Tổng số

0


Giỏ hàng rỗng


Thu Hương – Cô thư ký xinh đẹp

Chương 35 : Phòng làm việc của giám đốc Dương là một cái lồng kính sang trọng và lạnh lẽo. Mọi thứ, từ chiếc bàn



Chương 12

Phòng làm việc của giám đốc Dương là một cái lồng kính sang trọng và lạnh lẽo. Mọi thứ, từ chiếc bàn gỗ gụ đánh bóng loáng không một hạt bụi, đến bộ sofa da thật màu xám tro, đều toát ra một vẻ ngăn nắp đến vô hồn. Ngoài kia, thành phố vẫn đang gầm gừ, hối hả, nhưng bên trong không gian này, thời gian như đặc quánh lại, chỉ có tiếng điều hòa chạy đều đều và mùi da thuộc ngai ngái hòa với mùi nước hoa Chanel No. 5 thoang thoảng trên người Thu Hương. Đây không phải nơi của đam mê, đây là phòng họp của những giao dịch xác thịt.

Thu Hương ngồi thẳng lưng trên ghế, hai tay đặt ngay ngắn trên đùi. Hôm nay cô chọn một bộ trang phục không thể chuyên nghiệp hơn: váy bút chì đen dài qua gối và áo sơ mi lụa trắng cài cúc kín cổ. Mái tóc búi cao gọn gàng. Một vỏ bọc hoàn hảo, không một kẽ hở, để che giấu sự khinh bỉ đang cuộn lên trong lòng.

*(Hương): “Nhìn gã kìa. Cái vẻ tự mãn đó. Gã thực sự nghĩ rằng mình đang nắm đằng chuôi chỉ vì mình ‘yếu’ còn gã thì không. Đàn ông. Lúc nào cũng chỉ nghĩ được bằng nửa thân dưới.”*

Đối diện cô, Dương ngả người trên chiếc ghế da quyền lực. Gã đã nới lỏng cà vạt. Sau đêm thác loạn ở Hải Phòng, gã không hề có chút xấu hổ nào của một kẻ thất bại trên giường. Ngược lại, gã có vẻ hưng phấn, như một kẻ vừa tìm ra một chân trời mới cho dục vọng bệnh hoạn của mình: làm khán giả. Gã tin rằng, bằng cách đó, gã vừa có được Hương, vừa không phải đối mặt với sự bất lực của chính mình.

Gã mỉm cười, xoay chiếc laptop về phía Hương. Ánh sáng xanh lạnh lẽo từ màn hình hắt lên gương mặt gã, khiến nụ cười đó trông càng thêm quái đản.

– Em xem đi. Anh đã dành cả buổi sáng để nghiên cứu đấy.

Trên màn hình là một “thực đơn” được trình bày không khác gì một trang web tuyển dụng cao cấp. Hình ảnh của ba gã đàn ông Tây phương hiện ra: John, người Mỹ, với cơ bắp cuồn cuộn và nụ cười tự tin; Mark, người Anh, với vẻ ngoài lãng tử, mái tóc bồng bềnh và ánh mắt xanh thẳm; David, người Nigeria, với làn da mun bóng và một cơ thể rắn chắc như tạc tượng. Bên dưới mỗi người là những “thông số kỹ thuật” được ghi một cách trần trụi: chiều cao, cân nặng, và cả… kích cỡ “công cụ”.

– Anh đã tìm hiểu kỹ qua một đường dây cao cấp. – Dương nói, giọng đầy tự hào như một nhà sưu tập đang khoe những món đồ quý hiếm. – Đây là những người giỏi nhất. Sạch sẽ, chuyên nghiệp, kín đáo. Em chỉ cần chọn một người mà em thấy hợp gu. Anh muốn em có được trải nghiệm tốt nhất. Và dĩ nhiên, sau mỗi “buổi làm việc” thế này, em sẽ có một “phần thưởnglớn” xứng đáng. Cứ coi như… tiền làm thêm giờ đi. Anh hứa sẽ không để em thiệt.

Lời hứa về “phần thưởng” của Dương không làm Hương nao núng. Cô không hoảng sợ. Cô chỉ thấy một sự thương hại đến ghê tởm. Cô bật cười, một tiếng cười trong trẻo nhưng đầy mỉa mai.

– Anh ngây thơ thật đấy, anh Dương.

Cô đứng dậy, không nhìn gã, mà bước về phía cửa sổ kính, nhìn xuống dòng xe cộ hối hả bên dưới.

