Tổng số

0


Giỏ hàng rỗng


Thu Hương – Cô thư ký xinh đẹp

Chương 38



Chương 14​

Trở về từ căn phòng khách sạn, Việt và Trung không còn là những sinh viên ngây ngô nữa. Một cuộc họp giao ban trần trụi trên giường đã niêm phong giao kèo mới. Hương, giờ đây là “sếp”, đã giao nhiệm vụ: tìm một con mồi “ngoại tộc” cho “ông chú đạo diễn” ông Dương của chúng, để đổi lấy một khoản tiền hậu hĩnh và những “vai diễn” đầy hứa hẹn.

Trong căn phòng trọ chật chội, mùi mồ hôi và thức ăn nhanh vẫn còn vương vấn, hai gã trai trẻ trải bản đồ Hà Nội và danh sách các trường đại học ra bàn. Mắt chúng ánh lên sự tính toán, không còn chút mơ mộng nào của tuổi trẻ.

“Thằng Tây,” Việt lẩm bẩm, gõ ngón tay lên bản đồ. “Phải trẻ, khỏe, đẹp trai… và quan trọng nhất là phải… ‘ngây thơ’. Dễ dính bẫy.”

Trung, đang cắn dở chiếc bánh mì, chen vào: “Và phải là thằng Tây ba lô, hoặc du học sinh mới sang. Loại này dễ đi, không vướng bận. Xong việc là biến, không ai biết ai.”

Chúng đã học được bài học đầu tiên từ “sếp” Hương: phải tính toán đường lùi, phải đảm bảo “sạch sẽ”. Mục tiêu của chúng không chỉ là kiếm tiền, mà còn là làm hài lòng “sếp” để duy trì những đặc quyền vừa được nếm trải.

Hai ngày sau, Đại học Bách Khoa, nơi có chương trình trao đổi sinh viên quốc tế, trở thành bãi săn của chúng. Việt và Trung, với vẻ ngoài của những sinh viên chăm chỉ, bắt đầu theo dõi những mục tiêu tiềm năng.

Khuôn viên trường rộng lớn, tấp nập sinh viên. Cảnh thư viện tĩnh lặng, sân bóng rổ ồn ào. Hai bóng người lảng vảng, ánh mắt quét qua từng khuôn mặt Tây.

Và rồi, chúng tìm thấy con mồi.

Leo. Một du học sinh người Đức, 22 tuổi. Cao gần mét chín, mái tóc vàng óng ả rủ xuống vầng trán cao, đôi mắt xanh biếc nhìn xa xăm, thường mang một vẻ buồn bã, cô đơn. Cậu ta thường đi một mình, ăn trưa một mình ở căng tin, và dành hàng giờ trong thư viện, tay cầm cuốn sách triết học dày cộp. Vào mỗi buổi chiều, Leo thường ra sân bóng rổ, ném những cú bóng điêu luyện vào rổ một cách cô độc.

“Thấy chưa?” Việt thì thầm với Trung, núp sau gốc cây. “Đúng là hàng tuyển. Cao to, đẹp trai, lại còn buồn buồn. Loại này dễ làm quen. Chắc đang nhớ nhà.”

Trung gật gù. “Lại còn thích đọc sách, chắc ít va chạm xã hội. Con mồi ngon.”

Chúng dành trọn một tuần để quan sát Leo. Lịch học của cậu, thói quen đi thư viện, và đặc biệt là khoảng thời gian cậu chơi bóng rổ một mình. Leo khao khát kết bạn, khao khát được hòa nhập, nhưng lại ngại ngùng. Đó chính là điểm yếu mà chúng cần.

Một buổi chiều nắng đẹp, trên sân bóng rổ. Leo đang thực hiện một cú úp rổ ngoạn mục, bóng rơi xuống sàn nảy lên liên hồi.

“Này anh bạn!” Việt chủ động tiến tới, nở nụ cười thân thiện nhất có thể. “Cú úp rổ tuyệt vời! Anh là Leo phải không? Em là Việt, còn đây là Trung. Bọn em cũng hay chơi ở đây. Anh có muốn chơi cùng bọn em không?”

Việt, với vốn tiếng Anh lưu loát, nhanh chóng bắt chuyện. Leo, bất ngờ nhưng cũng vui mừng, gật đầu đồng ý. Cậu ta đã quá cô đơn.

