Thu Hương – Cô thư ký xinh đẹp
Chương 9
Trung sững người. Hai mắt cậu ta mở to, nhìn Việt … Cùng lúc? Tự hôm ở quán cà phệ, cậu chưa bao giờ nghĩ đến điều đó, chỉ coi nó như 1 câu chuyện đùa. Nó điên rồ, nó bệnh hoạn, nhưng… nó cũng kích thích một cách khủng khiếp. Ý nghĩ về việc cả hai cùng nhau nông lồn chị Hương, cùng nhau lấp đầy người đàn bà xinh đẹp kia khiến máu trong người cậu sôi lên.
Hương, đang lim dim đắp hờ tấm vải lông, nằm nghỉ trên ghế sofa, nghe thấy tiếng xì xào sau lưng. Cô chỉ nghĩ lũ trẻ đang bàn tán về cơ thể mình, một suy nghĩ khiến cô càng thêm tự mãn. Cô không hề biết rằng, một âm mưu vừa được khai sinh ngay trên chiến địa của xác thịt.
Trung nhìn Việt, rồi nhìn xuống dương vật của mình đã bắt đầu ngóc đầu trở lại. Cậu ta nuốt nước bọt, một cái gật đầu dứt khoát. Giao kèo đã được ký kết.
Việt nhếch mép cười. Cậu ta không nhìn Hương nữa, mà nhìn thẳng vào mắt Trung. Một mệnh lệnh không lời được truyền đi.
“Hành động.”
Không một chút do dự, cả hai cùng nhau di chuyển. Sự phối hợp của chúng nhịp nhàng đến đáng sợ. Trung nhẹ nhàng trườn xuống phía dưới, cầm lấy hai cổ chân của Hương. Cùng lúc đó, Việt di chuyển lên phía trên, quỳ xuống ngay cạnh đầu cô.
Hương cảm nhận được sự thay đổi. Cô khẽ mở mắt, định lên tiếng ra lệnh. Nhưng đã quá muộn.
“Khoan… các em định…”
Việt cúi xuống, mái tóc đen mềm mại của cậu ta cọ vào má cô. Cậu ta không hôn môi cô. Cậu ta thì thầm, giọng đầy vẻ thách thức.
“Suỵt… chị yêu cứ nằm yên tận hưởng đi. Kịch bản bây giờ… do bọn em viết.”
Cùng lúc đó, Trung từ từ nâng mông cô lên, banh rộng ra, rồi vắt qua hông mình, để chị Hương ngồi cưỡi lên người cậu. Cậu ta từ từ ấn đầu khấc to tròn, nóng hổi của mình vào cửa âm đạo vẫn còn đẫm dịch nhờn của Hương. Lưỡi của Trung, điêu luyện một cách bất ngờ, bắt đầu tấn công vào đôi vú đang rung lắc của Hương. Cậu ta liếm quanh quầng vú sẫm màu, rồi bất ngờ mút mạnh lấy núm vú đã cương cứng. Một luồng điện chạy dọc sống lưng Hương, khiến cô giật nảy người.
————
Việt nhìn Trung. Ánh mắt cậu ta, sắc như dao, nhìn thẳng vào mắt Trung. Một cái gật đầu kín đáo nhưng đầy uy lực. Trung hiểu ý. Vòng tay cậu ta siết chặt lấy lưng và eo của chị Hương như một gọng kìm thép, khóa chặt mọi cử động của cô.
“Này…” Hương cảm thấy bất an, định cựa mình. Nhưng đã quá muộn.
Việt trườn xuống, nhanh như một con rắn. Cậu ta không ngần ngại, đối mặt trực diện với cảnh tượng nơi cơ thể cô và Trung đang hòa làm một. Từ dưới gầm ghế, Việt lôi ra một tuýp gel bôi trơn nhỏ. Ánh đèn vàng vọt chiếu vào lớp vỏ nhựa trong suốt, để lộ thứ chất lỏng đặc sánh bên trong.
“Các em… định làm gì vậy?” Giọng Hương lạc đi, một nỗi sợ hãi mơ hồ bắt đầu xâm chiếm tâm trí cô.