– Anh nghĩ anh đang mua vui à? Anh đang mua một quả bom nổ chậm đấy. Bọn chuyên nghiệp này còn nguy hiểm hơn cả lũ nghiệp dư. Chúng nó biết cách ghi hình, biết cách tống tiền. Anh muốn sự nghiệp và gia đình yên ấm của mình kết thúc vì một video clip sao? Anh muốn vợ anh, cái người mà anh sợ hơn cả cọp ấy, nhìn thấy chồng mình đang ngồi xem người tình làm tình với một thằng Tây à?

Từng lời của Hương như một gáo nước lạnh dội thẳng vào sự hưng phấn của Dương. Gã chột dạ. Cái viễn cảnh bị vợ phát hiện ra còn kinh khủng hơn cả việc bất lực. Gã nuốt nước bọt.

Hương cảm nhận được sự sợ hãi của gã. Cô biết mình đã thắng. Cô quay lại, bước tới, nhưng không ngồi xuống ghế. Cô ngồi lên mép bàn làm việc của gã, ngay trước mặt, đôi chân thon dài vắt chéo. Chiếc váy bút chì bị kéo căng, ôm lấy cặp đùi thon thả. Cô cúi xuống, mặt đối mặt với gã, phả hơi thở ấm nóng, mùi nước hoa quyến rũ vào mặt gã đàn ông đang hoang mang.

– Nếu anh thực sự muốn xem… – Giọng cô trở nên thì thầm, ma mị. – …thì hãy để em tự đạo diễn vở kịch này. Em cần những diễn viên mà em hiểu rõ, những kẻ mà em có thể kiểm soát.

Dương ngẩng lên, ánh mắt đầy hy vọng.

– Để bọn thằng Việt, thằng Trung làm việc đó. – Hương nói tiếp, tay cô lướt nhẹ trên cà vạt của gã. – Chúng nó ngây thơ, nhưng chúng nó nghe lời. Và quan trọng nhất, chúng nó sợ em. Chúng nó sẽ tìm cho anh một con mồi đúng ý: một gã Tây trẻ khỏe, sạch sẽ, có thể hơi ngu ngơ một chút. Và quan trọng nhất… một kẻ sẽ biến mất khỏi đất nước này sau khi vở kịch hạ màn. Không dấu vết, không phiền phức. Thế nào? Kịch bản của em có hấp dẫn hơn không, thưa đạo diễn?

Dương hoàn toàn bị thuyết phục. Ý tưởng này còn kích thích hơn vạn lần. Gã không chỉ được xem, mà còn được chứng kiến cả quá trình “săn mồi”, được thưởng thức một màn kịch do chính người tình của mình dàn dựng. Gã cảm thấy quyền lực của mình được nhân lên gấp bội.

– Được! Tuyệt vời! – Gã reo lên, giọng đầy phấn khích. – Cứ làm theo ý em!

Hương mỉm cười đắc thắng. Vẫn ngồi trên bàn, cô rút điện thoại ra. Một ý nghĩ tinh quái loé lên. Cô cố tình bật loa ngoài.

– Anh đã muốn xem, thì xem cho trót. Xem cả cách em “thuyết phục” diễn viên của mình như thế nào.

Sự ngượng ngùng khi phải gọi điện nhờ vả một việc dơ bẩn trước mặt “khán giả” khiến má cô ửng hồng một cách tự nhiên. Trông cô lúc này vừa có nét của một con cáo già lọc lừa, vừa có nét của một cô gái ngây thơ đang làm chuyện xấu. Vẻ đẹp đó khiến Dương nuốt nước bọt ừng ực.

Cô bấm số của Việt. Tiếng chuông chờ vang lên trong căn phòng tĩnh lặng.

“Alô?” Giọng Việt ở đầu dây bên kia.

– Việt à…? Chị đây… – Giọng Hương có chút ngập ngừng, ngượng ngùng một cách hoàn hảo. – Chị… chị có chuyện muốn nhờ các em… Chuyện hơi… tế nhị một chút. Tối mai gặp nhau ở quán cũ được không?

Đầu dây bên kia im lặng một giây. Dương nín thở.

“Vâng… vâng ạ. Tối mai em qua.” – Giọng Việt có chút ngạc nhiên, nhưng rồi nhanh chóng chuyển sang một sự tò mò và có phần tự mãn.

Hương cúp máy. Cô quay sang nhìn Dương, ánh mắt lấp lánh một vẻ tinh quái. Cô đã tạm thời giành lại quyền kiểm soát, nhưng cô biết, cái giá phải trả là sự xấu hổ khi phải diễn màn kịch “nhờ vả” này trước mặt gã.

Dương thì ngược lại. Gã cảm thấy quyền lực tuyệt đối. Gã đang háo hức chờ đợi “bộ phim” do chính người tình của mình sản xuất và đạo diễn. Một bữa tiệc của quyền lực và dục vọng bệnh hoạn sắp sửa bắt đầu.

