Thu Hương – Cô thư ký xinh đẹp
Chương 7
Tối thứ bảy.
Hương đến căn hộ cao cấp của ông ông Dương lúc bảy rưỡi, sớm nửa tiếng.
ông Dương mặc một chiếc áo sơ mi lụa màu ghi và quần âu, chân không đi tất. Gã đi đi lại lại, tay liên tục vuốt mái tóc được chải chuốt cẩn thận, không giấu nổi sự bồn chồn, phấn khích. Thấy Hương, ông vội vã ra đón, nụ cười trên môi có phần ngượng nghịu.
“Em… em đến rồi à.”
Hương khẽ gật đầu. Cô mặc một chiếc váy lụa dài chấm gót, màu rượu chát quyến rũ. Chiếc váy không có một họa tiết nào, sự sang trọng của nó đến từ chính chất liệu vải mềm mại, ôm lấy cơ thể cô, lúc ẩn lúc hiện những đường cong chết người theo mỗi bước chân. Cô trông giống một bà hoàng đang đến dự buổi tiệc của riêng mình.
“Em đến sớm để xem ‘sân khấu’ của anh đã sẵn sàng chưa.” – Cô nói, giọng có chút mỉa mai.
ông Dương lúng túng cười. “Sẵn sàng, sẵn sàng cả rồi. Chỉ chờ các ‘diễn viên’ của em thôi.”
Đúng tám giờ, tiếng chuông cửa vang lên khô khốc, cắt đứt sự im lặng. Hương liếc nhìn ông Dương, khẽ nhếch mép, rồi đích thân ra mở cửa.
Là Việt và Trung. Chúng đã cố gắng “chải chuốt”, mặc những chiếc áo sơ mi phẳng phiu nhất, tóc vuốt keo gọn gàng. Nhưng khi cánh cửa mở ra, nhìn thấy Hương trong bộ váy lụa sang trọng và không gian mờ ảo của căn hộ, sự tự tin non nớt của chúng ngay lập tức bay biến. Chúng bước vào, rụt rè như hai con cừu non đi lạc vào hang cọp. Rồi chúng thấy ông Dương đang ngồi vắt chân trên chiếc sofa đơn ở góc phòng, tay cầm ly rượu vang, nhìn chúng với ánh mắt của một vị chúa tể. Chúng cứng người lại.
“Chào… chào chị Hương… chào chú ạ.”
ông Dương hắng giọng, ra vẻ kẻ cả. “Chào các cháu. Cứ tự nhiên như ở nhà. Hôm nay các cháu là ‘khách quý’ của chị Hương đây.”
Hương đóng vai người hoà giải. Cô mỉm cười, đưa tay khoác nhẹ lên vai Việt. “Ngồi đi hai đứa. Uống chút nước cho đỡ run.”
Màn chào hỏi gượng gạo kết thúc bằng một sự im lặng còn khó xử hơn. Cả hai cậu trai không dám nhìn thẳng vào ai, chỉ cúi đầu nhìn xuống sàn. Chúng có thể cảm nhận được mùi nước hoa thoang thoảng của Hương, mùi rượu vang, và cả mùi của một cuộc truy hoan sắp diễn ra.
Sau vài phút im lặng đến nghẹt thở, Hương đứng dậy. Cô đặt ly nước của mình xuống bàn, một cử chỉ dứt khoát.
“Các em đợi chị một lát.” – Cô nói, giọng đầy kịch tính. – “Tiệc vui sắp bắt đầu rồi.”
Cô quay người, bước về phía phòng ngủ, dáng đi uyển chuyển như một con mèo. Cánh cửa phòng ngủ đóng lại, để lại ba ông đàn ông trong phòng khách với sự chờ đợi đặc quánh. ông Dương nhấp một ngụm rượu, mắt không rời khỏi cánh cửa, ông liếm môi, hơi thở trở nên nặng nhọc. Việt và Trung thì nhìn nhau, rồi lại nhìn ông “đạo diễn”, sự lo lắng và hưng phấn trộn lẫn vào nhau làm tim chúng đập loạn xạ.
Cánh cửa phòng ngủ bật mở.
Hương bước ra.
Thời gian như ngưng lại. Tiếng nhạc jazz trở nên lạc lõng. Cả ba ông đàn ông trong phòng đều nín thở.
Cô không còn mặc chiếc váy lụa màu rượu chát. Cô đã lột xác.
Trên người cô là một bộ nội y ren đen mỏng tang.
