Thu Hương – Cô thư ký xinh đẹp
Chương 3 : Cuộc xâm phạm đã bắt đầu
Chương 1.1
Cuộc xâm phạm đã bắt đầu.
Trên chiếc giường sang trọng đang rung lên bần bật, một cảnh tượng của bạo lực và bất lực đang diễn ra. Thân hình to lớn, đỏ au vì rượu và dục vọng của ông Phú phủ phục lên cơ thể trắng nõn, mảnh mai của Thu Hương. Tấm lưng trần của ông ta đẫm mồ hôi, những khối cơ bắp cuồn cuộn theo từng nhịp thúc. Bên dưới ông ta, Thu Hương như một con búp bê vải rách nát, bị động hoàn toàn. Mái tóc dài đen mượt của cô xổ tung, vài sợi dính bết vào khuôn mặt đầm đìa nước mắt.
Ông ta đã thiết lập một nhịp điệu đều đặn, mạnh mẽ và tàn nhẫn. Dương vật to lớn của ông ta cứ rút ra rồi lại đâm vào, mỗi lần lại sâu hơn, mạnh hơn. Tiếng da thịt va chạm vào nhau ban đầu còn khô khốc, rát bỏng, giờ đây bắt đầu xen lẫn những âm thanh ướt át, lép nhép ghê rợn.
Cơn đau thể xác và sự nhục nhã tột cùng khiến Hương gần như ngất đi. Nhưng cô biết, cô không thể buông xuôi. Khi nhận ra rằng sự chống cự về thể chất chỉ càng làm con thú trong người ông ta thêm hưng phấn, cô chuyển sang vũ khí cuối cùng của một người đàn bà yếu đuối: lời van xin.
Giọng cô vỡ ra, đứt quãng trong tiếng nấc nghẹn.
“Anh Phú… em xin anh… tha cho em… Em đã có chồng, có con rồi… Anh làm ơn dừng lại đi… em xin anh…”
Cô vật vã, cố gắng xoay sở dưới sức nặng của ông ta, nhưng vô ích. Hai tay cô bị ghì chặt, cơ thể cô bị khóa cứng. Lời nói của cô lọt vào tai ông ta, nhưng dường như nó chỉ là một thứ gia vị kích thích. Ông ta không hề chậm lại, thậm chí còn thúc mạnh hơn, như để chứng tỏ quyền lực tuyệt đối của mình.
” Vô ích rồi. Ông ta không nghe thấy gì cả. Hay ông ta không muốn nghe? Ông ta chỉ muốn thỏa mãn. Mình phải làm sao đây? Trời ơi, mình phải làm sao đây?*”
Khi những lời cầu xin tha mạng không có kết quả, một nỗi sợ hãi khác, thực tế và trần tục hơn, ập đến tâm trí cô. Nỗi sợ của một người đàn bà trước hậu quả của hành vi tình dục không được bảo vệ.
Trong cơn tuyệt vọng, cô buột ra một lời khẩn cầu cuối cùng, một nỗ lực níu kéo chút an toàn mong manh.
“Anh ơi…” Giọng cô giờ đây chỉ còn là tiếng thì thào yếu ớt. “Nếu… nếu anh không dừng lại được… thì ..thì… anh… anh dùng bao đi anh… làm ơn… Em sợ… lỡ có thai… lỡ có thai thì em biết phải làm sao?”
Cô ngước đôi mắt đẫm lệ, van lơn nhìn ông ta. Cô hy vọng một chút lý trí, một chút trách nhiệm còn sót lại trong con người này.
Nhưng đáp lại cô, chỉ có một tiếng “hừ” lạnh lùng từ trong cổ họng và một nụ cười nhếch mép đầy khinh bỉ. Ông ta dường như coi lời đề nghị đó là một sự xúc phạm đến bản lĩnh đàn ông của mình. Thậm chí, ông ta còn cố tình thúc mạnh hơn, sâu hơn, như một lời đáp trả tàn nhẫn.
