Thu Hương – Cô thư ký xinh đẹp
Chương 22
Căn biệt thự ở khu S, vốn là biểu tượng cho quyền lực và sự thành đạt của ông Dương, đêm nay đã biến thành một thánh đường dị giáo. Mọi tấm rèm nhung dày cộp đều được kéo kín, ngăn cách hoàn toàn thế giới bên trong với ánh đèn đường và sự sống ngoài kia. Không một ngọn đèn trần nào được bật. Toàn bộ không gian được thắp sáng bởi những ngọn đèn hắt màu vàng vọt, được đặt ở những góc khuất, tạo ra những vùng sáng tối ma mị, biến những đồ vật quen thuộc thành những hình thù kỳ dị.
Không khí đặc quánh mùi tinh dầu đàn hương. Một mùi hương trầm mặc, ma mị, thường dùng trong các nghi lễ, giờ đây lại trở thành hương nền cho một vở kịch của sự sỉ nhục và trả thù.
Trong góc phòng, trên một chiếc ghế gỗ cẩm lai cứng nhắc, không có nệm, ông Dương ngồi đó. Hay đúng hơn, là cái vỏ của ông Dương. Râu không cạo, tóc tai rối bời, bộ đồ ngủ bằng lụa đắt tiền nay nhàu nát như một miếng giẻ. Gã ngồi bất động, đôi mắt vô hồn nhìn vào một điểm vô định trên tấm thảm lông trắng muốt giữa phòng. Gã không phải là chủ nhân của ngôi nhà nữa, gã là một tử tù đang chờ đợi màn hành quyết công khai linh hồn mình.
Ngược lại hoàn toàn, Thuỷ toát ra một vẻ bình thản đến tàn nhẫn.
Bà Thuỷ không mặc những bộ vest quyền lực, cũng không phải những chiếc váy ngủ khêu gợi. Bà Thuỷ khoác trên mình một chiếc áo choàng ngủ bằng lụa satin màu hồng phấn, một màu sắc tưởng chừng như ngây thơ, mềm mại. Nhưng sự mềm mại đó chỉ càng làm nổi bật sự chết chóc trong con người bà lúc này. Bà Thuỷ không trang điểm cầu kỳ, chỉ có đôi môi được tô một lớp son đỏ thẫm, như một vết máu, và đôi mắt được viền một đường eyeliner đen sắc lẹm, biến ánh nhìn của bà thành hai mũi dao. Bà Thuỷ ngồi trên chiếc sofa da màu kem khổng lồ, một chân gác lên, tay cầm một ly rượu vang đỏ sóng sánh.
***KING… KOONG…***
Tiếng chuông cửa vang lên, khô khốc và tàn nhẫn, xé toạc sự im lặng chết chóc.
Thuỷ không giật mình. Bà Thuỷ mỉm cười, một nụ cười hài lòng của một đạo diễn khi các diễn viên chính đã đến đúng giờ. Bà Thuỷ khoan thai đặt ly rượu xuống, đứng dậy. Tà áo lụa hồng phấn mềm mại lướt trên sàn, không một tiếng động. Bà Thuỷ di chuyển như một bóng ma, đến bên cánh cửa.
Bà Thuỷ mở cửa.
Ngoài cửa, Việt và Trung đứng co ro. Chúng đã cố gắng ăn mặc tươm tất nhất có thể. Việt mặc chiếc áo sơ mi trắng mà cậu vẫn tự hào là “lịch sự” nhất, Trung thì mặc áo polo có cổ. Nhưng mọi nỗ lực đều trở nên vô nghĩa trước sự sợ hãi đang bóp nghẹt lấy chúng. Mặt cả hai tái mét, môi khô khốc, ánh mắt hoảng loạn như hai con thú non sắp bị làm thịt.
Chúng sững sờ trước vẻ đẹp ma mị và nguy hiểm của Thuỷ. Người đàn bà này không giống như trong trí tưởng tượng của chúng. Bà Thuỷ đẹp, một vẻ đẹp của một người đàn bà bốn mươi tuổi viên mãn, nhưng đôi mắt bà lại lạnh lẽo, tăm tối như một vực thẳm.
“Vào đi,” giọng Thuỷ vang lên, không một chút cảm xúc.
Việt và Trung run rẩy bước vào. Khi cánh cửa đóng sập lại, chúng cảm thấy như vừa bước vào địa ngục.
Thuỷ không nói gì thêm, chỉ lẳng lặng dẫn chúng vào phòng khách. Khi nhìn thấy ông Dương đang ngồi như một pho tượng ở góc phòng, nỗi sợ hãi của chúng càng lên đến đỉnh điểm.
“Chào khán giả của các em đi,” Thuỷ ra lệnh, giọng vẫn đều đều.
Việt và Trung lắp bắp, “Em… em chào chú ạ..”
