Thu Hương – Cô thư ký xinh đẹp
Chương 41 : “Phòng giám sát của Dương”
Chương 17
“Phòng giám sát của Dương”
Không gian nhỏ hẹp đặc quánh mùi thuốc lá và sự hưng phấn bệnh hoạn. ông Dương đã rời đi từ lúc nào, để lại sân khấu cho hai khán giả trung thành nhất. Việt và Trung dán mắt vào màn hình lớn, nơi hình ảnh từ chiếc camera giấu kín trong phòng ngủ đang được chiếu trực tiếp. Chúng vừa xem lại toàn bộ “hiệp một” mà ông Dương đã ghi lại.
“Vãi lồn, mày tua lại đoạn đó đi,” Trung nói, tay chỉ vào màn hình. “Cái đoạn chị Hương chủ động bôi trơn ấy. Nhìn mặt chị lúc đó vừa có chút cam chịu, vừa có chút tò mò. Đỉnh vãi”
Việt thành thạo bấm chuột. “Đây chứ gì?” Hắn zoom cận cảnh vào khoảnh khắc tay Hương thoa gel lên “con quái vật” của Leo. “Công nhận. Chị ấy đúng là bậc thầy tâm lý. Biết hàng khủng nên phải chuẩn bị trước. Chứ không thì rách toạc ra còn gì”
“Nhìn chị ấy bị thằng Tây nó đè cho như thế mà trông vẫn phê,” Trung xuýt xoa. “Da trắng, ngực to, mông cong. Thằng Tây này đúng là có số hưởng. Mà công nhận hàng của nó khủng thật, nhưng làm ăn yếu sinh lý vãi, ra nhanh thế”
“Nó say mà,” Việt đáp, mắt không rời màn hình. “Để xem lúc nó tỉnh thì thế nào. Im nào… nó cựa mình rồi kìa..”
Nửa tiếng sau, khi cơn say của cồn và cơn say của tình đã tan đi phần nào, con quái vật tỉnh giấc.
Leo không cựa mình một cách mơ màng. Cậu ta mở mắt.
Và đó là khoảnh khắc Hương biết mọi chuyện đã thay đổi.
Cô cảm nhận được sự im lặng đột ngột. Tiếng ngáy đều đều của gã đã ngừng. Cô hé mắt, và điều đầu tiên cô thấy là đôi mắt của gã đang nhìn mình. Đôi mắt xanh biếc đó không còn vẻ lờ đờ, ngái ngủ. Chúng trong veo, sắc bén, và tập trung. Đó là ánh mắt của một con thú săn mồi vừa đánh hơi thấy con mồi của mình, một ánh mắt đầy tính toán và một sự tò mò khát máu. Vẻ hiền lành của một thiên thần đã hoàn toàn biến mất.
Leo không nói gì. Hắn từ từ ngồi dậy. Một hành động chậm rãi, nhưng mỗi thớ cơ trên cơ thể vạm vỡ của hắn đều căng lên, toát ra một thứ năng lượng đầy đe dọa.
Leo không lao vào cô. Hắn chỉ ngồi đó, nhìn ngắm cơ thể cô. Dưới ánh đèn ngủ, cơ thể trần truồng của Hương nằm co nghiêng, phô bày trọn vẹn đường cong từ vai xuống eo rồi nở ra ở phần hông và cặp mông tròn trịa. Làn da trắng sứ của cô nổi bật trên nền ga giường sẫm màu, lấm tấm những dấu hôn đỏ tím như những bông hoa độc nở vội.
Việt: “Nó dậy rồi. Ôi đm, nhìn mắt nó kìa… khác hẳn lúc nãy. Nó không định làm ngay”
Trung: “Nó đang ngắm hàng. Mày nhìn xem, nó nhìn chị Hương như một con thú đang nhìn miếng thịt ngon nhất. Ánh mắt đó… vừa thèm thuồng vừa tính toán”
Việt: “Chị Hương cũng cảm nhận được rồi kìa. Chị ấy bắt đầu sợ rồi. Nhìn cách chị ấy co người lại xem”
Hương thật sự đang sợ. Cái nhìn của Leo khiến cô có cảm giác như bị lột trần, bị phân tích, bị định giá. Cái nhìn đó không có chút ham muốn dung tục nào, nó là cái nhìn của một kẻ săn mồi đang tính toán xem nên bắt đầu xé xác con mồi từ đâu.
Sau một hồi im lặng đến nghẹt thở, bàn tay to lớn của Leo di chuyển. Nó lướt dọc sống lưng cô, một cái lướt nhẹ nhưng khiến toàn thân Hương nổi da gà. Bàn tay dừng lại ở cặp mông tròn lẳn của cô.