Việt chỉ cười, bóp một lượng lớn gel ra tay. Thứ gel trong suốt, mát lạnh được thoa đều lên dương vật đã cương cứng đến mức tím bầm, những đường gân xanh nổi lên chằng chịt. Rồi, không một chút do dự, cậu ta đưa tay ra, thoa phần gel còn lại vào cặp môi âm hộ đang sưng mọng, đỏ ửng của Hương.
Cái lạnh đột ngột của chất gel khiến Hương giật bắn người. Cô đã hiểu. Cô đã hiểu ra ý đồ điên rồ và bệnh hoạn của chúng.
“Không! Đừng mà!” cô la lên, cố gắng vùng vẫy trong vô vọng. “Chật lắm! Sẽ rách mất! Chị không chịu nổi đâu!”
Lời van xin của cô chỉ là chất xúc tác. Ánh mắt Việt và Trung càng thêm điên cuồng. Từ phía ghế sofa, tiếng thở hổn hển của ông Dương vang lên, xen lẫn những lời khuyến khích tục tĩu.
“Làm đi! Đúng rồi! Nhét vào đi cho tao xem!”
Được lệnh từ ông Dương, Việt không còn do dự. Cậu ta dùng hai tay tách hai cánh mông trắng nõn, căng tròn của Hương ra.
Trên tấm thảm trắng muốt, thân thể tuyệt mỹ của người đàn bà hiện ra, trắng đến phát sáng. Thu Hương đang bị khóa chặt bởi Trung từ phía trước. Đôi chân thon dài của cô gập lên ghế, để lộ ra cặp mông căng tròn, vểnh lên, phô bày phần kín đáo của cô, mời gọi 1 cách vô ý. Và từ phía sau, một gã trai trẻ khác, cơ bắp cuồn cuộn, Việt, đang trong tư thế chuẩn bị của một con thú săn mồi, sẵn sàng cho một cuộc xâm nhập chưa từng có.
Việt đưa đầu khấc to tròn, bóng loáng vì gel của mình đến sát “lối vào”. Cậu ta không thúc vào ngay. Cậu ta ấn nhẹ, day day ở đó. Hương có thể cảm nhận rõ sự nóng hổi và cứng rắn của nó đang đè lên vùng thịt mềm nhạy cảm nhất của mình. Lỗ âm đạo của cô, dù đã ướt đẫm dịch nhờn và gel bôi trơn, vẫn co thắt lại trong một nỗ lực phản kháng cuối cùng.
“Không… làm ơn… đừng…” Hương nức nở, nước mắt lã chã rơi.
Việt phớt lờ. Cậu ta hít một hơi thật sâu, dồn toàn bộ sức nặng cơ thể về phía trước.
Một lực đẩy từ từ nhưng không thể chống cự.
“Á… á… ĐAU!”
Hương cảm giác như cơ thể mình đang bị một vật to lớn chọc vào. Đầu dương vật của Việt bắt đầu lách vào, chen chúc với dương vật của Trung. Cặp môi âm hộ của cô bị kéo căng ra hết mức, từ màu hồng đỏ chuyển sang trắng vì áp lực.
*Trời ơi! Nó đang xé rách mình! Thực sự là đang xé rách mình! Cái cảm giác này… nó không phải là làm tình. Đây là tra tấn! Bên trong… bên trong mình… có hai thứ… hai thứ cùng một lúc… Chật quá! Nóng quá! Căng tức đến mức không thở được. Giống như có ai đó đang cố nhét một quả bí đao vào bên trong mình. Toàn bộ phần bụng dưới của mình như muốn nổ tung. Cảm giác áp lực đè lên cả bàng quang, lên cả ruột… Mình sắp chết mất…*
Việt tiếp tục đẩy vào. Từng milimet một. Hương có thể cảm nhận từng đường gân của cậu ta đang cọ xát vào thành âm đạo vốn đã bị dương vật của Trung chiếm giữ. Hai vật thể cứng rắn, nóng hổi đang nghiền ép những thớ thịt mềm mại của cô ở giữa.
“Vào nữa đi mày!” Trung gầm gừ, thúc nhẹ từ phía trước như để cổ vũ.
Việt, được khích lệ, dồn sức cho cú đẩy cuối cùng.
