Thu Hương – Cô thư ký xinh đẹp
Chương 2.1
Trước câu nói nửa ra lệnh, nửa mời gọi của ông Phú, Thu Hương chỉ biết đứng chết lặng. “Đi Đồ Sơn”. Hai từ đó vang lên trong đầu cô như một tiếng sét. Cô hiểu nó có nghĩa là gì. Nó có nghĩa là đêm nay, và có thể cả ngày mai, cô sẽ lại phải nằm dưới thân ông ta, để ông ta thỏa mãn.
Một sự phản kháng yếu ớt trỗi lên. Cô muốn lắc đầu, muốn nói “Em phải về với chồng con”. Nhưng rồi hình ảnh chiếc xe SH, khoản lương tăng gấp rưỡi, và lời đe dọa bị đuổi việc lại hiện ra, bóp nghẹt lấy lý trí cô. Sự im lặng của cô ở quán cà phê đã là một lời đồng ý không thể rút lại. Giờ đây, cô không còn lựa chọn nào khác.
Cô khẽ gật đầu, một cái gật đầu gần như không thể nhận ra, như một chiếc lá lìa cành trong vô vọng.
Ông Phú cười mãn nguyện. “Ngoan lắm. Lên phòng lấy đồ đi em.”
Hương lẳng lặng quay người đi về phía thang máy. Tấm lưng cô thẳng tắp trong bộ vest công sở, nhưng mỗi bước đi lại nặng như đeo đá. Cô cảm thấy mình như một con rối, đã bị cắt hết dây, chỉ còn biết tuân theo sự điều khiển của kẻ khác.
Họ lên xe, chiếc Lexus sang trọng giờ đây không còn mang lại cảm giác hãnh diện, mà giống như một chiếc lồng mạ vàng đang chở cô đến lò mổ. Xe lăn bánh, rời khỏi thành phố Hải Phòng náo nhiệt, chạy dọc theo con đường ven biển hướng về Đồ Sơn.
Gió biển bắt đầu lùa vào qua cửa sổ đang mở hé. Mái tóc cô khẽ bay, vài sợi lòa xòa trước mặt. Hương đưa tay vén tóc, mắt nhìn ra ngoài. Biển chiều nay đẹp một cách nao lòng. Mặt trời đang từ từ lặn xuống, nhuộm cả một vùng trời và mặt biển một màu vàng cam rực rỡ. Sóng vỗ rì rào. Mùi muối mặn nồng và không khí trong lành khiến lồng ngực cô, vốn đang bị đè nén, cảm thấy dễ chịu hơn một chút. Cô vốn rất thích biển, nhưng đã lâu lắm rồi, từ ngày lấy chồng, sinh con, cô chưa có dịp được đi biển.
(Hương): Biển đẹp quá. Giá như… giá như người đang ngồi bên cạnh mình lúc này là Trung. Giá như đây là một chuyến đi chơi của gia đình, có cả tiếng cười của cu Bin. Chắc anh và con sẽ thích lắm.*
Nghĩ đến đó, lòng cô lại đau nhói. Một cảm giác tội lỗi sắc như dao cứa vào tim.
(Hương): Mình đang nghĩ gì vậy? Mình đang đi với một con quỷ, một gã đàn ông vừa mới cưỡng hiếp mình, để đến một nơi mà mình sẽ tiếp tục bán rẻ thân xác. Mình đúng là một người vợ đốn mạt, một người mẹ không ra gì. Trung ơi, em có lỗi với anh, có lỗi với con…*
Cô quay mặt vào trong, không dám nhìn ra biển nữa. Vẻ đẹp của thiên nhiên chỉ càng làm cho sự dơ bẩn trong tâm hồn cô thêm rõ nét.
Ông Phú dường như không để ý đến tâm trạng của cô. Ông ta vừa lái xe, vừa huýt sáo một điệu nhạc vui vẻ, thỉnh thoảng lại liếc sang nhìn cô, ánh mắt đầy vẻ sở hữu.
Xe chạy khoảng hơn nửa tiếng thì tấp vào một khu resort tư nhân nằm nép mình bên một bãi biển vắng. Nơi này không quá lớn nhưng được thiết kế rất đẹp, sang trọng và có vẻ cực kỳ riêng tư. Ông Phú đỗ xe rồi nói: “Xuống thôi em, đến nơi rồi.”
Ông ta đi thẳng vào quầy lễ tân. Hương đứng ở ngoài, lòng đầy lo âu. Cô vẫn hy vọng, một hy vọng ngu ngốc, rằng ông ta sẽ đặt hai phòng. Nhưng không. Ông ta chỉ lấy một chiếc chìa khóa thẻ từ duy nhất.
“Anh đặt một phòng đôi trên gác cho tiện nhé,” ông ta quay lại nói với cô, giọng thản nhiên như thể đó là chuyện bình thường nhất trên đời.
