Tổng số

0


Giỏ hàng rỗng


Thu Hương – Cô thư ký xinh đẹp

Chương 34 : Một chiều nắng vàng như mật ong rải xuống mặt Hồ Tây, lười biếng và xa hoa. Tại một quán cà phê ẩn m



Chương 11

Một chiều nắng vàng như mật ong rải xuống mặt Hồ Tây, lười biếng và xa hoa. Tại một quán cà phê ẩn mình sau giàn hoa giấy, không khí lãng mạn và tĩnh lặng đến mức gần như giả tạo. Gió nhẹ làm những chiếc lá xao động, tạo thành những bóng nắng nhảy múa trên mặt bàn gỗ sẫm màu. Mùi hoa giấy ngai ngái, mùi cà phê rang xay thơm gắt, và mùi của sự trong lành buổi chiều cuối tuần… tất cả tạo nên một sân khấu hoàn hảo cho một cuộc gặp gỡ bẩn thỉu.

Sự im lặng trên bàn đặc quánh lại, có thể dùng dao cắt ra được. Ba con người, ba thế giới nội tâm đang gào thét. Họ là những diễn viên vừa rời khỏi một sân khấu trần trụi, và giờ đây, dưới ánh sáng ban ngày, họ không biết phải đeo lên gương mặt nào cho phù hợp.

Thu Hương đến trước. Cô chọn một chiếc váy sơ mi lụa màu xanh rêu, một gam màu trầm, sang trọng và đầy quyền lực. Chất lụa Ý đắt tiền mềm mại ôm lấy cơ thể, không quá phô phang nhưng mỗi chuyển động đều âm thầm vẽ nên những đường cong chết người. Cô chỉ cài ba chiếc cúc đầu tiên, một sự hờ hững đầy tính toán, để lộ ra vùng xương quai xanh thanh tú và một phần làn da trắng mịn nơi lồng ngực. Mái tóc đen dài được búi hờ hững bằng một chiếc kẹp tóc ngọc trai, để vài lọn tóc mai mềm mại rủ xuống, ôm lấy khuôn mặt thanh tú. Cô đeo một cặp kính râm hiệu Dior, gài hờ trên đầu như một chiếc vương miện nhỏ. Hôm nay, cô không đến với tư cách một món đồ chơi, cô đến với tư cách một người chị, một nhà đầu tư đi gặp các “đối tác” làm ăn của mình.

Cô hoàn toàn điềm tĩnh. Lưng tựa vào ghế, chân bắt chéo, một tay thong thả cầm ly trà sen, ngón tay thon dài được sơn màu đỏ mận gõ nhịp nhẹ lên thành ly. Đôi mắt sau cặp kính râm (dù trời không nắng gắt) quan sát hai con sói non đang lúng túng đi vào.

Việt và Trung trông như hai thằng ngố vừa từ quê ra tỉnh. Ánh mắt liên tục nhìn xuống đất, nhìn ra hồ, nhìn đi bất cứ đâu trừ việc nhìn vào nhau và nhìn vào người đàn bà đối diện. Trong đầu chúng, những hình ảnh của đêm hôm trước cứ quay cuồng như một cuốn phim không hồi kết: cơ thể trần truồng của Hương, của chính chúng, tiếng rên rỉ, mùi da thịt, cảm giác hai dương vật cùng chen chúc trong một âm đạo chật hẹp… Chúng không biết phải xưng hô thế nào, phải mở lời ra sao.

Sau khi người phục vụ rời đi, sự im lặng trở nên gần như hữu hình. Trung cầm chiếc thìa, khuấy ly cà phê của mình một cách vô định. Tiếng kim loại va vào thành cốc nghe “loảng xoảng” một cách lạc lõng và phiền nhiễu trong không gian tĩnh lặng. Việt thì liên tục dùng ngón tay gõ nhịp xuống mặt bàn, một nỗ lực vô vọng để giải tỏa sự căng thẳng đang siết chặt lồng ngực.

