Thu Hương – Cô thư ký xinh đẹp
Chương 16
Bên ngoài, Việt mỉm cười một cách quỷ quyệt, rút điện thoại ra và gửi một tin nhắn ngắn gọn cho người đàn ông đang mòn mỏi chờ đợi: “Giai đoạn 1 hoàn thành. Nữ chính đã vào vị trí. Chúc chú xem phim vui vẻ.”
Bên trong, không khí đặc quánh lại. Hương đứng thở dốc, lưng tựa vào cánh cửa gỗ lạnh lẽo, lắng nghe tiếng bước chân của Việt xa dần. Cô nhìn gã trai Đức khổng lồ đang say ngủ, nằm sõng soài trên giường như một con gấu trắng vừa qua một mùa săn mồi mệt mỏi. Lời thì thầm của Việt, “to thế này mà đeo ‘áo mưa’ vào thì phí của giời”, như một con rắn nhỏ độc địa, đã len lỏi vào tâm trí cô, cắn một phát vào ngay trung tâm của sự tò mò và bản năng đàn bà.
(Hương): “Phí của giời… Thằng quỷ con này nói cũng có lý. Một con quái vật như thế này mà lại bị một lớp cao su mỏng manh ngăn cách thì còn gì là cảm giác…
Nhưng… an toàn là trên hết. Mình không thể mạo hiểm. Dù sao thì, đây cũng chỉ là một công việc.”
Cô lắc đầu, cố gắng xua đi ý nghĩ điên rồ đó. Đây là một vở kịch, và cô là đạo diễn.
Hương không vội vàng. Cô bình thản đi đến cửa, khóa trái lại bằng chốt an toàn. Tiếng “cạch” khô khốc vang lên. Sau đó, cô đi một vòng quanh phòng, tắt bớt những ngọn đèn rọi, chỉ để lại ánh đèn ngủ màu vàng ấm áp hắt lên từ hai bên đầu giường. Cô kết nối điện thoại của mình với chiếc loa bluetooth nhỏ, mở một bản nhạc jazz du dương, không lời, thứ âm nhạc của những quán bar sang trọng và những cuộc tình một đêm tội lỗi.
Sân khấu đã được dọn dẹp. Giờ là lúc chuẩn bị “đạo cụ”.
Cô tiến đến bên giường, nhìn xuống gã trai Đức. Dưới ánh đèn vàng, cơ thể cậu ta hiện ra như một pho tượng Hy Lạp. Làn da trắng, những thớ cơ săn chắc trên ngực, trên bụng, và đặc biệt là “vũ khí” đang ngủ yên của cậu ta. Nó thật sự khổng lồ, ngay cả trong trạng thái mềm mại nhất.
Biên đạo hành động: Hương bắt đầu công việc của một nhà khảo cổ, chậm rãi, tỉ mỉ. Cô cởi giày cho Leo, rồi đến tất. Cô cởi chiếc áo sơ mi của cậu ta, phanh nó ra, để lộ lồng ngực vạm vỡ. Rồi đến chiếc quần kaki. Cô kéo nó xuống, và cuối cùng là chiếc quần lót.
Khi “con quái vật” hoàn toàn được giải phóng, Hương nín thở trong giây lát. Nó vượt quá mọi sự tưởng tượng của cô. Nó to , dài và gân guốc hơn những người đàn ông cô từng biết , một vẻ gì đó hoang dại, đầy sức mạnh tiềm ẩn.
Cô để Leo nằm đó, trần truồng và hoàn toàn phơi bày, một ngọn núi lửa đang chờ được đánh thức.
Giờ là lúc dành cho nữ chính.
