Tổng số

0


Giỏ hàng rỗng


Thu Hương – Cô thư ký xinh đẹp

Chương 49



CHƯƠNG 25​

Đêm đã về khuya.

Trong căn phòng ngủ ở tầng hai, Khoa, con trai của Dương và Thuỷ, vẫn đang ngồi trước máy tính. Cậu mải mê với một trận game dang dở, ánh sáng từ màn hình hắt lên khuôn mặt non nớt nhưng đã có những đường nét của một chàng trai sắp trưởng thành. Ở tuổi mười sáu, thế giới của Khoa chỉ xoay quanh trường lớp, bạn bè và những trận chiến ảo trên mạng. Cậu thần tượng người cha thành đạt, quyền lực và yêu thương người mẹ xinh đẹp, thanh lịch của mình. Gia đình cậu, trong mắt cậu, là một pháo đài hoàn hảo. Hôm nay cậu xin phép mẹ qua nhà bạn ngủ qua đêm, nhưng bị “bùm kèo”, cậu đành ở nhà nhưng chưa báo lại với mẹ Thuỷ.

Thua một ván game, Khoa ngả người ra ghế, cảm thấy cổ họng khô khốc. Cậu liếc nhìn đồng hồ, đã gần 10 giờ tối. “Khát quá,” cậu lẩm bẩm, quyết định xuống tầng một lấy một chai nước mát trong tủ lạnh.

Cậu nhẹ nhàng mở cửa phòng, bước chân trần trên hành lang trải thảm dày. Cả ngôi nhà chìm trong sự im lặng sang trọng vốn có. Nhưng khi đến gần cầu thang, cậu khựng lại.

Có tiếng động lạ.

Nó không phải tiếng TV. Nó là một thứ âm thanh hỗn tạp, bị bóp nghẹt. Có tiếng rên rỉ, không phải vì đau đớn, mà là một sự nức nở. Có tiếng da thịt va vào nhau “bạch bạch”. Và có cả tiếng thở dốc nặng nhọc của đàn ông.

Khoa nhíu mày, sự tò mò của tuổi mới lớn trỗi dậy. Cậu nghĩ có lẽ cha mẹ đang xem một bộ phim hành động nào đó. Cậu rón rén bước đến lan can bằng gỗ lim ở đầu cầu thang, nơi có thể nhìn bao quát toàn bộ phòng khách bên dưới.

Và rồi, thế giới của cậu sụp đổ.

Dưới ánh đèn vàng vọt hắt ra từ mấy ngọn đèn góc, trên tấm thảm lông trắng muốt, là một cảnh tượng mà não bộ của cậu từ chối hiểu. Mẹ cậu, bà Thuỷ, đang ở đó. Nhưng không phải người mẹ thanh lịch trong những bộ váy hàng hiệu. Bà hoàn toàn trần truồng, cơ thể quấn lấy hai người đàn ông lạ mặt, cũng trần truồng.

* (Khoa): Mẹ…? Mẹ ơi…? Chuyện gì… chuyện gì đang xảy ra vậy? Hai người kia là ai? Họ… họ đang làm gì mẹ vậy? Họ đang làm đau mẹ sao?*

Phản xạ đầu tiên của cậu là hoảng sợ, là muốn hét lên gọi người đến cứu mẹ. Nhưng rồi, cậu nhìn kỹ hơn. Mẹ cậu không có vẻ gì là bị ép buộc. Đầu bà ngửa ra sau, mái tóc xoã tung trên tấm thảm, và khuôn mặt bà… khuôn mặt bà không phải là sự đau đớn. Nó là một sự đê mê, một sự hưởng thụ tột cùng. Miệng bà hé mở, và từ đó phát ra những tiếng rên rỉ mà cậu vừa nghe thấy.

Khoa nhìn thấy tất cả. Cậu thấy mẹ mình đang quỳ, hai tay chống xuống sàn, chổng cặp mông lên cao một cách khêu gợi. Một gã thanh niên to con đang quỳ phía sau, hai tay ghì chặt lấy hông bà, và dương vật to lớn, gân guốc của gã đang thúc liên tục vào nơi mà Khoa chỉ thấy mơ hồ, hình như là âm đạo. Tiếng “phập phập” khô khốc và tiếng rên bị bóp nghẹt của mẹ cậu vang lên. Cặp mông trắng của bà, bị siết chặt bởi hai bàn tay của gã trai, đỏ ửng lên, rung lên bần bật theo từng nhịp thúc tàn bạo.

Gã trai nhỏ con hơn còn lại cũng không đứng yên. Gã quỳ phía trước, đối mặt với khuôn mặt đầm đìa nước miếng và mồ hôi của bà. Gã đang thúc dương vật của gã vao miệng của bà, tay kia luồn xuống dưới, bóp mạnh 1 bên vú, vần vò nó như một miếng bột. Cậu thấy rõ bầu ngực của mẹ, thứ mà cậu chỉ quen thuộc qua những lớp áo kín đáo, giờ đây no tròn, trần trụi, và bị hành hạ không thương tiếc. Đầu vú sưng đỏ, cương cứng. Gã trai kia cúi xuống, dùng miệng mút mạnh vào nó.