Hương để cho sự im lặng kéo dài thêm vài phút. Cô muốn chúng phải tự mình nếm trải sự khó xử này, phải tự nhận thức được vị trí của mình. Khi cảm thấy đã đủ, cô khẽ đặt ly trà xuống. Cô không nói gì. Cô từ từ lấy trong chiếc túi xách LV của mình ra hai chiếc phong bì trắng, dày cộp. Cô đẩy hai chiếc phong bì trên mặt bàn về phía hai cậu trai. Một hành động dứt khoát, chậm rãi và đầy quyền lực. Hành động này ngay lập tức phá vỡ sự im lặng và định hình lại mối quan hệ: đây là một cuộc giao dịch, không phải một buổi tâm sự.

Việt và Trung giật mình, nhìn hai chiếc phong bì như hai vật thể lạ.

Hương mỉm cười, một nụ cười của kẻ bề trên. Giọng cô thản nhiên, như thể đang bình luận về một hợp đồng kinh doanh.

“Cầm đi. Tiền công của hai đứa. Mỗi đứa hai lăm triệu, đúng như đã hứa.” Cô dừng lại, ánh mắt quét qua cả hai, đôi mắt đen láy của cô sau cặp kính râm trông thật khó đoán. “Phải nói là đêm qua hai đứa phối hợp tốt lắm. chú Dương của các em rất hài lòng.”

Câu nói này là một liều thuốc giải. Nó biến sự trụy lạc thành một “công việc”. Nó biến sự xấu hổ thành một “thành tích chuyên môn” được sếp lớn ghi nhận. Gánh nặng tâm lý của hai cậu trai như được cởi bỏ. Việt, sau một thoáng ngỡ ngàng, là người đầu tiên cầm lấy phong bì. Cậu cảm nhận được độ dày và sức nặng của nó. Cảm giác tội lỗi nhanh chóng bị thay thế bởi sự phấn khích của kẻ vừa kiếm được một món tiền lớn chỉ bằng sức lực của tuổi trẻ. Cậu ta dạn dĩ hơn hẳn.

“Bọn em… cũng thấy chị ‘diễn’ đạt lắm ạ. Nhất là cái lúc…” Cậu ta ngập ngừng, liếc nhìn Trung, một nụ cười ranh mãnh nở trên môi.

Trung, thấy bạn đã mở lời, cũng hùa theo, sự lúng túng ban đầu đã bay biến. Cậu ta cầm lấy phong bì của mình, nhét vội vào túi quần.

“Công nhận. Lúc đó chị rên to thật đấy. Em ở phía sau nghe mà cũng muốn ‘ra’ theo luôn.”

Hương bật cười, một tiếng cười trong trẻo, nhưng đầy vẻ thâm sâu. Cô biết chúng đã hoàn toàn cởi mở. Giờ là lúc để mổ xẻ “buổi diễn”.

“Thế à? Chị còn tưởng hai đứa sợ làm chị đau chứ.!!!” Cô nói, giọng nửa thật nửa đùa. “Cái trò ‘2 gậy – 1 lỗ’ mà các cậu cũng dám thực hiện đấy. Gan quá nhỉ? Hay là xem phim nhiều quá?”

Cuộc trò chuyện nhanh chóng biến thành một buổi “họp chuyên môn” không thể tin được. Chúng bắt đầu bình phẩm về từng chi tiết một cách say sưa.

“Lúc em với thằng Trung cùng vào, cảm giác đã thật chị nhỉ?” Việt hào hứng. “Chật ních luôn. Em chưa bao giờ nghĩ là có thể…”

Hương ngắt lời, giọng trêu chọc: “Chật thì đúng rồi. Chị có phải cái “nhà vệ sinh công cộng” đâu mà rộng rãi.” Cô nhấp một ngụm trà, đôi mắt ánh lên vẻ tinh quái. “Mà công nhận, dứa có tác dụng thật. ‘Sản phẩm’ của hai đứa… ngọt hơn nhiều.”

Câu nói vừa tục vừa mang tính “chuyên môn” của Hương khiến cả hai cậu trai cười phá lên một cách sảng khoái. Mọi ranh giới đã bị xóa sổ. Sự xấu hổ đã chết. Thay vào đó là sự thân mật trơ trẽn của những kẻ đồng lõa, những người đồng nghiệp vừa hoàn thành một dự án khó và đang cùng nhau ăn mừng.