Ông Dương không phản ứng.
Thuỷ nhếch mép cười. Bà Thuỷ chỉ tay vào khoảng trống trên tấm thảm lông trắng, ngay trước mặt chiếc sofa bà vừa ngồi.
“Đứng vào đó”
Hai đứa răm rắp làm theo, đứng cạnh nhau như hai tên tội phạm.
Và rồi, mệnh lệnh tiếp theo, ngắn gọn và tàn nhẫn, được ban ra.
“Cởi đồ ra”
Việt và Trung sững người. Chúng nhìn nhau, rồi nhìn Thuỷ, ánh mắt đầy van lơn.
“Dạ… cô..”
Ánh mắt Thuỷ nheo lại. “Tôi không thích nhắc lại lần thứ hai”
Sự lạnh lẽo trong giọng nói của bà khiến hai đứa không dám chần chừ thêm một giây nào nữa. Bà Thuỷ thấy bàn tay run rẩy của chúng bắt đầu cởi từng chiếc cúc áo, kéo từng ống quần. Quần áo rơi xuống sàn, để lộ hai cơ thể trai trẻ, cường tráng nhưng đang run rẩy vì sợ hãi. Lớp da gà nổi lên khắp người. Trớ trêu thay, dù kinh hãi tột độ, dương vật của cả hai lại phản chủ, bắt đầu ngóc dậy một cách vô thức, một sự hưng phấn bệnh hoạn sinh ra từ chính nỗi sợ hãi và sự sỉ nhục.
Chúng đứng đó, hoàn toàn trần truồng và bị phơi bày.
Thuỷ bắt đầu đi một vòng quanh hai cơ thể trai trẻ, chậm rãi, như một nhà điêu khắc đang xem xét tác phẩm của mình. Ánh mắt bà không có sự thèm muốn, chỉ có sự tò mò lạnh lẽo của một nhà khoa học. Bà Thuỷ dừng lại trước mặt Việt, rồi Trung, nhìn vào “biểu hiện” của sự phản bội cơ thể chúng, một nụ cười khinh bỉ thoáng qua trên môi.
Sau khi đã “thẩm định” xong, bà không quay lại sofa. Bà Thuỷ đi về phía góc phòng, đến sau lưng ông Dương. Bà Thuỷ đặt hai tay lên đôi vai đang rũ xuống của gã, cúi xuống, ghé sát miệng vào tai gã. Hơi thở của bà phả vào gáy gã, lạnh như băng.
“Mở to mắt ra mà xem cho kĩ, chồng yêu,” giọng bà thì thầm, nhưng từng từ như một nhát dao găm vào linh hồn đã chết của Dương. “Hôm nay, vợ của anh sẽ cho anh thấy thế nào là một người đàn bà thực thụ. Sẽ cho anh thấy những thằng nhóc non nớt này có thể làm được những điều mà cả đời này anh cũng không bao giờ làm nổi”
Nói rồi, bà đứng thẳng dậy, quay người lại, đối mặt với hai “vật tế” đang run rẩy. Ánh mắt bà ánh lên một sự quyết đoán điên cuồng.
Bà Thuỷ bước về phía chiếc sofa.
Và rồi, với một ánh nhìn chiến thắng cuối cùng chĩa thẳng vào ông Dương, bà để mặc cho chiếc áo choàng lụa hồng phấn tuột khỏi vai, rơi xuống sàn như một đoá hoa đẹp nhưng đầy nọc độc.
Cơ thể của một người đàn bà bốn mươi tuổi hoàn toàn phơi bày. Nó không có sự săn chắc không tì vết của tuổi đôi mươi, nhưng lại có một sự viên mãn, một sự đằm thắm của thời gian mà không cô gái trẻ nào có được. Đôi vú no tròn, dù đã có dấu vết của sự chảy xệ sau khi cho con bú, vẫn kiêu hãnh và đầy sức sống. Vòng eo không còn thon gọn như thời con gái, nhưng nó mềm mại và đầy nữ tính. Vùng bụng dưới có những vết rạn mờ, những tấm huy chương của thiên chức làm mẹ, giờ đây lại trở thành một phần của một bức tranh đầy nhục dục. Và cặp mông căng tròn, nở nang, một sự hứa hẹn của những khoái lạc trần tục.
Bà Thuỷ nằm ngửa ra sofa, một chân co lên, một chân duỗi thẳng, một tư thế của sự mời gọi trơ trẽn và quyền lực tuyệt đối. Ánh mắt bà không nhìn vào vùng kín của mình, không có một chút e dè. Ánh mắt ấy khoá chặt lấy Việt, kẻ được chọn đầu tiên.
Giọng nói của Thuỷ vang lên, lạnh lùng, dứt khoát, không cho phép một sự chối từ nào.
“Lại đây”
