Tổng số

0


Giỏ hàng rỗng


Thu Hương – Cô thư ký xinh đẹp

Chương 39



Chương 15​

Căn biệt thự của ông Dương ở Hồ Tây tối nay không còn vẻ kỳ lạ hơn thường ngày. Nó đã được biến thành một sân khấu.

ông Dương, trong cơn hưng phấn bệnh hoạn, đã tự tay chuẩn bị mọi thứ. Gã không muốn xem qua màn hình camera vô hồn nữa. Gã muốn ở đó, muốn hít thở cùng một bầu không khí, muốn nghe thấy từng tiếng động, từng hơi thở một cách chân thực nhất. Gã cho người đặt một tấm vách ngăn bằng gỗ, trạm trổ hoa văn tinh xảo, ở một góc phòng khách. Tấm vách ngăn trông như một vật trang trí, nhưng thực chất, qua những kẽ hở của hoa văn, người ở sau có thể nhìn bao quát toàn bộ phòng khách và một phần lối đi dẫn vào phòng ngủ.

Trước khi “khách” đến, ông Dương đã tự mình kiểm tra lại mọi thứ. Gã ngồi thử sau tấm vách, điều chỉnh góc nhìn. Hoàn hảo. Gã bật một bản nhạc jazz du ông Dương, âm lượng vừa phải, đủ để tạo không khí nhưng không át đi những âm thanh quan trọng khác. Trên chiếc bàn trà bằng gỗ óc chó, gã bày biện rượu vang đắt tiền, vài đĩa hoa quả nhập khẩu và đồ ăn nhẹ. Tim gã đập thình thịch. Gã không còn là một giám đốc, gã là một đạo diễn, một khán giả đang chờ đợi bộ phim khiêu dâm của riêng mình bắt đầu. Gã chui vào sau tấm vách, ngồi trên một chiếc ghế đẩu nhỏ, và chờ đợi.

Đúng tám giờ, chuông cửa reo.

Hương ra mở cửa. Cô mặc một chiếc váy lụa hai dây màu đỏ rượu, chất liệu vải mềm mại và bóng nhẹ, ôm trọn lấy từng đường cong cơ thể. Chiếc váy không quá ngắn, nhưng lại có một đường xẻ táo bạo bên đùi, để lộ ra làn da trắng nõn mỗi khi cô di chuyển. Phần lưng váy được khoét sâu gần như đến thắt lưng, phô bày trọn vẹn tấm lưng trần mịn màng không tì vết. Cô trang điểm nhẹ nhàng nhưng sắc sảo, nhấn vào đôi môi được tô son đỏ mọng và đôi mắt được kẻ viền đen, khiến chúng càng thêm sâu và bí ẩn. Mái tóc dài được uốn lọn nhẹ nhàng, thả hờ hững trên bờ vai trần. Mùi nước hoa Chanel No. 5 quyện với mùi da thịt tạo thành một hương thơm mời gọi chết người.

Leo, gã trai Tây cao lớn, sững người lại ngay khi cánh cửa mở ra. Cậu ta mặc một chiếc áo sơ mi trắng và quần kaki, trông khá bảnh bao nhưng có phần ngượng ngùng. Đôi mắt xanh biếc của cậu ta mở to, không giấu được sự choáng ngợp và ngưỡng mộ trước vẻ đẹp của Hương và sự sang trọng của căn biệt thự.

“Chào các em, vào đi,” Hương mỉm cười, một nụ cười vừa thân thiện vừa có chút xa cách của một bà chủ.

Việt và Trung, trong vai những cậu em trai thân thiết, đi theo sau Leo, huých nhẹ vào lưng cậu ta. “Vào đi ông bạn, đây là nhà của chị Hương đấy. Đẹp không?”

Leo bước vào, miệng lẩm bẩm “Wow… incredible…”

Từ sau tấm vách ngăn, ông Dương nín thở, tay siết chặt. Con mồi đã vào rọ. Vở kịch bắt đầu.