“Của ông Dương kia thì nói làm gì,” Trung bĩu môi. “Em với thằng Việt phải độc diễn. Đúng là chỉ được cái mẽ ngoài.”

Hương nhìn hai chàng trai đang say sưa trong chiến thắng của tuổi trẻ. Cô hài lòng. Cô không chỉ trả tiền cho chúng, cô đã mua được sự trung thành, sự im lặng của chúng. Chúng không còn coi cô là một “khách hàng” hay một “đối tác” bình thường. Trong mắt chúng, cô đã trở thành một Nữ hoàng, một người vừa có thể ban phát tiền bạc, vừa có thể cùng chúng phiêu lưu trong những cuộc chơi xác thịt bệnh hoạn nhất.

Cuộc bình phẩm ngày càng đi sâu vào những chi tiết trần trụi. Chúng không còn gọi cô là “chị” với vẻ kính trọng, mà như một chiến tích chung, một “sân chơi” mà chúng đã cùng nhau khám phá.

“Công nhận ‘hàng’ của chị Hương là đỉnh nhất em từng thấy. Vừa khít, vừa nhiều nước. Lúc em với thằng Việt cùng vào, nó co bóp, siết chặt lấy bọn em, cảm giác đó… thật không thể tả được anh ạ.” Trung quay sang nói với Việt, tìm kiếm sự đồng tình.

“Đúng! Còn ngực chị nữa, mềm nhưng lại săn chắc. Hôm đó em ngậm vào miệng mà cứ tưởng là… là bánh bao sữa. Mút mát đã đời luôn. Lần sau, chị phải để em chơi trò ‘trượt tuyết’ trên đó mới được.”

Việt vừa nói vừa làm động tác mô tả bằng hai tay. Cả hai cùng cười phá lên một cách tục tĩu. Chúng đã hoàn toàn quên mất người đàn bà đối diện không chỉ là bạn tình, mà còn là người trả tiền, là người nắm giữ bí mật có thể hủy hoại cuộc đời “trong sạch” của chúng.

Khi tiếng cười của chúng còn chưa dứt, khi sự hưng phấn đang ở đỉnh điểm, Hương hành động. Nụ cười trên môi cô vụt tắt. Cô không nói gì. Cô từ từ nâng ly trà lên, uống một ngụm nhỏ, rồi đặt mạnh chiếc ly xuống đĩa sứ. Một tiếng “cạch!” khô khốc, vang lên sắc lẻm giữa không gian ồn ã tiếng cười của chúng. Tiếng cười của Việt và Trung tắt ngấm ngay lập tức. Chúng giật mình nhìn cô. Bầu không khí thay đổi 180 độ, từ nóng bỏng chuyển sang lạnh giá chỉ trong một khoảnh khắc.

Hương ngả người về phía trước, hai khuỷu tay chống lên bàn, các ngón tay đan vào nhau. Toàn bộ sự mềm mại, mời gọi biến mất. Thay vào đó là một áp lực vô hình tỏa ra từ cô. Giọng nói của cô không còn sự trêu chọc, nó trở nên mát lạnh, trong veo như một mảnh băng.

Cô nhìn thẳng vào mắt Việt, một cái nhìn sâu đến mức cậu cảm thấy như bị lột trần, rồi từ từ chuyển sang Trung. Một cái nhìn xuyên thấu, không một chút cảm xúc.

“Nghe có vẻ hai đứa thích thú thật nhỉ.”

Cô dừng lại một giây, một khoảng lặng chết người, để cho sự căng thẳng ngấm vào từng thớ thịt của hai cậu trai. Chúng bắt đầu cảm thấy bất an, nụ cười gượng gạo trên môi.

“Vậy… bạn gái các em thì sao?”

Cô nghiêng đầu, đôi mắt ánh lên một vẻ ngây thơ tàn nhẫn. Giọng cô vẫn đều đều, không lên không xuống, nhưng mỗi từ như một nhát búa đóng vào lồng ngực chúng.

“Chúng nó… có biết hai đứa ‘giỏi giang’ và ‘sáng tạo’ thế này không?”

Câu hỏi đó không phải là một mũi dao. Nó là một quả bom nguyên tử phát nổ trong tâm trí của Việt và Trung.