Và rồi, hắn bóp mạnh một cái.
“Á!” – Hương giật bắn người, quay phắt lại.
Cô đối diện với đôi mắt xanh đang rực lửa đó. Một nụ cười nhẹ, gần như tinh quái, nở trên môi cậu ta.
“Round two?” – Leo hỏi, giọng cậu ta không còn ngọng nghịu vì say, mà trầm và rõ ràng.
Chưa đợi Hương trả lời, hắn đã hành động. Hắn không đè cô xuống. Hắn dùng một tay kéo mạnh cô ngồi dậy, đối mặt với hắn. Hơi thở của cô gấp gáp, tim đập như trống trận.
Và rồi, điều điên rồ nhất xảy ra.
Leo đứng thẳng dậy trên giường, cơ bắp cuồn cuộn. Bằng một động tác gọn gẽ và đầy sức mạnh mà Hương không thể nào tưởng tượng nổi, một tay hắn giữ chặt lưng cô, tay kia luồn xuống dưới mông, bế thốc Hương lên một cách nhẹ nhàng như người ta bế một con búp bê.
Hương hoảng hốt kêu lên một tiếng, hai chân theo phản xạ quấn chặt lấy hông Leo để không bị ngã. Trong một giây, cô thấy mình lơ lửng giữa không trung, hoàn toàn mất điểm tựa, hoàn toàn ở trong thế bị động. Cơ thể trần truồng của cô áp sát vào lồng ngực săn chắc của hắn.
Cô nhìn xuống. “Con quái vật” của hắn, sau một giấc ngủ ngắn, đã tỉnh giấc hoàn toàn, căng cứng và ngạo nghễ, sẵn sàng cho một cuộc chinh phạt mới.
Việt và Trung há hốc mồm, mắt trợn trừng nhìn màn hình.
Trung : “Vãi… vãi lồn! Nó… nó bế chị lên kìa! Khỏe như một con trâu!”
Việt: “Chết rồi… Trò hay sắp bắt đầu rồi mày ơi! Quay cận vào! Zoom vào cái điểm chịch nhau cho tao! Nhanh!”
————–
Hương bị nhấc bổng lên không trung. Sự hoảng loạn và một cảm giác phi thực tế đến choáng váng xâm chiếm lấy tâm trí cô. Cô không còn đứng trên mặt đất, không còn bất kỳ điểm tựa nào. Sự tồn tại của cô giờ đây hoàn toàn phụ thuộc vào sức mạnh của gã đàn ông đang ghì chặt lấy mình. Chân cô theo bản năng siết chặt quanh hông gã, hai tay bấu víu vào đôi vai rộng như hai tấm phản, vừa để giữ thăng bằng, vừa như một nỗ lực để tìm kiếm sự an toàn.
Leo nhìn thẳng vào mắt cô, đôi mắt xanh không một chút cảm xúc, chỉ có sự tập trung của một kẻ săn mồi sắp sửa hành quyết con mồi. Hắn khẽ nhún gối, rồi bằng một lực đẩy khủng khiếp của cơ hông và cơ đùi, hắn thúc mạnh từ dưới lên.
“Á!”
Một tiếng kêu sắc lẻm, đau đớn bật ra từ cổ họng Hương. “Con quái vật” đã tìm được đường vào. Không có sự từ từ, không có sự chuẩn bị. Dương vật của Leo, với kích thước vượt xa mọi tưởng tượng của Hương, đâm thẳng vào cô như một mũi giáo. Cảm giác căng tức đến tột cùng xảy ra cùng một lúc. Do tư thế treo lơ lửng, toàn bộ trọng lượng cơ thể cô dồn xuống, khiến “vũ khí” của gã tiến vào sâu đến mức không thể sâu hơn, va chạm trực diện vào thành tử cung, tạo ra một cơn đau nhưng lại đi kèm một khoái cảm sâu thẳm, lạ lẫm.
Việt và Trung đồng loạt nhoài người về phía màn hình, miệng há hốc.
Việt: “Vào rồi! Mày thấy không? Nó thúc một phát ngập lút cán luôn! Ôi đm! Chị Hương… mặt chị ấy tái đi kìa! Chắc đau lắm!”
Trung: “Đau nhưng mà sướng. Nhìn cơ mặt chị ấy co giật kìa. Đây mới là làm tình chứ không phải như mấy thằng choi choi bọn mình”
Leo không cho Hương một giây để định thần. Gã bắt đầu “vũ điệu” của mình. Gã bắt đầu bước đi.