Mọi hy vọng cuối cùng của Hương vỡ tan. “Một phòng”. Vậy là đã rõ. Không còn đường lui nữa. Ông ta đã thực sự coi cô là gái của ông ta rồi.
“Đi thôi em,” ông ta nói, rồi xách chiếc vali của mình đi trước.
Hương hít một hơi thật sâu, cố nuốt cục nghẹn trong cổ họng. Cô lẳng lặng xách chiếc túi của mình, bước những bước chân nặng nề theo sau ông ta. Mỗi bậc cầu thang đi lên gác như một bậc thang dẫn cô xuống sâu hơn địa ngục của sự cam chịu.
Cánh cửa phòng mở ra. Một căn phòng không quá rộng nhưng rất đẹp. Đồ đạc bằng gỗ sang trọng. Và giữa phòng là một chiếc giường lớn trải ga trắng muốt, nằm ngay dưới một khung cửa sổ rộng nhìn thẳng ra bãi biển xanh ngắt đang rì rào sóng vỗ.
Ông Phú quăng vali xuống, rồi quay lại nhìn cô, cười mãn nguyện. “Vào đi em. Nhà của chúng ta đêm nay đấy.”
Từ “chúng ta” phát ra từ miệng ông ta khiến Hương rùng mình. Cô bước vào phòng, cảm thấy mình như một con chim đã tự bay vào lồng, một cái lồng son đẹp đẽ nhưng cũng là một nhà tù của nhục nhã. Chuyến đi định mệnh của cô đã thực sự bắt đầu.
==============================
Sau khi sắp xếp qua loa đồ đạc vào tủ, Thu Hương cảm thấy cơ thể mình rã rời và dính nhớp. Cô thèm được tắm rửa, thèm được gột sạch đi không chỉ bụi bặm của chuyến đi, mà cả cảm giác nhơ nhuốc của đêm hôm trước. Cô đang định lấy quần áo để vào phòng tắm thì ông Phú, người đang ngồi xem tivi, bỗng đứng dậy.
“Anh vào tắm trước một lát nhé, đi đường hơi mệt,” ông ta nói, giọng thản nhiên.
Rồi ông ta đi vào phòng tắm, còn khẽ hát nghêu ngao một điệu nhạc bolero sến súa. Hương đứng sững người. Cái cách ông ta hành động, tự nhiên như thể họ là một cặp vợ chồng thực thụ, khiến cô cảm thấy một sự ghê tởm dâng lên.
(Hương): Ông ta không có một chút xấu hổ nào sao? Cứ như thể chuyện đêm qua là một điều hiển nhiên. Mình… mình trong mắt ông ta, rốt cuộc là cái gì?*
Cô ngồi xuống mép giường, chờ đợi. Mười lăm phút sau, ông Phú bước ra. Ông ta đã thay bộ vest bằng một chiếc quần soóc và áo phông đơn giản, trông trẻ trung hơn, nhưng cũng làm lộ rõ cái bụng bia phệ.
“Em tắm đi cho sảng khoái. Tắm xong mình đi ăn tối. Anh xuống dưới nhà uống cốc bia trước nhé.”
Nói rồi ông ta đi ra khỏi phòng. Hương thở phào nhẹ nhõm. Cô vội vàng chốt cửa phòng lại, rồi lấy bộ đồ ngủ và chiếc khăn tắm của mình, bước nhanh vào phòng tắm.
Cô đóng chặt cửa, bật vòi hoa sen. Làn nước mát lạnh xối thẳng xuống cơ thể nóng hực của cô, mang lại một cảm giác sảng khoái đến rùng mình. Cô ngửa mặt lên, để cho những tia nước gột rửa đi lớp trang điểm, gột rửa đi những mệt mỏi. Cô dựa lưng vào bức tường gạch men lạnh toát, từ từ nhắm mắt lại, tận hưởng khoảnh khắc riêng tư quý giá.
Dưới làn nước trong vắt, cơ thể của người đàn bà một con hiện ra như một tuyệt tác của tạo hóa. Làn da trắng sứ của cô ửng hồng lên dưới hơi nước. Mái tóc dài đen nhánh ướt sũng, dán chặt vào tấm lưng ong thon thả. Dòng nước chảy qua đôi vai tròn trịa, lướt xuống cặp vú căng đầy, no đủ, làm hai nụ hồng sẫm màu co cứng lại một cách đầy mời gọi. Nó tiếp tục lướt qua vòng eo con kiến, qua vùng bụng phẳng lì không một vết rạn, rồi chia thành hai dòng, men theo cặp hông nở nang và đôi chân dài miên man. Đó là một vẻ đẹp của sự trưởng thành, chín muồi, một vẻ đẹp có thể làm bất kỳ gã đàn ông nào cũng phải điên đảo.