Nụ cười trên mặt Việt đông cứng lại, rồi tan vỡ như một mảnh gương. Màu đỏ của sự hưng phấn rút đi trong tích tắc, để lại một làn da tái nhợt. Trong đầu cậu, hình ảnh cơ thể trần truồng, rên rỉ của Hương đột ngột bị thay thế bởi khuôn mặt trong sáng của Lan, nụ cười của cô ấy khi nhận được món quà cậu mua bằng “tiền bẩn”, ánh mắt tin tưởng của cô ấy. Một cảm giác tội lỗi lạnh toát, buốt giá chạy dọc sống lưng, khiến cậu rùng mình một cách vô thức.

Trung thì há hốc miệng, lắp bắp không thành lời. “Em… em…” Cậu ta cúi gằm mặt xuống, nhìn chằm chằm vào ly cà phê đã nguội ngắt của mình như thể nó có thể hút cậu ta xuống địa ngục. Hình ảnh cô bạn gái hiền lành, dịu dàng của mình hiện lên, đối lập một cách tàn nhẫn với cảnh tượng trụy lạc mà cậu vừa hào hứng kể lại.

Hương nhìn hai con gà trống vừa bị dội nước sôi, cô không nói gì thêm. Cô chỉ lặng lẽ uống hết ly trà của mình. Rồi cô lại mỉm cười, nhưng lần này là một nụ cười đầy ẩn ý, như một lời an ủi, nhưng cũng là một lời cảnh cáo.

“Phải đối xử tốt với các bạn ấy vào nhé. Nhưng đừng có mà áp dụng ‘bài học’ của chị với các bạn ấy đấy. Các bạn ấy mong manh lắm, không ‘chịu nhiệt’ được như chị đâu.”

Câu nói này là một đòn tâm lý cao tay: vừa khẳng định sự “vượt trội” và “đặc biệt” của mình, vừa tạo ra một ranh giới, biến mối quan hệ với cô thành một “thế giới riêng” mà chúng không thể chia sẻ với ai.

Việt và Trung nhìn nhau, rồi cùng nhìn Hương, ánh mắt vừa nể phục vừa có chút sợ hãi.

Việt là người lên tiếng trước, giọng nhỏ như muỗi kêu. “Chị… bọn em xin lỗi… Bọn em không có ý…”

Hương phẩy tay, cắt ngang lời xin lỗi của cậu ta. Cô cười nhẹ.

“Thôi được rồi, chị không giận. Đùa chút thôi mà làm gì căng. Nhưng mà này…” Giọng cô chuyển sang nũng nịu, như một lời phàn nàn của người tình.

“Lần sau nếu có ‘diễn’ lại cảnh đó, thì hai đứa phải nhẹ nhàng hơn một chút đấy nhé. Làm “cô bé” của chị đau đến mấy hôm đây này !”

Cô vừa nói vừa vô thức đưa tay xoa nhẹ vùng bụng dưới của mình, một cử chỉ đầy nữ tính và ẩn ý. Lời phàn nàn này không hề mang tính trách móc, ngược lại, nó là một sự thừa nhận, một lời “bật đèn xanh” cho những lần sau, rằng cô không hề cấm đoán trò chơi đó, chỉ là cần chúng “chuyên nghiệp” hơn.

Việt và Trung như người chết đuối vớ được cọc. Chúng không bị cấm cửa! Chúng chỉ cần cải thiện “kỹ năng”! Cả hai gật đầu lia lịa, ánh mắt sáng lên vẻ biết ơn và hưng phấn.

Khi không khí đã hoàn toàn được xoa dịu, khi sự thân mật trơ trẽn đã quay trở lại

“Mà này chị… Em thấy chị cũng ‘chinh chiến’ nhiều rồi… Sao chị không thử ‘cửa sau’ bao giờ nhỉ? Bọn em xem phim thấy chúng nó…”

“Hay là thế này chị nhé,” Trung bắt đầu. “Bọn em nghĩ ra rồi. Lần sau, vẫn là hai đứa em.” Cậu ta nháy mắt, một trò đùa rẻ tiền nhằm lấy lòng. “Nhưng thay vì cùng vào một lỗ làm chị đau, thì một đứa sẽ vào ‘cửa trước’ như bình thường. Đứa còn lại…” Cậu ta ngập ngừng, liếc nhìn Việt như tìm kiếm sự hỗ trợ.

