Tổng số

0


Giỏ hàng rỗng


Thu Hương – Cô thư ký xinh đẹp

Chương 43 : Ánh nắng ban mai chiếu qua khung cửa sổ lớn của phòng khách, không gay gắt, mà ấm áp một cách kỳ lạ.



Chương 19

Ánh nắng ban mai chiếu qua khung cửa sổ lớn của phòng khách, không gay gắt, mà ấm áp một cách kỳ lạ. Những hạt bụi li ti nhảy múa trong luồng sáng, những vũ công vô danh của một ngày mới.

Hương khẽ đẩy cửa phòng ngủ dành cho khách, bước ra ngoài.

Cô đã tắm gội qua loa, và mặc bộ pijama lụa màu kem mà không biết Việt hay Trung đã lấy từ vali và đặt sẵn cho cô. Chất vải cao cấp, mềm mại và mát lạnh lướt trên da thịt, nhưng không thể xoa dịu được cảm giác ê ẩm từ sâu bên trong. Mỗi bước đi, cô đều cảm nhận được một cơn đau nhức âm ỉ từ vùng hông và hạ bộ, một dấu ấn tàn bạo mà con quái vật tóc vàng đã để lại.

Ánh nắng sớm chiếu lên cần cổ cao và phần xương quai xanh thanh tú của cô, làm nổi bật những vết bầm tím vẫn còn khá rõ, những bông hoa độc nở muộn từ đêm qua. Trông cô vừa có nét thanh lịch, sang trọng của một quý bà, lại vừa mang vẻ mong manh, tan nát của một nạn nhân.

Phòng khách sạch sẽ đến bất ngờ. Bãi chiến trường hỗn loạn của đêm tiệc đã được dọn dẹp. Chỉ còn lại mùi cà phê mới pha thơm ngát.

Việt và Trung đang ở đó. Nghe tiếng cửa mở, cả hai đang lúi húi ở quầy bar mini lập tức quay lại. Và, như một phản xạ có điều kiện, cả hai đồng loạt đứng thẳng người dậy.

Một khoảnh khắc im lặng đến ngột ngạt.

Đó là cuộc chạm trán chính thức đầu tiên của họ sau đêm kinh hoàng. Không còn là những kẻ săn mồi và con mồi trong bóng tối. Giờ đây, dưới ánh sáng ban mai, họ là ba con người với những vai vế đã hoàn toàn thay đổi.

*(Hương):* *Phải đối mặt với chúng thế nào đây? Cảm ơn vì đã lau người cho chị à? Hay là mắng chúng vì đã nhìn thấy hết? Chết tiệt, sao lại rơi vào tình huống này. Chúng nó đang nghĩ gì? Coi thường mình? Hay là thương hại mình?*

Việt và Trung cũng bối rối không kém. Chúng không dám nhìn thẳng vào mắt cô. Ánh mắt chúng lảng tránh, một đứa nhìn xuống sàn, một đứa nhìn ra cửa sổ. Đêm qua, chúng đã chứng kiến, đã bình phẩm, đã ham muốn, và cuối cùng là đã chăm sóc tấm thân ngọc ngà này. Giờ đây, khi tấm thân đó đã được che đậy trong lớp lụa, chúng lại không biết phải hành xử ra sao. Sự trần trụi của đêm qua khiến sự kín đáo của buổi sáng trở nên giả tạo một cách lố bịch.

Trung là người hành động trước. Cậu ta lúng túng bước đến, hai tay bưng một tách cà phê sữa nóng hổi, khói bốc lên nghi ngút.

“Chị… chị uống đi cho ấm người.” – Giọng cậu ta có chút ngập ngừng, không còn vẻ ranh mãnh của đêm qua.

Hương nhìn tách cà phê, rồi ngước lên nhìn Trung. Cậu ta lập tức cúi mặt xuống, tránh ánh mắt của cô. Hương khẽ thở dài. Cô nhận lấy tách cà phê. Hơi ấm từ ly sứ truyền vào lòng bàn tay, rồi lan tỏa khắp cơ thể. Hành động nhỏ bé này, từ một trong hai kẻ đã góp phần đẩy cô vào địa ngục, giờ đây lại mang một ý nghĩa của sự chăm sóc. Một sự chăm sóc bệnh hoạn, nhưng là thật.