Đó là một tác phẩm nghệ thuật của sự khiêu khích. Chiếc áo lót có gọng, chỉ che được nửa bầu ngực, đẩy hai bầu vú tròn lẳn, no đủ lên cao, tạo thành một khe ngực sâu hun hút. Quầng vú sẫm màu và núm ngực cương cứng kiêu hãnh đội lớp ren mỏng manh mà nhô ra. Phần ren đen chạy dọc xuống chiếc quần lót chữ T bé xíu, chỉ đủ che đi phần mu lồn được cắt tỉa gọn gàng, để lộ ra túm lông tơ đen nhánh như một khu rừng cấm mời gọi.
Từ phần eo thon thả, bốn sợi dây đai mỏng manh vắt xuống, kẹp lấy đôi tất lưới đen huyền bí. Những mắt lưới li ti bao bọc lấy cặp đùi thon dài nhưng đầy đặn của cô, siết nhẹ vào làn da trắng như sứ, tạo ra những vết hằn mờ ám. Khoảng trống giữa gấu quần lót và đỉnh tất là một vùng da thịt trắng đến chói mắt, một ốc đảo trần trụi giữa hai vùng bóng tối, một điểm dừng chết người khiến bất kỳ ông đàn ông nào cũng phải điên cuồng.
Cô đi chân trần. Mỗi bước chân của cô trên sàn gỗ mát lạnh đều không một tiếng động, nhưng lại như một nhát búa nện thẳng vào lồng ngực của ba kẻ đang chiêm ngưỡng. Làn da trắng như men sứ của cô, tương phản đến cực độ với sắc đen của ren và lưới, trở nên óng ả, phát sáng một cách ma mị dưới ánh đèn vàng.
Cô dừng lại giữa phòng, ngay dưới vùng sáng lớn nhất, như một nữ diễn viên đứng ở trung tâm sân khấu. Ánh mắt cô, không còn vẻ dịu dàng, quét một lượt qua hai cậu trai đang há hốc miệng, rồi dừng lại ở ông Dương đang siết chặt ly rượu đến mức các đốt ngón tay trắng bệch.
Một nụ cười khẩy, đầy quyền lực nở trên đôi môi đỏ mọng của cô.
“Chúng ta… bắt đầu được chưa?”
Hương tận hưởng khoảnh khắc quyền lực này. Cô để cho sự ham muốn của ba ông đàn ông lên men trong im lặng. Rồi, cô cất giọng, một giọng nói lạnh lùng, không một chút gợi tình, nhưng lại là một mệnh lệnh không thể kháng cự.
“Cởi đồ ra.”
Hai cậu trai giật mình, ngơ ngác nhìn nhau.
“Tất cả.” – Hương lặp lại, giọng đanh hơn một chút.
Việt và Trung liếc mắt về phía ông Dương như tìm kiếm sự cho phép. Ông chỉ khẽ gật đầu, một nụ cười quái đản nở trên môi. Đó là sự chấp thuận. Nhận được tín hiệu, cả hai bắt đầu lúng túng cởi bỏ quần áo của mình. Những chiếc áo sơ mi phẳng phiu, những chiếc quần kaki vừa vặn bị vứt xuống sàn không thương tiếc. Chẳng mấy chốc, hai cơ thể trai trẻ, cường tráng hoàn toàn phơi bày dưới ánh đèn vàng. Sự hưng phấn của chúng không thể che giấu, hai dương vật đã căng cứng, kiêu hãnh vươn thẳng về phía “nữ đạo diễn” của mình.
*”Lũ trẻ. Dễ chiều hơn ông Phú nhiều.”* – Hương thầm nghĩ
Cô không vội vàng. Cô bắt đầu đi một vòng quanh hai cơ thể trần truồng, dáng đi khoan thai. Ánh mắt cô quét từ trên xuống dưới, soi xét từng thớ cơ, từng đường gân.
Cô dừng lại trước mặt Việt. Cậu ta cao hơn, dáng người thư sinh nhưng rắn chắc. Cô đưa một ngón tay trỏ, đầu móng được sơn màu đỏ rượu, chạm nhẹ vào lồng ngực cậu. Cái chạm lạnh lẽo khiến Việt rùng mình. Ngón tay cô lướt xuống, qua những múi cơ bụng săn chắc, rồi dừng lại ngay trên rốn.
Rồi cô bước sang chỗ Trung. Cậu ta thấp hơn một chút nhưng vai rộng, cơ bắp cuồn cuộn hơn. Cô cũng làm một hành động tương tự, nhưng lần này, cô dùng cả bàn tay nắm lấy bắp tay của cậu, bóp nhẹ. “Cứng đấy,” cô nghĩ.Sau khi đã đi hết một vòng, Hương dừng lại ở vị trí giữa hai người và từ từ quỳ xuống. Cô ngẩng khuôn mặt xinh đẹp của mình lên, đôi mắt nhìn thẳng vào hai dương vật đang dựng đứng trước mặt .