Việt không để Trung phải chờ lâu. Cậu ta không thể chờ được nữa. Cậu ta chen vào, tiếp quản lấy vai trò “thuyết trình viên”, giọng nói đầy hình ảnh và sự thèm thuồng không che giấu.

“Đứa còn lại sẽ vào ‘cửa sau’ của chị ạ!”

Câu nói bật ra dứt khoát, trần trụi. Việt nhoài người về phía trước, hai khuỷu tay chống lên bàn, đôi mắt sáng rực lên một ham muốn bệnh hoạn. Cậu ta hoàn toàn quên mất mình đang ở một nơi công cộng, quên mất người đối diện là chị Hương của mình. Giờ đây, cậu ta chỉ là một con thú đang mô tả lại con mồi mà nó khao khát.

“Chị cứ tưởng tượng đi!” Giọng Việt nhanh hơn, gấp gáp hơn. “Lúc thằng Trung đang thúc mạnh ở ‘cửa chính’, dập cho chị tơi bời, thì em sẽ từ từ tấn công ‘cửa hậu’ của chị. Em thề, em để ý kỹ lắm rồi, cái hôm ở nhà chú Phú, lúc chị quỳ xuống mút cho em ấy…”

Hương khẽ nhíu mày. *Lũ quỷ con,* cô thầm rủa. *Chúng nó còn quan sát cả những lúc đó sao?*

Việt không hề nhận ra sự thay đổi trên mặt cô. Cậu ta vẫn đang say sưa trong thế giới tưởng tượng của mình. “…cái lỗ nhỏ xinh phía sau của chị ấy… trời ơi… nó hồng hào, khép chặt lại, chắc là còn ‘trinh’ nguyên. Em chỉ nhìn thôi mà ‘thằng em’ của em đã muốn chào cờ rồi.”

Cậu ta ngừng lại một giây, như để thưởng thức hình ảnh do chính mình vẽ ra, rồi tiếp tục với một sự hào hứng đến ghê tởm.

Sự mô tả chi tiết, trần trụi và thô thiển đến mức tàn bạo đó cuối cùng cũng xuyên thủng được lớp vỏ thép của Thu Hương. Một vệt hồng lan nhanh từ cổ lên đến hai gò má của cô. Xấu hổ. Lần đầu tiên sau một thời gian dài, cô cảm thấy xấu hổ. Không phải sự xấu hổ tội lỗi với chồng, mà là sự xấu hổ của một người đàn bà khi bị lột trần những trò bệnh hoạn nhất bởi những thằng nhãi ranh đáng tuổi em mình. Cô liếc nhanh sang bàn bên cạnh, sợ rằng có ai đó nghe thấy cuộc đối thoại điên rồ này.

*Trời ạ, lũ quỷ con này… Suy nghĩ của chúng nó còn bệnh hoạn hơn cả ông Phú, ông Dương.* Cô thầm nghĩ

Cô ho nhẹ một tiếng, một hành động vô thức để lấy lại bình tĩnh, để kéo mình ra khỏi dòng suy nghĩ nguy hiểm kia. Cô đưa tay lên che miệng, rồi cầm ly trà lên, uống một ngụm để trấn tĩnh lại. Sự im lặng của cô khiến hai cậu trai cũng im bặt, chúng nhìn cô chờ đợi, hồi hộp như thí sinh chờ giám khảo chấm điểm.

Sau khi đặt ly trà xuống, Thu Hương đã trở lại là bà hoàng băng giá. Vệt hồng trên má đã biến mất. Cô nhìn hai cậu trai, không giận dữ, chỉ lắc đầu nhẹ nhàng.

“Thôi thôi, hai ông tướng,” cô nói, giọng nhỏ lại, nhưng đầy uy lực. “Nghe ghê quá.”

Cô dừng một chút, để chúng cảm nhận sự thất vọng, rồi mới nói tiếp, giọng có chút gì đó riêng tư, như một bí mật.

“Chị chưa cho ai chơi trò đó bao giờ cả.”