Một cảnh tượng điên rồ và bệnh hoạn hiện ra. Gã khổng lồ tóc vàng vác trên người người đàn bà châu Á , di chuyển vòng quanh căn phòng ngủ sang trọng. Tấm thân trần truồng của Hương dính chặt vào lồng ngực vạm vỡ của gã, nảy lên theo từng bước chân và từng cú thúc hông mạnh mẽ, đều đặn. Tiếng da thịt va chạm vào nhau vang lên khô khốc, trần trụi: “Phành… phạch… phành… phạch..”
Việt : “Thú tính! Đúng là thú tính! Nhìn cặp vú của chị ấy kìa! Không có tay đỡ, nó nảy lên nảy xuống theo từng cú dập của thằng Tây. Trắng muốt, căng tròn. Tao chỉ muốn đưa tay ra hứng lấy”
Trung: “Mông chị ấy thì siết chặt vào bụng nó. Mày nhìn xem, mỗi lần nó thúc, cả cặp mông lại rung lên như có sóng. Phê vãi lồn! Thằng Dương đúng là biết cách hưởng thụ”
Đối với Hương, thế giới xung quanh cô giờ chỉ là một mớ hỗn độn quay cuồng. Trần nhà, đèn chùm, tường, tất cả lướt qua mắt cô trong vô định. Sự tồn tại của cô chỉ còn lại hai cảm giác: sự sợ hãi khi bị treo lơ lửng, và những cú thúc sâu, uy lực, lặp đi lặp lại như một cái máy, đóng sâu vào nơi nhạy cảm nhất của cơ thể.
Và rồi, gã dừng lại.
Leo dừng bước ngay trước tấm gương lớn của tủ quần áo âm tường. Hương bị ép phải đối diện với hình ảnh phản chiếu của chính mình.
Cô nhìn thấy gì?
Đó không còn là Thu Hương, người đàn bà xinh đẹp, kiêu hãnh, người có thể dùng nhan sắc và trí tuệ để điều khiển đàn ông. Trước mắt cô, trong gương, là một con búp bê rách nát, một món đồ chơi tình dục đúng nghĩa. Một người đàn bà với mái tóc rối bù, gương mặt méo mó vì đau đớn và khoái lạc, đang bị treo lơ lửng trên thân một gã đàn ông ngoại tộc. Hai chân cô quấn chặt lấy hông gã, cặp mông trắng nõn bị ghì chặt, và ở điểm giao hợp, cô có thể thấy rõ cảnh dương vật của gã đang ra vào cơ thể mình một cách trần trụi, thô bạo.
*(Hương):* *Kia… là mình sao? Cái con đàn bà đang bị treo lơ lửng, bị một gã đàn ông xa lạ chịch kia… là mình sao? Nhục nhã… Nhục nhã quá… Nhưng tại sao… tại sao cơ thể mình lại run rẩy vì sung sướng thế này?*
Sự tự nhận thức về tình trạng nhục nhã của bản thân, kết hợp với những cú thúc ngày càng tăng tốc của Leo, đã đẩy cô đến bờ vực của sự điên loạn.
“Không… không..” – Cô lắc đầu, cố gắng quay đi không nhìn vào tấm gương nữa, nhưng tay gã đã giữ chặt lấy gáy cô, ép cô phải chứng kiến.
Gã tăng tốc. Những cú thúc trở nên dồn dập, tàn bạo.
“Á… á… chậm… chậm lại… sâu quá… rách mất… Ôi trời ơi..”
Lý trí của cô vỡ nát. Bản năng trỗi dậy.
“Dừng lại… không… đừng dừng lại… AAAAAA!”
Một tiếng thét xé lòng, không còn là của con người, vang vọng khắp căn phòng. Nó là tiếng thét từ vực thẳm của sự tuyệt vọng, của sự sỉ nhục, và của một cơn cực khoái hủy diệt. Toàn thân cô co giật dữ dội, các cơ âm đạo siết chặt lấy “con quái vật” bên trong, như cố vắt kiệt giọt tinh túy cuối cùng của nó.
Ngay khi cảm nhận được cơ thể Hương co giật trong cơn bão, Leo cũng gầm lên một tiếng thỏa mãn. Gã thúc thêm vài cú cuối cùng, sâu và mạnh, rồi bước tới giường.
Gã không đặt cô xuống. Gã ném cô xuống.
