trơ trẽn của ông ta khiến Hương rùng mình. Nhưng cô vẫn nằm im.
Dường như vẫn chưa thỏa mãn với việc độc thoại, ông ta muốn cô phải tham gia vào màn kịch bệnh hoạn này. Ông ta với lấy bàn tay phải đang buông thõng của cô, đặt nó lên cái dương vật đang cương cứng, nóng hổi của mình.
Hương giật mình, theo phản xạ định rụt tay lại. Nhưng ông ta đã giữ chặt lấy, không cho cô thoát ra.
“Cầm lấy cho anh,” ông ta ra lệnh.
Cô đành để yên bàn tay mình chạm vào cái vật giống đực nần nẫn của ông ta, cảm nhận làn da nhẵn nhụi, nóng hổi và nhịp đập thình thịch của sự sống bên trong. Ông ta thích thú cầm lấy tay cô, di đi di lại trên thân dương vật bóng nhờn như bôi mỡ của mình.
(Hương):*
*Bàn tay này, mình vẫn dùng để nấu cơm cho chồng, để ôm con vào lòng, để viết những bản báo cáo chuyên nghiệp. Giờ nó đang phải chạm vào thứ ghê tởm này. Dơ bẩn. Tất cả đều dơ bẩn.*
Chừng như đã hứng lên đến đỉnh điểm, không thể chịu nổi nữa, ông Phú đẩy hai đùi cô dạng ra rồi lồm cồm bò lên người cô. Ông ta nhìn cô, miệng cười một cách thích chí và độc ác.
“Nào, Hương. Giờ thì cho anh được thử cái cảm giác sung sướng của chồng em nhé.”
Câu nói đó, một sự xúc phạm tột cùng, đã xóa nhòa hoàn toàn ranh giới giữa cô và người chồng mà cô yêu thương. Trong mắt gã đàn ông này, cô chỉ còn là một cái lỗ, và chồng cô chỉ là một kẻ may mắn đi trước mà thôi.
==============================
Thu Hương nằm đó, một thân thể ngọc ngà đã hoàn toàn buông xuôi. Cô không còn chống cự, cũng chẳng còn sức lực để làm vậy. Cô thở dài, cắn nhẹ môi, chờ đợi sự xâm nhập quen thuộc. Ông Phú, thấy cô ngoan ngoãn, liền cầm lấy dương vật của mình, rà qua rà lại giữa hai môi âm đạo đã ẩm ướt của cô mấy lần như để trêu chọc, rồi mới từ từ ấn vào.
Một lần nữa, cô lại cảm nhận cái cảm giác bị nong ra, bị lấp đầy bởi một vật thể to lớn, nóng hổi. Âm đạo cô co bóp một cách vô thức, rồi cũng phải oằn mình ra để bao trọn lấy thứ vũ khí của gã đàn ông.
Ông Phú bắt đầu dập, một cách nhịp nhàng, khoan thai. Cái bụng bia của ông ta đập “bạch bạch” vào bụng cô, một âm thanh trần tục đến đáng sợ. Vừa làm, ông ta vừa cúi xuống hôn lên má, lên cổ, lên ngực cô, miệng không ngớt xuýt xoa:
“Ah… sướng quá… thật diễm phúc cho kẻ nào được làm chồng của em, Hương ạ.”
Hương nằm im, giang tay giang chân, như một con búp bê tình dục không hồn. Điều duy nhất cô còn giữ lại cho mình là không để ông ta hôn lên môi. Đó là thành trì cuối cùng, là nơi cô chỉ dành cho Trung.
Ban đầu, cô cố gắng để tâm trí mình trôi đi nơi khác, nghĩ đến con, nghĩ đến công việc, bất cứ điều gì để không phải đối diện với thực tại nhục nhã này. Nhưng men rượu vang vẫn còn lâng lâng trong đầu, và những cú thúc mạnh mẽ, đầy sinh lực của ông Phú cứ dội vào cơ thể cô, đánh thức một thứ gì đó mà cô đã cố chôn vùi.
(Hương):*
*Không thể phủ nhận, dương vật của ông Phú to và dài hơn hẳn của chồng cô. Của Trung mang lại cảm giác vừa vặn, thân quen, ấm áp. Còn của ông ta, nó mang lại cảm giác bị chiếm đoạt, bị căng tức, một sự xâm phạm đầy bạo lực. Cô căm ghét nó, căm ghét cái cảm giác này. Nhưng tại sao… tại sao cơ thể cô lại đang phản ứng lại nó?*
Dương vật khỏe mạnh của ông Phú, dù cô có căm ghét đến đâu, cũng đã vô tình đánh thức bản năng đàn bà sâu thẳm nhất trong cô. Cái bản năng đã ngủ quên sau những năm tháng sống đời vợ chồng bình lặng, và bị đánh thức một cách tàn bạo đêm hôm trước, giờ đây lại trỗi dậy mạnh mẽ hơn.
Âm đạo cô bắt đầu tiết ra thứ dịch nhờn một cách dồi dào. Nó không còn là sự ẩm ướt do ép buộc, mà là sự trơn trượt của ham muốn. Tiếng “phọp phọp” vang lên ngày càng rõ, càng lúc càng dâm đãng. Cô muốn đè nén cái cảm giác bản năng này, nhưng ông Phú lại càng dập lia lịa, mỗi cú thúc lại như một que diêm châm vào kho dự trữ thuốc súng trong người cô.