Cô say sưa tắm, kỳ cọ thân thể mình một cách tỉ mỉ, như một nghi lễ tẩy trần. Cô muốn gột sạch đi mùi của ông ta, cảm giác của ông ta, ký ức về ông ta.
Nhưng đúng lúc cô đang chìm đắm trong dòng suy nghĩ đó, cô chợt liếc vào tấm gương lớn trong phòng tắm, và tim cô như ngừng đập.
Qua làn hơi nước mờ ảo, cô thấy cánh cửa phòng tắm không đóng chặt. Nó hé mở một khe nhỏ. Và qua khe cửa đó, một đôi mắt đang dán chặt vào cô. Đôi mắt của ông Phú. Ông ta đã quay lại lúc nào cô không hay, và đang đứng đó, say sưa ngắm nhìn cơ thể trần truồng của cô.
“Á!”
Hương giật bắn mình, hét lên một tiếng. Phản xạ tự nhiên khiến cô vội vã với lấy chiếc khăn tắm lớn, quấn chặt quanh người, cố gắng che đi thân thể mình. Mặt cô đỏ bừng lên vì xấu hổ và sợ hãi.
Tiếng hét của cô dường như không làm ông ta nao núng. Ngược lại, nó như một lời mời gọi. Ông ta đẩy cửa, bước hẳn vào trong.
“Người em đẹp lắm Hương à,” ông ta nói, giọng khàn đi vì ham muốn. “Có gì mà phải xấu hổ. Thực sự anh chưa thấy một người phụ nữ nào có cơ thể nõn nà, hoàn hảo như em.”
Hương lúng túng, hai tay giữ chặt chiếc khăn tắm, lưng lùi sát vào bức tường lạnh lẽo. “Anh… anh ra ngoài đi cho em… Sao anh lại vào đây?”
Ông Phú không trả lời. Ông ta tiến lại gần. Hương có thể ngửi thấy mùi bia và mùi dục vọng quen thuộc. Bộ phận giống đực của ông ta, qua lớp quần soóc, đã cộm hẳn lên, tì thẳng vào đùi cô. Ông ta vòng tay, ôm chầm lấy cô.
“Hương… em đẹp quá!!!” ông ta lắp bắp, rồi cúi xuống, tìm kiếm đôi môi cô.
Hương vội né mặt đi, tránh được nụ hôn đó. Cô cố dùng sức đẩy ông ta ra, nhưng cơ thể ướt át, trơn trượt của cô không có chút sức lực nào. Sự chống cự của cô chỉ như một trò đùa.
Biết rằng sự phản kháng là vô ích, ông Phú cười khẩy. Ông ta không vật cô ra nữa. Thay vào đó, ông ta cúi xuống, vòng một tay qua khoeo chân cô, tay kia qua lưng, rồi bế xốc cô lên một cách dễ dàng.
“Á… anh làm gì vậy… thả em ra…” Hương giãy giụa trong vòng tay ông ta, nhưng chỉ làm cho chiếc khăn tắm thêm xộc xệch. Cô biết, một cuộc hành hạ mới sắp bắt đầu, dù cô có muốn hay không.
Ông ta bế cô ra khỏi phòng tắm, đi thẳng đến chiếc giường lớn. Với một tiếng “Huỵch”, ông ta quăng cô xuống tấm nệm êm ái.
Trong cú va chạm đó, chiếc khăn tắm, hàng phòng ngự mỏng manh cuối cùng của cô, bung ra.
Cơ thể cô một lần nữa phơi bày trần trụi. Làn da trắng mịn vẫn còn lấm tấm những giọt nước, ửng hồng lên dưới ánh đèn. Đôi vú căng tròn nảy lên theo cú ném. Vòng eo thon, bụng phẳng lì. Và vùng tam giác kín đáo, ẩm ướt sau khi tắm, với lớp lông tơ mỏng manh, hai cánh môi khép chặt lại như một sự phòng thủ cuối cùng trong vô vọng.
Cô dúm người lại, theo phản xạ dùng tay che đi những phần nhạy cảm nhất. Nhưng ông Phú không cho cô cơ hội đó. Ông ta lột phăng chiếc áo phông và đạp tụt chiếc quần soóc xuống.
Cái dương vật to dài, gân guốc của ông ta bật tung ra, sừng sững trong không khí, cái đầu bóng đỏ như đang rỉ nước. Cánh cửa địa ngục lại một lần nữa mở ra ngay trước mắt cô.
==============================
Thu Hương đang định co người ngồi dậy, một nỗ lực vô vọng để níu kéo chút tự chủ cuối cùng, thì cơ thể to béo của ông sếp đã đổ sập xuống người cô. Một lần nữa, cô bị đè ngửa ra giường, sức nặng của gã khiến cô gần như nghẹt thở. Mùi da thịt đàn ông, mùi bia và mùi mồ hôi đặc trưng của ông ta xộc thẳng vào mũi, một thứ mùi của sự chiếm đoạt mà cô sẽ không bao giờ quên.