Một tiếng “phọp” nhẹ vang lên. Toàn bộ dương vật của cậu ta đã chui vào trót lọt.
Hai dương vật hồng hào, rắn chắc nằm song song, chen chúc nhau trong một không gian chật hẹp, đàn hồi. Chúng cùng nhau lấp đầy mọi ngóc ngách, khiến thành âm đạo bị kéo căng đến giới hạn, trở nên mỏng manh và trong suốt, có thể nhìn thấy cả những mao mạch li ti. Mỗi cử động nhỏ nhất của một trong hai đều tạo ra một sự ma sát kép, một sự kích thích nhân đôi lên những bức tường thịt nhạy cảm.*
Sự im lặng bao trùm trong vài giây.
Việt và Trung cùng thở phào. Hương thì nằm im, bất động, toàn thân cứng đờ. Cơn đau buốt lúc đầu đã qua đi, để lại một cảm giác duy nhất: CĂNG TỨC.
Một cảm giác căng tức đến tột cùng, đến mức cô có thể cảm nhận rõ hình dạng của cả hai “kẻ xâm lược” bên trong mình. Cô có thể cảm nhận được sự khác biệt về kích thước, về nhiệt độ. Cô có thể cảm nhận được nhịp đập của mạch máu trên thân dương vật của chúng. Cô bị lấp đầy, bị chiếm hữu một cách tuyệt đối và trần trụi nhất.
“Chật vãi lồn…” Việt là người đầu tiên lên tiếng, giọng cậu ta có chút run rẩy vì phấn khích. “Cảm giác như đang nhét tay vào một chiếc găng cao su chật chội vậy.”
Hương nghe rõ từng lời. Lời bình phẩm của chúng, tiếng thở dốc của Dương trên ghế. Sự xấu hổ, nỗi đau, sự nhục nhã hòa quyện vào cái cảm giác căng tức đến phát điên bên trong cơ thể, và kỳ lạ thay, từ tâm của cơn bão đó, một mầm mống khoái lạc bệnh hoạn, một sự tò mò về những gì sẽ xảy ra tiếp theo, bắt đầu nảy mầm. Cơ thể cô, một lần nữa, lại phản bội cô. Nó không còn chống cự. Nó đang chờ đợi. Chờ đợi cơn địa chấn thực sự sắp sửa bắt đầu.
ông Dương , trên ghế sofa, đã không còn ngồi yên được nữa. Gã đứng bật dậy, tay phải trong quần di chuyển với tốc độ điên cuồng, mắt trợn trừng nhìn cảnh tượng trước mắt. Gã lẩm bẩm: “Địtttt… địt con mẹ nó… nhìn kìa… hai thằng… hai thằng cùng một lỗ… Địt chết chị Hương cho chú! Địt chết nó đi!”
Việt và Trung cũng đang nín thở, cảm nhận chiến thắng của mình. Chúng cảm nhận được những thớ cơ bên trong âm đạo của Hương đang co thắt một cách tuyệt vọng, cố gắng chống cự, nhưng đồng thời cũng siết chặt lấy chúng trong một sự mời gọi bản năng.
Chúng nhìn nhau, một nụ cười đắc thắng và tàn nhẫn nở trên môi. Việt khẽ nghiêng đầu, phá vỡ sự im lặng bằng một giọng điệu vừa ngây thơ vừa độc ác.
“Thấy chưa, tao đã bảo mà.” – Cậu ta nói với Trung, nhưng ánh mắt lại liếc về phía ông Dương đang há hốc mồm kinh ngạc. “Chị Hương đây thích kiểu mạnh bạo, khác người. Không phải hôm ở quán cà phê chính chị đã gợi ý là muốn ‘thử’ trò ‘hai đứa mình cùng vào một lúc’ còn gì? Bọn em chỉ đang chiều theo ý chị thôi mà.”
Lời nói đó như một gáo nước lạnh dội vào tâm trí đang hỗn loạn của Hương. Cô nhớ lại rồi. Đúng là cô đã nói câu đó, nhưng đó chỉ là một lời bông đùa, một sự khích tướng để thử thách chúng. Cô không bao giờ có thể ngờ chúng lại dám biến lời nói đùa đó thành sự thật kinh hoàng này.