“Để chị xem…” – Giọng cô thì thầm, ma mị. – “Các em có ‘sạch sẽ’ và ‘ngon’ như lời các em hứa không đã.”
Nói rồi, cô vươn người về phía Việt trước. Cô dùng miệng của mình như một công cụ để “thẩm định”. Lưỡi cô lướt một vòng quanh quy đầu, một cách chậm rãi, mang tính kỹ thuật. Cô đang nếm, đang cảm nhận. Ánh mắt cô vẫn ngước lên nhìn thẳng vào mắt Việt, quan sát sự chịu đựng của cậu. Việt thở dốc, hai tay nắm chặt lại, cố gắng kiềm chế để không bùng nổ.
Sau vài giây, cô rời khỏi Việt khi cậu ta đang ở đỉnh điểm của sự chịu đựng, để lại cậu đứng đó run rẩy. Cô quay sang Trung.
Cô cũng làm một hành động y hệt. Trung có vẻ “lì đòn” hơn, cậu ta nghiến chặt răng, gồng cứng cả người lại. Hương nhếch mép cười, cô tăng tốc độ, dùng kỹ thuật của mình để đẩy cậu ta đến giới hạn.
Cảnh tượng một người đàn bà đẹp trong bộ nội y ren đen đang quỳ gối phục vụ hai chàng trai trẻ trần truồng đã khiến ông Dương ở góc phòng không thể ngồi yên. ông Dương thở hổn hển, tay trong quần di chuyển với tốc độ điên cuồng. Màn bú mút này còn kích thích hơn bất kỳ bộ phim khiêu dâm nào ông từng xem.
Khi cảm thấy cả hai cậu trai đều đã sắp không chịu nổi nữa, Hương đột ngột dừng lại. Cô đứng thẳng dậy, lau nhẹ khoé miệng một cách tao nhã.
Hai cậu trai đứng đó, thở hổn hển, hạ bộ căng cứng đến mức đau đớn nhưng không được phép giải thoát. Họ đã vượt qua bài kiểm tra đầu tiên.
Hương nhìn hai chàng trai của mình, hài lòng gật đầu.
“Tốt.” – Cô tuyên bố. – “Các em đủ tiêu chuẩn.”
Cô quay người, ánh mắt hướng về phía tấm thảm lông dày màu trắng kem ở giữa phòng, hất hàm một cách ra lệnh. Sân khấu chính đã sẵn sàng.
“Lại đây với chị nào!”
Cô không nằm xuống. Cô đứng đó, giữa tấm thảm lông trắng muốt, một nữ thần trong bộ nội y ren đen mỏng manh. Ánh đèn vàng vọt chiếu vào, biến làn da trắng sứ của cô thành một thứ ngọc ngà ấm áp. Bộ đồ lót không che được gì nhiều, nó chỉ như một bộ khung để tôn lên những đường cong chết người. Hai bầu vú no tròn, nặng trĩu được nâng đỡ bởi chiếc áo ngực ren, gần một nửa phơi bày ra ngoài, với phần quầng vú sẫm màu và hai núm ti cương cứng đang kiêu hãnh thách thức không khí. Vòng eo con kiến thắt lại, rồi nở ra thành cặp mông tròn lẳn, đầy đặn, chỉ được che hờ bằng một mảnh ren tam giác nhỏ xíu. Sợi dây đai từ tất lưới đen vắt lên phần đùi non trắng mịn, tạo ra một vết hằn mờ ám đầy khiêu khích.
Cô từ từ nằm ngửa ra thảm, hai chân hơi dạng ra, một tư thế vừa mời gọi vừa ra lệnh. Cô nhìn thẳng vào mắt Việt, người đang có vẻ hăng hái nhất.
“Việt, em trước đi. Cho chị xem bản lĩnh của em nào.”
Nhưng, một điều bất ngờ đã xảy ra.
Việt không lao vào như một con thú đói mà Hương đã dự tính. Cậu ta liếc mắt nhìn Trung, một cái gật đầu kín đáo và đầy ẩn ý. Trung lập tức hiểu ra.
Cả hai cùng tiến đến. Nhưng chúng không đi đến giữa hai chân cô như kịch bản thông thường. Việt từ từ quỳ xuống ở phía hai bàn chân của cô. Cùng lúc đó, Trung cũng quỳ xuống ở phía trên, ngay cạnh mái tóc dài đang xõa tung của cô trên tấm thảm.
