Thu Hương – Cô thư ký xinh đẹp
Chương 12.2
Việt và Trung không giấu nổi vẻ vui sướng, hai khuôn mặt non choẹt bừng lên vì ham muốn. Chúng nhìn nhau, một nụ cười đầy ẩn ý mà chỉ những kẻ đồng lõa mới hiểu. Sự ngần ngại, lo sợ về rủi ro vài phút trước đã bay biến, bị thiêu rụi bởi lời hứa hẹn đầy xác thịt của người đàn bà trước mặt.
“Chị không bao giờ nói đùa với các em.” – Câu nói của Hương vẫn còn lởn vởn trong không khí, vừa là một lời khẳng định, vừa như một sự ban phát ân huệ. Cô đã thắng. Cô đã biến thế bị động của kẻ đi cầu cạnh thành sự chủ động của người nắm giữ quyền lực.
Hương đứng dậy, thanh toán tiền rồi lạnh lùng ra hiệu. “Đi thôi.”
Chiếc taxi lao đi trong im lặng. Hương ngồi ở ghế trước, mắt nhìn xa xăm ra dòng xe cộ hối hả bên ngoài, nhưng tâm trí cô không hề yên tĩnh. Cô đang diễn lại trong đầu kịch bản cho những gì sắp xảy ra. Ở băng ghế sau, Việt và Trung ngồi chen chúc. Không khí đặc quánh mùi ham muốn bị kìm nén. Chúng không nói chuyện, chỉ thỉnh thoảng liếc trộm bóng hình Hương phản chiếu trên gương chiếu hậu. Ánh đèn đường lướt qua cửa kính, lúc sáng lúc tối, hắt lên ba gương mặt với ba tâm trạng khác nhau. Một người đàn bà mệt mỏi nhưng quyết đoán. Hai gã trai trẻ đang sôi sục vì háo hức.
Chiếc xe dừng lại trước một khách sạn 4 sao nằm trong một con ngõ yên tĩnh. Hương bước xuống xe, dáng điệu chuyên nghiệp và bình thản, như thể cô đến đây để gặp một đối tác kinh doanh chứ không phải để thực hiện một giao dịch xác thịt. Việt và Trung lúng túng đi theo sau.
“Cho tôi nhận phòng đã đặt trước.” – Hương nói với cô lễ tân, giọng đều đều không cảm xúc, đồng thời chìa ra chứng minh thư.
Cô lễ tân, một cô gái trẻ, liếc nhanh qua tấm chứng minh thư rồi ngước lên nhìn ba người. Ánh mắt cô ta dừng lại một giây trên gương mặt thanh lịch của Hương, rồi lướt qua hai cậu sinh viên trẻ măng, ăn mặc giản dị đang đứng sau lưng. Một cái nhếch mép rất nhẹ, đầy ẩn ý, một sự phán xét không lời. *Lại nghĩ mình là gái bao cặp với hai thằng nhóc chứ gì. Ừ thì cũng gần đúng rồi đấy.* – Hương thầm nghĩ, nhưng nét mặt không hề thay đổi.
“Phòng 201 của chị đây ạ. Một phòng đôi, hai giường.” – Cô lễ tân nói, cố tình nhấn mạnh hai từ cuối.
Hương nhận lấy chìa khóa thẻ từ, không nói một lời cảm ơn, xoay người bước về phía thang máy. Việt và Trung lẳng lặng đi theo.
Hành lang khách sạn trải thảm dày, nuốt chửng mọi tiếng động. Chỉ có tiếng bước chân của ba người. Họ dừng lại trước cửa phòng 201.
Hương đưa thẻ từ lên trước ổ khóa. Nhưng khi cô chưa kịp quẹt, một bàn tay rắn chắc đã nắm lấy cổ tay cô. Việt bước lên trước, nhẹ nhàng lấy chiếc thẻ từ tay cô. Một hành động chiếm quyền đầy tinh tế.
“Để em.” – Cậu ta nói, giọng trầm xuống.
Một tiếng “bíp” khô khốc vang lên. Đèn xanh trên ổ khóa bật sáng. Việt đẩy cửa, lịch sự giữ nó cho Hương và Trung bước vào. Cậu ta là người vào cuối cùng.
