Thu Hương – Cô thư ký xinh đẹp
Chương 8
Màn khai vị bất ngờ kết thúc, để lại Thu Hương nằm trên tấm thảm, cơ thể mềm nhũn, tâm trí trôi dạt trong một vùng sương mù của khoái lạc. Luồng điện từ vành tai và lòng bàn chân vẫn còn râm ran, khiến cô mất đi mọi khả năng phòng bị. Cô cứ ngỡ sau màn dạo đầu đầy nghệ thuật đó, chúng sẽ lao vào, chiếm đoạt cô một cách vồ vập. Nhưng cô đã lầm. Lũ sói non này “sáng tạo” hơn cô tưởng rất nhiều.
Khi Hương đang lim dim, Việt ngẩng đầu lên khỏi bàn chân cô, nhìn thẳng vào mắt Trung đang rời khỏi vành tai cô. Lại một cái gật đầu nữa. Mệnh lệnh không lời được truyền đi.
Trung hiểu ý. Cậu ta không di chuyển lên trên. Cậu ta nhẹ nhàng cầm lấy hai cổ chân của Hương.
“Ơ… các em…” – Hương định nói gì đó, nhưng đã muộn.
Trung từ từ đi ra sau, nâng hai chân của Hương lên cao. Hương theo phản xạ hơi co người về phía sau. Nhưng Trung rất khỏe. Cậu ta dễ dàng nhấc bổng Hương lên, banh hai đùi cô, rồi vắt qua bờ hông, rắn chắc của chính mình. Một cảnh tượng vừa gợi dục vừa đầy tính sắp đặt hiện ra. Thu Hương nằm ngửa, hai tay buông xuôi, mái tóc xõa tung. Nhưng từ phần hông trở xuống, hai chân cô bị banh rộng khiến cặp mông trắng nõn, tròn lẳn bị nhấc bổng khỏi mặt thảm.
Toàn bộ âm hộ của cô bị phơi bày một cách trần trụi và chi tiết nhất có thể. Hai cặp môi lớn, sưng mọng sau những màn kích thích, hơi hé ra. Lỗ âm đạo, lấp lánh thứ dịch nhờn trong suốt, co thắt nhẹ theo từng nhịp thở của cô, như một con hàu đang hé miệng mời gọi. Tất cả chĩa thẳng về phía Việt, và xa hơn nữa, là về phía chiếc ghế sofa nơi ông Dương đang ngồi.
*(Hương): Ôi không… tư thế này… Mình như một con vật đang bị banh ra để người ta đánh giá. Xấu hổ quá…*
Trong khi Hương đang chìm trong sự xấu hổ, Việt bắt đầu hành động. Cậu ta quỳ giữa hai chân đang bị banh rộng của cô, đối mặt trực tiếp với lỗ âm đạo đang mở toang. Đầu khấc to tròn, nóng hổi, đỏ tím của Việt từ từ tiến đến. Cậu ta không thúc vào ngay. Cậu ta day nhẹ đầu dương vật của mình vào âm vật của Hương, một sự trêu chọc tàn nhẫn khiến cơ thể cô giật lên, một tiếng rên nhỏ thoát ra.
“Chịu hết nổi rồi à?” – Việt thì thầm, rồi bắt đầu đẩy vào. Rất, rất chậm.
Hương nín thở. Cô có thể cảm nhận từng milimet dương vật của cậu ta đang nong rộng âm đạo của mình ra. Cảm giác căng tức, chật chội ập đến. Nhưng nhờ màn dạo đầu và sự hưng phấn tột độ, âm đạo cô đã tiết ra rất nhiều dịch nhờn, khiến cuộc xâm nhập tuy căng tức nhưng lại trơn tru một cách lạ thường. Việt đẩy một cú thật sâu, sâu đến mức cô cảm giác đầu dương vật của cậu ta như chạm đến tận cùng tử cung. Rồi… cậu ta giữ nguyên ở đó. Không một cử động. Chỉ “ngâm” bên trong, để cô cảm nhận trọn vẹn sự to lớn và nóng bỏng của cậu ta.