Từ chỗ miễn cưỡng chịu đựng, Hương bắt đầu bị cuốn vào cuộc chơi một cách vô thức.
Hông cô, thay vì nằm im, đã bắt đầu khẽ đưa đẩy theo nhịp của gã. Lưng cô hơi cong lên. Miệng cô, thay vì mím chặt, đã khẽ mở ra, bật ra những tiếng “ậm ự”, những tiếng rên khe khẽ không thể kiểm soát.
Ông Phú, một con cáo già tình trường, nhận ra ngay sự thay đổi đó. Ông ta cười thầm trong bụng. “Con mồi” đã thực sự cắn câu. Ông ta không còn dập một cách bừa bãi nữa. Ông ta bắt đầu dùng kỹ thuật.
Ông ta kéo dương vật ra gần hết, chỉ để lại cái đầu khấc to tròn ở nơi cửa mình đang sũng nước của Hương, rồi nhấp nhấp mấy cái, trêu chọc cái hạt nhân nhạy cảm nhất của cô. Sau đó, ông ta lại thọc sâu một cái ngập lút vào tận đáy.
“Á…”
Lần này, tiếng rên của Hương đã rõ hơn. Cảm giác bị trêu ngươi rồi lại được lấp đầy đột ngột khiến cô như phát điên. Ông ta cứ lặp đi lặp lại kỹ thuật đó, vừa hôn tai, vừa mút cổ, vừa day nghiến đầu ti cô.
Cơn sướng của Hương cứ dâng lên, dâng lên như một con lũ, không sao kìm hãm được nữa. Đầu óc cô mụ mị hoàn toàn vì rượu vang và khoái cảm. Cô không còn biết mình là ai, không còn nhớ mình đang làm tình với kẻ đã cưỡng hiếp mình. Cô chỉ biết mình đang được lấp đầy, đang được thỏa mãn một cách mãnh liệt.
Toàn thân cô căng cứng như một sợi dây đàn. Các ngón chân quắp chặt lấy ga giường. Lưng cô ưỡn lên cao nhất có thể. Cơn cực khoái bùng nổ như một ngọn núi lửa, khiến cô ngây ngất, mọi giác quan như vỡ òa.
Và trong khoảnh khắc của sự giải thoát tuyệt đối đó, trong cơn mê sảng của bản năng, tiềm thức của cô đã gọi tên người đàn ông duy nhất mà cô yêu.
Cô bật rên lên thành tiếng, một tiếng rên vừa sung sướng, vừa ai oán:
“Ôi… anh Trung… anh Trung… em… em ra…”
==============================
Cơn cực khoái ập đến như một cơn bão, quét qua cơ thể Thu Hương, phá hủy mọi rào cản cuối cùng của lý trí. Lưng cô cong lên, toàn thân co giật, và một tiếng rên rỉ đầy ma mị, một lời thú tội của bản năng, đã thoát ra khỏi cổ họng cô: “Ôi… anh Trung… anh Trung… em… em ra…”
Ngay sau khi cái tên “Trung” được thốt ra, cơn mê dại của thể xác như bị một gáo nước lạnh dội vào.
Cô choàng tỉnh.
Không, không phải tỉnh táo lại theo nghĩa đen. Cơ thể cô vẫn còn rã rời, lồng ngực vẫn phập phồng theo từng nhịp thở hổn hển, và nơi sâu thẳm nhất vẫn đang bị lấp đầy bởi dương vật của gã đàn ông phía trên. Nhưng tâm trí cô, sau một khoảnh khắc bay bổng trong khoái cảm tội lỗi, đã rơi thẳng xuống địa ngục của sự thật.
(Hương):*
*Mình… mình vừa nói gì? Mình vừa gọi tên ai? Anh Trung? Không… không thể nào! Trời ơi, mình đã làm gì thế này? Mình đã gọi tên chồng, người đàn ông mình yêu thương nhất, ngay trong lúc đang rên rỉ dưới thân một thằng khốn nạn! Mình đã xúc phạm anh ấy, xúc phạm tình yêu trong sáng của vợ chồng mình!*
Một sự kinh hoàng, ghê tởm chính bản thân xâm chiếm lấy cô. Đôi mắt đang mơ màng của cô mở to, đồng tử co rút lại, chất chứa một nỗi sợ hãi còn lớn hơn cả lúc bị cưỡng hiếp. Mặt cô trắng bệch, không còn một giọt máu.
Ông Phú, người vẫn đang miệt mài chuyển động, cũng khựng lại. Ban đầu, ông ta ngạc nhiên trước cơn co giật dữ dội của cô. Nhưng rồi, ông ta đã nghe thấy. Rất rõ. Cái tên đó. “Anh Trung”.
Nhịp điệu của ông ta chậm lại, rồi dừng hẳn. Sự im lặng đột ngột trong căn phòng còn đáng sợ hơn cả những tiếng “phọp phọp” dâm đãng lúc nãy. Ông ta chống khuỷu tay xuống nệm, nhổm người dậy để nhìn rõ khuôn mặt cô. Ông ta thấy được sự kinh hoàng trong đôi mắt cô.
Và ông ta hiểu.
Một nụ cười khẩy, đầy mỉa mai và độc ác, từ từ nở trên khuôn mặt đỏ gay vì rượu của ông ta. Ông ta không hề tức giận. Ông ta thấy thích thú. Sự “nhầm lẫn” của cô, nỗi đau khổ của cô, dường như là một chất xúc tác còn mạnh hơn bất kỳ loại thuốc kích dục nào.