Tấm thân mềm nhũn của Hương rơi tự do rồi va mạnh xuống tấm nệm. Cô nằm đó, sõng soài, mắt trợn trừng, cơ thể vẫn còn giật nhẹ theo dư âm của cơn địa chấn. Vũ điệu trên không đã kết thúc, để lại một linh hồn tan nát.
Leo đứng bên giường, lồng ngực phập phồng, mồ hôi chảy ròng ròng. Hắn nhìn cô, con mồi đã kiệt sức của mình, với ánh mắt của một kẻ chinh phạt. Nhưng trong đôi mắt đó, ngọn lửa dục vọng vẫn chưa hề tắt.
Trung (giọng run run): “Nó… nó vứt chị xuống giường kìa. Xong rồi à?”
Việt (mắt vẫn dán vào màn hình): “Chưa. Nhìn nó xem. Mắt nó vẫn còn đỏ ngầu. Màn chính… bây giờ mới bắt đầu”
Tấm thân mềm oặt của Hương va mạnh xuống nệm, nảy lên một lần cuối rồi nằm im bất động. Cơn cực khoái dữ dội từ “vũ điệu trên không” vẫn còn khiến toàn thân cô run rẩy, tâm trí cô là một khoảng trắng xóa. Cô như một con cá vừa bị quăng lên bờ, chỉ còn biết giãy giụa trong vô vọng.
Leo trườn lên giường, dáng vẻ của một con mãnh thú đang tiến đến bên con mồi đã kiệt sức. Hắn không cho cô một giây để thở. Hắn lật người cô lại. Một hành động dứt khoát và tàn nhẫn. Hắn không để cô nằm ngửa để đối mặt với hắn. Hắn bắt cô phải quỳ lại, hai tay chống xuống nệm, ở tư thế của một con vật, một tư thế của sự phục tùng tuyệt đối.
*(Hương):* *Không… làm ơn… đừng… Mình không còn sức nữa… Tha cho mình…*
Cô cố gắng chống cự, nhưng cơ thể đã hoàn toàn phản chủ. Hai cánh tay cô mềm nhũn, không thể chống đỡ nổi sức nặng của chính mình.
Leo túm lấy eo cô, kéo mạnh về phía hắn, rồi dùng đầu gối tách hai chân cô ra. Gã túm lấy mái tóc dài của cô, kéo giật ngược ra sau, bắt cô phải ngẩng mặt lên, đối diện với hình ảnh phản chiếu của chính mình trong tấm gương tủ quần áo.Một lần nữa, cô bị ép phải chứng kiến sự sỉ nhục của chính mình. Nhưng lần này, hình ảnh còn tàn khốc hơn. Trong gương là một người đàn bà đang quỳ mọp trên bốn chi, mái tóc bị túm ngược một cách thô bạo, cặp mông trắng nõn căng tròn bị banh ra, chổng thẳng về phía kẻ xâm lược. Gương mặt cô giàn giụa nước mắt, một vẻ đẹp tan nát, tuyệt vọng.
Việt : “Doggy! Tư thế kinh điển đây rồi! Nhìn kìa mày, nó bắt chị quỳ vểnh mong lên, đẹp quá!”
Trung: “Mày nhìn cặp mông của chị ấy kìa… trắng nõn, căng tròn… bị nó thúc cho mấy cú vừa rồi giờ ửng đỏ cả lên. Thằng chó này biết cách chọn góc quay quá”
Leo không ngần ngại. Hắn đưa “con quái vật” của mình đến cửa hang đã sưng mọng và ướt đẫm, rồi thúc mạnh vào.
“A!” – Hương lại kêu lên một tiếng, nhưng lần này tiếng kêu bị úp vào gối, trở nên nghẹn ngào, bất lực.
Sự xâm nhập từ phía sau mang lại một cảm giác hoàn toàn khác. Nó không còn là sự choáng ngợp của việc bị lấp đầy, mà là một sự va chạm mang tính bản năng. Leo bắt đầu thúc. Những cú thúc của hắn giờ đây không còn sự khám phá, mà chỉ có sự chiếm đoạt. Mỗi lần hông gã nện vào mông cô, một tiếng “bạch… bạch..” khô khốc, trần trụi lại vang lên. Cả cơ thể cô bị đẩy về phía trước theo từng nhịp thúc của gã. Dương vật của gã, với chiều dài và sức mạnh khủng khiếp, đâm sâu và mạnh, cày xới bên trong cô.