Hương thở hắt ra. Nhưng sự tra tấn chưa dừng lại.
Cùng lúc Việt đang “ngâm” bên trong cô, Trung, kẻ đang giữ chặt hai đùi của Hương, không hề nằm yên. Cậu ta cúi về phía trước, bắt đầu dùng miệng và lưỡi tấn công vào cặp vú đang rung rinh của Hương. Chiếc lưỡi điêu luyện của Trung quấn lấy một bên núm vú đã cương cứng của Hương, mút mạnh một cái khiến cô giật nảy người. Tiếng mút “chụt” vang lên trong không gian tĩnh lặng. Cậu ta day núm vú của cô giữa hai hàm răng, rồi dùng răng cắn nhẹ vào đỉnh, một cảm giác đau đớn ngọt ngào lan tỏa khắp lồng ngực cô. Sau đó, cậu ta chuyển sang bên còn lại, lặp lại y hệt màn tra tấn đó.
“Ngực chị đẹp quá… ngọt thật…” – Trung lẩm bẩm, miệng vẫn không rời khỏi bầu ngực của Hương. “Cứng hết cả lên rồi này… Chắc là thích lắm phải không?”
Hương hoàn toàn bị áp đảo. Não cô không thể xử lý nổi. Phía dưới là cảm giác căng tức đến nghẹt thở, bị lấp đầy bởi dương vật nóng bỏng, cứng rắn đang nằm im bên trong. Phía trên là cảm giác bị hút mút, cắn nhẹ, kích thích đến điên dại. Hai luồng khoái cảm hoàn toàn trái ngược nhau, một căng đặc, một sắc nhọn, cùng lúc tấn công vào hệ thần kinh của cô.
*(Hương): Trời ơi… hai thằng quỷ này… Chúng nó đang giết mình… Không thể nào… Cùng một lúc… Phía trên… phía dưới… A… a… sướng quá… điên mất…*
Lý trí của cô hoàn toàn sụp đổ. Cô không còn khả năng suy nghĩ. Toàn bộ sự tồn tại của cô lúc này chỉ còn là những tiếng rên vô nghĩa và những cơn co giật nhẹ của cơ thể. Cô đã hoàn toàn trở thành một nhạc cụ, và hai con sói đang cùng nhau tấu lên một bản giao hưởng của xác thịt.
ông Dương trên ghế không còn ngồi yên được nữa. Gã đứng bật dậy, rồi lại ngồi xuống. Tay phải của ông trong quần đã di chuyển với tốc độ điên cuồng. Mắt ông dán chặt vào vùng giao hợp đang bị phơi bày của Hương, miệng há hốc, nước dãi gần như chảy ra. “Đúng rồi… đúng rồi… nhìn kìa… banh cái lỗ lồn của con đĩ đó ra… ôi… sướng… sướng quá…”
Khi Hương đang lim dim, Việt đột ngột rút dương vật ra khỏi người cô. Một cảm giác hụt hẫng, trống rỗng đến bất ngờ khiến cô khẽ mở mắt. Ngay lập tức, Trung cũng ngừng việc mút mát ngực cô. Gã buông hai chân Hương xuống khỏi vai mình.
“Sao… sao lại dừng lại?” – Giọng Hương có chút hờn dỗi của một người đàn bà đang bị bỏ đói giữa chừng.
Không một lời đáp. Việt và Trung cùng nhau hành động. Một cách thô bạo, chúng lật người cô lại.
Hương không kịp phản ứng. Cô bị lật úp, rồi bị chúng kéo và đẩy vào một tư thế quỳ không thể nào nhục nhã hơn. Chúng không cho cô nằm sấp. Chúng bắt cô phải quỳ, hai tay chống thẳng xuống tấm thảm lông trắng muốt. Thu Hương giờ đây như một giống cái bốn chân đang trong tư thế sẵn sàng giao phối. Nhưng còn hơn thế nữa, đó là một tư thế phơi bày tuyệt đối. Toàn bộ vùng kín của cô, từ cặp môi lớn sưng mọng, cửa âm đạo vẫn còn ươn ướt dịch nhờn, cho đến lỗ hậu môn nhỏ xíu, hồng hào chưa từng ai chạm tới, tất cả đều bị banh ra, phơi bày một cách trần trụi nhất, không một chút che đậy.
