Tổng số

0


Giỏ hàng rỗng


Thu Hương – Cô thư ký xinh đẹp

Chương 37 : Trên chiếc giường trắng giờ đã nhàu nát và loang lổ những vệt ẩm ướt, ba cơ thể trần truồng quấn lấy



Chương 13

Trên chiếc giường trắng giờ đã nhàu nát và loang lổ những vệt ẩm ướt, ba cơ thể trần truồng quấn lấy nhau trong một sự im lặng kiệt sức. Hương nằm giữa, mái tóc dài bết mồ hôi dính vào má và vai. Hơi thở của cô vẫn còn gấp gáp, lồng ngực phập phồng, nhưng trong đôi mắt nhắm nghiền, lý trí đã bắt đầu quay trở lại.

Cơn cực khoái tột độ vừa rồi không làm cô yếu đi. Ngược lại, nó như một liều thuốc cực mạnh, một cú sốc điện tái khởi động lại toàn bộ hệ thống. Mọi giác quan của cô trở nên sắc bén đến đáng sợ. Cô cảm nhận được sức nặng của Việt vẫn còn ở bên trong mình, mềm đi nhưng chưa rút ra hoàn toàn. Cô nghe thấy tiếng thở hổn hển của Trung bên cạnh, một tiếng thở đầy thỏa mãn của một con thú non vừa no mồi.

Chúng nghĩ chúng đã thắng. Chúng nghĩ chúng đã chinh phục được cô bằng sự phối hợp nhịp nhàng, bằng sức trẻ và sự táo bạo.

Việt cựa mình, định rút ra để đổi vị trí cho Trung theo “kịch bản” mà chúng đã tự biên tự diễn. Cậu ta cúi xuống, ghé vào tai Hương, giọng đầy tự mãn:

“Hàng bọn em có làm chị sướng không? Để xem ‘hàng’ Tây sắp tới có làm chị la hét được như thế này nữa nhé?”

Trung, nghe thấy vậy, cũng hùa theo, tiếng cười của nó có chút khàn đi vì mệt: “Thế thằng Tây đó có được bắn vào trong như bọn em không, hay chị bắt nó phải mặc ‘áo mưa’?”

Thay vì xấu hổ hay tức giận, Hương đột ngột mở mắt. Cô ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào mắt Việt, rồi liếc sang Trung. Một nụ cười lạnh lẽo, kiêu ngạo nở trên đôi môi sưng mọng của cô.

“Cứ đợi xem… Chị sẽ kể cho các em nghe ‘vị’ của hàng ngoại nhập…. có khác gì ‘hàng nội địa’ của các em không…”

Và rồi, cô hành động.

Một cách đột ngột và đầy uy lực, Hương co hai chân lên, dùng toàn bộ sức mạnh còn lại của vùng cơ bụng và đùi, đẩy mạnh một cái. Việt, đang trong tư thế lỏng lẻo, hoàn toàn bất ngờ. Cậu ta bị hất văng ra khỏi người cô, mất đà ngã lăn sang một bên giường. Cậu ta ngơ ngác, chưa hiểu chuyện gì vừa xảy ra. Cùng lúc đó, Hương không cho Trung một giây để phản ứng. Cô xoay người, ánh mắt sắc như dao, dùng bàn chân vẫn còn run rẩy của mình đạp nhẹ nhưng dứt khoát vào ngực Trung.

“Nằm xuống!”

Mệnh lệnh của cô không lớn, nhưng nó chứa đựng một thứ quyền lực không thể kháng cự. Trung, trong một phản xạ của kẻ yếu thế, lập tức nằm ngửa ra giường.

Cục diện trên giường thay đổi trong nháy mắt. Hai tên thanh niên giờ đây, một đứa ngã chỏng vó ở góc giường, một đứa nằm thẳng cẳng như một khúc gỗ. Ở giữa, người đàn bà với mái tóc rối, cơ thể lấm tấm mồ hôi và những dấu hôn tím đỏ, từ từ ngồi dậy. Trông cô như một nữ thần chiến tranh vừa bước ra từ một trận chiến đẫm máu, mệt mỏi nhưng kiêu hãnh.

Cô không nhìn Việt. Cô trườn người lên phía trên Trung, lướt qua cơ thể cậu ta như một con báo săn mồi. Cô chống hai tay hai bên đầu Trung, nhìn thẳng vào mắt cậu ta, một cái nhìn của kẻ bề trên tuyệt đối.

“Nghĩ là xong rồi à?” – Giọng cô thì thầm, ma mị. “Hiệp hai. Luật của chị.”

Không đợi Trung trả lời, cô từ từ ngồi xuống.