Câu nói đó, thay vì dập tắt, lại như một mồi lửa châm vào đống thuốc súng. “Chưa từng”? Nghĩa là chúng có thể là những người đầu tiên?

Nhưng Hương không cho chúng kịp mơ mộng. Cô tung ra đòn kết liễu, một nhát kiếm vừa ngọt ngào vừa tàn nhẫn, đóng sập cánh cửa trước mặt chúng, nhưng lại hé mở một khung cửa sổ khác ở một nơi xa xăm hơn.

Cô khẽ rướn người về phía trước, giọng nói trở nên trầm hơn, như đang chia sẻ một bí mật sâu kín.

“Cái gì cũng có giới hạn của nó chứ, hai cậu bé của chị.” Cô nói, “Chỗ đó… là để dành.”

“Để dành?” Cả hai cùng ngơ ngác, không hiểu.

“Ừ,” Hương gật đầu, ánh mắt nhìn ra xa xăm phía mặt hồ. “Để dành cho chồng chị. Dù anh ấy chưa bao giờ đòi hỏi, nhưng chị vẫn muốn giữ lại cho anh ấy một thứ gì đó… tinh khôi nhất.”

Trong một khoảnh khắc, anh Trung, hình ảnh người chồng hiền lành, thật thà lại hiện về. Nhưng nó không còn khiến cô day dứt như trước. Giờ đây, nó chỉ còn là một cái cớ, một biểu tượng cho sự “trong trắng” cuối cùng mà cô tự vẽ ra cho mình, và quan trọng hơn, nó là một công cụ để điều khiển ham muốn của những kẻ khác. Lời từ chối của cô, khi được gói trong vỏ bọc của sự chung thủy giả tạo, lại trở nên quyến rũ một cách chết người. Nó biến “cửa sau” từ một bộ phận cơ thể thành một một vùng đất cấm mà bất kỳ gã đàn ông nào cũng khao khát được đặt chân đến.

Việt và Trung nhìn nhau, một ý nghĩ điên rồ, táo tợn cùng lúc lóe lên trong đầu cả hai. Chúng không còn nghĩ về bạn gái nữa. Toàn bộ tâm trí chúng giờ đây bị ám ảnh bởi “Thánh địa” chưa được khai phá kia. Việt là người nói ra trước, giọng nó không còn là sự tò mò, mà đã biến thành một lời nài nỉ, một sự cầu xin bệnh hoạn.

“Thế… nếu sau này… chỉ là nếu thôi nhé… chồng chị ‘phá trinh’ chỗ đó rồi…” Cậu ta nuốt nước bọt, liếc nhìn Trung rồi nói nốt câu cuối, “…thì bọn em… có được ‘nếm’ thử không chị?”

Câu hỏi treo lơ lửng giữa không gian. Nó không còn là về tình dục, nó là về sự chiếm hữu tuyệt đối. Chúng không chỉ muốn cơ thể cô, chúng còn muốn cả những gì thiêng liêng nhất mà cô “dành cho chồng”. Chúng muốn xóa bỏ dấu vết của người đàn ông đó và thay thế bằng dấu ấn của chính mình.

Hương không trả lời ngay. Cô nhìn hai con thú non đang nín thở chờ đợi, đôi mắt chúng sáng rực lên một ham muốn chiếm đoạt thuần khiết. Cô thích ánh mắt đó.

Cô chỉ mỉm cười. Một nụ cười đầy bí hiểm và hứa hẹn.

Rồi cô đứng dậy, thanh toán tiền và rời đi, để lại hai con sói non với một sự chờ đợi còn dữ dội hơn cả ham muốn thể xác.

Một giao kèo mới, một lời hứa hẹn về một “vùng đất cấm” trong tương lai, đã được ngầm ký kết trên da thịt. Hương biết, từ giờ trở đi, cô không cần phải làm gì cả. Hai con sói này sẽ không bao giờ có thể rời xa cô, bởi chúng sẽ sống trong nỗi ám ảnh, trong sự chờ đợi ngày “vùng đất cấm” được mở ra. Và cô, sẽ là người quyết định xem ngày đó có bao giờ đến hay không.

« Chương trước Trước Chương kế Kế »
Đang tải...