Tổng số

0


Giỏ hàng rỗng


Thu Hương – Cô thư ký xinh đẹp

Chương 45



CHƯƠNG 21​

Đêm. Biệt thự ven hồ tĩnh lặng như một nấm mồ.

Ông Dương, sau khi bị phế truất, nằm co ro trên chiếc giường lạnh lẽo. Gã không ngủ. Gã lắng nghe. Gã chờ đợi.

Nhưng Thủy không làm gì gã. Bà ngồi ở phòng làm việc riêng, ánh sáng từ màn hình laptop hắt lên khuôn mặt lạnh lẽo. Bà không cần tra tấn gã bằng vũ lực. Bà sẽ giết gã bằng sự sỉ nhục. Bà lướt tay trên trackpad, chính xác và chết chóc. Zalo, Telegram, nhật ký cuộc gọi… Lịch sử của một cuộc đời bệnh hoạn hiện ra. Bà nhếch mép khi thấy những cái tên: “Việt BK”, “Trung KT”. Thật nghiệp dư. Bà không mất đến ba mươi giây để có được số điện thoại của hai con tốt thí.

Bà cầm lấy điện thoại của Dương. Bà tìm số của Việt. Bà bấm gọi.

Trong khu ký túc xá ồn ào của Bách Khoa, Việt đang cởi trần, cắm mặt vào màn hình game. Tiếng chửi thề, tiếng bàn phím, tiếng la hét tạo thành một bản giao hưởng hỗn loạn. Điện thoại cậu rung lên. Một số lạ.

Việt: “A lô? Ai đấy?”

Đầu dây bên kia im lặng một giây, rồi một giọng nữ ngọt ngào, thanh thoát vang lên.

“Chào em, Việt phải không?”

“Vâng, là Việt đây!. Ai vậy?”

“Chị là Thuỷ. Vợ của chú Dương.”

Hai chữ “vợ” và “Dương” như một cú đấm vô hình. Âm thanh xung quanh biến mất. Máu trong người cậu như đông lại.

“Dạ… dạ… Cháu… em chào chị ạ…”

Ở đầu bên kia, Thủy khẽ mỉm cười, một nụ cười tàn nhẫn.

“Em đừng sợ. Chị chỉ muốn mời em và bạn em, Trung, ngày mai đi uống cà phê. Chị nghe anh Dương nói hai em đã giúp đỡ công việc của anh ấy rất nhiều, chị muốn thay mặt anh ấy cảm ơn hai em một tiếng.”

Lời “cảm ơn” nặng như một bản án. Việt chỉ biết lắp bắp đồng ý.

“10 giờ sáng mai, ở phòng trà M trên phố nhé. Chị sẽ đặt phòng riêng. Chị chờ các em.”

Bà cúp máy. Việt ngồi thẫn thờ.

—-

Hai mươi phút sau, tại một quán trà đá vỉa hè, Việt và Trung gặp nhau, mặt cắt không còn một giọt máu.

– “Chết rồi mày ơi! Vỡ lở thật rồi! Sao bà ấy biết số mày?”

– “Tao không biết! Nhưng giờ tính sao? Chối được không?”

– “Chối thế nào được! Bà ta đã gọi đích danh cả hai đứa mình. Chắc chắn là biết hết rồi!”

Hai tên run rẩy như hai con cầy sấy. Sau một hồi hoảng loạn, Trung đập bàn.

“Không được. Mình phải thống nhất kịch bản. Cứ đổ hết cho ông Dương. Nói ông ta ép mình, dọa nếu không làm sẽ không trả tiền dạy thêm, còn dọa báo về trường. Chị Thu Hương… chị Thu Hương cũng là nạn nhân thôi. Phải nói thế!”

Việt gật đầu lia lịa. Diễn vai nạn nhân. Đó là con đường sống duy nhất. Một giao ước mới được hình thành, không phải trên da thịt, mà là một lời nói dối để sinh tồn.

——–

Phòng VIP của phòng trà M tĩnh lặng đến đáng sợ. Mùi trầm hương và gỗ gụ tạo nên một không khí ngột ngạt.

Việt và Trung ngồi trên trường kỷ, lưng thẳng đơ. Đối diện, bà Thủy trong chiếc áo sơ mi lụa trắng, quần tây màu be, toát ra một quyền lực tuyệt đối.