Nhưng, thay vì tra thẻ vào khe điện để căn phòng bừng sáng, Trung, kẻ vừa bước vào, đã hành động.
**CẠCH!**
Tiếng chốt an toàn được gài lại vang lên như một phát súng lệnh trong không gian tối om và tĩnh lặng.
Hương giật mình đứng khựng lại giữa phòng. Cô chưa kịp định hình chuyện gì đang xảy ra thì một thân hình to lớn đã lao tới từ phía sau.
Việt, trong bóng tối, hành động như một con thú săn mồi đã được lập trình sẵn. Một tay hắn bịt chặt lấy miệng Hương, ngăn không cho cô kịp kêu lên một tiếng nào. Tay kia ghì chặt hai cổ tay cô, ép ra phía trước. Hắn không làm cô đau, nhưng hành động mang đầy tính áp chế, thống trị. Hắn dùng cơ thể cường tráng của mình ép sát cô vào cánh cửa gỗ, lưng cô cảm nhận được sự mát lạnh của mặt cửa.
Cùng lúc đó, Trung tiến đến từ phía trước. Trong thứ ánh sáng mờ ảo hắt vào từ khe cửa sổ, cậu ta quỳ xuống. Cậu ta không nhìn mặt Hương, mà nhìn chằm chằm vào chiếc váy maxi hoa của cô. Bàn tay hắn run run tìm đến khóa kéo bên hông.
Một tiếng **“ROẸTTTTTTT!”** khô khốc, trần trụi vang lên. Hắn kéo tuột khóa kéo xuống trong một chuyển động duy nhất.
Hương giãy nhẹ, cố gắng phản kháng một cách yếu ớt. Việt ghé sát vào tai cô, hơi thở nóng hổi phả vào vành tai nhạy cảm.
“Ngoan nào chị. Đây là ‘lời cảm ơn’ của bọn em thôi.”
Chiếc váy lụa mềm mại bị kéo tuột xuống, trượt qua vai, qua eo, rồi rơi xuống chân cô như một lớp vỏ xác bị lột bỏ.
Việt buông tay. Trung đứng dậy, bước đến khe cắm thẻ và cắm chiếc thẻ từ vào.
**TÁCH!**
Ánh đèn vàng vọt của phòng khách sạn bật sáng, phơi bày tất cả.
Hương đứng sững giữa phòng, chỉ còn lại bộ đồ lót ren màu đen trên người. Làn da trắng sứ của cô, vốn đã quen với những ánh đèn sang trọng của các resort 5 sao, giờ đây như bừng sáng một cách nhục nhã dưới ánh đèn vàng rẻ tiền của khách sạn. Chiếc áo ngực ren đen chỉ đủ che đi nửa vầng ngực no tròn, phần còn lại như muốn trào ra, thách thức mọi ánh nhìn. Quầng vú sẫm màu và núm ngực cương cứng vì lạnh và kích thích hiện rõ mồn một qua lớp ren mỏng. Phía dưới, chiếc quần lót chữ T chỉ là một sự che đậy mang tính tượng trưng cho khu rừng rậm bí ẩn, phô bày cặp mông tròn lẳn và đường cong chết người của phần hông. Đôi chân dài thẳng tắp, thon thả đứng trơ trọi trên tấm thảm màu lông chuột.
Cô đứng đó, một sự kết hợp hoàn hảo giữa vẻ đẹp mong manh của một nạn nhân và sự khiêu khích trần trụi của một con điếm hạng sang.
Việt và Trung đứng hai bên, mắt không chớp, nhìn cô như đang chiêm ngưỡng một chiến lợi phẩm quý giá vừa săn được. Sự ngượng ngùng, lúng túng ban đầu đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là ánh mắt của những kẻ chiếm hữu, của những con sói đang nhìn con mồi đã nằm gọn trong bẫy.
“Trời ơi, chị Hương…” – Việt là người lên tiếng trước, giọng cậu ta có chút run rẩy vì phấn khích. “Chị định giết người à? Đẹp thế này thì thằng nào chịu nổi.”
Trung hùa theo, tiến lại gần hơn, ánh mắt dán chặt vào đôi gò bồng đảo của Hương. “Đúng là hàng hiệu có khác. Nhìn cái khe ngực của chị kìa, sâu hút. Em chỉ muốn vùi mặt vào đó thôi.”