Việt: “Nghe tiếng đó không? Như đang đóng gạch vậy. Chắc là đau lắm, nhưng mà nhìn chị ấy xem, mông vẫn cong lên để đón nhận. chi Huong đúng là trời sinh dâm đãng”
Trung: “Nhìn cách nó túm tóc chị ấy kìa. Như đang ghìm một con ngựa. Tàn bạo thật. Nhưng mà… đẹp. Một vẻ đẹp của sự hủy diệt”
Hương không còn ý thức được gì nữa. Cơ thể cô đã trở thành một cỗ máy chỉ biết phản ứng theo bản năng. Đau đớn, khoái lạc, nhục nhã, tất cả hòa quyện vào làm một, tạo thành một cảm giác duy nhất: sự hủy diệt.
Và rồi, một điều kỳ lạ xảy ra.
Những cú thúc sâu và mạnh của Leo, ở một góc độ mà cô chưa từng trải nghiệm, đã chạm vào một điểm bí ẩn nào đó sâu thẳm bên trong cô. Một điểm mà cả chồng cô, các gã đàn ông cô từng quan hệ cũng chưa bao giờ chạm tới.
Một luồng điện cực mạnh, còn dữ dội hơn cả cơn cực khoái lúc nãy, đột ngột chạy dọc sống lưng cô.
Cơ thể cô cứng đờ.
Mắt cô trợn ngược. Miệng há ra nhưng không thể phát ra âm thanh.
Và rồi…
BÙM!
Một tiếng thét cuối cùng, tiếng thét của sự vỡ òa không thể kìm nén, bật ra khỏi cổ họng cô.
“AAAAA…!”
Cùng với tiếng thét đó, cơ thể cô co giật dữ dội. Và từ cửa mình đang bị hành hạ của cô, một dòng nước trong suốt, nóng hổi, phun ra ào ạt theo từng nhịp thúc của Leo. Nó bắn tung tóe lên tấm ga giường, lên cả phần đùi trong của chính gã. Một lần, hai lần, rồi ba lần. Cô hoàn toàn mất kiểm soát. Đó là sự đầu hàng cuối cùng và tuyệt đối nhất của cơ thể, một sự giải thoát trong tận cùng của sự xâm phạm.
Việt và Trung chết lặng. Chúng nhảy dựng lên khỏi ghế, mắt dán chặt vào màn hình, không tin vào những gì mình đang thấy.
Việt: “VÃI LỒN! Phun nước! Chị… chị Hương phun nước kìa mày ơi!”
Trung: “Đ… Đm, thằng Tây này đúng là quái vật! Nó cày cho chị đến mức đấy luôn! Như phim heo… không, còn hơn cả phim heo!”
Sự bùng nổ của Hương như một liều thuốc kích thích cuối cùng dành cho Leo. Bị siết chặt bởi những cơn co thắt điên cuồng và được tắm trong dòng “suối tiên” của cô, gã cũng gầm lên một tiếng cuối cùng như một con sư tử. Gã thúc thêm vài nhát như trời giáng, rồi xuất tinh.
Một dòng tinh dịch trắng đục, nóng hổi, nhiều đến mức không thể tin được, phun ào ạt vào sâu bên trong âm đạo của cô, hòa quyện với dòng nước của cô, rồi trào ngược ra ngoài, chảy dọc xuống cặp đùi trong đang run rẩy.
Leo rút ra, rồi đổ gục xuống bên cạnh, kiệt sức hoàn toàn, và gần như ngay lập tức chìm vào giấc ngủ sâu.
Hương nằm úp mặt xuống gối, bất động như một xác chết. Cơ thể cô là một bãi chiến trường, nước mắt, mồ hôi, nước bọt, và đủ thứ dịch thể của cả hai đã hòa quyện vào nhau, tạo nên một mùi tanh nồng của dục vọng và sự hủy diệt.
Sau một hồi chết lặng, Trung mới run run lên tiếng: “Xong… xong thật rồi. Nhìn chị ấy kìa… tội nghiệp quá”
Việt không đáp. Mắt cậu ta vẫn dán vào hình ảnh người đàn bà đang nằm bất động trên màn hình, rồi nhìn sang con quái vật tóc vàng đang ngủ say. Một lúc sau, cậu ta mới thì thầm, giọng đầy vẻ phức tạp: “Tội nghiệp, nhưng đáng giá. Mày có nghĩ là… sau này mình có thể làm được như thằng Tây đó không?”
Câu hỏi của Việt lơ lửng trong không khí.
Căn phòng chìm vào sự im lặng tuyệt đối. Chỉ còn tiếng ngáy của con quái vật, tiếng thở yếu ớt của con mồi, và sự im lặng bệnh hoạn của những khán giả. Bữa tiệc thịt đã thực sự kết thúc.