Ông ta cúi sát mặt xuống, gần đến mức cô có thể ngửi thấy mùi bia chua loét và thấy rõ từng lỗ chân lông trên mũi ông ta. Giọng ông ta là một lời thì thầm độc địa, một nhát dao xoáy sâu vào vết thương đang rỉ máu của cô.
“Gì thế?” ông ta hỏi, giọng đầy vẻ châm chọc. “Anh Trung à? Sướng quá nên gọi nhầm tên chồng hả, bé cưng?”
Câu nói đó, cái cách ông ta gọi cô là “bé cưng” một cách đầy giễu cợt, khiến Hương cảm thấy như bị lột trần một lần nữa. Cô lắp bắp, cố gắng giải thích trong vô vọng, nước mắt lại bắt đầu tuôn ra.
“Em… em không cố ý… Em… em xin lỗi anh…”
Ông Phú cười phá lên, một tiếng cười man rợ vang vọng khắp phòng. “Xin lỗi à? Không, không cần. Anh lại thấy nó… thú vị lắm.”
Nụ cười trên mặt ông ta tắt ngấm, thay vào đó là một ánh nhìn tính toán, một ý nghĩ bệnh hoạn vừa lóe lên.
“Để anh xem,” ông ta nói, giọng trầm xuống. “Thằng chồng em làm em sướng được đến mức nào, mà em lại phải nhớ đến nó trong lúc này. Hay là… để anh cho em một cảm giác mới, một cảm giác mà thằng chồng em có nằm mơ cũng chưa bao giờ cho em được nếm thử nhé?”
Hương chưa kịp hiểu ông ta định làm gì.
“Rột!”
Ông ta rút phắt dương vật ra khỏi người cô. Sự trống rỗng và hụt hẫng đột ngột khiến cơ thể cô co rúm lại. Nhưng ông ta không cho cô một giây nào để định thần. Bàn tay to lớn của ông ta nắm chặt lấy hông cô, bắt đầu dùng sức, lật người cô lại.
“Anh… anh định làm gì?” Hương hoảng hốt kêu lên.
Ông ta không trả lời. Chỉ có nụ cười quỷ quyệt trên môi ông ta ngày càng rộng hơn. Một trò chơi mới, một sự sỉ nhục ở một cấp độ hoàn toàn khác, sắp sửa bắt đầu.
==============================
Lời gọi tên “Anh Trung” lạc lõng và tuyệt vọng của Thu Hương vẫn còn treo lơ lửng trong không khí. Cả căn phòng như đông cứng lại. Ông Phú khựng lại, dương vật vẫn còn nằm sâu trong cơ thể đang co giật của cô. Ông ta nhìn xuống gương mặt đẫm nước mắt, hoảng loạn của Hương, và một nụ cười kỳ lạ, không phải là sự tức giận, mà là sự thích thú của một kẻ khám phá ra một điều mới mẻ, hiện lên trên môi ông ta.
Ông ta từ từ rút dương vật ra khỏi người cô. Sự trống rỗng đột ngột khiến Hương khẽ rùng mình. Cô nghĩ ông ta sẽ nổi giận, sẽ chửi bới, thậm chí là đánh đập cô. Nhưng không.
Ông ta không làm gì cả. Ông ta chỉ lẳng lặng nằm xuống bên cạnh cô, vòng một tay qua eo, kéo cô sát vào người mình. Bàn tay còn lại của ông ta nhẹ nhàng vuốt ve tấm lưng trần đẫm mồ hôi của cô, một cử chỉ âu yếm đến bất ngờ.
“Đừng xin lỗi,” ông ta thì thầm bên tai cô, giọng trầm và ấm một cách đáng sợ. “Anh không giận. Anh lại thấy nó… thú vị.”
Hương nín thở, không hiểu ông ta đang nghĩ gì.
“Nó cho anh thấy em không phải là một khúc gỗ,” ông ta tiếp tục, bàn tay bắt đầu lướt dọc theo sống lưng cô. “Em là một người đàn bà có cảm xúc mãnh liệt. Anh thích điều đó. Anh thích sự thật thà trong cơn đê mê của em.”
(Hương): Thật thà? Ông ta gọi sự phản bội này là thật thà sao? Ông ta đang nghĩ cái quái gì trong đầu vậy?*
Bàn tay của ông ta di chuyển xuống thấp hơn, lướt qua cặp mông tròn trịa của cô. Ông ta khẽ xoa nắn, cảm nhận sự mềm mại và đàn hồi của nó.
“Lưng của em đẹp quá, Hương ạ. Một đường cong hoàn hảo. Và cặp mông này nữa… thật sự là một tuyệt tác của tạo hóa. Anh có một ý này…”
Giọng ông ta trở nên khàn hơn, đầy vẻ khêu gợi. “…một tư thế mới… để anh có thể ngắm trọn vẹn vẻ đẹp này của em từ phía sau. Một tư thế mà có lẽ thằng chồng em chưa bao giờ dám thử, phải không?”
Hương rùng mình. Cô linh cảm được ông ta muốn gì. Cô lắc đầu, giọng yếu ớt. “Em… em không biết…”
“Vậy thì để anh chỉ cho,” ông ta nói, rồi nhẹ nhàng đẩy vai cô. “Nào, em nằm sấp xuống đi.”
Sự dịu dàng trong giọng nói của ông ta có một ma lực kỳ lạ. Nó không phải là mệnh lệnh, mà là một lời dụ dỗ ngọt ngào. Hương, trong cơn mơ màng của rượu và khoái cảm còn sót lại, đã làm theo một cách vô thức. Cô từ từ lật người, nằm sấp xuống giường, úp mặt vào gối.