Hương, sau một giây sững sờ, đã lấy lại được sự bình tĩnh. Sự sợ hãi thoáng qua nhanh chóng được thay thế bằng một sự tức giận và thách thức. Cô nhìn Hai tên thanh niên đang háo hức trước mặt, một nụ cười lạnh lẽo nở trên môi.
“Hai thằng ranh con. Giỏi lắm. Dám chơi trò úp sọt chị à?” – Giọng cô không hề run sợ, ngược lại còn có chút chế nhạo. “Nhưng chỉ thế thôi sao? Tưởng thế nào. Nhanh lên, chị không có nhiều thời gian. Muốn thì vào, không thì biến.”
Lời thách thức của cô như một gáo nước lạnh dội vào sự hưng phấn của hai đứa, nhưng đồng thời cũng như một liều thuốc kích thích cực mạnh. Chúng sững lại một giây, rồi cùng cười phá lên. Sự phục tùng ư? Không. Sự thách thức của người đàn bà này mới chính là thứ khiến chúng điên cuồng.
“Được thôi, chị đã nói vậy thì bọn em chiều!”
Chúng lao vào, không cho cô một cơ hội phản ứng. Việt bế xốc cô lên, vác ngang qua vai như một bao gạo. Trung thì vỗ một cái thật mạnh vào cặp mông trần của cô. Tiếng “BỐP” vang lên khô khốc.
Hương bị ném mạnh xuống một trong hai chiếc giường trắng tinh. Tấm nệm lún xuống rồi nảy lên theo sức nặng cơ thể cô.
Hai con sói không đợi một giây, chúng cùng trườn lên giường, vây lấy cô như hai con mãnh thú sắp xé xác con mồi.
——–
Tấm thân ngọc ngà của Hương lún sâu xuống tấm nệm trắng tinh rồi nảy lên theo quán tính, tựa như một con búp bê vải bị vứt bỏ. Mái tóc dài của cô bung ra, vài sợi vương trên mặt, che đi đôi mắt đang ánh lên sự thách thức và một tia hoảng loạn bị che giấu. Cô chưa kịp định thần, hai con sói đã ở đó.
Chúng không vồ vập. Chúng hành động như thể đã cùng nhau diễn tập vở kịch này hàng trăm lần. Một sự ăn ý đến đáng sợ. Một vũ điệu của sự chiếm hữu.
Việt và Trung trườn lên giường từ hai phía, biến chiếc giường thành một sàn đấu, và cô là chiến lợi phẩm duy nhất ở chính giữa. Chúng không nói gì, chỉ nhìn cô, rồi nhìn nhau. Một cái gật đầu. Vũ điệu bắt đầu.
Việt, với sự tự tin của kẻ vừa thực hiện một cú quật ngã hoàn hảo, chiếm lấy phần trên. Cậu ta quỳ bên cạnh, chống một tay xuống nệm, tay kia từ từ đưa về phía lưng cô. Hương biết hắn định làm gì. Bàn tay thô ráp của một gã trai mới lớn tìm đến cái móc kim loại nhỏ bé của chiếc áo ngực. Một chút lóng ngóng, rồi một tiếng “tách” nhẹ nhàng vang lên.
Sợi dây hãm cuối cùng được cởi bỏ. Chiếc áo ren đen được kéo ra khỏi cơ thể cô một cách không thương tiếc.
Dưới ánh đèn vàng, một cảnh tượng của sự tương phản tột độ hiện ra. Tấm thân trần truồng gần như hoàn toàn của người đàn bà trắng sứ nổi bật trên tấm ga giường trắng tinh, bị vây hãm bởi hai cơ thể nam tính cường tráng, sạm màu hơn. Đôi gò bồng đảo của cô, giờ đây được giải thoát hoàn toàn, căng tròn, kiêu hãnh và rung rinh theo từng nhịp thở gấp gáp. Chúng không còn là một phần của cơ thể, chúng đã trở thành hai tâm điểm của sự chú ý, hai đỉnh núi mời gọi sự chinh phục.
Việt không để cô có thời gian suy nghĩ. Cậu ta cúi xuống.