Hương cầm dương vật cứng ngắc của Trung, dùng tay giữ lấy nó, rồi từ từ hạ hông mình xuống. Âm đạo cô, vẫn còn sưng và ướt át sau hiệp một, từ từ nuốt trọn lấy “vũ khí” của cậu ta. Cô làm rất chậm, một sự tra tấn ngọt ngào, để cho Trung cảm nhận được từng thớ cơ bên trong của cô đang co bóp, siết chặt, “hút” cậu ta vào. Dương vật của Trung cứng trở lại ngay lập tức.

Cô đã hoàn toàn lên ngôi.

Hương bắt đầu màn trình diễn của mình. Đây không phải là những cú nhấn dồn dập, thô bạo như của bọn trẻ. Đây là một vũ điệu của quyền lực. Cô nhún xuống, rất sâu, rồi nâng lên, rất chậm. Mông cô xoay tròn, nghiền vào phần bụng dưới của Trung. Mỗi lần hạ xuống, cô lại siết chặt các cơ âm đạo, một kỹ thuật điêu luyện mà không một con điếm nào có thể dạy, một bản năng chỉ có ở những người đàn bà từng trải và hiểu rõ cơ thể mình.

Toàn bộ cơ thể Hương là một bản giao hưởng của chuyển động. Lưng cô ưỡn cong, mái tóc dài đen nhánh xõa xuống, quất nhẹ vào ngực Trung. Đôi vú no tròn nảy lên theo từng nhịp, hai núm vú cương cứng chĩa thẳng về phía trước như hai mũi giáo. Mồ hôi bắt đầu chảy thành dòng, lấp lánh dưới ánh đèn, từ gáy xuống dọc sống lưng, tụ lại ở hõm eo rồi lăn xuống cặp mông tròn trịa đang hoạt động không ngừng nghỉ.

Trung nằm dưới, mắt trợn trừng, miệng há hốc. Cậu ta không còn là kẻ tấn công nữa. Cậu ta là một cái máy, một công cụ, một khán giả bị buộc phải tham gia vào màn trình diễn của riêng cô. Khoái lạc mà cô mang lại còn dữ dội hơn, nhưng nó đi kèm với một cảm giác bất lực đến nhục nhã.

Và rồi, cô tung ra đòn tâm lý quyết định.

Trong khi cơ thể vẫn đang nhịp nhàng chuyển động trên người Trung, Hương quay đầu lại. Ánh mắt cô bỏ qua Trung, nhìn thẳng về phía Việt, kẻ đang ngồi chết trân ở cuối giường, bất đắc dĩ trở thành khán giả cho màn tra tấn bạn mình.

Hương liếm đôi môi sưng mọng của mình. Một nụ cười nửa miệng, vừa khiêu khích vừa thách thức, hiện lên. Cô nháy mắt với Việt.

“Thấy chị có giỏi không em?”

Câu hỏi đó như một nhát roi quất thẳng vào lòng tự trọng của cả hai đứa.

*(Hương):* *Phải cho chúng nó biết. Chúng nó có thể mạnh, có thể hăng. Nhưng kỹ thuật, kinh nghiệm thì chúng nó còn phải học hỏi mình nhiều. Chúng em chỉ là những công cụ, những con rối trong tay chị thôi.*

Trung, bị cả khoái lạc thể xác và sự sỉ nhục tâm lý tấn công, bắt đầu rên rỉ không thành tiếng. Cậu ta sắp không chịu nổi nữa.

Hương cảm nhận được điều đó. Cô biết đã đến lúc kết thúc màn tra tấn này. Cô cúi người xuống, mái tóc xõa xuống che khuất cả khuôn mặt hai người. Cô thì thầm vào tai Trung, giọng ma quái: “Ra đi. Cho chị.”

Cô tăng tốc. Những cú thúc cuối cùng trở nên mạnh mẽ, dứt khoát. Cô dập hông xuống như một con búa máy, nghiền nát chút ý chí cuối cùng của Trung.

“A… a… a!”

Trung gồng cứng người, hai tay bấu chặt lấy ga giường. Cậu ta gầm lên một tiếng như một con thú bị thương rồi xuất tinh, một dòng dung dịch nóng hổi bắn thẳng vào sâu trong tử cung cô.

Ngay khi cảm nhận được dòng tinh dịch nóng ấm của Trung, Hương không hề dừng lại để tận hưởng hay nghỉ ngơi. Cô dứt khoát trượt khỏi người cậu ta, để lại một gã trai trẻ nằm thở hổn hển, kiệt sức hoàn toàn.