Giờ đây, toàn bộ tấm lưng trần trắng nõn và cặp mông tròn đầy của cô hoàn toàn phơi bày trước mắt ông ta. Một cảnh tượng của sự dâng hiến tuyệt đối.
Ông ta không vội vàng. Ông ta ngồi dậy, quỳ trên giường, bên cạnh cô. Bàn tay ông ta lại bắt đầu cuộc hành trình của mình trên tấm lưng trần của cô.
“Đẹp lắm,” ông ta thì thầm. “Bây giờ… em từ từ quỳ lên được không? Chống hai tay xuống nệm. Đúng rồi… chỉ một chút thôi… để anh ngắm em.”
(Hương):*
*Không! Tư thế này… ghê quá… Nhưng… ông ta nói mình đẹp. Ông ta chỉ muốn ngắm mình thôi. Có lẽ… có lẽ sẽ không sao…*
Sự sỉ nhục và một cảm giác được “chiêm ngưỡng” bệnh hoạn đấu tranh trong đầu cô. Lời lẽ của ông ta không phải là sự ép buộc, mà là sự thuyết phục, sự ca tụng, biến một hành vi đáng xấu hổ thành một việc phô bày vẻ đẹp.
Cô do dự.
“Nào, ngoan nào…” ông ta tiếp tục dụ dỗ, bàn tay ông ta vuốt ve từ gáy xuống tận khe mông cô. “Thử đi em… chỉ một lần thôi… cho anh được chiêm ngưỡng em trọn vẹn. Em không biết em đẹp đến mức nào từ góc độ này đâu.”
Bị đánh gục bởi những lời đường mật, bởi sự mệt mỏi và men rượu, Hương từ từ, rất từ từ, làm theo. Hai tay cô run run chống xuống nệm. Cô gồng cơ bụng, từ từ nhấc phần thân trên và hông của mình lên.
Cô đã tự mình quỳ vào tư thế đó. Một tư thế của sự phục tùng. Một tư thế mà cô chưa bao giờ dám làm với chồng mình.
Gương mặt cô úp chặt xuống gối, nước mắt tủi nhục lại bắt đầu thấm ướt vải. Nhưng cơ thể cô đã tuân lệnh. Tấm lưng ong cong lên. Cặp mông trắng nõn, căng tròn, chổng cao lên trời, như một lễ vật được dâng lên cho ác quỷ.
Sân khấu của sự sỉ nhục đã được dựng lên, không phải bằng vũ lực, mà bằng chính sự đồng thuận yếu ớt, do dự của nạn nhân.
Và ở phía sau, tiếng cười trầm, đầy thỏa mãn của gã đạo diễn bệnh hoạn lại vang lên. Ông ta đã thành công. Ông ta đã biến sự sỉ nhục thành một nghệ thuật của sự chiêm ngưỡng. Và giờ là lúc, ông ta thưởng thức “tác phẩm” của mình.
==============================
Thu Hương đã tự mình quỳ vào tư thế nhục nhã đó. Một sự tuân lệnh đến từ tuyệt vọng, một sự đầu hàng được ngụy trang bằng sự im lặng. Cô úp mặt vào gối, mái tóc dài xõa ra, che đi một phần tấm lưng trần đang run rẩy. Cô hy vọng sự im lặng của mình sẽ khiến màn tra tấn này diễn ra và kết thúc một cách nhanh chóng.
Nhưng cô đã lầm. Ông Phú không vội vàng.
Ông ta không xâm nhập ngay. Ông ta quỳ phía sau cô, như một nhà điêu khắc, một nhà thẩm định nghệ thuật, đang chiêm ngưỡng “tác phẩm” mà ông ta vừa dụ dỗ tạo ra. Sự im lặng kéo dài, và chính sự im lặng đó còn đáng sợ hơn cả một hành vi bạo lực. Nó cho thấy đây không phải là một cơn thú tính bột phát, mà là một sự thưởng thức có tính toán, một sự hành hạ tâm lý được dàn dựng công phu.
Từ góc nhìn của ông ta, Thu Hương giờ đây là một cảnh tượng đầy khêu gợi. Tấm lưng ong nuột nà, trắng ngần, khẽ uốn cong theo từng nhịp thở. Và nổi bật nhất, là cặp mông tròn lẳn, căng mẩy, được đẩy lên cao một cách đầy khiêu khích. Ánh đèn ngủ màu vàng ấm áp như một lớp mật ong, chảy tràn trên làn da mịn màng của cô, khiến nó càng thêm mê hoặc.
Bàn tay thô ráp của ông ta từ từ đặt lên một bên mông của cô. Cái chạm nhẹ nhàng nhưng đầy tính sở hữu.
“Chà chà…” ông ta thì thầm, giọng đầy vẻ thán phục. “Phải nói là anh chưa từng thấy cặp mông nào đẹp như của em. Tròn, trắng, cong vút một cách hoàn hảo.”
(Hương):*
*Cô giật mình vì cái chạm. Toàn thân cô căng cứng. Đừng… đừng chạm vào đó… bẩn thỉu… Cô cảm thấy mình như một bức tượng trong phòng triển lãm, bị người ta tùy tiện sờ mó, bình phẩm.*
Bàn tay ông ta bắt đầu xoa nhẹ, lướt dọc theo đường cong của mông cô, rồi dừng lại ở khe mông sâu hút. Những ngón tay của ông ta như những con rắn độc, từ từ khám phá.