Toàn bộ “cảnh đẹp” đó chĩa thẳng về phía chiếc ghế sofa nơi “chú đạo diễn” ông Dương đang ngồi, như một món ăn được bày sẵn trên đĩa, mời gọi ánh mắt đói khát của ông khán giả bệnh hoạn.
Một cảm giác nhục nhã buốt giá chạy dọc sống lưng Hương, át cả cơn khoái cảm còn sót lại. Cô nhận ra ý đồ của chúng. Đây không còn là làm tình, đây là một sự sỉ nhục và kích thích bệnh hoạn.
“Không… không… các em làm gì vậy?” – Giọng cô hoảng hốt, van xin, cố gắng khép chân lại. “Tư thế này… kỳ quá… Đừng mà…”
Nhưng lời nói của cô như gió thoảng qua tai. Việt và Trung hoàn toàn phớt lờ. Trung quỳ xuống phía sau, ngắm nghía “thành quả” sắp đặt của mình, rồi quay sang ông Dương cười một cách khoái trá và đầy tự hào, cố tình nói lớn để Hương nghe rõ:
“Chú ông Dương! Chú thấy không ạ? ‘Hàng’ của chị Hương đẹp không chú? Chú nhìn rõ không? Hồng hào, khít rịt thế này cơ mà!”
Việt đứng bên cạnh, khoanh tay trước ngực như một nhà phê bình nghệ thuật, cũng hùa theo:
“Đúng là tuyệt tác chú ạ. Cháu chưa thấy cái nào đẹp thế này đâu. Cả lỗ lồn lẫn lỗ đít đều mời gọi cả. Đúng là hàng tuyển của chú Phú có khác!”
Nghe đến tên “Phú”, Hương giật bắn người. Nhưng sự tra tấn còn chưa dừng lại. Để tăng thêm kịch tính cho ông Trung, Trung bắt đầu kể lể, giọng đầy phấn khích:
“Hôm ở nhà chú Phú còn đã hơn chú ạ! Bữa đó ‘quay phim’, chị Hương còn đỉnh hơn thế này nhiều. Chú biết không, ba thằng bọn cháu với chú Phú nữa là bốn, thay nhau chịch chị ấy mà chị ấy vẫn tươi roi rói.”
Việt tiếp lời, như thể đang hồi tưởng lại một chiến công hiển hách:
“Đúng rồi chú! Có cảnh chị ấy quỳ y như thế này nhé, một thằng thúc chơi vào lồn chị Hương, một thằng bắt chị ấy bú cặc. Thằng còn lại thì một thằng xoa vú, liếm lồn của chị. Chị Hương lúc đó còn rên to hơn bây giờ nhiều, tiếng rên cứ gọi là dâm đãng hết biết. Chị ấy bị ba cái con cặc chơi cùng lúc mà vẫn ‘chiến’ tốt, dâm hết nấc!”
Từ phía sofa, tiếng thở hổn hển của ông Dương vang lên, xen lẫn những lời nói tục tĩu, phấn khích. Gã đã tự giải quyết xong từ lúc nào, nhưng mắt vẫn không rời khỏi “sân khấu”.
“Thật á? Kể… kể tiếp đi… Kể xem Hương dâm đãng thế nào… Trời ơi… nhìn cái lỗ lồn của em Hương kìa… ướt sũng… Chổng… chổng cái mông con đĩ đó lại gần đây cho chú xem rõ hơn nữa nào…”
Tiếng cười bệnh hoạn của ba ông đàn ông hòa vào nhau.