Hương là một diễn viên tài ba. Cô đóng vai một nữ chủ nhà hiếu khách, một người phụ nữ thành đạt và thông minh một cách hoàn hảo.

Cô rót rượu cho Leo, mời cậu ta ngồi xuống chiếc sofa êm ái. Bằng vốn tiếng Anh lưu loát và vốn kiến thức sâu rộng, cô trò chuyện với cậu ta về mọi thứ, từ triết học Đức, nghệ thuật đương đại, cho đến tình hình kinh doanh ở Việt Nam. Cô tỏ ra là một người có chiều sâu, một người biết lắng nghe, khiến Leo cảm thấy mình được tôn trọng và thấu hiểu. Cậu ta hoàn toàn bị cuốn hút, quên mất cả sự ngại ngùng ban đầu.

Trong khi đó, Việt và Trung hoàn thành xuất sắc vai diễn phụ của mình. Chúng liên tục pha trò, tạo không khí vui vẻ. Và quan trọng nhất, chúng chuốc rượu Leo.

“Uống đi chứ Leo!” Việt nâng ly. “Đây là văn hóa Việt Nam đấy. ‘Không say không về’!”

“Đúng rồi, 100% nào!” Trung hùa theo.

Leo, muốn hòa nhập và cũng đang vui, không từ chối một ly nào. Tửu lượng của cậu ta khá tốt, nhưng trước sự tấn công liên tục của hai con cáo già đội lốt sinh viên, cậu ta bắt đầu ngà ngà say. Đôi má cậu ta ửng hồng, ánh mắt bắt đầu trở nên mơ màng.

Khi thấy con mồi đã bắt đầu mất cảnh giác, Hương bắt đầu tung ra những đòn tấn công của mình. Chúng không phải là những hành động sỗ sàng, mà là những cái chạm tinh vi, những lời khêu gợi vô hình.

Cô ngồi sát lại gần Leo hơn, lấy cớ là để nghe cậu ta nói rõ hơn trong tiếng nhạc. Khi cô với tay lấy đĩa hoa quả, tay cô “vô tình” lướt qua đùi cậu ta. Một cái lướt nhẹ như lông hồng, nhưng đủ để khiến gã trai trẻ giật mình, toàn thân nóng bừng.

Leo hít vào một hơi thật nhanh. Cậu ta có thể ngửi thấy mùi nước hoa và mùi da thịt của Hương một cách rõ ràng hơn bao giờ hết.

Hương kể một câu chuyện cười. Cô ghé sát vào tai Leo để “thì thầm”, như thể đó là một bí mật. Hơi thở nóng hổi của cô phả vào gáy, vào vành tai cậu ta. Mái tóc cô lướt nhẹ trên má cậu. Toàn bộ cơ thể Leo như có một luồng điện chạy qua. Cậu ta ngồi im, cứng đờ người, không dám thở mạnh.

Gần nửa đêm, khi chai rượu vang thứ ba đã cạn, Việt và Trung nhìn nhau, rồi đứng dậy.

“Thôi, muộn rồi, bọn em có việc phải về trước đây ạ,” Việt nói, giọng đầy tiếc nuối giả tạo. “Chị ở lại nói chuyện với bạn Leo nhé. Cảm ơn chị vì bữa tiệc ạ.”

Chúng bắt tay Leo, nháy mắt với cậu ta một cách đầy ẩn ý, như thể đang cổ vũ “Cố lên nhé anh bạn!”. Leo, đã say, chỉ cười và vẫy tay chào lại.

Khi chỉ còn lại hai người, không khí trở nên đặc quánh. Leo cũng đứng dậy, định cáo từ. Nhưng rượu đã làm chân cậu ta mềm nhũn. Cậu ta loạng choạng, suýt ngã.

Hương vội vàng đứng dậy, đỡ lấy cậu ta. Cơ thể cậu ta đổ vào người cô. Cô có thể cảm nhận được sức nóng và lồng ngực rắn chắc của gã trai trẻ qua lớp váy lụa mỏng.