Ông ta không vội vàng như đêm qua. Lần này, hành động của ông ta có một sự từ tốn, một sự thưởng thức của kẻ đã biết chắc con mồi không thể thoát. Ông ta gừ gừ trong cổ họng như một con mèo đực, rồi bắt đầu hôn hít cơ thể thơm tho, mát rượi của Hương sau khi tắm.
Ông ta hôn lên mặt, lên cổ, để lại những vệt ửng đỏ trên làn da trắng của cô. Đôi môi dày của ông ta ngấu nghiến day mút hai đầu vú cô, khiến chúng đau nhói. Lưỡi gã liếm dọc một đường ướt át trên làn da bụng phẳng mịn, làm cô rùng mình ghê tởm. Hương cố né tránh, quay mặt đi, nhưng không thoát được.
Trên chiếc giường lớn, một cảnh tượng của sự tương phản tàn nhẫn đang diễn ra. Thân hình vạm vỡ, đen đúa của người đàn ông phủ phục lên cơ thể trắng ngần, mềm mại của người phụ nữ. Bàn tay ông ta to lớn, thô ráp, còn bàn tay cô thì nhỏ bé, yếu ớt, đang cố gắng một cách tuyệt vọng đẩy lồng ngực vững chãi của ông ta ra. Đó là cuộc đối đầu không cân sức giữa một con thú săn mồi và một con nai tơ đã sa bẫy.
Bằng một động tác thành thục, ông ta khéo léo dùng đầu gối tách được hai đùi cô ra, banh chúng rộng sang hai bên. Hương cảm thấy một vật cứng và nóng hổi, đang từ từ rỉ nước, dí vào đúng giữa hai môi âm đạo của cô. Nó cứng như đá, nóng như lửa, chọc vào lớp da non mềm mại. Cô biết, cái việc cô không muốn nhất, cái việc cô ghê tởm nhất, lại chuẩn bị diễn ra.
(Hương):*
*Trời ơi, anh Trung ơi, em lại có lỗi với anh rồi. Em lại sắp bị làm bẩn. Em không muốn… em thật sự không muốn…*
Nhưng ngay lúc đó, ông ta dừng lại. Ông ta chống hai tay, nhổm người dậy một chút, nhìn thẳng vào mặt cô. Đôi mắt ông ta long lên, đầy vẻ dâm đãng. Ông ta nhoẻn miệng cười, một nụ cười nham nhở, để lộ hàm răng ố vàng vì thuốc lá.
“Hương à,” ông ta thì thầm, hơi thở nồng nặc mùi bia. “Hôm nay… cho anh không dùng bao nhé, bé cưng? Mình đã ‘thỏa thuận’ ở quán cà phê rồi mà. Anh muốn vào thẳng bên trong em, muốn cảm nhận em trọn vẹn nhất.”
Lời “xin phép” đó, cái cách ông ta gọi cô là “bé cưng”, và việc nhắc lại “thỏa thuận” dơ bẩn kia, còn tàn nhẫn hơn cả một cái tát. Nó chính thức đóng dấu cô là một cô thư ký hạng sang, một món hàng đã được ngã giá. Mọi sự phản kháng, mọi lý do để từ chối đều đã bị tước đoạt.
Nước mắt cô lại trào ra. Cô không trả lời, chỉ nhìn ông ta với một ánh mắt đầy đau khổ và oán hận.
Sự im lặng của cô được ông ta coi là đồng ý.
“Ngoan lắm,” ông ta nói, rồi lại cúi xuống.
Lần này, Hương nhìn thẳng xuống, cô buộc mình phải chứng kiến sự xâm phạm sắp diễn ra, như một cách tự trừng phạt. Đôi mắt cô mở to, ghi lại từng chi tiết một cách trần trụi.
Đầu dương vật tù và đỏ bóng của ông ta từ từ đẩy hai cánh môi âm đạo của cô ra. Nó nong chúng ra một cách chậm rãi nhưng không thể cản lại. Lớp thịt mềm mại, hồng hào bên trong bị ép dạt sang hai bên, để lộ ra lối vào ẩm ướt. Dương vật của ông ta cứ thế tiến vào, từng phân, từng phân một, một cách chắc nịch, đầy uy lực.
Cô cảm thấy âm đạo mình bị nong ra, căng tức đến muốn rách. Cảm giác vừa đau, vừa tức, vừa nhục nhã.
Ông Phú dường như rất thích thú với cảnh tượng này. Ông ta không thúc vào ngay, mà cứ giữ nguyên như vậy, mắt chăm chú nhìn xuống nơi giao hợp, quan sát cái dương vật khổng lồ của mình đang từ từ ngập dần vào trong cơ thể cô. Gương mặt ông ta biểu lộ một sự tập trung và khoái trá tột độ.