———-

Quán cà phê ven hồ vẫn giữ một vẻ thanh bình đến giả tạo. Nắng chiều thứ bảy, không còn gay gắt, xuyên qua những tán lá cây si già, nhảy múa trên mặt bàn đá mát lạnh. Gió từ mặt hồ thổi vào, mang theo hơi nước và một chút mùi ngai ngái của rong rêu, đáng lẽ phải làm người ta thấy dễ chịu, nhưng với Thu Hương lúc này, nó chỉ khiến cô thêm bồn chồn.

Cô đến sớm hơn giờ hẹn mười lăm phút. Cô chọn một bộ váy maxi hoa, chất liệu voan rũ, một nỗ lực vô thức để trông mình “lành” hơn, “trong sáng” hơn, như thể bộ trang phục có thể che đậy

được mục đích bẩn thỉu của cuộc gặp. Cô ngồi đó, chậm rãi khuấy ly trà thảo mộc, nhưng trong lòng thì như có lửa đốt.

“Phải nói sao đây? Chẳng lẽ nói ‘ông chủ của chị muốn xem chị làm tình với một thằng Tây, hai đứa đi tìm giúp chị một thằng nhé’? Trời ơi, nghĩ đến đã muốn độn thổ rồi.”

Sự xấu hổ và cảm giác bị hạ thấp khiến hai má cô ửng hồng. Cô, một người đàn bà từng tự hào về nhan sắc và trí tuệ của mình, giờ đây phải đi cầu cạnh hai thằng nhóc sinh viên để dàn xếp

một cuộc truy hoan bệnh hoạn cho gã sếp bất lực.

Đúng giờ, Việt và Trung xuất hiện. Cả hai có vẻ đã “tút tát” lại một chút, áo phông sạch sẽ, tóc tai gọn gàng. Nhưng sự bối rối và cảnh giác thì không thể che giấu. Chúng lí nhí chào

“chị” rồi ngồi xuống đối diện, lưng thẳng đơ, tay chân lóng ngóng không biết để đâu.

“Giọng chị ấy hôm qua lạ lắm. Không tự tin như mọi khi. Lần này chắc không phải chỉ là ‘phục vụ’ ông chú kia. Có gì đó nguy hiểm hơn.” – Dòng suy nghĩ của Việt hiện rõ trong ánh mắt dò

xét của cậu ta.

Hương cố gắng bắt đầu bằng những câu chuyện phiếm. Chuyện học hành, chuyện bạn gái của chúng. Nhưng câu chuyện cứ đứt quãng. Sự im lặng đáng sợ lại bao trùm, chỉ có tiếng thìa của Trung khuấy ly cà phê một cách vô định, một âm thanh khô khốc, lạc lõng giữa không gian.

Cuối cùng, không thể trì hoãn được nữa, Hương hít một hơi thật sâu. Cô nhìn xuống mặt bàn, giọng nhỏ dần như một kẻ có tội.

“…Nói chung, lần này không phải là trò của ba chị em mình nữa.” – Cô ngập ngừng. – “Mà là… ông ấy… ông ấy muốn… xem chị ‘vui vẻ’ với một người khác. Một người Tây.”

Dứt lời, cô cảm thấy mặt mình nóng bừng.

Việt và Trung sững sờ nhìn nhau. Chúng không cười. Không có một chút hào hứng nào. Vẻ mặt cả hai tái đi, đầy vẻ lo lắng.

Việt là người lên tiếng trước.

“Chị nói đùa à? Chuyện này… nguy hiểm lắm!” – Giọng cậu ta không còn vẻ tự mãn thường ngày. – “Bọn em thì không sao, nhưng chị là phụ nữ… Nhỡ thằng Tây đó nó quay phim, chụp ảnh rồi tung lên mạng thì sao? Chết cả chị lẫn bọn em.”

Trung cũng hùa theo, vẻ mặt đầy sợ hãi.

“Đúng đấy chị. Bọn em chỉ là sinh viên quèn, dính vào mấy chuyện này sợ lắm. Bọn em không muốn dính dáng đến pháp luật đâu. Nhỡ bị công an sờ gáy thì coi như đi tong cả tương lai. Tiền thì thích thật, nhưng…”

Phản ứng của chúng hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của Hương. Lũ sói non mà cô nghĩ chỉ biết đến tiền và tình dục, giờ đây lại tỏ ra sợ hãi. Lần đầu tiên, công cụ “tiền bạc” của cô mất đi tác dụng. Cô rơi vào thế bí.

