Tổng số

0


Giỏ hàng rỗng


Thu Hương – Cô thư ký xinh đẹp

Chương 33 : Nhưng trong góc phòng, có một kẻ vẫn chưa thỏa mãn



Chương 10

Nhưng trong góc phòng, có một kẻ vẫn chưa thỏa mãn.

ông Dương, sau cơn cực khoái thảm hại trong đầu óc của mình, đã nhanh chóng lấy lại bình tĩnh. Nhưng thay vì cảm thấy thỏa mãn, ông lại cảm thấy một sự ghen tị điên cuồng. ông đã trả tiền. ông đã sắp đặt. ông phải là đạo diễn của vở kịch này. Tại sao lũ trai trẻ kia lại được hưởng hết mọi thứ tuyệt vời nhất? Tại sao chúng được trải nghiệm cảm giác chinh phục người đàn bà của ông, được cảm nhận sự co thắt điên cuồng của cô ấy, trong khi ông chỉ có thể ngồi nhìn từ xa?

(ông Dương): Không. Không thể như thế được. Lũ trai trẻ này… chúng nó được hưởng hết. Còn mình thì sao? Mình là người trả tiền! Mình cũng phải được nếm thử cái cảm giác đó, cái cảm giác được ở bên trong con đĩ này khi nó đang lên đỉnh…*

Một quyết định điên rồ được hình thành. ông không muốn làm khán giả nữa.

ông Dương loạng choạng đứng dậy, bước về phía đống hỗn độn của ba cơ thể. ông không nói gì. ông vỗ nhẹ vào vai Việt, người đang nằm ở phía trước, một cái vỗ đầy quyền lực của kẻ bề trên.

Việt, chưa xuất nhưng đang mệt lử, giật mình ngẩng lên, ngơ ngác nhìn ông Dương.

“Tốt lắm. Cháu sướng rồi, bây giờ đến lượt chú.”

Việt sững người. Cậu ta nhìn ông Dương, rồi nhìn xuống Thu Hương đang nằm bất động, rồi lại nhìn Trung đang thở hổn hển. Cậu ta chưa kịp phản ứng thì ông Dương đã dùng tay đẩy mạnh cậu ta ra.

“Chú…” – Việt định nói gì đó, nhưng rồi im bặt. Cậu ta hiểu ra. Trong cuộc chơi này, cậu ta cũng chỉ là một con tốt. Người trả tiền mới là vua.

Việt lùi lại vài bước, trần truồng và lạc lõng. Cậu ta, từ vai diễn viên chính, giờ đã trở thành khán giả bất đắc dĩ cho màn kịch của chính mình.

Thu Hương vẫn đang bị Trung thâm nhập từ phía sau, dù cậu ta vẫn đang thúc nhè nhẹ. ông Dương, không mất một giây, vội vã quỳ xuống, thay thế vào vị trí của Việt.

Hương, vẫn còn đang mơ màng sau cơn cực khoái, đột nhiên cảm thấy một sự thay đổi. “Vật thể lạ” của Việt vừa mới rời đi, một sự trống rỗng ngắn ngủi, rồi ngay lập tức, một “vật thể” khác, già nua hơn, có phần mềm hơn, nhưng lại quen thuộc hơn, đã chèn vào.

*(Hương): Lại một kẻ khác… Là ai? Kích thước này… quen quá… là… là ông Dương. Thôi kệ… ai cũng được… mệt quá rồi…*

Cô đã không còn sức để phản kháng, hay đúng hơn là không còn muốn phản kháng nữa.

ông Dương, sau khi đã vào được bên trong, cảm thấy một sự đắc thắng tột độ. Gã đã ở đây, trên sân khấu, trở thành một phần của màn kịch. Gã nhìn Trung.

“Tiếp tục đi cháu! Chú cháu mình cùng ‘dạy’ lại cái lồn của chị Hương!”

Trung, như được tiếp thêm sinh lực, bắt đầu thúc trở lại. Và ông Dương, với sự hưng phấn của kẻ vừa được toại nguyện, cũng bắt đầu một nhịp điệu của riêng mình.