Khi dương vật to dài đó đã chui vào ngập lút, khi phần xương mu của ông ta chạm kịch vào phần xương mu của cô với một tiếng “cộp” nhẹ, ông ta mới ngẩng lên. Ông ta nhìn thẳng vào mắt Hương, ánh mắt của một kẻ chiến thắng, giọng nói âu yếm một cách giả tạo:
“Cảm ơn em… em tuyệt lắm… Hương ạ. Cảm giác thật êm ái, thật khít khao.”
Rồi ông ta bắt đầu chuyển động. Cuộc xâm chiếm không thể cản lại, một lần nữa, lại bắt đầu.
==============================
Lời nói của ông Phú như một bản án, đóng đinh Thu Hương vào sự thật rằng cô đã chấp nhận cuộc trao đổi nhục nhã này. Cô không còn chống cự nữa, chỉ nằm im, buông xuôi. Ông ta thấy vậy, liền bắt đầu nhịp điệu của mình, một nhịp điệu từ tốn, khoan thai của kẻ đang thưởng thức chiến lợi phẩm.
Hương quay mặt đi, áp má xuống tấm ga giường mát lạnh, tránh phải nhìn vào khuôn mặt dâm đãng, đắc thắng của ông ta. Dù đã buông xuôi, cô vẫn cố giữ lại chút phản kháng cuối cùng. Khi ông ta cúi xuống định hôn lên môi cô, cô liền quay đi. Khi tay ông ta sờ soạng lên ngực, cô dùng tay che lại một cách yếu ớt. Cô đầy vẻ miễn cưỡng, không hợp tác, như một cách để tự lừa dối mình rằng cô vẫn còn giữ được chút gì đó trong sạch.
Ông Phú dường như cũng không ép cô quá. Ông ta thỏa mãn với việc cô đã ngoan ngoãn dạng rộng hai chân, chìa cái âm hộ non mềm ra cho ông ta tùy nghi sử dụng. Ông ta cứ nhịp nhàng đưa đẩy, và bắt đầu lên tiếng, những lời nói của ông ta phả vào tai cô cùng với hơi thở nặng nhọc.
“Ôi… Hương… sướng quá…” ông ta xuýt xoa. “Em khít thật đấy… Cái lỗ lồn của em sao mà nó mút chặt thế… Làm anh chịu không nổi…”
(Hương): Im đi! Đồ súc vật! Đừng nói nữa!*
Cô ghê tởm những lời lẽ thô tục đó. Nhưng ông ta không dừng lại.
“Thấy chưa,” ông ta tiếp tục, giọng đầy vẻ tự mãn. “Không có cái bao cao su vướng víu sướng hơn nhiều, đúng không? Cảm giác da thịt trần trụi chạm vào nhau thế này mới thật… mới là làm tình chứ…”
Lời nói của ông ta như một nhát dao xoáy sâu vào nỗi nhục của cô. Nó buộc cô phải đối diện với sự thật trần trụi của hành vi đang diễn ra. Đây không phải là một cơn ác mộng, đây là thực tại. Thực tại là cô đang trần truồng, dạng háng cho sếp của mình làm tình không dùng bao.
Dưới ánh đèn vàng, hai cơ thể vẫn miệt mài chuyển động. Thân hình to lớn, lực lưỡng của người đàn ông và cơ thể mềm mại, trắng ngần của người phụ nữ. Một sự kết hợp của sức mạnh và sự phục tùng. Chiếc giường khẽ rung lên theo từng nhịp, đều đặn và tàn nhẫn. Nhìn từ xa, nó có thể là một cảnh ân ái nồng cháy. Nhưng nhìn gần, đó là một cuộc tra tấn tâm hồn.
Và rồi, một điều kinh khủng bắt đầu xảy ra.
Dần dần, Hương cảm thấy một cảm giác rất mâu thuẫn. Dù lý trí cô đang quằn quại trong đau khổ và nhục nhã, thì từ nơi sâu thẳm nhất, nơi dương vật to lớn của ông ta đang nhịp nhàng đưa đẩy, một cảm giác êm ái, khoan khoái cứ le lói xuất hiện. Ban đầu nó rất nhỏ, nhưng rồi nó cứ lớn dần lên, lan tỏa ra khắp vùng bụng dưới của cô.
Bản năng giống cái trong cô, sau khi bị đánh thức một cách tàn bạo vào đêm hôm trước, giờ đây lại bắt đầu cựa quậy.
(Hương): Không! Cái cảm giác quái quỷ gì thế này? Tại sao? Tại sao mình lại… Không được! Mình phải ghê tởm nó! Mình phải thấy đau đớn!*
Nhưng cơ thể cô không nghe lời. Nó là một kẻ phản bội trơ trẽn.