Cô ngồi xuống chiếc ghế sofa đơn, giữ một khoảng cách an toàn. Cô cần phải lấy lại quyền kiểm soát. Và cách tốt nhất để làm điều đó, là dùng “công việc” làm lá chắn.

Cô nhấp một ngụm cà phê, vị đắng và ngọt hòa quyện. Rồi cô cất tiếng, giọng bình thản và lạnh lùng, như thể cuộc nói chuyện ở quán cà phê hôm trước chưa từng bị gián đoạn.

“Thằng Tây đó đi chưa?”

Câu hỏi bất ngờ, mang đầy tính “chuyên môn” khiến Việt và Trung như được giải thoát khỏi sự lúng túng. Việt lập tức bước vào vai của một trợ lý đang báo cáo.

“Dạ, nó đi từ sáng sớm rồi chị. Khoảng sáu giờ, lúc trời còn chưa sáng hẳn. Em có kiểm tra lại camera, nó đi một mình, bắt taxi, trông có vẻ vội và hơi… hoảng. Chắc sợ bị phát hiện. Không có gì bất thường ạ.”

Hương gật đầu, hài lòng với câu trả lời rành mạch của Việt. “Tốt. Nhiệm vụ coi như hoàn thành.”

Cô đặt tách cà phê xuống bàn. Không khí lại có nguy cơ chìm vào im lặng. Cô quyết định kết thúc “công việc” này.

Cô với lấy chiếc túi xách của mình, mở ra, rút hai chiếc phong bì trắng đã được chuẩn bị từ trước. Chúng dày cộp. Cô đặt chúng lên bàn kính, giữa cô và hai đứa.

“Tiền công dẫn mối của hai đứa,” cô nói, giọng vẫn đều đều. “Thưởng thêm, Mỗi đứa là mười triệu. Cầm đi.”

Việt và Trung nhìn hai chiếc phong bì trắng muốt, rồi lại liếc nhìn Hương. Chúng biết bên trong là một số tiền không nhỏ, đủ để chúng trang trải cuộc sống sinh viên xa hoa trong vài tháng. Nhưng sau những gì đã xảy ra, tiền bạc dường như không còn là thứ quan trọng nhất. Ánh mắt chúng không giấu được sự mong chờ một thứ gì đó khác, một sự thừa nhận, một sự kết nối vượt ra ngoài giao dịch sòng phẳng.

Việt, với bản tính ranh mãnh và bạo dạn hơn, là kẻ phá vỡ sự im lặng. Cậu ta không cầm lấy tiền. Cậu ta ngả người ra thành ghế sofa, khoanh tay trước ngực, nhìn Hương với một nụ cười nửa miệng đầy ẩn ý.

“Có 10 triệu một đứa thôi à chị?” – Giọng cậu ta có chút thất vọng giả tạo. “Bọn em vất vả thế này, thức trắng cả đêm để xem ‘phim hành động’ đặc sắc, lại còn phải làm ‘y tá’ chăm sóc ‘nữ chính’ đang hấp hối nữa. Công sức bỏ ra nhiều như vậy, ngoài tiền ra chị không có ‘thưởng’ gì thêm à?”

Hương nhíu mày. Cô biết thừa “thưởng” mà nó nói là cái gì. Cô cố giữ vẻ mặt lạnh lùng. “Thưởng gì nữa? Các cậu còn muốn gì?”

Câu hỏi của cô như một lời mời gọi. Trung, ngồi bên cạnh, lập tức chớp lấy cơ hội. Cậu ta nhoài người về phía trước, ánh mắt sáng rực lên một sự phấn khích không che giấu, nhắm thẳng vào điểm yếu chí mạng nhất của Hương.

“Thưởng chứ ạ!” – Trung nói, giọng hào hứng. “Ít ra chị phải cho bọn em xem lại cái đoạn ‘highlight’ nhất đêm qua chứ! Cái đoạn chị… chị…” Cậu ta cố tình ngập ngừng, làm ra vẻ khó nói, rồi buông một câu xanh rờn. “Cái đoạn chị **phun nước** ấy! Em thề với chị, lúc đó em với thằng Việt ở phòng bên kia há hốc mồm luôn. Bọn em còn tưởng vòi nước nhà tắm bị rò rỉ cơ. Không ngờ chị lại ‘lợi hại’ đến thế!”