Một trật tự mới, hỗn loạn và bệnh hoạn hơn, được thiết lập. Nếu như trước đó là sự xung đột giữa hai nhịp điệu của tuổi trẻ, thì bây giờ là sự đối chọi giữa sức mạnh nguyên thủy của Trung và sự tuyệt vọng, gấp gáp của ông Dương. Trung thúc mạnh, sâu, và đều đặn. ông Dương thì thúc nhanh, nông, và có phần vụng về.

Hai nhịp điệu hoàn toàn khác biệt, nhưng lại cùng tồn tại bên trong cơ thể của Thu Hương. Nó tạo ra một sự ma sát kỳ dị, một sự kích thích không thể đoán trước, liên tục tấn công vào những dây thần kinh đã mệt lử của cô.

Cơ thể cô, một cách vô thức, lại bắt đầu phản ứng. Nó lại run rẩy, lại ưỡn lên để đón nhận. Một cơn địa chấn mới, một cơn địa chấn của sự tuyệt vọng, đang manh nha hình thành. Ranh giới giữa đạo diễn và diễn viên đã hoàn toàn bị xóa bỏ. Tất cả chỉ còn là một bầy thú hoang đang cùng nhau xâu xé một con mồi đã kiệt sức.

Hương cảm nhận rõ sự thay đổi. Một kẻ xâm lược vừa rời đi, một kẻ khác đã lấp vào. Cơ thể cô, sau cơn địa chấn đầu tiên, đã trở nên nhạy cảm một cách đau đớn. Mọi sự va chạm, dù là nhỏ nhất, đều được khuếch đại lên gấp bội.

Và rồi, nhịp điệu của quỷ bắt đầu.

Nó không phải là sự phối hợp nhịp nhàng, đầy kỹ thuật của Việt và Trung lúc trước. Nó là một sự hỗn loạn, một cuộc chiến giữa hai thế hệ trên chính thân thể cô.

Trung, ở phía trước, vẫn duy trì một nhịp điệu mạnh mẽ, sâu và tràn đầy năng lượng của tuổi trẻ. Mỗi cú thúc của cậu ta đều như muốn đóng mạnh và sâu nhất. Sức mạnh của cậu ta khiến cả cơ thể cô rung lên, cặp vú no tròn của cô nảy lên theo từng nhịp, hằn rõ dấu tay đỏ ửng từ những cái bóp nắn trước đó. Nhưng ở phía đối diện, là một câu chuyện hoàn toàn khác. ông Dương, như một kẻ chết đói lâu ngày vớ được thức ăn, lao vào một cách điên cuồng. Gã không có sức mạnh, cũng không có kỹ thuật. Gã chỉ có sự tuyệt vọng của một ông đàn ông bất lực muốn chứng tỏ bản lĩnh. Những cú thúc của ông nhanh, nông, và gấp gáp. ông Dương vật của ông cọ xát một cách hỗn loạn, vụng về, tạo ra một sự ma sát bỏng rát ở phần cửa mình của Hương.

Bên trong cơ thể Hương lúc này là một sự xung đột tàn bạo. Một bên là những con sóng thần ồ ạt, một bên là những con sóng bạc đầu vỗ vào bờ một cách điên cuồng. Dương vật của Trung và của ông Dương liên tục va chạm, cọ xát vào nhau trong cái không gian chật hẹp, nóng bỏng đó, tạo ra một sự kích thích kỳ dị, một sự tra tấn ngọt ngào không thể diễn tả bằng lời.

*(Hương): Nhanh… chậm… mạnh… yếu… Ai… ai với ai đây? Loạn hết rồi… Cứ thế này chắc mình chết mất… Nhưng tại sao… tại sao cơ thể mình lại run rẩy nữa rồi… Không… làm ơn dừng lại đi…*

Nhưng dường nhưông Dương không nghe thấy lời van xin trong tâm tưởng của cô. Gã vẫn đang say sưa với vai diễn mới của mình. Gã vừa thúc, vừa gầm gừ ra lệnh.

“Mạnh lên cháu! Dập nát lồn con đĩ này ra cho chú! Cho nó biết thế nào là cặc đàn ông Việt!”

Rồi ông cúi xuống, thì thầm vào tai Hương, giọng đầy thỏa mãn.