“Mềm mại, đàn hồi. Đúng là một tuyệt tác.” ông ta tiếp tục bài bình phẩm của mình.
Rồi bất ngờ, một tiếng “Bốp!” khô khốc vang lên.
Ông ta đã dùng lòng bàn tay, tát mạnh vào một bên mông của cô. Cú tát không quá đau, nhưng nó giáng một đòn sỉ nhục nặng nề vào lòng tự trọng của Hương. Cô khẽ “Á” lên một tiếng, người giật nảy, theo phản xạ định hạ người xuống.
“Nằm im!” Giọng ông ta đột ngột trở nên cứng rắn. Bàn tay ông ta đè chặt lên lưng cô, giữ cô không thể động đậy.
Ông ta cúi xuống, ngắm nhìn thành quả của mình. Trên làn da trắng nõn, một vệt tay năm ngón ửng đỏ lên. Cảnh tượng đó dường như làm ông ta cực kỳ phấn khích.
“Nhìn xem, đỏ ửng lên rồi này,” ông ta cười khà khà. “Mới đáng yêu làm sao. Đúng là cặp mông của một thư ký hạng sang, phải đánh vào nghe tiếng mới vui tai, mới thấy đã.”
Câu nói đó, hai từ “thư ký hạng sang”, đã chính thức đóng dấu lên thân phận mới của cô.
Ông ta lại “Bốp!” một cái nữa vào bên mông còn lại. Lần này, Hương cắn chặt môi, không phát ra tiếng động nào nữa. Nước mắt của sự tủi nhục cứ thế lặng lẽ chảy, thấm ướt cả gối.
Sau khi đã “vỗ về” chán chê, ông ta bắt đầu màn khám phá cuối cùng. Ông ta dùng hai tay, banh rộng hai bên mông cô ra.
Toàn bộ phần bí mật nhất của cô hoàn toàn phơi bày trước mắt ông ta. Cửa mình hồng hào, vẫn còn ươn ướt sau cơn cực khoái lúc nãy, và cả “cửa hậu” nhỏ xinh, trong trắng, đang co rúm lại vì sợ hãi và nhục nhã. Ông ta nhìn chằm chằm vào đó, một ánh mắt soi mói, trần trụi của một kẻ đồ tể đang xem xét con mồi.
(Hương):*
*Hết rồi. Không còn gì để che giấu nữa. Ông ta đang nhìn… nhìn vào nơi sâu thẳm nhất, nơi mà ngay cả bản thân mình cũng chưa bao giờ dám nhìn kỹ. Mình không còn là người nữa rồi. Chỉ là một con vật đang chờ bị giao phối, chờ bị chiếm đoạt theo cách nhục nhã nhất.*
Sự bình phẩm đã xong. Màn chiêm ngưỡng đã kết thúc. Giờ là lúc, kẻ đi săn thưởng thức bữa tiệc của mình. Ông ta quỳ xuống phía sau cô, cầm lấy thứ vũ khí nóng hổi của mình, sẵn sàng cho một cú hích từ phía sau.
==============================
Sau khi đã chiêm ngưỡng và “bình phẩm” chán chê cặp mông trắng ngần đang phơi bày trước mặt, ông Phú không còn kiên nhẫn được nữa. Dục vọng của ông ta đã lên đến đỉnh điểm. Ông ta quỳ xuống ngay phía sau Thu Hương, hai tay chống lên nệm ở hai bên hông cô, tạo thành một gọng kìm vững chắc.
Hương cảm nhận được hơi nóng từ cơ thể ông ta phả vào lưng mình. Cô căng cứng người, nhắm chặt mắt, cắn môi, chờ đợi một cú thúc tàn bạo.
Ông ta cầm lấy dương vật đã cương cứng như một thanh sắt của mình. Nhưng, một hành động bệnh hoạn và đầy tính trêu chọc đã diễn ra.
Thay vì nhắm vào âm đạo của cô, ông ta cố tình dí cái đầu dương vật nóng hổi, trơn ướt của mình vào “cửa hậu” nhỏ xinh đang co rúm lại vì sợ hãi của cô. Ông ta khẽ day day nó ở đó.
Một luồng điện của sự kinh hoàng và ghê tởm tột độ chạy dọc sống lưng Hương.
(Hương):*
*Không! Cửa sau? Ông ta định… Trời ơi, không! Đồ súc vật! Đồ cầm thú! Đó không phải là nơi dành cho thứ đó!*
Cô giật bắn người, theo phản xạ cố gắng bò về phía trước để thoát khỏi cái chạm bẩn thỉu đó. Nhưng hai tay ông ta đã ghì chặt lấy hông cô, giữ cô bất động.
“Ngoan nào,” ông ta cười khà khà bên tai cô. “Chỉ trêu một chút thôi mà. Hay là em muốn thử thật?”
Hương lắc đầu nguầy nguậy, nước mắt lại ứa ra. Thấy cô sợ hãi đến mức đó, ông ta có vẻ đã thỏa mãn với trò tra tấn tâm lý của mình. Ông ta di chuyển đầu dương vật xuống phía dưới.
Đầu dương vật to và tù của ông ta tìm đến đúng lối vào âm đạo vẫn còn ẩm ướt của cô. Không một chút do dự, không một lời báo trước, ông ta dồn toàn bộ sức mạnh của phần hông, thúc mạnh một cái.
“Á…!”
