Tổng số

0


Giỏ hàng rỗng


Thu Hương – Cô thư ký xinh đẹp

Chương 44



CHƯƠNG 20​

Văn phòng giám đốc vào cuối một chiều thứ Sáu, 1 tuần sau màn trình diễn với món hàng ngoại nhập. Bên ngoài, thành phố đang hối hả trôi về cuối tuần. Bên trong, một nghi lễ khác đang diễn ra.

Hương quỳ trên tấm thảm lông dày, mềm mại và đắt tiền, một sự tương phản trớ trêu với công việc dơ bẩn cô đang làm. Chiếc váy công sở bó sát bị kéo lên tận eo, phơi bày cặp mông tròn lẳn được bao bọc hờ hững bởi lớp ren đen mỏng tang. Chiếc quần lót cùng bộ, một mảnh vải nhỏ nhoi của sự đoan trang cuối cùng, nằm vứt chỏng chơ trên sàn, cạnh đôi giày cao gót đỏ rực.

Mái tóc dài của cô xõa xuống, che đi đôi mắt vô hồn. Cô đang mút cho ông Dương. Một cách máy móc. Một cách thuần thục. Một cách chai sạn. Đây không còn là sự xâm phạm, đây là một thủ tục.

(Hương) “Nhanh lên cho xong. Cái vị mặn tanh này vẫn khó nuốt như mọi khi. Chỉ cần xong việc, mình sẽ có một cuối tuần yên ổn bên con trai. Chỉ cần xong việc…”

Ông Dương ngồi ngả người trên chiếc ghế da bành trướng, chiếc ngai vàng giả tạo của gã. Quần tây đã bị kéo xuống tận mắt cá chân. Một tay gã đặt hờ trên bàn, tay kia luồn vào mái tóc mềm của Hương, khẽ vuốt ve, rồi siết nhẹ như một sự thúc giục. Mắt gã nhắm hờ, miệng phát ra những tiếng gầm gừ khe khẽ. Gã đang ở trên đỉnh thế giới, tận hưởng sự phục tùng tuyệt đối của món đồ chơi xinh đẹp.

Đúng lúc gã sắp đạt đến đỉnh điểm, khi cơ thể bắt đầu căng cứng…

“Cạch.”

Không phải tiếng gõ cửa. Không phải tiếng la hét. Chỉ là một tiếng “cạch” khô khốc, lạnh lẽo và dứt khoát. Tiếng ổ khóa được mở ra từ bên ngoài bằng một chiếc chìa khóa khác.

Thời gian như đông cứng lại.

Cơn khoái cảm của ông Dương bốc hơi ngay lập tức. Một luồng khí lạnh buốt giá chạy dọc sống lưng, dập tắt mọi ham muốn. Cơ bắp đang căng lên vì dục vọng giờ co cứng lại vì kinh hoàng. Mắt gã mở choàng, đồng tử co rút lại. Gã biết, chỉ có một người khác có chìa khóa này.

Hương cảm nhận được sự thay đổi ngay lập tức. Sự căng cứng trong tay cô biến mất, thay vào đó là sự mềm oặt của nỗi sợ hãi. Cô ngẩng đầu lên, khóe miệng còn hơi ướt, và cô thấy bà ta.

Bà Dương. Thủy.

Bà đứng đó, ngay ngưỡng cửa. Bộ vest đen hàng hiệu được cắt may hoàn hảo, một bộ áo giáp không kẽ hở. Tóc búi gọn gàng. Khuôn mặt không một biểu cảm. Đôi môi mím chặt thành một đường thẳng. Và đôi mắt. Một đôi mắt lạnh như băng, không nhìn gã chồng bội bạc, mà nhìn thẳng xuống Hương. Một cái nhìn xuyên thấu, khinh bỉ, như đang nhìn một con giòi bọ đang làm vấy bẩn tấm thảm của bà.

Tay bà không run. Bà từ từ giơ chiếc điện thoại đắt tiền lên. Con mắt camera màu đen ngòm, vô cảm, bắt đầu ghi lại tội ác.

Bà Thủy không nói một lời. Bà bước vào phòng. Tiếng gót giày Christian sang chảnh nện xuống sàn gỗ cẩm lai nghe như tiếng búa của đao phủ.

Bà đi một vòng quanh bàn làm việc, chậm rãi, như một con cá mập đang lượn quanh con mồi. Chiếc điện thoại vẫn giơ lên, đèn ghi hình màu đỏ sáng như mắt quỷ.

Cận cảnh Camera lia vào khuôn mặt đang hóa đá vì sợ hãi của Hương, khóe miệng còn dính vết dịch nhờn. Nó lia sang gã đàn ông đang lúng túng kéo quần lên một cách vô vọng. Mọi sự nhếch nhác, bẩn thỉu, tội lỗi đều được thu lại một cách rõ nét, tàn nhẫn.

Hương đông cứng. Cô vẫn quỳ trên sàn, hoàn toàn bị phơi bày. Sự nhục nhã tột cùng khiến cô không thể cử động.

Sau khi đã quay đủ, bà Thủy hạ điện thoại xuống. Bà nhìn Hương, và lần đầu tiên, bà cất lời. Giọng nói trầm, rõ và lạnh như băng.

“Đứng dậy.”

Hương run rẩy làm theo.

“Mặc đồ vào. Và cút khỏi đây trước khi tao gọi bảo vệ. Đồ đĩ điếm.”

Sau đó, bà quay sang ông Dương. Nụ cười trên môi bà không có sự vui vẻ, chỉ có sự khinh bỉ tuyệt đối.

“Vẫn còn cứng được à, chồng yêu?”

Hương vội vã nhặt đồ, không dám nhìn ai, lao ra khỏi phòng như một kẻ trốn chạy. Cánh cửa đóng sầm lại, nhốt hai vợ chồng trong một không gian còn lạnh hơn cả Bắc Cực. Ông Dương đứng chết trân. Vương quốc của gã đã sụp đổ.

Bà Thủy đi đến ghế của gã, chiếc ghế giám đốc, và ngồi xuống. Bà đặt chiếc điện thoại lên bàn, mở lại đoạn video. Âm thanh ướt át, tục tĩu vang lên trong sự im lặng đến rợn người.

Bà xem xong, tắt đi. Bà ngước lên nhìn ông Dương, ánh mắt của một bà chủ nhìn con chó của mình.

“Cái video này… hoặc là nó sẽ được gửi cho toàn bộ hội đồng quản trị, cho đám đối tác của anh, cho hội bạn thân của tôi, và đặc biệt là cho bố mẹ anh ở quê. Hoặc là, từ ngày mai, anh ký giấy chuyển nhượng toàn bộ số cổ phần đứng tên anh trong công ty này cho tôi. Anh vẫn sẽ là giám đốc, một thằng giám đốc bù nhìn, làm việc không công để nuôi tôi và con trai tôi. Còn nếu không…”

Bà để lời đe dọa lơ lửng.

“…cả thế giới sẽ được xem bộ phim này.”

Ông Dương đổ sụp xuống chiếc ghế sofa. Gã đã mất tất cả.

« Chương trước Trước Chương kế Kế »
Đang tải...