Bức tường đầu tiên trong tâm trí Khoa sụp đổ. Mẹ cậu không phải nạn nhân.

Ánh mắt kinh hoàng của cậu lia khắp căn phòng, tuyệt vọng tìm kiếm một lời giải thích, tìm kiếm cha cậu. Và cậu đã thấy gã.

Cha cậu, ông Dương, đang ngồi trên chiếc ghế gỗ ở góc phòng. Gã không lao vào cứu vợ. Gã không gào thét. Gã đang ngồi đó, người hơi nhoài về phía trước. Và tay phải của gã… tay phải của gã đang ở bên trong chiếc quần ngủ, di chuyển một cách gấp gáp, bệnh hoạn. Khuôn mặt gã, dưới ánh đèn, méo mó vì một sự hưng phấn ghê tởm. Gã đang xem. Gã đang tự sướng trong khi xem vợ mình bị hai gã đàn ông khác giày vò.

Bức tường cuối cùng, bức tường mang tên “người cha vĩ đại”, đã nổ tung thành từng mảnh bụi. Pháo đài hoàn hảo của Khoa đã trở thành một đống tro tàn trong vòng vài giây.

Một cảm giác buồn nôn trào lên cổ họng. Cậu muốn quay đi, muốn chạy trốn khỏi cảnh tượng kinh tởm này. Nhưng cậu không thể. Một sự tò mò bệnh hoạn, một sức hút ma quỷ nào đó đã giữ chân cậu lại.

Và rồi, điều kinh hoàng nhất đã xảy ra.

Giữa sự ghê tởm và kinh hoàng tột độ, cơ thể cậu lại phản bội cậu. Cậu cảm thấy một sự rạo rực quen thuộc của tuổi dậy thì, một sự hưng phấn không mong muốn ở hạ bộ. Cậu ghê tởm chính bản thân mình. Nỗi ghê tởm còn lớn hơn cả khi nhìn thấy cha và mẹ.

* (Khoa): Không… không… Tại sao? Tại sao mình lại…? Mình cũng là một con quỷ giống như họ sao?*

Sự ngây thơ của cậu bé mười sáu tuổi đã chết trong khoảnh khắc đó. Nó chết một cách đau đớn và tức tưởi.

Thay vào đó, một thứ khác, lạnh lẽo hơn, tàn nhẫn hơn, được sinh ra. Cậu không còn khóc. Cậu không còn sợ hãi. Một sự căm giận lạnh buốt dâng lên. Cậu phải ghi lại tội ác này. Phải có bằng chứng về sự mục rỗng, thối nát của cái gia đình này.

Bàn tay run rẩy của Khoa rút chiếc điện thoại từ trong túi quần ngủ ra. Cậu cắn môi dưới đến bật máu để giữ cho mình không run nữa. Cậu mở ứng dụng camera. Ngón tay cậu lướt sang chế độ quay video.

Cậu bấm nút ghi hình.

Bên dưới, màn kịch chuyển sang một phân cảnh mới. Gã trai to con đang đút dương vật vào hậu môn mẹ cậu. Gã bế lật bà nằm ngửa ra, phô bày hoàn toàn vùng kín của bà, nơi mà Khoa chỉ dám nhìn lén qua những bộ phim cấm trên mạng. Gã trai còn lại nhanh chóng cắm dương vật vào cái cái lỗ đang hé mở mời gọi của mẹ cậu và cũng bắt đầu “công việc” của mình.

Cả ba cùng gào lên trong cơn cực khoái tập thể. Tinh dịch bắn tung tóe vào mọi nơi riêng tư của mẹ cậu. Mọi thứ chìm vào im lặng, chỉ còn tiếng thở dốc.

Cậu trở thành một đạo diễn bất đắc dĩ, một nhà lưu trữ tội ác. Ống kính điện thoại của cậu lia qua ba cơ thể đang quấn lấy nhau, zoom cận cảnh vào khuôn mặt đê mê của mẹ cậu, rồi lia sang góc phòng, zoom vào khuôn mặt méo mó, bệnh hoạn của cha cậu. Cậu không còn là một đứa con đang chứng kiến bi kịch gia đình. Cậu là một chứng nhân lịch sử, đang ghi lại thời khắc sụp đổ của một vương triều giả tạo.

Cậu quay lại trọn vẹn những gì ghê tởm nhất. Sau đó, cậu lặng lẽ lùi lại, bước chân nhẹ đến mức không một tiếng động. Cậu trở về phòng, khoá trái cửa.

Cậu không xoá đoạn video.