“Chị biết các em chỉ là sinh viên, hoàn cảnh khó khăn. Bị người lớn, người có quyền thế lừa gạt, ép buộc. Chị không trách các em.”

Lời mở đầu như một liều thuốc an thần. Chúng thở phào.

“Chị chỉ muốn biết sự thật. Chồng chị đã chơi bời với một con điếm và biến các em thành công cụ như thế nào. Kể chị nghe đi. Từng chi tiết một. Đừng bỏ sót.”

Chúng bắt đầu kể, một câu chuyện đã được dựng sẵn. Ông Dương là kẻ chủ mưu duy nhất. Thu Hương là nạn nhân đáng thương. Chúng kể một cách thành thật đến trần trụi về các hành vi trụy lạc, nhưng luôn đặt mình và Hương vào thế bị động.

Thủy im lặng lắng nghe. Các ngón tay thon dài khẽ gõ nhịp trên mặt bàn.

“Lũ nhóc này đang nói dối. Chúng đang bao che cho con điếm kia. Tốt. Rất tốt. Một con điếm biết dùng cả tình dục lẫn tình cảm để trói buộc những thằng đàn ông ngu xuẩn. Để xem mày còn bao nhiêu bản lĩnh.”

Khi câu chuyện kết thúc, bà mỉm cười.

“Chị hiểu rồi. Đúng là chị Thu Hương của hai em cũng biết cách chiều chuộng chồng chị thật.”

Bà khẽ nghiêng đầu. Ánh mắt đột nhiên sắc lại.

“Vậy, trong những trò đó, có trò gì mà nó không dám làm, không cho các cậu làm không?”

Sự thay đổi trong cách xưng hô như một cái tát. Chúng giật bắn. Người đàn bà này không hề tin chúng. Cuối cùng, không chịu nổi áp lực, Việt run rẩy thốt ra.

Việt: “Dạ… có ạ. Bọn em… có gợi ý chơi ‘cửa sau’… nhưng chị Thu Hương nhất quyết không chịu. Chị ấy… Chị ấy nói… chỗ đó là để dành cho chồng của chị…”

Một nụ cười thật sự, lạnh lẽo và đắc thắng, nở trên môi Thủy. Bà đã tìm thấy nó. Điểm yếu. Vũ khí tối thượng.

Bà đứng dậy.

“Được rồi. Chị cảm ơn hai em đã thành thật.”

Bà rút ví, lấy ra hai triệu đồng. “Đây là chút tiền bồi dưỡng. Còn bây giờ là mệnh lệnh. Thứ bảy này, 9 giờ tối, qua nhà chị ở khu biệt thự S. Không được đến muộn.”

Bà quay gót rời đi, để lại hai con rối ngồi chết lặng.

Trên đường về, nỗi sợ được thay bằng sự hoang mang. Về đến phòng, Việt lập tức gọi cho Thu Hương.

Giọng cậu có chút tự hào.

(Việt) “Bọn em không kể gì về chú Phú hết. Bọn em nói là do một mình ông Dương ép chị, ép cả bọn em. Bọn em nói chị cũng là người bị hại. Bà ấy… có vẻ tin rồi.”

Thu Hương lặng người. Một luồng hơi ấm bất ngờ len lỏi vào trái tim đang nguội lạnh. Giữa vũng bùn này, lại có một chút tình người.

(Hương) “Hai thằng nhóc này… cũng có chút nghĩa khí. Dù sao cũng đã cùng nhau… trần truồng trên một chiến tuyến.”

Nhưng sự cảm động thoáng qua, nỗi sợ ập đến khi Việt kể về yêu cầu cuối cùng.

(Việt) “Bà ấy bắt bọn em thứ bảy này phải đến nhà riêng. Chị ơi… em sợ lắm. Bà ấy muốn làm gì hả chị?”

(Hương, hoang mang) “Chị… chị cũng không biết nữa. Nhưng bà ta không phải người đơn giản đâu. Các em phải cẩn thận.”

Cuộc gọi kết thúc. Cả ba người cùng chìm trong một nỗi lo âu.

« Chương trước Trước Chương kế Kế »
Đang tải...