“Không… không phải…” – Hương nức nở, cố gắng lắc đầu trong vô vọng. “Chị… chị không có ý đó… Các em hiểu lầm rồi… Làm ơn… rút ra đi… tha cho chị…”
Lời phàn nàn yếu ớt của cô chỉ càng làm cho hai con sói thêm phấn khích. Chúng lại cười phá lên.
“Hiểu lầm à?” – Việt ghé sát vào lưng cô, phả hơi thở nóng hổi. “Thế sao ‘cô bé’ của chị lại ‘ngoạm’ chặt chúng em thế này? Nó đang khóc vì vui sướng đấy chị ạ.”
Chúng bắt đầu di chuyển. Nhưng không phải là một sự đồng bộ. Chúng cố tình tạo ra một nhịp điệu hỗn loạn, một sự tra tấn về mặt cảm giác.
Việt, ở phía sau, bắt đầu một nhịp điệu chậm, sâu và đầy uy lực. Mỗi cú thúc của cậu ta như một con sóng ngầm, từ từ tiến vào, chạm đến điểm sâu nhất bên trong Hương, tạo ra một cảm giác tức tối, một cơn đau âm ỉ nhưng lại kích thích đến tận cùng.
Trong khi đó, Việt, ở phía đối diện, lại chọn một nhịp điệu hoàn toàn trái ngược. Cậu ta thúc nhanh, nông và dồn dập. Những cú thúc của cậu ta liên tục ma sát vào phần cửa mình và điểm G của Hương, tạo ra những luồng điện khoái cảm sắc nhọn, dồn dập, khiến cô không có một giây phút nào để định thần.
Bên trong cơ thể Hương lúc này là một cơn bão. Một bên là sóng ngầm chậm rãi, một bên là sóng vỗ dồn dập. Hai nhịp điệu xung đột, va chạm vào nhau, tạo ra một sự ma sát hỗn loạn không thể đoán trước. Dương vật của Trung và của Việt cọ vào nhau bên trong cái không gian chật hẹp đó, càng làm tăng thêm sự kích thích.
*(Hương): Sâu… nông… nhanh… chậm… Trời ơi… loạn hết rồi… Cảm giác gì thế này? Một bên thì thúc vào sâu đến tận ruột gan… một bên thì cứ cọ vào cái điểm đó… A… a… không… không được… sướng quá… điên mất…*
Lý trí của cô hoàn toàn bị nghiền nát. Cô không còn khả năng phân biệt hay chống cự. Cơ thể cô đã hoàn toàn tuân theo bản năng. Nó ưỡn lên, cong xuống theo từng nhịp điệu hỗn loạn của hai kẻ xâm lược. Những lời van xin, phàn nàn đã biến mất, thay vào đó là những tiếng rên la không thành tiếng, những tiếng nấc nghẹn ngào của sự khoái lạc và tủi nhục hòa làm một.
ông Dương, ông đàn ông tội nghiệp đã không thể chịu đựng thêm. Gã nông vật ra ghế, mắt trợn trừng nhìn cảnh tượng trước mắt, tay trong quần di chuyển với tốc độ điên cuồng.
===========
Nhịp điệu hỗn loạn của Việt và Trung, một sâu một nông, một nhanh một chậm, đã đẩy Thu Hương đến bờ vực của sự điên loạn. Cô không còn khả năng suy nghĩ, không còn khả năng phàn nàn. Cơ thể cô đã trở thành một sân khấu cho bản năng. Nhưng bầy sói chưa muốn dừng lại. Chúng muốn nhiều hơn nữa. Chúng muốn thấy cô vỡ vụn hoàn toàn.
Sự tra tấn được đẩy lên một tầm cao mới.
Việt, ở phía sau, không chỉ thúc. Một tay cậu ta vẫn giữ chặt lấy hông Hương, tay còn lại giơ lên, vỗ mạnh vào một bên mông căng tròn của cô.
“Bốp!”
Tiếng da thịt va vào nhau vang lên khô khốc. Một cảm giác đau rát, nóng bừng lan tỏa khắp mông cô, nhưng nó lại kỳ lạ thay, không dập tắt khoái cảm mà còn khiến nó trở nên mãnh liệt hơn.