Hương khẽ nhíu mày.
“Này… các em định giở trò gì vậy? Kịch bản không phải thế này.” – Giọng cô có chút ngạc nhiên pha lẫn khó chịu.
Việt ngẩng lên nhìn cô, một nụ cười tinh quái và nguy hiểm nở trên môi. Cậu ta không còn là cậu sinh viên ngây thơ nữa.
“Bọn em nghĩ màn dạo đầu này sẽ ‘nghệ thuật’ hơn. Chị cứ tận hưởng đi.”
Dứt lời, Việt cúi xuống, dùng hai tay nâng một bàn chân nhỏ nhắn, trắng ngần của Hương lên. Các ngón chân cô được sơn màu đỏ mận, nổi bật trên nền da trắng. Cậu ta bắt đầu hôn lên từng ngón chân một, một cách chậm rãi, thành kính. Rồi, cậu ta bắt đầu dùng lưỡi.
Chiếc lưỡi nóng ẩm của Việt lướt dọc theo lòng bàn chân Hương, một cảm giác nhột nhạt, ghê ghê chạy dọc sống lưng cô. Cậu ta liếm vào phần lõm của bàn chân, rồi mút nhẹ lấy gót chân tròn trịa của cô. Hương rùng mình, cố rụt chân lại nhưng đã bị tay Việt giữ chặt.
Trung nhẹ nhàng vén những lọn tóc mai còn vương trên má Hương. Cậu cúi xuống, áp miệng vào vành tai cô. Hơi thở nóng rực của Trung phả vào tai Hương, khiến cô giật nảy. Chiếc lưỡi của cậu bắt đầu liếm dọc theo vành tai, trêu chọc vào những nếp gấp, rồi bất ngờ đâm nhẹ vào trong lỗ tai. Một luồng điện chạy thẳng xuống bụng dưới của Hương.
“Tai chị đẹp thật đấy…” – Trung thì thầm, giọng khàn đặc. “Chắc nó cũng nhạy cảm lắm nhỉ?”
Hương hoàn toàn bị tấn công. Bị áp đảo. Cơ thể cô như có hàng vạn con kiến đang bò. Phía dưới là cảm giác nhột nhạt, kì dị nhưng lại kích thích một cách bệnh hoạn. Phía trên là cảm giác tê dại, râm ran lan tỏa từ tai xuống cổ, xuống vai. Hai luồng khoái cảm hoàn toàn khác biệt tấn công cô cùng một lúc. Cô chưa bao giờ được đối xử như một nữ thần thế này. Lão Phú và những ông đàn ông trước chỉ muốn chiếm đoạt. Chồng cô thì vụng về, chỉ biết đến những nụ hôn trên môi.
*(Hương): Trời ơi… lũ quỷ này… Chúng nó học đâu ra mấy trò này vậy? Đây không có trong kịch bản… Nhưng… tại sao cơ thể mình lại… lại phản ứng thế này? Nó đang run rẩy… Dừng lại… không… đừng dừng lại…*
Cô không còn gồng mình được nữa. Hai tay cô bấu chặt xuống tấm thảm, cơ thể bất giác uốn cong lên. Những tiếng rên rỉ nhỏ, không kiểm soát được bắt đầu thoát ra từ kẽ môi.
Trên tấm thảm trắng, một cảnh tượng kỳ lạ đang diễn ra. Người đàn bà xinh đẹp trong bộ đồ ren đen nằm đó, cơ thể uốn lượn như một con rắn nước, hai đầu là hai ông trai trẻ trần truồng đang “hành lễ” một cách say sưa.
ông Dương ngồi trên ghế, ly rượu vang trên tay đã suýt đổ. Mắt ông mở to, dán chặt vào cảnh tượng trước mắt, miệng há hốc. Gã không ngờ tới màn dạo đầu “nghệ thuật” và đầy sỉ nhục này. Nó còn kích thích hơn cả những cảnh bạo liệt nhất mà ông từng tưởng tượng. Tay ông đã tự lúc nào luồn vào trong chiếc quần lụa, bắt đầu di chuyển.
Quyền kiểm soát đã hoàn toàn tuột khỏi tay Hương. Cô không còn là đạo diễn, cô đang trở thành một cây đàn, và hai tên trai trẻ đang cùng nhau chơi một bản nhạc hoang dại mà cô chưa từng được nghe. Vở kịch, giờ đây, sẽ do chúng đạo diễn.