Hương không còn nghe thấy gì nữa. Tai cô ù đi. Cô không còn là người chị quyền lực, không còn là đạo diễn. Cô chỉ là một con đàn bà khát tình. Một món đồ chơi bị trưng bày. Nước mắt, không thể kìm nén được nữa, bắt đầu trào ra. Nóng hổi, mặn chát. Những giọt nước mắt của sự tủi nhục, của sự bất lực, của sự căm hận tột cùng. Chúng lăn dài trên má, rơi xuống tấm thảm lông trắng muốt.
Bên trong sự vỡ vụn đó, một ngọn lửa của sự tức giận và uất nghẹn bắt đầu nhen nhóm. Cô có thể chấp nhận bị đối xử như một món đồ chơi tình dục, nhưng cô không thể chấp nhận việc bị chính những kẻ đã cùng cô lăn lộn trên giường lôi quá khứ dơ bẩn của mình ra làm trò đùa, làm đề tài bình phẩm cho một ông đàn ông khác.
Sự im lặng sau màn sỉ nhục bị phá vỡ. Trung và Việt, sau khi cười đùa khoái trá, đang định tiếp tục “công việc” của mình. Nhưng chúng đã không có cơ hội.
Bất ngờ, Hương vùng dậy.
Cô không còn là con búp bê vô hồn nữa. Đôi mắt đỏ hoe của cô long lên một sự căm giận. Cô lao về phía Việt và Trung đang đứng trần truồng, nắm tay thành quả đấm, đấm nhẹ nhưng liên tục vào ngực, vào lưng chúng.
“Hai cái thằng quỷ này! Hai cái thằng khốn nạn này!” – Cô vừa đánh vừa nức nở phàn nàn, giọng đầy uất ức. “Ai cho chúng mày cái quyền lôi chuyện cũ ra nói? Ai cho chúng mày gọi chị là con điếm hả? Chị đối xử tốt với chúng mày như thế mà chúng mày đối xử lại với chị như vậy à?”
Những cú đấm của cô không có nhiều sức lực, nó giống như một cô nhân tình đang hờn dỗi, đánh yêu người tình của mình hơn là một cuộc tấn công thực sự. Nó vừa đáng thương, vừa có một chút gì đó đáng yêu trong sự tức giận bất lực đó.
Việt và Trung ban đầu hơi bất ngờ, nhưng rồi chúng phá lên cười. Phản ứng này của Hương, đối với chúng, còn thú vị hơn cả việc cô nằm im chịu trận.
“Thôi nào chị, bọn em đùa thôi mà.” – Việt cười, dễ dàng bắt lấy hai cổ tay đang đấm loạn xạ của Hương.
Trung từ phía sau nhẹ nhàng ôm choàng lấy cô, cả cơ thể cường tráng của cậu ta áp sát vào tấm lưng trần của Hương. Một tay cậu ta giữ chặt hai cổ tay mà Việt vừa bắt được, tay còn lại luồn ra phía trước, xoa nhẹ lên chiếc bụng phẳng lì của cô.
“Chị đừng giận.” – Trung thì thầm vào tai cô, hơi thở nóng rực. “Chị càng giận trông càng đẹp, càng quyến rũ. Bọn em sai rồi, bọn em xin lỗi chị. Để bọn em ‘chuộc lỗi’ nhé?”
Hương bị kẹp giữa Việt và Trung, hoàn toàn bị khống chế. Cô vẫn cố giãy giụa, nhưng sức của cô làm sao so được với hai con sói đang tuổi ăn tuổi lớn. Sự phản kháng của cô chỉ càng làm chúng thêm hưng phấn. Người đàn bà xinh đẹp, trên người chỉ còn sót lại bộ tất lưới đen, đang bị kẹp giữa hai cơ thể đàn ông trần truồng. Trung phía sau ôm chặt, ghì cô lại. Việt phía trước thì thầm những lời xin lỗi ngọt ngào nhưng đầy ý đồ chiếm đoạt. Ở một góc, ông Dương mỉm cười mãn nguyện, ông thích thú với sự thay đổi kịch bản đầy bất ngờ này.
“Buông ra! Hai thằng khốn này, buông chị ra!” – Hương vẫn chưa chịu thua.