Hương, với cơ thể óng ả mồ hôi, mái tóc rối bời, từ từ đứng dậy khỏi người Trung. Cô không nhìn cậu ta một lần nào nữa. Cô đi về phía cuối giường, nơi Việt vẫn đang ngồi sững sờ, dương vật vẫn còn cương cứng vì chứng kiến màn kịch quá sức tưởng tượng.

Hương không trèo lên giường. Cô đi đến chiếc bàn trang điểm trong góc phòng.Cô dang rộng hai chân, hoàn toàn phơi bày cửa mình ướt át, vẫn còn đang khép mở sau cuộc truy hoan, phô bày nó trước mặt Việt như một lời thách thức, một mệnh lệnh không lời. Dưới ánh đèn, âm đạo của cô hé mở, sưng mọng sau hai hiệp đấu. Những dòng tinh dịch trắng đục của Trung đang từ từ rỉ ra, chảy dọc theo kẽ mông, nhỏ từng giọt xuống sàn nhà.

Một hình ảnh vừa trần trụi, vừa dâm đãng, vừa mang tính sỉ nhục tột cùng. Cô đang phơi bày chiến tích của mình.

Cô nhìn thẳng vào mắt Việt, một ánh nhìn ra lệnh.

“Đến lượt em.”

Trung nằm trên giường, kiệt sức, cảm giác vừa được lên thiên đường vừa bị vắt kiệt như một cái giẻ lau.

Việt, trong cơn choáng ngợp trước sự táo bạo của Hương, đã không còn giữ được chút lý trí nào. Cậu ta lao đến, đứng trước chiếc bàn trang điểm, nơi người đàn bà cậu ta khao khát đang ngồi đó, phơi bày tất cả, chờ đợi cậu ta. Cuộc giao hoan cuối cùng của đêm diễn ra một cách gấp gáp, bản năng và có phần tuyệt vọng. Nó không còn là một vũ điệu được tính toán, mà là sự giải tỏa sau cùng của một con thú đã bị dồn nén quá lâu.

Hương không còn điều khiển. Cô chỉ ngửa người ra sau, hai tay bám chặt lấy mép bàn, để mặc cho Việt đâm thọc vào sâu trong âm đạo của cô. Cô đón nhận những cú thúc mạnh mẽ của cậu ta, tiếng rên của cô hòa cùng tiếng thở hổn hển của gã trai trẻ. Và rồi, khi Việt gầm lên một tiếng cuối cùng, phun tất cả những gì cậu ta có vào sâu bên trong cô, một sự im lặng đột ngột bao trùm lấy căn phòng.

Chỉ còn lại tiếng thở.

Việt trượt khỏi người cô, gần như khuỵu xuống sàn nhà. Cậu ta kiệt sức, hoàn toàn kiệt sức. Cậu ta lảo đảo bước đến và nằm vật ra giường bên cạnh Trung, người cũng đã ngủ thiếp đi từ lúc nào không biết. Hai tên thanh niên, sau khi đã thỏa mãn cơn đói của mình, giờ đây nằm im lìm, phơi bày cơ thể trần truồng, mệt mỏi trên một bãi chiến trường của riêng chúng.

Hương không nằm lại. Cô không để cho mình có một giây yếu đuối nào. Cô từ từ ngồi thẳng dậy trên chiếc bàn.

Dòng dịch trắng đục, hỗn hợp của cả hai người đàn ông, vẫn đang từ từ rỉ ra từ cửa mình cô, chảy dọc theo khe mông và nhỏ từng giọt xuống sàn gỗ. Một hình ảnh trần trụi đến tàn nhẫn. Cô nhìn nó, không một chút cảm xúc, như thể đó không phải là thứ vừa tuôn ra từ cơ thể mình. Cô đứng dậy, bước chân có chút không vững, nhưng ánh mắt thì lại tỉnh táo và sắc bén một cách đáng sợ. Cô bước thẳng vào phòng tắm, đóng cửa lại. Tiếng nước từ vòi hoa sen chảy ào ào, một âm thanh của sự gột rửa, một sự phân định ranh giới rõ ràng.

Ngoài phòng khách, Việt và Trung nằm trên giường, nhìn nhau qua ánh mắt mệt mỏi. Chúng không nói gì, chỉ cười với nhau một nụ cười của những kẻ đồng lõa, của những người lính vừa trở về từ một trận chiến khốc liệt. Trận chiến vừa rồi, nó vượt xa mọi tưởng tượng của chúng.

Một lúc sau, Hương bước ra.