Ông Phú, với kinh nghiệm của một gã đàn ông từng trải, tinh quái nhận ra ngay sự thay đổi đó. Ông ta cảm nhận được vách thịt bên trong cô không còn căng cứng vì sợ hãi, mà bắt đầu co bóp một cách nhẹ nhàng, mời gọi. Ông ta cười khẩy trong bóng tối. Con mồi đã bắt đầu bị khuất phục không chỉ về thể xác, mà cả về cảm giác.
Để đẩy sự phản bội đó đi xa hơn, ông ta thay đổi kỹ thuật.
Ông ta đột ngột rút dương vật ra gần như toàn bộ, chỉ để lại phần đầu khấc to tròn trơn ướt ở ngay miệng âm đạo của cô. Rồi ông ta lại thúc mạnh một cái, toàn bộ chiều dài của nó lại ngập lút vào trong, sâu đến mức cô cảm thấy đầu dương vật của ông ta như chạm đến tận tử cung. Rồi ông ta lại rút ra tận miệng, rồi lại thọc vào ngập lút.
Kiểu chọc sâu và dài này khiến cảm giác ở nơi âm đạo của Hương trở nên rõ rệt hơn bao giờ hết. Lớp thịt mềm mại bên trong thành âm đạo của cô bị kéo ra rồi lại đẩy vào theo từng nhịp. Bụng dưới cô bắt đầu co thắt lại một cách không tự chủ. Và rồi, như một hệ quả tất yếu, âm đạo cô bắt đầu ứa nước nhờn ra nhiều hơn, biến những âm thanh va chạm thành một chuỗi tiếng “nhóp nhép”, “phọp phọp” ướt át và dâm đãng.
Thu Hương đỏ bừng mặt vì xấu hổ. Cô chỉ muốn có một cái lỗ để chui xuống. Cô bặm chặt môi, nhắm nghiền mắt lại, hai tay đang che ngực cũng bất giác buông ra, siết chặt lấy tấm ga giường.
Ông Phú thấy vậy càng thêm hào hứng. Ông ta nhịp nhàng dương vật trong cái âm đạo đã trở nên trơn tru, ẩm ướt của Hương, miệng không ngớt xuýt xoa trong hơi thở hổn hển:
“Tuyệt quá… Hương… Cảm ơn em… Anh sướng quá!!!”
Lời khen của ông ta, vào lúc này, còn cay đắng hơn cả một lời chửi rủa. Nó là bằng chứng cho sự sa ngã không thể chối cãi của cô.
==============================
Những tiếng động “nhóp nhép” ướt át cứ vang lên đều đặn, mỗi lúc một to hơn trong căn phòng tĩnh lặng. Nó như hàng ngàn cây kim châm vào màng nhĩ Thu Hương, xoáy sâu vào sự xấu hổ của cô. Nó là bằng chứng không thể chối cãi cho sự thật rằng cơ thể cô đang hưởng ứng, đang mời gọi hành vi dơ bẩn này. Cô chỉ muốn có một cái lỗ để chui xuống, để trốn khỏi thực tại nhục nhã này.
(Hương): Trời ơi, cái tiếng động gì thế này? Nó còn tệ hơn cả tiếng rên rỉ. Nó là âm thanh của sự lẳng lơ, của sự phản bội. Ngượng đến chết mất. Mình không muốn nghe. Làm ơn, dừng lại đi!*
Nhưng ông Phú không dừng lại. Cảm nhận được sự trơn tru và những cái co bóp mời gọi từ bên dưới, ông ta càng thêm hưng phấn. Tốc độ dập của ông ta tăng dần, mỗi lúc một nhanh, một mạnh.
Cả chiếc giường đôi vững chãi bắt đầu rung lên bần bật, đầu giường đập cành cạch vào tường theo từng nhịp thúc đầy uy lực của ông ta. Cảnh tượng giờ đây không còn chút gì là che giấu. Nó ồn ào, thô thiển, như một màn làm tình của hai con thú hoang đang trong cơn động đực. Bất cứ ai ở phòng bên cạnh, nếu không phải là người điếc, cũng có thể nghe thấy và hình dung ra cảnh tượng trụy lạc đang diễn ra.
Hương cảm thấy sự nhục nhã đã lên đến đỉnh điểm. Cô không chỉ bị xâm phạm, mà còn bị phơi bày một cách công khai.
Ngay lúc cô tưởng mình sắp ngất đi vì xấu hổ và khoái cảm bệnh hoạn đang dâng lên, ông Phú đột ngột dừng lại. Ông ta hấp tấp chống tay nhỏm dậy, kéo phắt dương vật ra khỏi người cô. Sự dừng lại đột ngột khiến cô hẫng một cái.
“Chết… tí nữa thì xuất…” ông ta thở hổn hển, cười một cách khoái trá. “Em làm anh sướng quá đấy Hương ạ.”
Nói rồi, ông ta không nằm xuống ngay mà chuyển người qua một bên, cúi sát xuống nhìn vào chỗ háng của cô.