Hương bắt đầu màn thoát y của riêng mình. Cô không cởi một cách vội vã. Cô di chuyển theo điệu nhạc jazz, cơ thể uốn lượn như một con rắn. Chiếc váy lụa đỏ từ từ trượt khỏi vai, rơi xuống sàn, để lộ ra bộ nội y ren đen mà cô đã chuẩn bị kỹ lưỡng. Dưới ánh đèn vàng, cơ thể cô hiện lên như một tác phẩm nghệ thuật của sự tương phản. Làn da trắng sứ nổi bật trên nền ren đen mỏng manh. Đôi vú no tròn, nặng trĩu được chiếc áo ngực nâng đỡ, tạo ra một khe ngực sâu hun hút, mời gọi. Vòng eo con kiến thắt lại, đối lập với cặp mông tròn lẳn, đầy đặn được bao bọc bởi chiếc quần lót lọt khe. Đôi tất lưới đen chạy dài từ bắp đùi xuống tận gót chân, được giữ lại bởi những sợi dây đai mỏng manh. Cô biết camera đang ở đâu, và cô cố tình phô diễn những đường cong đẹp nhất, những góc cạnh chết người nhất của cơ thể mình.
Cô biết Dương đang xem. Gã khán giả bệnh hoạn đó chắc đang nuốt nước bọt.
(Hương): “Nhìn đi, ông Dương. Nhìn cho kỹ vào. Đây là thứ mà ông không bao giờ có được, không bao giờ chinh phục được. Ông chỉ có thể xem, như một kẻ ăn mày nhìn vào bữa tiệc của đế vương.”
Cô lấy từ trong túi xách ra lọ gel bôi trơn Durex. Đây là hành động của một chuyên gia, không phải một nạn nhân. Cô đổ một lượng lớn gel ra lòng bàn tay. Cái lạnh của gel khiến cô rùng mình. Cô quỳ xuống bên cạnh Leo, một tay nâng “con quái vật” của cậu ta lên. Hơi ấm từ nó tỏa ra, đối lập với cái lạnh của gel. Cô không ngần ngại, thoa đều lớp gel lên khắp “vũ khí” của gã trai Đức, từ gốc đến ngọn. Lớp gel trong suốt khiến nó trở nên bóng loáng, càng thêm vẻ đáng sợ. Sau đó, cô dùng phần gel còn lại, thoa vào “lối vào” của chính mình, chuẩn bị cho cuộc xâm nhập.
Hương nhẹ nhàng dạng hai chân của gã trai đang mơ màng ra. Cô trườn người lên trên, chống hai tay lên ngực cậu ta. Cô nắm lấy “con quái vật” đã được bôi trơn, hướng nó vào đúng vị trí mép âm đạo. Rồi, từ từ, cô tự mình ngồi xuống.
Cô nín thở. Một tiếng “phọp” nhẹ vang lên khi đầu khấc trơn trượt của Leo tiến vào. Cảm giác đầu tiên là căng, rất căng, như thể cơ thể cô sắp bị xé rách. Nhưng lớp gel đã làm tốt nhiệm vụ của nó. Cơn đau chỉ thoáng qua, nhường chỗ cho một cảm giác bị nong ra, bị lấp đầy một cách từ từ và tuyệt đối. Cô có thể cảm nhận từng milimet dương vật khổng lồ đó đang tiến vào, chiếm trọn lấy không gian bên trong cô, chạm đến những nơi sâu thẳm nhất mà chưa một người đàn ông nào chạm tới.
(Hương): “Trời ơi… Căng… nhưng thật đã. Hóa ra đây là cảm giác khi một cái lỗ được lấp đầy hoàn toàn, từ trong ra ngoài. Cái trò ‘2 gậy – 1 lỗ’ của lũ nhóc Việt-Trung kia đúng là banh lỗ của mình rộng hơn thật, nhưng không thể nào mang lại cảm giác sâu và đặc khít như thế này. Một ngọn núi thật sự vẫn hơn hai quả đồi cộng lại. Việt nói đúng, phí của giời thật.”
Khi đã vào hết, cô dừng lại một chút, để cho cơ thể mình quen với sự hiện diện của kẻ ngoại tộc. Rồi, màn trình diễn thực sự bắt đầu. Hương là một nữ kỵ sĩ bậc thầy trên lưng con chiến mã hoang dã.