Hương kêu lên một tiếng đau đớn.
Ở tư thế này, dương vật của ông ta tiến vào sâu hơn, mạnh hơn, không gặp một chút trở ngại nào. Nó như một mũi khoan nóng bỏng, khoan thẳng vào nơi sâu thẳm nhất, nơi mà ngay cả chồng cô cũng chưa bao giờ chạm tới.
Một cảm giác hoàn toàn khác lạ. Nó không phải là sự căng tức lan tỏa, mà là một cú sốc trực diện, một sự va chạm tàn bạo vào tận cùng tử cung. Một cơn đau nhói nhưng lại kèm theo một sự kích thích kỳ lạ, một cảm giác tê dại lan ra khắp vùng bụng dưới. Cô chưa bao giờ trải qua cảm giác này.
(Hương):*
*Cảm giác này… khác quá… Nó sâu hơn, tàn bạo hơn… Nó chạm vào một nơi nào đó… một nơi mình chưa bao giờ biết tới. Đau… nhưng… tại sao nó lại…*
Cô không thể gọi tên được cảm giác đó. Lý trí cô gào thét trong câm lặng, ghê tởm hành vi của ông ta, ghê tởm chính tư thế của mình. Nhưng cơ thể cô, một lần nữa, lại đang phản bội cô một cách trắng trợn.
Ông ta bắt đầu dập. Mạnh mẽ, dứt khoát và đầy thú tính.
Cảnh tượng trên giường lúc này hoàn toàn là một cảnh giao phối của loài vật. Gã đàn ông to lớn phía sau, miệt mài thúc đẩy. Người đàn bà xinh đẹp phía trước, quỳ trong một tư thế phục tùng, thân hình nảy lên bần bật theo từng cú thúc. Không có sự âu yếm, không có nụ hôn, không có một cái nhìn vào mắt nhau. Chỉ có sự va chạm trần trụi của da thịt.
Gương mặt Hương úp chặt vào gối, tiếng khóc của cô bị bóp nghẹt lại, chỉ còn là những tiếng nấc nghẹn ngào. Hai bàn tay cô bấu chặt lấy thành giường bằng gỗ, các đốt ngón tay trắng bệch. Tấm lưng ong của cô ưỡn lên, cong xuống theo từng nhịp thúc một cách vô thức. Đôi mông trắng nõn của cô, với hai vệt tay đỏ ửng, đang phải nhận lấy sự va đập “bành bạch” từ cái bụng phệ của ông ta.
Lý trí cô đã hoàn toàn bất lực. Cơ thể cô đã tìm thấy một nguồn khoái cảm mới, một nguồn khoái cảm đến từ sự sỉ nhục và sự xâm chiếm tàn bạo nhất. Cuộc nội chiến trong cô đã kết thúc. Bản năng đã chiến thắng một cách tuyệt đối. Và nó đang gào thét đòi hỏi nhiều hơn nữa.
==============================
Sự kích thích từ một góc độ hoàn toàn mới, một góc độ của sự phục tùng tuyệt đối, đã đẩy cơ thể Thu Hương vào một trạng thái mà lý trí không còn có thể kiểm soát. Cơn đau và sự nhục nhã vẫn còn đó, nhưng chúng đã bị một làn sóng khoái cảm bệnh hoạn, mãnh liệt hơn bao trùm. Cô ghét nó, nhưng cô không thể chối bỏ nó. Cơ thể cô đang khao khát nó.
Ông Phú, với kinh nghiệm của một con thú săn mồi, cảm nhận được con mồi của mình đang dần tan chảy. Ông ta càng thêm hăng máu, nhịp điệu thúc từ phía sau càng thêm mạnh bạo, dồn dập.
“Ư… a…”
Những tiếng rên không còn bị kìm nén trong cổ họng nữa, chúng bắt đầu thoát ra, lí nhí, rồi to dần.
(Hương): Sâu quá… mạnh quá… cảm giác này… mình không thể chịu nổi nữa… sắp… sắp ra… Không, không được!*
Nhưng cơ thể cô không tuân lệnh. Nó đang ở trên bờ vực của một vụ nổ. Hông cô bắt đầu lắc lư, không phải do bị động nữa, mà là một sự hưởng ứng vô thức, một điệu nhảy của bản năng để đón nhận những cú hích ngày càng sâu hơn.
Ngay lúc cô tưởng mình sắp mất hết ý thức trong cơn lốc khoái lạc, ông Phú đột ngột thay đổi. Ông ta không dừng lại. Ông ta muốn một thứ tàn nhẫn hơn.
Một tay ông ta vẫn giữ chặt hông cô, tay kia luồn ra phía trước. Những ngón tay thô ráp của ông ta không vuốt ve, mà nắm lấy một lọn tóc dài, đen mượt của cô. Ông ta không giật mạnh để gây đau đớn. Ông ta “nhẹ nhàng” nắm lấy, rồi từ từ kéo nhẹ đầu cô nghiêng sang một bên, hướng về phía chiếc bàn trang điểm có tấm gương lớn ở góc phòng.
“Nhìn đi…” ông ta thì thầm bên tai cô, giọng khàn đặc vì dục vọng. “Nhìn xem em đang dâm đãng thế nào đi, cô thư ký của anh.”
Đôi mắt đẫm lệ, mờ đi vì đê mê của Hương buộc phải mở ra. Và cô đã thấy.
Trong gương, một cảnh tượng trần trụi và nhục nhã đến tột cùng hiện ra.