Khuôn mặt non choẹt nhưng đầy ham muốn của Việt khi cậu ta vùi mặt vào khe ngực sâu hút của Hương. Mũi cậu ta hít hà mùi da thịt đàn bà, một mùi hương vừa xa lạ vừa gây nghiện. Lưỡi cậu ta lướt một đường từ giữa khe ngực lên đến tận xương quai xanh của cô. Hương rùng mình, hai tay nắm chặt lấy ga giường.
Nhưng đó mới chỉ là màn dạo đầu. Miệng Việt tìm đến một bên gò bồng đảo. Cậu ta không hôn. Cậu ta ngậm lấy nó. Toàn bộ phần đầu ngực căng cứng của Hương bị thu trọn vào khoang miệng nóng hổi của gã trai trẻ. Lưỡi cậu ta bắt đầu làm việc, vừa xoay tròn, vừa mút mạnh.
“Chùn chụt… chùn chụt…”
Tiếng động vang lên một cách trần trụi, dung tục.
Dưới sự tấn công của lưỡi và môi, núm vú của Hương cứng lại, đỏ ửng lên, nhạy cảm đến mức mỗi cái mút của Việt đều khiến toàn thân cô như có một luồng điện chạy qua. Cô ưỡn ngực lên theo bản năng, một hành động đầu hàng vô thức.
*(Hương):* *Thằng ranh con… Nó học đâu ra cái trò này vậy? Chồng mình… chưa bao giờ làm thế này… Lão Phú thì thô bạo, chỉ biết cắn, biết gặm. Còn nó… nó đang… thờ phụng cơ thể mình…*
Khi cô đang chìm trong cảm giác mê hoặc ở phía trên, một sự tấn công khác bắt đầu từ phía dưới.
Trung, kẻ im lặng từ đầu đến giờ, bắt đầu hành động. Cậu ta trườn xuống cuối giường. Cậu ta không dùng tay. Cậu ta làm một việc còn nguyên thủy và sỉ nhục hơn.
Trung quỳ dưới chân Hương, ngẩng mặt lên nhìn “kỳ quan” trước mắt. Chiếc quần lót chữ T ren đen chỉ che được một phần nhỏ, để lộ ra hai bên mép của vùng cấm địa. Cậu ta từ từ đưa miệng lại gần, dùng răng cắn lấy mảnh vải ren mỏng manh, rồi giật mạnh một cái.
Chiếc quần lót bị kéo tuột xuống, phơi bày hoàn toàn khu rừng rậm được cắt tỉa gọn gàng và khe huyệt đạo vẫn còn đang khép mở.
Hương giật bắn người, cố khép chân lại vì xấu hổ. “Không… đừng…”
Nhưng đã quá muộn.
Trung vùi mặt vào vùng tam giác bí ẩn của cô. Lưỡi cậu ta, một cách điêu luyện đến không ngờ, bắt đầu cuộc khám phá. Nó lướt qua những sợi lông tơ, rồi tìm đến hạt trân châu đang sưng lên vì kích thích. Lưỡi cậu ta xoáy tròn, lúc nhanh lúc chậm, lúc mạnh lúc nhẹ.
Hương hét lên một tiếng. Toàn bộ sự tồn tại của cô như bị xé làm đôi. Phía trên, miệng và tay Việt đang vần vũ, hành hạ đôi vú. Phía dưới, lưỡi của Trung đang tạo ra những cơn địa chấn ngay tại trung tâm của sự nhạy cảm. Cô bị tấn công từ cả hai đầu, không có một kẽ hở, không có một giây nghỉ ngơi.
*(Hương):* *Trời ơi! Điên rồi! Hai thằng quỷ này! Chúng nó đang giết mình… Giết mình bằng khoái lạc… Không… không thể nào… cùng một lúc… A… a… sướng quá…*
Lý trí của cô vỡ vụn. Cô không còn là Thu Hương, thư ký giám đốc, người vợ, người mẹ. Cô chỉ là một cơ thể, một cái máy đón nhận khoái lạc.
Cơ thể cô bắt đầu co giật.
Những đợt sóng đầu tiên ập đến.
“Á… á… aaaaaa!” – Một tiếng thét bị xé toạc, không còn là tiếng rên rỉ, mà là tiếng gào của một con thú bị dồn đến đường cùng của sự sung sướng.