“Mông chị vĩ đại thật!” – Việt gầm gừ, rồi lại vỗ. “Bốp! Bốp! Bốp!”
Cậu ta vỗ liên tục, mỗi cú vỗ lại đi kèm với một cú thúc sâu đến tận cùng. Cặp mông trắng nõn của Hương nhanh chóng ửng đỏ dưới những cái tát của cậu ta.
Cùng lúc đó, Trung ở phía trước cũng không chịu kém cạnh. Thấy Việt đã “đánh dấu lãnh thổ” ở phía dưới, cậu ta quyết định chiếm lấy phần trên. Cậu ta trườn người lên, hai tay vươn ra, tóm lấy hai bầu vú no tròn của Hương.
Bàn tay của Trung không phải là vuốt ve. Cậu bóp mạnh, nhào nặn hai khối thịt mềm mại như thể đang nhào bột. Cảm giác đau tức lan ra khắp lồng ngực Hương.
“Vú chị đã quá!” – Trung rên rỉ, tay càng bóp mạnh hơn. “Vừa to vừa mềm, bóp sướng cả tay. Chú Dương nhìn này, núm vú chị ấy dựng đứng hết cả lên rồi!”
Hương giờ đây đang bị tấn công từ bốn phía.Bên trong là sự ma sát hỗn loạn của hai dương vật.Phía sau là những cú thúc sâu và những cái tát bỏng rát lên mông.
Phía trước là hai bầu ngực đang bị bóp nặn đến đau điếng. Và trong tâm trí là những lời bình phẩm tục tĩu của cả ba gã đàn ông. Não cô không thể xử lý nổi. Nó đã quá tải.
*(Hương): Đau… Sướng… Nhục… Mông… Vú… Bên trong… Loạn hết rồi… Dừng lại… Không, thêm nữa… Mạnh nữa lên… Giết em đi… A… A… AAAAA!*
Lý trí của cô vỡ tan thành trăm mảnh. Cô không còn là Thu Hương, người đàn bà có học thức, người vợ, người mẹ. Cô chỉ còn là một cơ thể. Một cái lỗ. Một cặp vú. Một cặp mông. Một cỗ máy chỉ biết đón nhận khoái cảm và sự sỉ nhục. Cơ thể cô không thể chịu đựng thêm. Nó phải tự giải thoát.Một cơn co giật cực mạnh bất ngờ chạy dọc sống lưng cô. Lưng cô ưỡn cong lên một cách không tưởng, tạo thành một cây cầu của da thịt. Đầu gối cô gần như nhấc khỏi tấm thảm.
“Á… Á… A… A… A… A… A!!!!!!!!!!”
Một tiếng thét chói tai, man dại, không còn là của con người, xé toạc sự im lặng của căn phòng. Đó là tiếng thét của một cơn cực khoái dữ dội nhất trong cuộc đời cô, một cơn địa chấn làm rung chuyển từng tế bào, một sự bùng nổ từ sâu trong linh hồn.
Toàn thân cô giật lên bần bật như bị một dòng điện cao thế chạy qua.
Và rồi, điều kinh khủng nhất đã xảy ra. Các thớ cơ bên trong âm đạo cô, như phản ứng lại cơn địa chấn, bắt đầu co thắt một cách điên cuồng. Chúng siết chặt, ngoạm lấy cả hai dương vật đang ở bên trong. Một sự co thắt mạnh mẽ, nguyên thủy và đầy uy lực. Cảm nhận được sự co thắt đột ngột và dữ dội đó, cả Việt và Trung đều cố gắng để có thể kìm hãm .
Hương đổ rạp xuống ôm Trung, hai mắt nhắm nghiền, cơ thể vẫn còn co giật nhẹ theo dư chấn của cơn cực khoái. Cô bất động, như một bãi chiến trường sau một trận cuồng phong. Toàn bộ căn phòng chìm vào im lặng. Việt và Trung thở không ra hơi. Chúng đã thành công. Âm mưu của chúng đã tạo ra một kết quả vượt ngoài sức tưởng tượng.