Cô thấy chính mình. Một người đàn bà đang quỳ trên bốn chi như một con vật, mái tóc rối bù, khuôn mặt biến dạng vì khoái cảm và đau đớn. Tấm lưng ong trắng nõn của cô cong lên, lấm tấm mồ hôi. Và cặp mông tròn trịa, với hai vệt tay đỏ ửng, đang bị một gã đàn ông to lớn thúc vào từ phía sau. Cô thấy rõ cái dương vật khổng lồ của ông ta đang biến mất rồi lại hiện ra trong cơ thể mình, một nhịp điệu của sự chiếm đoạt.
Đó là một sự thật quá sức chịu đựng. Đó là sự xác nhận bằng hình ảnh cho sự sa ngã của cô.
(Hương):*
*Đó… đó là mình sao? Cái con đàn bà đang bị thúc như một con vật kia… là mình sao? Thật dơ bẩn… thật nhục nhã… Thật…*
Nhưng sự thật đó, cảnh tượng trần trụi đó, thay vì dập tắt, lại chính là que diêm cuối cùng ném vào thùng thuốc súng. Sự sỉ nhục bằng hình ảnh, kết hợp với sự kích thích tột độ của thể xác, đã đẩy cô vượt qua mọi giới hạn.
Cô không còn kìm nén được nữa.
“Á… Á… Á…A…A…A…!”
Một tiếng hét, một tiếng gào xé toang sự im lặng của căn phòng, bật ra từ sâu trong lồng ngực cô. Nó không phải tiếng gọi tên ai cả. Nó là một tiếng hét nguyên thủy, bản năng, một tiếng gào của sự giải thoát khi cơ thể bị đẩy đến tận cùng giới hạn của cảm giác. Toàn thân cô co giật dữ dội, lưng ưỡn lên cao nhất có thể. Âm đạo cô siết lại điên cuồng, vắt kiệt lấy dương vật của ông Phú.
Tiếng gào và sự co thắt của cô chính là liều thuốc kích thích cuối cùng. Ông Phú cũng không thể chịu đựng nổi nữa.
“Mẹ kiếp!” ông ta gầm lên như một con thú bị thương.
Ông ta dập lia lịa mấy cú cuối cùng, điên cuồng và hỗn loạn, rồi phun toàn bộ dòng tinh dịch nóng bỏng, dồi dào của mình vào sâu bên trong cô.
Cơn bão qua đi.
Ông ta đổ ập cả thân mình nặng trịch, đẫm mồ hôi lên lưng cô. Hương cũng mềm nhũn ra, úp mặt vào gối, cơ thể vẫn còn khẽ run lên sau cơn cực khoái dữ dội.
Cô đã nếm trải một cảm giác mới, một cảm giác đến từ sự chinh phục hoàn toàn của thể xác và sự sụp đổ hoàn toàn của nhân phẩm.
Căn phòng lại chìm vào im lặng, chỉ còn tiếng thở hổn hển của gã đàn ông và sự trống rỗng đến vô cùng của người đàn bà, người vừa cất lên tiếng gào đầu tiên trong cuộc đời đê mê của mình.
=======================
Sau cơn cực khoái đầu tiên đến từ sự phản bội của da thịt, Thu Hương hoàn toàn sụp đổ. Tâm trí cô trống rỗng. Và trong khoảnh khắc của sự giải thoát bản năng đó, tiềm thức của cô đã gọi tên người đàn ông duy nhất mà cô yêu thương. Một tiếng rên vừa sung sướng, vừa ai oán bật ra khỏi cổ họng:
“Ôi… anh Trung… anh Trung… em… em ra…”
Ngay sau khi cái tên “Trung” được thốt ra, cơn mê dại của thể xác như bị một gáo nước lạnh dội vào. Cô choàng tỉnh. Tâm trí cô, sau một khoảnh khắc bay bổng trong khoái cảm tội lỗi, đã rơi thẳng xuống địa ngục của sự thật.
(Hương): Mình… mình vừa nói gì? Mình vừa gọi tên ai? Anh Trung? Không… không thể nào! Trời ơi, mình đã làm gì thế này? Mình đã gọi tên chồng, ngay trong lúc đang rên rỉ dưới thân một thằng khốn nạn!*
Một sự kinh hoàng, tự ghê tởm bản thân xâm chiếm lấy cô. Đôi mắt đang mơ màng của cô mở to, chất chứa một nỗi sợ hãi còn lớn hơn cả lúc bị cưỡng hiếp.
Ông Phú, người vẫn đang miệt mài chuyển động, cũng khựng lại. Ông ta đã nghe thấy. Rất rõ. Nụ cười khẩy đầy mỉa mai và độc ác từ từ nở trên khuôn mặt đỏ gay của ông ta. Ông ta không hề tức giận. Ông ta thấy thích thú.
Ông ta cúi sát mặt xuống, thì thầm bên tai cô, giọng đầy vẻ châm chọc: “Gì thế? Anh Trung à? Sướng quá nên gọi nhầm tên chồng hả, bé cưng?”
Câu nói đó như một cái tát vào mặt Hương. Cô lắp bắp: “Em… em không cố ý… em xin lỗi…”
Ông Phú cười phá lên. “Xin lỗi à? Không cần. Anh lại thấy nó… thú vị lắm. Để anh xem, thằng chồng em làm em sướng được đến mức nào… Hay là… để anh cho em một cảm giác mới, một cảm giác mà thằng chồng em có nằm mơ cũng chưa bao giờ cho em được nếm thử nhé?”