Việt ngồi bên cạnh cười phá lên, đập tay xuống đùi một cái đét. “Đúng đúng! Thằng Tây kia nó làm thế nào mà hay thế hả chị? Nó có ‘chiêu’ gì đặc biệt à? Chị có sướng không? Được một con quái vật nó ‘cày’ cho đến mức đó chắc là lên tiên luôn rồi chị nhỉ?”

**BÙM!**

Những lời lẽ trần trụi, tục tĩu đó như một quả bom dội thẳng vào mặt Hương.

Mặt cô đỏ bừng lên. Một cảm giác nóng ran lan từ gáy lên đến tận hai vành tai. Cô chưa bao giờ xấu hổ đến thế. Bị làm tình, bị hành hạ, bị quay phim, cô đều đã trải qua. Nhưng cái khoảnh khắc cơ thể cô phản bội lại lý trí, cái khoảnh khắc cô mất kiểm soát một cách bản năng và trần trụi nhất, giờ đây lại bị hai thằng nhóc đáng tuổi em mình lôi ra để bình phẩm, để mổ xẻ như một chiến tích.

Sự riêng tư cuối cùng của người đàn bà đã bị chúng phơi bày không một chút thương tiếc.

*(Hương):* *Chết tiệt! Hai thằng quỷ con này! Sao chúng nó dám…! Cái khoảnh khắc đó… chính mình còn không biết chuyện gì đang xảy ra… vậy mà chúng nó đã nhìn thấy hết qua camera… còn dám ngồi đây bình phẩm! Nhục nhã! Nhục nhã chết đi được!*

“Hai cái thằng quỷ này! Câm ngay mồm vào!” – Cô gắt lên, giọng lạc đi vì ngượng.

Cô vơ lấy chiếc gối ôm trên sofa, dùng hết sức bình sinh ném thẳng vào mặt Trung. Nhưng hành động của cô không có chút sát khí nào, chỉ có sự bối rối và xấu hổ của một người chị bị đám em trai nghịch ngợm chọc ghẹo đúng bí mật thầm kín nhất.

Trung và Việt dễ dàng né được chiếc gối, rồi cùng nhau cười phá lên. Tiếng cười của chúng không có vẻ gì là sợ hãi, mà ngược lại, còn đầy sảng khoái và đắc thắng. Chúng đã thành công. Chúng đã phá vỡ được lớp vỏ bọc quyền lực của cô, đã chạm được vào một Thu Hương đời thường, biết xấu hổ, biết ngượng ngùng.

Thấy tiếng cười của chúng càng lúc càng to, Hương bực bội đứng bật dậy. Cô đi vòng qua bàn, giơ tay lên như định tẩn cho mỗi đứa một trận. Nhưng khi đứng trước mặt chúng, nhìn thấy vẻ mặt tinh quái và tiếng cười không ngớt, sự tức giận của cô bỗng xẹp xuống như một quả bóng xì hơi.

Cô chỉ giơ tay, “đánh yêu” vào vai mỗi đứa một cái.

“Dám hợp sức lại trêu chị à? Chị mà không đau ê ẩm khắp người vì cái thằng Tây chết tiệt kia thì hai đứa mày no đòn rồi.” – Giọng cô vừa phàn nàn, vừa có chút nũng nịu không che giấu.

Cú đánh nhẹ và lời dọa dẫm đó như một chất xúc tác. Khoảng cách giữa họ hoàn toàn bị xóa bỏ.

Tiếng cười của cả ba hòa vào nhau. Một không khí gia đình kỳ dị, nơi những câu chuyện tục tĩu nhất, những bí mật đen tối nhất lại trở thành chất keo gắn kết. Sự xấu hổ của Hương, thay vì đẩy họ ra xa, lại kéo họ lại gần nhau hơn bao giờ hết. Cô không còn là bà chị sếp xa cách, cũng không phải con mồi bị săn đuổi. Cô đã trở thành “chị Hương” của chúng theo một nghĩa hoàn toàn khác.

Trận cười qua đi, để lại một sự im lặng thoải mái. Hương ngồi xuống, lắc đầu nguầy nguậy, nhưng trên môi vẫn là một nụ cười bất đắc dĩ. Cô nhìn hai con quỷ nhỏ đang nhe răng cười trước mặt mình.