“Sướng không em Hương? Hả? Chú với thằng cháu này địt em có sướng hơn thằng Tây kia không?”

Hương cắn chặt môi, không trả lời. Sự im lặng của cô càng làm ông điên lên.

Cậu ta đứng đó, trần truồng và lạc lõng. Cậu ta chứng kiến cảnh tượng trước mắt: người chú họ già nua của mình và thằng bạn thân đang cùng nhau giày vò người đàn bà mà chỉ vài phút trước còn thuộc về cậu. Một cảm giác vừa ghê tởm, vừa kích thích, vừa ghen tị trào lên trong lòng. Bàn tay cậu ta bất giác đưa xuống, bắt đầu tự mình chuyển động theo cái nhịp điệu hỗn loạn kia.

Nhịp điệu của quỷ ngày càng trở nên dồn dập. Sự kích thích hỗn loạn đã đẩy cơ thể đã kiệt quệ của Hương vượt qua giới hạn một lần nữa.

Cô không còn kiểm soát được nữa.

Lưng cô lại ưỡn cong. Một tiếng rên khàn đặc, đầy tuyệt vọng thoát ra khỏi cổ họng.

“Không… không… lại… lại ra… nữa… rồi…”

Đó là dấu hiệu.

Cơ thể cô bắt đầu co giật, nhưng lần này không dữ dội như cơn địa chấn đầu tiên. Nó là những cơn co giật của sự kiệt quệ, của sự đầu hàng tuyệt đối. Các thớ cơ trong âm đạo cô lại một lần nữa co thắt, nhưng yếu ớt hơn, như những đợt sóng cuối cùng trước khi tan biến.

Sự co thắt đó, dù yếu ớt, cũng là quá đủ cho hai kẻ đang ở bên trong.

“Aaaaa!” – ông Dương là người gục trước. Gã gầm lên một tiếng cuối cùng, toàn thân cứng đờ rồi xuất tinh một cách vội vã.

Cảm nhận được sự giải thoát của ông Dương và sự co giật của Hương, Trung cũng không thể cầm cự thêm. Cậu ta cũng gầm lên, thúc một cú cuối cùng và phun ra toàn bộ năng lượng của tuổi trẻ vào bên trong cô. Việt, chứng kiến màn bùng nổ đồng loạt đó, cũng không thể chịu nổi. Cậu ta tiến lại gần, gầm lên một tiếng rồi xuất tinh. Dòng tinh dịch trắng đục, nóng hổi của cậu ta bắn lên khôn mặt đã ướt đẫm mồ hôi của Hương, như một dấu ấn cuối cùng, một chữ ký của kẻ ngoài cuộc lên tác phẩm trụy lạc này.

ông Dương đứng dậy, loạng choạng bước đến ghế sofa, khoác tạm chiếc áo choàng lụa. Gã không vội mặc quần áo. Gã muốn tận hưởng cảm giác của một ông hoàng vừa thị sát xong hậu cung của mình.

“Dậy đi các cậu. Xong việc rồi.”

Việt và Trung lồm cồm bò dậy. Cả hai đều có vẻ mệt mỏi nhưng ánh mắt thì sáng rực, lấp lánh một niềm tự hào của những con sói non vừa có một cuộc đi săn thành công mỹ mãn. Chúng nhìn nhau, rồi cùng nhìn xuống Hương.

“Chị… chị ấy sao thế chú?”

“Hương mệt thôi. ‘Làm việc’ vất vả quá mà. Các cậu giỏi lắm. Nhưng xong việc thì phải dọn dẹp ‘chiến trường’ chứ. Không thể để ‘nữ anh hùng’ của chúng ta nằm thế này được.”

ông Dương không nói suông. Gã bước vào phòng tắm, lấy ra một chồng khăn bông trắng muốt và một chậu nước ấm. Gã ra lệnh cho hai cậu trai.

“Một đứa lau người cho chị. Một đứa đi chuẩn bị lại giường đi, ga gối mới trong tủ ấy. Nhanh lên.”