Việt và Trung thể hiện sự nhiệt tình quá mức. Chúng chuyền bóng cho Leo, vỗ vai cậu ta mỗi khi cậu ta ghi điểm. Chúng liên tục hỏi han về cuộc sống của cậu ở Việt Nam, về trường học, về gia đình. Chúng tạo ra một không khí thân thiện, ấm áp mà Leo đã khao khát bấy lâu.

Leo không chút nghi ngờ. Cậu nghĩ rằng mình cuối cùng cũng tìm được những người bạn thật sự ở đất nước xa lạ này. Cậu cười nhiều hơn, nói nhiều hơn, và ánh mắt xanh biếc không còn vẻ buồn bã nữa, mà ánh lên sự tin tưởng.

*”Con cá đã cắn câu,”* Việt nghĩ, trong lúc giả vờ vỗ vai Leo sau một cú ném rổ thành công.

Sau vài buổi chơi bóng rổ cùng nhau, Việt và Trung mời Leo đi ăn, đi uống bia hơi. Chúng muốn đưa Leo vào môi trường đậm chất Việt Nam nhất, nơi cậu ta sẽ cảm thấy thoải mái và dễ dàng trải lòng hơn.

Tại một quán bia hơi xập xình tiếng nhạc, mùi bia nồng nặc và những tiếng cười nói ồn ào. Leo, lần đầu tiên được trải nghiệm “văn hóa” bia hơi, cảm thấy vô cùng thích thú. Hắn uống cạn ly này đến ly khác, và càng uống, hắn càng nói nhiều hơn.

“Tôi… tôi rất thích Việt Nam,” Leo nói, giọng hơi ngà ngà. “Nhưng đôi khi… tôi cảm thấy rất cô đơn. Ở đây, tôi không có nhiều bạn. Và… và tôi cũng muốn tìm hiểu về… phụ nữ Việt Nam.” Cậu ta dừng lại, mặt hơi đỏ, nhìn Việt và Trung một cách ngượng ngùng. “Họ… họ rất bí ẩn. Rất xinh đẹp.”

Đây chính là lúc.

Việt mỉm cười, một nụ cười đầy ẩn ý. “Phụ nữ Việt Nam á? Khó tán lắm ông bạn ơi. Tùy người. Nhưng mà… tôi có quen một bà chị, dân văn phòng, cực kỳ xinh đẹp và sành điệu. Chị ấy rất thích giao lưu với người nước ngoài. Đặc biệt là những người đàn ông cao to, đẹp trai như ông.”

Trung chen vào: “Đúng đấy! Chị ấy rất dễ tính, lại có học thức. Nói chuyện rất hợp với ông. Chị ấy còn có một căn biệt thự rất đẹp ở Hồ Tây nữa cơ. Cuối tuần này chị ấy có tổ chức một bữa tiệc nhỏ tại nhà riêng. Ông có muốn đi cùng bọn tôi cho vui không?”

Ánh mắt xanh biếc của Leo bừng sáng. Sự cô đơn, sự tò mò, và ham muốn được khám phá, tất cả hòa quyện lại. Cậu ta không một chút nghi ngờ. Cậu nghĩ rằng mình sắp có một buổi tối vui vẻ và cơ hội làm quen với một người phụ nữ Việt Nam thú vị.

“Thật ư?” Leo nói, gần như reo lên. “Tuyệt vời! Tôi rất muốn đi!”

Việt và Trung nhìn nhau, một nụ cười đắc thắng hiện trên môi.

Con mồi đã cắn câu. Cậu ta không biết rằng mình vừa bước một chân vào bẫy. Cái bẫy do chính người phụ nữ mà cậu ta vừa ca ngợi giăng ra, và được hai “người bạn” mới của cậu ta nhiệt tình tiếp tay.

Cuộc đi săn đã thành công. Giờ là lúc đưa con mồi về hang.

*“Chị Hương chắc chắn sẽ rất hài lòng,”* Việt nghĩ, trong lúc nâng ly bia chạm vào ly của Leo, mắt ánh lên một vẻ lạnh lẽo. “Chúc mừng!”

« Chương trước Trước Chương kế Kế »
Đang tải...