Toàn thân cô uốn cong lên như một cây cung bị kéo căng hết cỡ. Các thớ cơ trong âm đạo co thắt điên cuồng, phun ra một dòng dịch thể trong suốt, nóng hổi, làm ướt đẫm cằm của Trung. Cơn cực khoái đầu tiên đến như một cơn bão, quét sạch mọi chút lý trí còn sót lại.
Sau cơn co giật, cô nằm xụi lơ, toàn thân run rẩy, hơi thở đứt quãng.
Việt và Trung tạm dừng. Việt ngẩng lên từ bộ ngực trần của Hương, miệng cậu ta bóng loáng. Trung cũng ngẩng lên từ phía dưới, môi và cằm cậu ta cũng ướt đẫm. Chúng nhìn nhau, một nụ cười mãn nguyện và đắc thắng hiện trên môi. Màn khai vị đã thành công mỹ mãn.
“Sướng không chị?” – Việt hỏi, giọng tinh nghịch. “Đấy mới là món khai vị thôi. Giờ mới đến món chính đây.” Cậu ta liếc nhìn Trung. “Mày ra đi, để tao vào.”
Trung gật đầu, nhưng không rút lui hoàn toàn. Cậu ta trườn lên, nằm bên cạnh, sẵn sàng cho vai diễn tiếp theo.
Việt di chuyển xuống giữa hai chân đang dạng rộng. Hương đã ở trên đỉnh của sự chịu đựng, toàn thân run rẩy, âm đạo co giật và tuôn trào dịch nhờn, Việt nhìn cô, mắt rực lửa.
Hắn hỏi, giọng khàn đặc. “Em vào nhé! Không cần bao phải không?”
Trung, đang vùi mặt ở ở cặp vú, ngẩng lên, cười một cách tục tĩu.
“Mày hâm à, lồn của chị Hương mà chơi có bao thì phí của trời! Phải không chị nhỉ?”
Hương, vẫn còn đang lịm đi trong dư âm của cơn cực khoái, chỉ có thể ú ớ không thành lời. Nhưng cơ thể cô đã trả lời thay. Âm đạo cô, ướt sũng và hé mở, là một lời mời gọi không thể chối từ.
Việt không ngần ngại. Cậu ta đặt đầu khấc to lớn, đỏ au của mình vào cửa huyệt đạo, rồi bằng một cú thúc hông dứt khoát, cậu ta đóng thẳng vào sâu bên trong.
“A!” – Hương lại hét lên, lần này là vì cảm giác bị nong ra đến đột ngột. Âm đạo cô, dù đã được bôi trơn, vẫn cảm thấy căng tức khi phải chứa chấp “vị khách” ngoại cỡ.
Việt không cho cô thời gian để thích nghi. Cậu ta bắt đầu thúc. Những cú thúc của cậu ta mạnh mẽ, trẻ trung và đầy năng lượng. Tiếng da thịt va chạm vào nhau vang lên trần trụi trong căn phòng. “Bạch… bạch… bạch…” Âm đạo Hương co bóp, siết chặt lấy dương vật của Việt, cố gắng đáp trả lại sự tấn công. Tinh dịch của cô hòa cùng dịch nhờn của cậu ta, tạo ra những âm thanh “lép nhép” ướt át.
Và Trung cũng không nằm yên. Ngay khi Việt bắt đầu nhịp điệu của mình, Trung lại cúi xuống. Lần này, mục tiêu của cậu ta không phải là đôi vú. Cậu ta hôn lên môi Hương, một nụ hôn sâu và chiếm hữu. Lưỡi cậu ta luồn vào khoang miệng cô, quấn lấy lưỡi cô, không cho cô một cơ hội để thở hay rên rỉ.
Một lần nữa, Hương bị tấn công đồng loạt. Phía dưới là những cú thúc dồn dập, mạnh mẽ của Việt. Phía trên là nụ hôn cuồng nhiệt, chiếm đoạt của Trung. Toàn bộ cơ thể cô bị biến thành một sân khấu, nơi hai con sói đang cùng nhau trình diễn một vũ điệu của sự chiếm hữu.
Cơn bão thứ hai đang đến, và lần này, nó còn dữ dội hơn rất nhiều.