Việt nhìn cô, ánh mắt lấp lánh sự tinh quái. “Bọn em sẽ buông, sau khi chị hết giận. Giờ thì, để em giúp chị ‘hạ hỏa’ nhé.”
Dương vật của Việt, vẫn còn đang cương cứng sau màn kích thích vừa rồi, từ từ tiến vào. Hương cảm nhận được sự căng tức từ âm đạo một lần nữa. Nhưng lần này, khi bị Trung ghì chặt từ phía sau, cô không thể ngả người ra để giảm bớt áp lực. Cô phải đứng thẳng, chịu đựng toàn bộ dương vật to lớn của Việt đang từ từ lấp đầy mình. Cô có thể cảm nhận rõ từng chuyển động, cảm nhận dương vật của Việt đang ma sát vào thành âm đạo, chạm đến những điểm nhạy cảm nhất.
Việt bắt đầu thúc, những cú thúc nhẹ nhàng, chậm rãi nhưng đầy khiêu khích. Cùng lúc đó, Trung ở phía sau không chỉ ôm giữ. Miệng gã bắt đầu hôn lên gáy, lên vai cô. Một tay gã bắt đầu vuốt ve, nắn bóp hai bầu ngực của cô. Sự tức giận của cô nhanh chóng bị làn sóng khoái lạc mới nhấn chìm. Những cú đấm yếu ớt đã biến mất, thay vào đó là hai bàn tay bấu chặt vào vai Việt. Những lời chửi bới, phàn nàn tắt lịm, thay vào đó là những tiếng rên rỉ bị kìm nén trong cổ họng.
Trung và Việt sau khi phối hợp vuốt ve đã buông Hương ra. Cô nằm vật ra trên tấm thảm lông trắng muốt, toàn thân mềm nhũn, không còn một chút sức lực. Mồ hôi làm mái tóc dài của cô dính bết vào thái dương, lồng ngực phập phồng theo từng nhịp thở sâu và nặng nhọc. Làn da trắng sứ giờ đây ửng hồng, lấm tấm những giọt mồ hôi li ti, trông như một trái đào vừa được vớt lên từ một dòng suối mát.
“Thôi, nghỉ một lát đi,” cô ra lệnh, giọng khàn đi vì rên rỉ, “Lát nữa làm tiếp hiệp hai.”
Cô nói rồi xoay người, quay lưng lại với hai cậu trai, định chợp mắt vài phút. Chính hành động vô tình, đầy tự tin thái quá này đã trở thành chất xúc tác cho một cuộc nổi loạn.
Khi tấm lưng trần nõn nà, lấm tấm mồ hôi của Hương quay về phía mình, Việt và Trung nhìn nhau. Trong một khoảnh khắc, sự mệt mỏi trong mắt chúng biến mất, thay vào đó là một tia sáng khác, một sự thông đồng của những kẻ cùng hội cùng thuyền. Chúng đã cùng nhau khám phá một thế giới mới, cùng nhau chia sẻ một bí mật tội lỗi, và điều đó tạo ra một sự gắn kết mạnh mẽ hơn bất cứ thứ gì.
Việt khẽ nhích người lại gần Trung, ghé miệng vào tai cậu bạn, giọng thì thầm gần như bị tiếng điều hòa nuốt chửng.
“Mày thấy không? Chị Hương nghĩ mình điều khiển được bọn mình.”
Trung liếc nhìn tấm lưng của Hương, rồi gật đầu.
“Phải cho chị ta một bài học,” Việt thì thầm, ánh mắt lóe lên sự tinh quái. “Làm một trò mà chị ta không bao giờ ngờ tới. Một trò mà ngay cả ông già kia cũng phải há hốc mồm.”
Sự tò mò của Trung bị kích thích. “Trò gì?”
Việt không trả lời ngay. Cậu ta liếc nhìn cơ thể của Hương, từ bờ vai thon nuột xuống đến cặp mông tròn lẳn đang mời gọi. Rồi Việt quay lại, ghé sát hơn vào tai Trung, giọng nói gần như không phát ra tiếng, chỉ còn là hơi thở.
“Cả hai đứa… cùng lúc.”