*(Hương):* *Đúng là không thể coi thường bọn trẻ con này được. Chúng nó biết cách biến sự sỉ nhục của mình thành một trò đùa thân mật. Chúng nó đang trói mình, không phải bằng sức mạnh, mà bằng chính sự thấu hiểu bệnh hoạn này.*

Cô biết, từ giờ phút này, mối quan hệ của họ đã bước sang một trang mới. Không còn đơn giản là tiền và tình dục. Nó đã trở thành một thứ gì đó thân thuộc hơn, nguy hiểm hơn, và cũng… thật hơn.

Hương ngồi dựa lưng vào thành ghế sofa, tay cầm tách cà phê đã gần nguội. Nụ cười vẫn còn vương trên môi, nhưng ánh mắt cô đã từ từ thay đổi. Sự vui đùa, nũng nịu của một người chị bị trêu chọc đã biến mất, thay vào đó là sự nghiêm túc, trầm tư của một Nữ hoàng đang nhìn những cận thần của mình.

Việt và Trung cũng cảm nhận được sự thay đổi đó. Chúng im lặng, ngồi thẳng người hơn, chờ đợi. Chúng biết, sau màn kịch vui, đây mới là lúc phán quyết thực sự được đưa ra.

Hương đặt tách cà phê xuống bàn. Tiếng gốm sứ va vào mặt kính tạo ra một âm thanh “cạch” nhẹ nhưng dứt khoát, cắt đứt hoàn toàn không khí vui đùa.

“Đùa đủ rồi.” – Giọng cô không còn sự hờn dỗi, mà trở nên trầm và đầy uy lực. “Nghe chị nói đây.”

Cô nhìn thẳng vào mắt Việt, rồi sang Trung, một cái nhìn sâu đến mức chúng có cảm giác mọi suy nghĩ của mình đều bị lột trần.

“Lần này, là do chị sơ suất, không lường trước được sức của nó. Chị thừa nhận, đêm qua đã có lúc mọi thứ vượt ra ngoài tầm kiểm soát, và nó rất nguy hiểm.”

Lời thừa nhận của cô không phải là một sự yếu đuối, mà là một sự tổng kết của một nhà lãnh đạo sau một trận chiến. Nó khiến hai gã trai trẻ cảm thấy mình được tôn trọng, được xem là người cùng chiến tuyến chứ không phải những công cụ.

Ánh mắt cô sắc lại. “Từ giờ, mọi ‘dự án’ phải nằm trong sự kiểm soát tuyệt đối của chị. Bất cứ ai, bất cứ kế hoạch nào, đều phải được chị thông qua và có phương án dự phòng. Chị không muốn làm một diễn viên bị động một lần nào nữa. Rõ chưa?”

Hai đứa gật đầu lia lịa, vẻ mặt cũng nghiêm túc theo. “Vâng, bọn em hiểu rồi ạ.”

Hương nhìn chúng một lúc lâu, sự nghiêm khắc trên gương mặt cô từ từ dịu lại. Cô hít một hơi thật sâu, như để lấy hết can đảm cho những gì sắp nói. Giọng cô chùng xuống, một sự chân thành hiếm hoi mà cô chưa từng để lộ ra trước mặt bất kỳ ai ngoài gia đình.

“Nhưng…”

Cô dừng lại một chút, cái từ “nhưng” đó như một chiếc bản lề, mở ra một cánh cửa hoàn toàn khác trong mối quan hệ của họ.

“…cũng cảm ơn hai đứa.”

Việt và Trung sững người.

“Cảm ơn vì đã không bỏ mặc chị,” cô nói tiếp, giọng có chút run run. “Cảm ơn vì đã ở lại.”

Lời nói đó, thoát ra từ miệng một người đàn bà luôn kiêu ngạo, luôn ở thế chủ động, có sức nặng hơn ngàn vàng, hơn bất cứ khoản tiền bạc nào. Nó là một sự công nhận. Một sự thừa nhận rằng cô đã có lúc yếu đuối, đã có lúc cần đến chúng. Nó không phải là lời cảm ơn của một bà chủ với nhân viên, mà là của một người chị với những đứa em.

« Chương trước Trước Chương kế Kế »
Đang tải...