Hương giật mình, vội vàng khép ngay hai chân vào vì ngượng, một hành động phòng thủ muộn màng và vô ích. Nhưng đã quá muộn. Ông ta đã thấy tất cả. Nơi cửa mình sưng đỏ của cô, dịch nhờn của cả hai người hòa quyện, chảy ra ướt đẫm. Nó lấp lánh dưới ánh đèn, một bằng chứng trơ trẽn cho sự hưởng ứng của cơ thể cô.
Ông Phú mỉm cười, một nụ cười của kẻ đã nắm được thóp đối phương. Ông ta đưa tay lên, không chạm vào nơi đó, mà chỉ xoa nhẹ lên làn da bụng mềm mại, vẫn còn hơi run rẩy của cô.
“Anh hiểu em đang cảm thấy xấu hổ và trăn trở lắm…” ông ta nói, giọng đầy vẻ thấu hiểu giả tạo. “Nhưng em thấy không… có sao đâu mà. Em vẫn có cảm giác thú vị đấy chứ… Anh nói có đúng không?”
Câu hỏi của ông ta như một nhát búa tạ giáng thẳng vào tâm trí Hương. Ông ta đang ép cô phải thừa nhận, ép cô phải đối mặt với sự thật mà cô đang cố gắng chối bỏ.
Hương quay mặt đi, tránh không nhìn vào mắt ông ta, im lặng không nói gì. Cô không muốn, và không thể thừa nhận chuyện cô có cảm giác khi làm tình với ông ta. Thừa nhận nó, đồng nghĩa với việc cô tự đóng dấu lên trán mình hai chữ “dâm đãng”.
(Hương): Không! Mình không thể thừa nhận. Tuyệt đối không. Nếu mình thừa nhận, mình sẽ không còn là mình nữa. Mình sẽ thực sự trở thành một con điếm trong mắt ông ta, và tồi tệ hơn, là trong cả mắt mình. Đó là ranh giới cuối cùng. Phải giữ lấy nó.*
Thấy cô im lặng, ông Phú gặng hỏi, giọng có phần mất kiên nhẫn: “Sao thế em? Anh hỏi thật mà. Có thích không? Nói anh nghe xem nào.”
Ông ta hỏi đi hỏi lại mấy lần. Hương xấu hổ không chịu nổi, chỉ biết lắc đầu nguầy nguậy, môi mím chặt. Sự im lặng và cái lắc đầu đó là sự chối bỏ cuối cùng của lý trí, một sự phản kháng yếu ớt trước sự thật phũ phàng của thể xác.
Ông Phú nhìn vẻ mặt kiên quyết của cô, rồi ông ta phì cười, một nụ cười đầy vẻ kẻ cả. Ông ta biết mình đã thắng.
“Thôi được rồi,” ông ta nói, giọng đầy vẻ trịch thượng. “Em có thấy sướng hay không thì tự em và anh biết. Miệng em có thể nói dối, nhưng cái lỗ lồn ướt sũng của em thì không biết nói dối đâu.”
Câu nói tục tằn và trần trụi đó khiến mặt Hương nóng bừng lên. Cô cảm thấy như bị lột trần một lần nữa.
Ông ta không cho cô thời gian để phản ứng. Ông ta nằm đè lên người cô một lần nữa, rồi ra lệnh bằng một giọng không thể chối từ:
“Nào, bây giờ thì dạng háng ra cho anh chơi tiếp nào.”
Sự chối bỏ của lý trí đã hoàn toàn thất bại. Cô chỉ còn là một thể xác, chờ đợi một cuộc hành hạ mới.
==============================
Câu nói sỗ sàng, tục tằn của ông Phú như một gáo nước bẩn dội vào mặt Thu Hương. Nó lột trần sự thật rằng, trong mắt ông ta, cô chỉ là một cái lỗ lồn ướt át để mua vui. Một cơn uất hận và nhục nhã dâng lên. Thay vì ngoan ngoãn dạng chân ra theo lệnh, cô làm một hành động phản kháng cuối cùng trong vô vọng. Cô im lặng, duỗi thẳng hai chân và khép chặt chúng lại với nhau, cứng như hai thanh gỗ.
(Hương): Không! Tôi sẽ không dạng ra nữa. Ông muốn thì tự mà làm đi. Tôi sẽ không bao giờ chủ động phục tùng ông!*
Hành động của cô dường như không làm ông Phú tức giận. Ngược lại, ông ta có vẻ thấy thú vị. Ông ta phì cười, một nụ cười đầy vẻ trêu chọc và tự tin.
“Không sao, em cứ để nguyên thế cũng được. Anh thích thử cảm giác mới.”
Nói rồi, ông ta nằm phủ lên người cô. Lần này, hai đùi to bè, đầy lông lá của ông ta không tách chân cô ra nữa, mà duỗi thẳng, chồng lên và đè chặt lấy đôi chân thon dài đang khép chặt của cô.