Cậu ngồi trong bóng tối, đeo tai nghe vào, và xem lại nó. Một lần. Hai lần. Ba lần.

Cậu bé Khoa đã chết. Một người đàn ông mới, được sinh ra từ tro tàn của sự sụp đổ, đang ngồi đó, trong bóng tối, với một quả bom hẹn giờ trong tay. Và cậu không biết, cũng không quan tâm, khi nào quả bom đó sẽ phát nổ.

===============

Và ở 1 mảnh thế giới khác.

Cánh cửa phòng làm việc của ông Dương đóng lại sau lưng Thu Hương cũng là lúc thế giới trong cô sụp đổ. Nhưng cơn địa chấn thực sự chỉ ập đến khi cô đối mặt với Trung. Không có lời xỉ vả, không có cái tát nảy lửa. Anh chỉ ngồi đó, trong im lặng, trên chiếc sofa quen thuộc của họ. Sự im lặng của anh còn đáng sợ hơn mọi lời buộc tội.

“Tại sao?” Anh hỏi, giọng khàn đi, không phải vì giận, mà vì một sự kiệt sức đến tận cùng.

Hương không khóc lóc van xin. Nước mắt cô đã cạn. Cô ngồi xuống sàn, tựa vào chiếc ghế đối diện anh, như một tội nhân trước phiên tòa cuối cùng.

“Vì em mệt,” cô nói, giọng thì thầm. “Em mệt mỏi với việc đếm từng đồng tiền, với việc nhìn con không có được những thứ tốt nhất. Em mệt mỏi với chính sự bất lực của mình, và của cả anh.”

Câu nói đó như một nhát dao. Trung rùng mình. Lần đầu tiên, anh không chỉ thấy một kẻ phản bội, anh thấy một người đàn bà đã quá mỏi mệt.

“Vậy còn họ?” anh hỏi tiếp. “Họ cho em cảm giác gì?”

Hương nhắm mắt lại. Cô kể. Cô kể về sự thô bạo của Phú, sự chiếm hữu bệnh hoạn của Thái, sự non nớt của đám sinh viên, và cả sự trống rỗng sau mỗi cuộc truy hoan. Cô không tìm cách bào chữa. Cô chỉ đang giải phẫu chính linh hồn mình, phơi bày khối u cho anh thấy. Cô thừa nhận cả sự ghê tởm lẫn những khoái lạc bệnh hoạn mà cơ thể cô đã phản bội lại lý trí.

Đó là một đêm của sự thật trần trụi. Họ không ngủ. Họ nói, họ im lặng, và lần đầu tiên sau nhiều năm, họ thực sự lắng nghe nhau.

Sáng hôm sau, Trung không nói về ly dị. Anh nhìn cô, ánh mắt không còn sự tra khảo, chỉ còn một nỗi buồn sâu thẳm.

“Chúng ta đi khỏi đây đi,” anh nói.

“Đi đâu?”

“Đến một nơi không ai biết chúng ta là ai. Đến một nơi mà chiếc xe SH không phải là thước đo của hạnh phúc, và một vị trí giám đốc không có nghĩa là thành công. Đến một nơi mà chúng ta có thể bắt đầu lại, không phải với tư cách một kỹ sư và một cô thư ký, mà là một người đàn ông và một người đàn bà đang cố gắng học lại cách yêu nhau.”

Họ không bán nhà để chạy trốn. Họ bán nhà để giải thoát. Họ dọn về một căn hộ tập thể cũ ở ngoại ô, nhỏ, nhưng có ban công đầy nắng. Chiếc xe SH của Thu Hương cũng được bán đi để góp thêm tiền cho anh Trung làm ăn, với lại cô bây giờ ở nhà thì cũng chẳng cần có xe máy làm gì, đi đâu đã có anh Trung đưa đi.. Hương không thấy tiếc, cô thấy nhẹ nhõm.

Căn hộ tuy nhỏ xinh xắn, nhưng dù sao cũng không thể bằng ngôi nhà cũ trên phố, nơi Thu Hương đã có bao kỷ niệm hạnh phúc êm đềm, nhưng cô không dám thốt ra một câu than vãn vì cô hiểu tất cả việc này là do cô mà nên. Được cái là lên ở tít tận trên khu này thì chẳng ai biết vợ chồng cô cả.

Trước kia Thu Hương nhanh mồm nhanh miệng, lấn át chồng bao nhiêu thì bây giờ cô lặng lẽ, nhẫn nhịn bấy nhiêu, tuy vậy sau mấy tháng liền ở nhà cô cũng cảm thấy bứt rứt quá nên cô bàn với chồng là mở một sạp bán tạp hóa nhỏ trước nhà, vừa cho cô có việc cho đỡ buồn, vừa thêm được đồng nào hay đồng ấy, anh Trung cũng đồng ý ngay.

— Hết phần 2 —

« Chương trước Trước Chương kế Kế »
Đang tải...