“Em say quá rồi,” giọng Hương đầy lo lắng, nhưng ánh mắt lại ánh lên một tia thắng lợi. “Lái xe về bây giờ nguy hiểm lắm.”

Cô dìu cậu ta ngồi lại xuống sofa. “Biệt thự của chị còn nhiều phòng trống. Hay là… em ở lại đây đêm nay đi? Sáng mai tỉnh táo rồi về.”

Leo, đầu óc quay cuồng trong men rượu và ham muốn, nhìn vào khuôn mặt xinh đẹp của Hương đang ở rất gần, hít hà mùi hương quyến rũ của cô. Lời đề nghị này, trong hoàn cảnh này, nó còn hơn cả một sự quan tâm. Nó là một lời mời gọi không thể chối từ.

Cậu ta gật đầu một cách vô thức.

Hương mỉm cười. Nụ cười của một con nhện khi thấy con mồi đã hoàn toàn dính vào lưới của mình.

Cô dìu Leo, người đang say mềm, đi về phía phòng ngủ. Nơi sân khấu chính đã được dọn sẵn.

** Từ sau tấm vách ngăn, ông Dương dán mắt vào cảnh tượng đó, tay đã luồn vào trong quần từ lúc nào. Gã nín thở, toàn thân run lên vì phấn khích. Màn chính của vở kịch, sắp bắt đầu.

Việt giúp cô một tay để đẩy gã khổng lồ qua ngưỡng cửa.

“Để em giúp chị. Trông anh bạn này to khoẻ thế mà đô yếu thật,” hắn nói đủ to để chiếc camera giấu kín có thể ghi lại “lòng tốt” của mình.

Khi đến trước cửa phòng ngủ master, căn phòng đã được dọn sẵn như một sân khấu lạnh lẽo dưới ánh đèn ngủ màu vàng vọt, Hương định đẩy Việt ra để một mình “xử lý” nốt phần còn lại, để hoàn thành vai diễn “người phụ nữ bị cám dỗ bởi một phút yếu lòng”. Nhưng Việt không đi. Hắn ghì tay lại, giữ cô đứng yên.

Hắn ghé sát vào tai cô, giả vờ như đang cùng cô vật lộn với gã trai say. Một lời thì thầm độc địa, dí dỏm, chỉ đủ cho hai người nghe, vang lên như tiếng của một con quỷ nhỏ.

“Chị, trường bọn em mới khám sức khoẻ, em cũng coi giấy của nó rồi,” giọng Việt lanh lảnh, đầy ẩn ý. “Thằng này sạch sẽ lắm. Chị không cần dùng bao đâu. Cứ chơi trần cho sướng.”

Hương sững người. Cái đầu cô đang quay cuồng vì men rượu và sự mệt mỏi bỗng trở nên tỉnh táo lạ thường.

Việt cười khẩy, tiếp tục rỉ vào tai cô liều thuốc độc ngọt ngào. “Với lại… một con quái vật như thế này mà lại bị một lớp cao su ngăn cách thì còn gì là cảm giác… To thế này mà đeo ‘áo mưa’ vào thì phí của, chị ạ.”

Những lời nói của Việt như một dòng điện chạy dọc sống lưng Thu Hương. Đánh thẳng vào sự tò mò bệnh hoạn và bản năng đàn bà của cô. Cô quay lại, đấm yêu vào ngực Việt một cái, đôi má ửng hồng vì xấu hổ nhưng ánh mắt lại ánh lên một sự tò mò không thể che giấu.

*”Thằng quỷ con. Mày còn bệnh hoạn hơn cả chị nghĩ!”* cô thầm rủa trong bụng, nhưng miệng lại cong lên một nụ cười. *”Nhưng… em nói cũng có lý. Phí của giời thật…”*

Việt nháy mắt với cô một cái đầy ẩn ý rồi lùi lại. “Chúc chị đêm vui vẻ nhé!” Hắn nói to, vẫy tay chào rồi quay lưng bước đi, để lại cho cô con mồi và sân khấu đã được sắp đặt.

« Chương trước Trước Chương kế Kế »
Đang tải...