“Chúng nó sợ? Phải rồi, chúng nó còn tương lai, còn bạn gái. Chết tiệt, phải làm sao bây giờ? Tiền không dụ được chúng, thì phải dùng mồi khác thôi.”

Một ý nghĩ táo bạo loé lên trong đầu. Hương ngẩng mặt lên. Sự bối rối và xấu hổ trên gương mặt cô tan biến, thay vào đó là một vẻ sắc bén, một sự tính toán lạnh lùng của một con thú săn mồi đã bị dồn vào chân tường. Cô biết mình phải dùng đến vũ khí cuối cùng, vũ khí mạnh nhất và cũng trần trụi nhất của mình.

Cô nhìn Hai tên thanh niên đang co rúm lại vì sợ hãi, rồi khẽ mỉm cười.

“Khoan đã. Chị biết các em lo. Chị cũng lo.” – Giọng cô không còn bối rối mà trở nên trầm và đầy mê hoặc.

Hương nhoài người về phía trước, hai khuỷu tay chống lên bàn. Hành động này khiến phần cổ của chiếc váy maxi vốn đã rộng, nay lại càng trễ xuống, để lộ ra một phần khe ngực sâu hút, trắng lóa. Làn da nơi đó mịn màng, không một tì vết, và nó như một thỏi nam châm hút chặt lấy ánh mắt của hai gã trai trẻ. Mùi nước hoa Chanel từ cơ thể cô thoảng qua, một mùi hương của sự sang trọng, của đàn bà, của dục vọng.

Cô nhìn thẳng vào mắt Việt, rồi từ từ chuyển sang Trung. Giọng cô như một tiếng thì thầm, một lời hứa hẹn được rót thẳng vào tai.

“…Nếu các em giúp chị vụ này… thì ngay sau buổi nói chuyện này, chị em mình tìm một nơi kín đáo. Chị sẽ ‘thưởng’ cho hai đứa một buổi… ra trò. Coi như… là lời cảm ơn của chị.”

Lời đề nghị của Hương như một quả bom nổ tung trong tâm trí Việt và Trung. Mọi lý trí, mọi nỗi sợ hãi về rủi ro, về tương lai, về bạn gái… tất cả đều tan biến trong tích tắc. Hình ảnh cơ thể của Hương trong bộ nội y ren đen, những đường cong nóng bỏng, cảm giác được chiếm đoạt, cảm giác chinh phục… tất cả ùa về, mạnh mẽ và không thể cưỡng lại.

Ánh mắt của chúng thay đổi, từ cảnh giác chuyển sang rực lửa ham muốn. Miệng Trung hơi há ra. Việt nuốt nước bọt một cách khó khăn, yết hầu chuyển động lên xuống.

“Chị… chị nói thật chứ?” – Việt lắp bắp, giọng khàn đi vì dục vọng.

Hương ngả người ra sau, mỉm cười đắc thắng. Con cá đã cắn câu.

“Chị không bao giờ nói đùa với các em.”

Thấy vẻ mặt háo hức không thể che giấu của chúng, cô bật cười, giọng chuyển sang một chút phàn nàn, một chút nũng nịu đầy khêu gợi.

“Biết ngay mà! Mới nói thế đã sáng mắt cả lên! Đúng là mấy thanh niên mới lớn! Nhưng nghe đây,” – Giọng cô đột ngột trở nên nghiêm túc – “chị nhắc lại: Chị sẽ chiều các cậu tới bến, nhưng tuyệt đối cấm cái trò ‘hai gậy một lỗ’ đấy nhé! Chị còn phải đi làm, còn phải gặp đối tác. Các cậu mà làm chị đi không nổi thì đừng trách!”

Lời cảnh cáo không làm chúng sợ hãi, ngược lại, nó còn như một lời hứa hẹn về một trận chiến thể xác nảy lửa sắp tới. Việt và Trung, đang trong cơn hưng phấn tột độ, gật đầu lia lịa, đồng ý mọi điều khoản mà không cần suy nghĩ.

Hương đã giành lại hoàn toàn quyền kiểm soát. Cô đã biến thế bị động của kẻ đi cầu cạnh thành sự chủ động của người ban phát ân huệ. Giao kèo đã được chốt lại, không phải bằng tiền, mà bằng một lời hứa trên da thịt. Hai gã trai đã hoàn toàn bị khuất phục, háo hức chờ đợi “phần thưởng” và sẵn sàng làm mọi thứ cô yêu cầu. Một cuộc săn mới, bệnh hoạn và nguy hiểm hơn, sắp sửa bắt đầu.

« Chương trước Trước Chương kế Kế »
Đang tải...