Giờ đây, Hương hoàn toàn bị khóa chặt bên dưới thân hình đồ sộ của ông sếp. Toàn bộ trọng lượng của ông ta dồn lên người cô, khiến cô cảm thấy khó thở. Cô như một con bướm xinh đẹp bị một gã sưu tầm thô bạo dùng ghim găm chặt lên tấm bảng, không thể cựa quậy.
Ông ta không vội vàng xâm nhập. Thay vào đó, ông ta cúi đầu xuống, di chuyển sự chú ý lên cặp vú căng tròn của cô.
“Ngực em đẹp thật đấy, Hương ạ,” ông ta thì thầm, hơi thở nóng hổi phả vào da thịt cô. “To, tròn, mà lại săn chắc. Chồng em đúng là có phúc.”
Miệng ông ta áp vào một bên ngực của cô. Ông ta không hôn, mà là bú mút một cách ngấu nghiến. Lưỡi ông ta quấn lấy núm vú đã cương cứng của cô, vừa mút, vừa dùng răng cắn nhẹ. Một luồng điện khoái cảm pha lẫn đau đớn chạy dọc sống lưng Hương, khiến cô khẽ rên lên. Ông ta dường như rất thích thú với phản ứng đó, lại càng ra sức bú mút mạnh hơn, day nghiến nó như một đứa trẻ đói sữa đang bú mẹ. Bàn tay còn lại của ông ta cũng không để yên, nó bóp nắn bên ngực kia một cách đầy chiếm hữu.
Sau khi đã thỏa thuê vờn nghịch, ông ta mới nhổm phần hông lên. Một tay ông ta cầm lấy dương vật đã cương cứng đến cực điểm của mình, lựa chỗ rồi từ từ ấn vào nơi cửa mình vẫn còn ẩm ướt của Hương.
Vì hai chân cô khép chặt, lối vào trở nên chật hẹp hơn rất nhiều. Dương vật của ông ta chỉ chui vào được một cách khó khăn. Vào được chừng nửa chiều dài, ông ta đột ngột dồn mạnh toàn bộ trọng lượng cơ thể xuống.
“Á!” – Hương kêu lên một tiếng.
Cú thúc trời giáng đó khiến dương vật của ông ta chui tuột vào đến tận gốc, một cái “phập” khô khốc và đau điếng.
Ở vị trí khép chân này, hai bên thành âm đạo của cô bị ép chặt lại, tạo ra một sự co thắt mãnh liệt, ôm siết lấy dương vật của ông ta như một gọng kìm nóng bỏng. Vách thịt mềm mại của cô ma sát dữ dội vào thân dương vật theo từng milimét chuyển động.
Ông Phú rên lên một tiếng sung sướng tột độ.
“Ôi… Hương… Chết mất… Cái của em sao mà nó mút chặt thế này…”
Sự chật chội và ma sát dữ dội này mang lại cho ông ta một khoái cảm mà ông ta chưa từng trải qua. Ông ta không còn giữ được vẻ từ tốn nữa. Ông ta bắt đầu dập, những cú dập không quá nhanh nhưng rất mạnh và sâu.
Âm thanh phát ra không còn là tiếng “nhóp nhép” nữa, mà là tiếng “ót ét” của hai bề mặt ướt át bị ép chặt vào nhau, một âm thanh vừa ghê rợn, vừa dâm đãng. Hương nằm bên dưới, chịu đựng toàn bộ sức nặng và những cú thúc của ông sếp, cảm nhận rõ từng chuyển động của ông ta bên trong mình. Cơn đau và sự nhục nhã vẫn còn đó, nhưng cái cảm giác bị lấp đầy một cách căng tức, sự ma sát nóng bỏng đến điên cuồng… nó lại khơi lên ngọn lửa bản năng tội lỗi trong cô.
Ông Phú không thể kìm nén được lâu. Sự kích thích quá mãnh liệt. Ông ta hổn hển rên rỉ: “Ôi… Hương… anh sướng quá… Chết rồi… Anh… anh không chịu nổi nữa…”
Rồi ông ta gầm lên, dập như điên mấy phát cuối cùng, nhanh và mạnh như một kẻ ăn cướp.
“Thôi chết… anh xuất mất Hương ơi… Á… a…”
Ông ta dồn hết sức, đóng một phát cuối cùng ngập lút mạnh như trời giáng rồi găm chặt dương vật trong đó. Cả người ông ta căng cứng rồi co giật từng hồi khi dòng tinh dịch nóng hổi bắn xối xả vào trong cô.
Cơn bão qua đi, ông ta nằm phủ phục trên người cô, một cái xác không hồn, để lại Thu Hương bên dưới, bị đè chặt, bị lấp đầy bởi sự ô uế, và bị nhấn chìm trong mớ cảm xúc hỗn loạn của chính mình.
