Tổng số

0


Giỏ hàng rỗng


Thu Hương – Cô thư ký xinh đẹp

Chương 42 : Sự im lặng trong phòng giám sát



Chương 18

Sự im lặng trong phòng giám sát.

Việt đứng bật dậy, một sự quyết đoán bỗng lóe lên trong mắt. “Đi.”

“Đi đâu?” – Trung ngơ ngác hỏi.

“Đi xem chị ấy.” – Việt nói, giọng quả quyết. “Không thể để chị ấy ở đó một mình với con thú đó được.”

Chúng rón rén mở cửa phòng giám sát, bước ra ngoài. Hành lang im ắng. Chúng đi về phía phòng ngủ master, nơi cánh cửa chỉ khép hờ. Việt hít một hơi, rồi nhẹ nhàng đẩy cửa.

Một mùi hương nồng nặc, hỗn tạp của dục vọng xộc thẳng vào mũi chúng. Mùi mồ hôi của đàn ông, mùi da thịt đàn bà, mùi tinh dịch tanh nồng và cả mùi kim loại thoang thoảng của máu.

Căn phòng như một bãi chiến trường sau một trận cuồng phong. Chăn gối nhàu nát, vứt lộn xộn. Trên tấm ga giường trắng tinh là một mớ hỗn độn của những vệt dịch thể đã bắt đầu khô lại, trắng đục, trong suốt, và vài vệt máu hồng nhạt. Ở một bên giường, con quái vật tóc vàng nằm sấp, tấm lưng trần vạm vỡ phập phồng theo từng nhịp thở đều đều. Gã đã ngủ say.

Và ở phía bên kia, là Hương. Làn da trắng sứ của cô giờ đây chi chít những dấu hôn đỏ tím, những vết răng cắn mờ mờ, và cả những vệt bầm do bị siết chặt. Mái tóc cô bết lại, dính vào má và gối. Giữa hai cặp đùi thon dài, một dòng dịch trắng đục vẫn còn đang từ từ rỉ ra. Trông cô như một con búp bê bị chơi hỏng, bị vứt bỏ một cách không thương tiếc.

Một cơn tức giận và tội lỗi dâng lên trong lòng Việt. Cậu ta quay sang Trung, ánh mắt quả quyết.

“Phải đưa chị ấy đi chỗ khác. Không thể để chị ấy ở đây.”

Trung gật đầu không do dự. Chúng cùng nhau tiến lại gần giường. Việt nhẹ nhàng gạt cánh tay hộ pháp của Leo đang gác hờ hững trên người Hương ra. Trung tìm một tấm chăn mỏng trong tủ, cẩn thận quấn quanh cơ thể trần truồng và bầm dập của cô.

Khi tấm chăn bao bọc lấy cơ thể cô, tay Trung run run chạm vào vết bầm lớn trên eo Hương. Cậu ta nghiến răng.

Chúng nhìn nhau, ra hiệu. “1… 2… 3…”

Cả hai cùng dùng sức, nhẹ nhàng bế tấm thân mềm oặt của Hương lên. Cơ thể cô mềm nhũn và nặng hơn chúng tưởng. Mùi hương đặc trưng của cô, hòa cùng mùi của cuộc truy hoan, phả vào mặt chúng. Chúng bế cô sang phòng ngủ dành cho khách ở cuối hành lang, một căn phòng sạch sẽ, tinh tươm và chưa từng bị vấy bẩn. Chúng nhẹ nhàng đặt cô xuống chiếc giường có ga trải màu xanh nhạt.

Nhìn người đàn bà vẫn đang mê man, Việt ra lệnh: “Mày ở đây trông chị. Tao đi lấy nước.”

Việt quay lại phòng tắm, lấy một chậu nước ấm và một chiếc khăn bông mềm mại. Cậu ta quay trở lại, và nhúng chiếc khăn vào nước ấm, vắt khô, rồi nhẹ nhàng lau lên gương mặt giàn giụa nước mắt đã khô của Hương. Cậu lau đi vệt son môi bị nhòe, lau đi những giọt mồ hôi trên trán.

Trung ngồi bên cạnh, vén những lọn tóc bết ra khỏi mặt cô. Bàn tay của Việt di chuyển xuống cổ, xuống vai, rồi đến lồng ngực. Cậu ta khựng lại một giây khi nhìn thấy những dấu răng tím bầm trên đôi gò bồng đảo căng tròn.

“Nhẹ thôi, mày,” Trung thì thầm. “Chỗ đó sưng lên rồi kìa…”

Việt gật đầu, tiếp tục công việc. Cậu lau xuống bụng, xuống cặp đùi trong. Cậu lau sạch những vết tinh dịch đã khô. Cậu lau một cách tỉ mỉ, tập trung, như một nhà sư đang thực hiện một nghi thức linh thiêng. Khi cơ thể Hương đã sạch sẽ, Trung lấy một chiếc khăn khô khác, nhẹ nhàng lau khô cho cô. Chúng cùng nhau đắp lại tấm chăn màu xanh nhạt lên người cô, che đi tấm thân ngọc ngà đầy thương tích.

Xong việc, cả hai ngồi phịch xuống sàn, thở dốc. Chúng nhìn người đàn bà đang say ngủ trên giường, giờ đây đã sạch sẽ, thanh khiết như một thiên thần.

Trung gật đầu. Một sự đồng thuận tuyệt đối. Chúng không rời khỏi biệt thự. Việt lấy trong tủ quần áo của Dương một bộ pijama lụa, nhẹ nhàng đặt lên chiếc ghế bên cạnh giường cho Hương. Chúng tắt đèn phòng ngủ, chỉ để lại ánh đèn vàng dịu nhẹ từ hành lang, rồi khép cửa lại.

« Chương trước Trước Chương kế Kế »
Đang tải...