Nói rồi, ông ta rút phắt dương vật ra khỏi người cô. Sự trống rỗng đột ngột khiến cô hẫng một cái. Nhưng ông ta không cho cô định thần. Ông ta nhẹ nhàng lật người cô nằm sấp xuống giường.
“Nào, em nằm sấp xuống đi,” ông ta nói, giọng dịu dàng một cách đáng sợ. Bàn tay ông ta vuốt ve tấm lưng trần của cô. “Lưng của em đẹp quá. Và cặp mông này nữa… thật hoàn hảo. Anh có một ý này… một tư thế mới… để anh có thể ngắm trọn vẹn vẻ đẹp này của em từ phía sau.”
Hương rùng mình. Cô linh cảm được ông ta muốn gì. Cô lắc đầu, giọng yếu ớt: “Em… em không biết…”
“Vậy thì để anh chỉ cho,” ông ta dụ dỗ. “Nào, em từ từ quỳ lên được không? Chống hai tay xuống nệm. Đúng rồi… chỉ một chút thôi… để anh ngắm em.”
Bị đánh gục bởi những lời đường mật, bởi sự mệt mỏi và men rượu, Hương từ từ, rất từ từ, làm theo. Hai tay cô run run chống xuống nệm. Cô gồng cơ bụng, từ từ nhấc phần thân trên và hông của mình lên. Cô đã tự mình quỳ vào tư thế đó. Tư thế của sự phục tùng.
(Hương): Không! Tư thế này… ghê quá… Nó không phải là của con người. Nó là của loài vật. Ngay cả với Trung, mình cũng chưa bao giờ dám làm tư thế này. Ông ta đang muốn biến mình thành một con chó cái!*
Sân khấu của sự sỉ nhục đã được dựng lên.
Ông ta không vội vàng. Ông ta quỳ phía sau, như một nhà điêu khắc đang chiêm ngưỡng “tác phẩm” của mình. Bàn tay thô ráp của ông ta đặt lên cặp mông tròn lẳn, trắng nõn của Hương, khẽ xoa nắn.
“Chà chà… Phải công nhận, cái mông này của em đúng là một tuyệt tác. Tròn, trắng, cong vút.”
Rồi bất ngờ, một tiếng “Bốp!” khô khốc vang lên. Ông ta đã tát mạnh vào một bên mông của cô. Làn da trắng ngay lập tức ửng đỏ. Hương giật nảy mình vì đau và bất ngờ.
“Nằm im!” Giọng ông ta trở nên cứng rắn. “Đúng là cặp mông của một cô thư ký hạng sang , đánh vào nghe tiếng mới vui tai.”
Sau khi đã “bình phẩm” chán chê, ông ta quỳ xuống phía sau, sẵn sàng cho màn xâm nhập. Ông ta cố tình dí đầu dương vật vào “cửa hậu” của cô để trêu chọc, khiến cô giật bắn người vì kinh hãi. Thấy cô sợ hãi, ông ta cười khà khà, rồi mới di chuyển xuống, nhắm thẳng vào âm đạo cô và thúc mạnh một cái.
“Á…!”
Ở tư thế này, dương vật của ông ta tiến vào sâu hơn, mạnh hơn, chạm đến một nơi mà cô chưa bao giờ biết tới. Một cơn đau nhói nhưng lại kèm theo một sự kích thích kỳ lạ. Cơ thể cô lại bắt đầu phản bội.
Ông ta bắt đầu dập, mạnh mẽ và đầy thú tính. Cảnh tượng trên giường lúc này hoàn toàn là một cảnh giao phối của loài vật. Gương mặt Hương úp chặt vào gối, nước mắt tủi nhục thấm ướt cả một mảng vải.
Ngay lúc cô tưởng mình sắp mất hết ý thức trong cơn lốc khoái lạc bệnh hoạn, bàn tay ông ta nhẹ nhàng nắm lấy một lọn tóc của cô, từ từ kéo nhẹ đầu cô nghiêng sang một bên, hướng về phía chiếc bàn trang điểm có tấm gương lớn.
“Nhìn đi…” ông ta thì thầm. “Nhìn xem em đang dâm đãng thế nào đi, cô thư ký của anh.”
Và cô đã thấy. Trong gương, cô thấy chính mình đang quỳ như một con vật, bị một gã đàn ông thúc vào từ phía sau. Cảnh tượng trần trụi và nhục nhã đó là que diêm cuối cùng ném vào thùng thuốc súng.
“Á… Á… Á…A…A…A…!”
Một tiếng gào xé toang sự im lặng, bật ra khỏi cổ họng cô. Một tiếng hét nguyên thủy của sự giải thoát khi cơ thể bị đẩy đến tận cùng giới hạn. Âm đạo cô co bóp điên cuồng, siết chặt lấy dương vật của ông Phú.
Tiếng gào đó cũng là liều thuốc kích thích cuối cùng dành cho ông ta.
“Mẹ kiếp!” ông ta gầm lên.
Ông ta dập lia lịa mấy cú cuối cùng, rồi phun toàn bộ dòng tinh dịch nóng bỏng của mình vào sâu bên trong cô. Sau đó, ông ta đổ ập cả thân mình nặng trịch lên lưng cô.
Căn phòng lại chìm vào im lặng, chỉ còn tiếng thở hổn hển của gã đàn ông và sự trống rỗng đến vô cùng của người đàn bà, người vừa cất lên tiếng gào thứ hai trong cuộc đời đê mê của mình.