Việt và Trung tuân lệnh răm rắp. Trung chạy vào phòng ngủ, lúi húi dọn dẹp chiếc giường đã được ông Dương chuẩn bị sẵn. Còn Việt, sau một giây ngần ngừ, cậu cầm lấy chiếc khăn ấm, quỳ xuống bên cạnh Hương. Việt nhẹ nhàng lau mặt cho Hương. Cậu lau đi những giọt nước mắt đã khô, lau đi vệt nước miếng bên khóe miệng. Rồi cậu lau xuống cổ, xuống vai. Bàn tay cậu run run khi chạm vào bầu ngực vẫn còn căng cứng của cô. Cậu lau sạch những dấu vết của cuộc vui, lau đi những vệt tinh dịch đã bắt đầu khô dính trên da thịt cô.Hành động của cậu không còn là sự khám phá thô bạo. Nó dịu dàng, gần như là một sự sùng bái. Cậu lau đến đâu, làn da của Hương lại hiện ra sạch sẽ, hồng hào đến đó. Cậu thấy rõ những vết hằn đỏ của ngón tay trên eo, trên mông cô, những dấu tích của sự chiếm đoạt của chính cậu và bạn mình.

ông Dương đứng khoanh tay quan sát, ánh mắt đầy thích thú.

“Hay lắm. Rất hay. Không chỉ biết ‘phá’, mà còn biết ‘dọn dẹp và bảo trì’. Đúng là những tay chơi có tiềm năng.”*

Sau khi Việt lau người cho Hương xong, ông Dương ra hiệu.

“Bế chị Hương vào phòng ngủ đi.”

Việt và Trung nhìn nhau. Cả hai cùng cúi xuống. Việt luồn tay dưới lưng và cổ Hương, trong khi Trung đỡ lấy phần mông và đùi cô. Họ cùng nhau nhấc bổng cơ thể mềm nhũn, vô lực của cô lên. Hương nặng hơn họ tưởng. Cái sức nặng của một cơ thể đã hoàn toàn buông bỏ, phó mặc.

Họ cẩn thận đưa cô vào phòng ngủ, đặt nhẹ nhàng xuống tấm ga giường trắng tinh mà Trung vừa trải. ông Dương kéo chiếc chăn lông vũ mỏng đắp lên người cô, chỉ để hở khuôn mặt thanh tú đang say ngủ và mái tóc đen xõa trên gối.

Cả ba người đàn ông đứng bên giường, nhìn người đàn bà đang ngủ say. Một sự im lặng bao trùm.

“Tốt lắm. Hôm nay các cậu làm chú rất hài lòng. Vượt cả mong đợi.”

“Dạ… tại chị Hương… đẹp quá ạ.”

“Haha, đúng! Nhưng các cậu cũng có kỹ năng đấy. Chú sẽ không để các cậu thiệt đâu. Chị Hương ngủ rồi, có gì sáng mai chị sẽ chuyển tiền cho hai đứa. Chú sẽ nhắc chị.”

Gã nói một cách tự nhiên, như thể Hương là người của ông, và việc chuyển tiền chỉ là một thủ tục nhỏ. Gã đã tự đặt mình vào vị trí người quản lý, người chủ của cả Hương và hai cậu trai này.

“Thôi, về đi. Để cho chị nghỉ. Nhớ nhé, chuyện hôm nay, chỉ ba chú cháu mình biết.”

Việt & Trung đồng thanh: “Dạ, vâng ạ.”

Ba người nhẹ nhàng khép cửa phòng ngủ lại, cùng nhau dọn dẹp qua loa “bãi chiến trường” ở phòng khách, thu dọn vỏ chai rượu và quần áo vương vãi.

Sau đó, họ lặng lẽ rời khỏi căn hộ. Trong thang máy, không ai nói với ai câu nào, nhưng một sự gắn kết mới, một mối quan hệ đồng lõa đã được hình thành giữa ba người đàn ông. Chúng không chỉ là chú cháu, mà là những chiến hữu cùng chung một bí mật, cùng chia sẻ một chiến lợi phẩm.

Hương ngủ một giấc sâu không mộng mị. Cô quá mệt để có thể mơ. Trong giấc ngủ, cơ thể cô vẫn còn khẽ co giật bởi dư âm của những cơn cực khoái.

« Chương trước Trước Chương kế Kế »
Đang tải...