Cảnh tượng trong phòng lúc này là một sự tương phản đến cực điểm. Căn phòng bừa bộn, ga giường nhàu nát, vấy bẩn. Hai gã trai trẻ trần truồng, mệt lỏi nằm trên đó. Và ở cửa phòng tắm, là cô. Cô chỉ quấn một chiếc khăn tắm trắng muốt ngang ngực, một chiếc khăn khác đang dùng để lau mái tóc còn ướt sũng. Trông cô tươi tắn, sạch sẽ một cách đáng sợ, như thể không hề có một cuộc truy hoan cuồng loạn nào vừa diễn ra, như thể cô vừa bước ra từ một spa thư giãn.

Cô không nhìn về phía giường. Cô đi đến chiếc bàn nhỏ trong góc phòng, nơi có mấy chai nước suối, bình thản rót một ly đầy và uống một hơi dài. Rồi, cô quay lại. Cô nhìn thẳng vào hai con sói vẫn đang nằm phơi mình trên giường. Nụ cười mê hoặc, ánh mắt mời gọi đã hoàn toàn biến mất. Thay vào đó là một vẻ mặt lạnh lùng, một ánh nhìn của một vị giám đốc đang chuẩn bị cho một cuộc họp giao ban căng thẳng. Giọng cô hoàn toàn bình thản, không một chút gợn sóng cảm xúc.

“Được rồi. ‘Tiệc’ xong rồi. Giờ đến lúc làm việc.”

Việt và Trung, vẫn còn đang lơ mơ trong dư vị của hoan lạc, ngơ ngác nhìn nhau rồi ngồi bật dậy. Chúng hoàn toàn không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Hương bước lại gần giường, nhưng cô không ngồi xuống. Cô đứng đó, khoanh tay trước ngực, chiếc khăn tắm chỉ vừa đủ che đi những phần nhạy cảm nhất. Cô nhìn xuống hai gã trai đang ngồi trước mặt mình, trần truồng và lúng túng.

“Kế hoạch tìm ‘mục tiêu’ cụ thể thế nào rồi?” Giọng cô sắc và chuyên nghiệp. “Đã nhắm được trường nào chưa? Khoa nào có nhiều du học sinh? Tiêu chuẩn chị đưa ra có khó quá không? Nói chị nghe.”

Hai cậu trai, vẫn đang trong trạng thái trần như nhộng, đầu óc trống rỗng sau một đêm bị vắt kiệt, phải lập tức chuyển sang chế độ “làm việc”. Sự chuyển đổi đột ngột này khiến chúng choáng váng.

Việt gãi đầu, cố gắng sắp xếp lại những suy nghĩ đang hỗn loạn của mình.

“Dạ… dạ, chị…” cậu ta ấp úng. “Trường em… trườngcó mấy anh kỹ sư người Đức, người Úc theo chương trình trao đổi sinh viên. Trông cũng cao to, đẹp trai lắm ạ. Bọn em… bọn em sẽ cố gắng ‘làm quen’ thử…”

Trung, thấy bạn lúng túng, vội hùa theo:

“Nhưng mà… vụ này bọn em có được ‘tham gia’ không chị?” Cậu ta hỏi, ánh mắt ánh lên một sự hy vọng. “Hay… hay chỉ làm nhiệm vụ dẫn mối thôi ạ?”

Hương cười, nhưng đó không phải là nụ cười của sự khoái lạc nữa. Đó là nụ cười của một nhà quản lý đang tính toán chi phí và lợi ích.

“Đương nhiên là có. Nhưng vai diễn sẽ khác.” Giọng cô rành rọt, phân định rõ ràng. “Các em sẽ là ‘bạn diễn phụ’, là người ‘làm nóng’ sân khấu, chuẩn bị mọi thứ cho nhân vật chính. Khi ‘diễn viên chính’ mệt, hoặc nếu ‘đạo diễn’ có hứng, các em sẽ vào thay. Hoặc… nếu ‘đạo diễn’ của các em đặc biệt hài lòng, chúng ta sẽ lại có một ‘vở kịch tam tấu’ như đêm nay.”

Cô dừng lại, nhìn thẳng vào mắt chúng.

“Giá cho vai phụ là 15 triệu mỗi đứa, cho một đêm. Còn nếu chỉ dẫn mối thành công, mỗi đứa 5 triệu. Rõ chưa?”

Giao kèo đã được niêm phong. Việt và Trung không còn là những kẻ tình nhân hoang dại. Giờ đây, chúng là những kẻ làm thuê. Chúng không chỉ bị trói buộc bởi dục vọng, mà còn bởi một cơ cấu “lương thưởng” rõ ràng cho từng hành vi xác thịt.

Hương đã biến một đêm “trả công” thành một buổi tuyển dụng và họp giao ban không thể nào trần trụi hơn. Cô không chỉ là người tình, cô đã chính thức trở thành “sếp”, “đạo diễn”, và “nhà sản xuất” của chúng.

« Chương trước Trước Chương kế Kế »
Đang tải...