Máy quay của Dương chắc chắn đang zoom vào điểm giao hợp. Hai mép âm đạo của Hương, hồng hào và sưng mọng, đang bị nong ra, cuộn tròn quanh gốc dương vật của Leo. Khi cô bắt đầu nhún, chúng co vào rồi lại nở ra theo từng nhịp, một hình ảnh vừa trần trụi vừa đầy tính nghệ thuật. Hương bắt đầu chuyển động. Cô nhún nhảy trên người Leo, lúc chậm rãi, sâu lắng, để cảm nhận trọn vẹn sự đầy đặn bên trong. Lúc lại dồn dập, cuồng nhiệt, khiến tiếng da thịt va vào nhau “bạch bạch”, “lép nhép” vang lên đều đặn. Cô xoay hông, siết chặt các cơ âm đạo, điều khiển “con quái vật” theo ý mình. Mái tóc dài của cô bay trong không khí. Mồ hôi bắt đầu lấm tấm trên tấm lưng ong trắng muốt, chảy thành từng dòng xuống khe mông. Đôi vú no tròn, không còn áo ngực, nảy lên theo từng nhịp, rung rinh như hai trái bóng nước.
Leo chỉ nằm đó, mơ màng. Cơn say và điệu samba của Hương trên cơ thể khiến cậu ta không thể tỉnh táo. Bàn tay to lớn của gã theo bản năng đặt lên mông, lên eo, lên vú của Hương, xoa nắn một cách vô thức theo từng nhịp chuyển động của cô. Gã rên lên những tiếng ư ử trong cổ họng, một âm thanh của sự hưởng thụ thuần túy, bị động.
Hương cúi xuống, ghé sát vào tai Leo, thì thầm những lời khiêu khích bằng tiếng Anh, dù biết cậu ta có thể không nghe rõ. “Thích không, chàng trai to lớn của tôi? Cô gái Việt Nam này có đủ làm anh thỏa mãn không?”
Hương hoàn toàn làm chủ cuộc chơi. Khi cảm thấy bản thân sắp không chịu nổi nữa, sắp đạt đến đỉnh, cô không giảm tốc độ. Cô tăng tốc. Cô thúc những nhịp cuối cùng một cách mạnh mẽ, điên cuồng, như một vận động viên chạy nước rút về đích. Cơ thể cô căng cứng, lưng uốn cong. Cô không còn diễn cho Dương xem nữa. Cô đang sống thật với chính bản năng của mình. Cô đang tận hưởng kích thước, tận hưởng cảm giác bị chinh phục..
“A… a… đúng rồi… nữa … lên… Sướng… sướng quá… Ôi trời ơi…”
Cô hét lên một tiếng rên dài, sắc lẻm, vừa sung sướng vừa kiêu hãnh. Tiếng hét của một nữ kỵ sĩ trên chiến mã của mình. Cơn cực khoái bùng nổ, một vụ nổ hạt nhân từ sâu bên trong, khiến toàn bộ cơ thể cô co giật dữ dội trên thân hình vạm vỡ của Leo.
Cô đổ gục xuống ngực gã, thở hổn hển. Cô đã chinh phục được ngọn núi. Màn trình diễn đã thành công mỹ mãn.
Sau tiếng rên dài và cú co giật của cơn cực khoái, cơ thể khổng lồ của Leo khẽ cựa mình. Cơn cực khoái của Hương, thay vì ru gã ngủ sâu hơn, lại như một dòng điện cao thế đánh thức con quái vật đang say ngủ.
Ông Dương (đã về lại phòng camera): Ngồi chết lặng trên ghế. Ly rượu trên tay đã cạn từ lúc nào. Miệng gã há hốc, mắt dán chặt vào màn hình. Gã đã được xem một bộ phim khiêu dâm nghệ thuật, và nữ chính là người tình của gã. Gã cảm thấy một sự ghen tuông điên cuồng và một sự thèm khát còn lớn hơn cả trước đó. Gã muốn tự mình trải nghiệm, nhưng gã biết, gã không bao giờ có thể làm được như vậy. Gã chỉ có thể xem. Mãi mãi chỉ là một khán giả.