Mỗi cú dập của ông ta giờ đây không chỉ mang theo dục vọng, mà còn mang theo cả sự trừng phạt. Dương vật của ông ta ra vào nơi cửa mình sưng tấy của cô, nghiền nát chút hy vọng cuối cùng. Hương cảm nhận rõ sự trơn trượt ghê tởm do chính cơ thể mình phản bội tiết ra, hòa quyện với dịch nhờn của ông ta. Âm thanh “phọp phọp” ngày càng to hơn, như một bản nhạc của địa ngục, xoáy sâu vào tâm trí cô.
Sau lời van xin cuối cùng bị dập tắt, Thu Hương không còn nói nữa. Cô buông xuôi. Đôi mắt cô mở to, nhìn trân trối lên trần nhà trắng toát, một cái nhìn vô hồn, trống rỗng. Lý trí cô đã đầu hàng, chỉ còn lại một cơ thể đang phải chịu đựng cuộc hành hạ.
Ông Phú dường như cảm thấy sự phục tùng đó vẫn chưa đủ. Sự chống cự yếu ớt ban đầu của cô có vẻ đã làm ông ta mất hứng. Giờ đây, khi con mồi đã nằm im, ông ta lại muốn một trò chơi mới, một cách thức mới để khẳng định sự thống trị tuyệt đối của mình. Ông ta tạm dừng nhịp điệu của mình, dương vật to lớn từ từ rút ra gần hết, chỉ còn lại phần đầu khấc nóng hổi ngậm hờ ở nơi cửa mình sưng tấy của cô.
Một giây hy vọng mong manh loé lên trong đầu Hương. Có phải ông ta đã xong rồi không?
Nhưng không.
Đó chỉ là một khoảng lặng trước một cơn bão tàn bạo hơn. Ông ta không tha cho cô. Ông ta khẽ nhổm người dậy, rồi dùng một bên chân của mình, đầu gối của ông ta tì mạnh vào phần đùi trong non mềm của cô, từ từ đè nó dạt hẳn sang một bên, ép chặt xuống nệm. Hương khẽ rên lên vì đau. Chân còn lại của ông ta cũng làm tương tự. Hai chân cô giờ đây bị khóa chặt trong một tư thế banh rộng đến cực hạn, không thể khép lại, không thể kháng cự.
Hành động này, một cách tự nhiên và nhục nhã, đã khiến toàn bộ phần hông và hạ bộ của cô bị đẩy ưỡn lên cao. Âm hộ của cô như cong lên, phơi bày trọn vẹn, mời gọi, ở một góc độ hoàn hảo nhất để đón nhận những cú dập từ trên xuống của ông ta.
Bức tranh trên giường lúc này thật quái đản. Thân hình to béo, đỏ au của gã đàn ông chồm hỗm phía trên, đối lập hoàn toàn với cơ thể trắng ngần, thanh mảnh của người phụ nữ bên dưới. Cô nằm đó, hai chân bị banh rộng và đè chặt, phần hông bị đẩy lên cao một cách khiêu khích, tạo thành một đường cong gợi dục nhưng đầy cam chịu. Cơ thể ngọc ngà của cô đã hoàn toàn bị biến thành một bệ đỡ, một vật thể được sắp đặt chỉ để phục vụ cho sự xâm nhập.
Ông Phú hài lòng với “tác phẩm” của mình. Ông ta bắt đầu lại. Lần này, dương vật của ông ta tiến vào một cách dễ dàng hơn nhờ sự trơn trượt ghê tởm mà cơ thể cô đã phản bội tiết ra. Nhưng vì góc độ mới, mỗi cú thúc của ông ta đều sâu hơn, mạnh hơn, dường như chạm đến tận cùng tử cung của cô. Toàn bộ thân dưới của Hương không thể di chuyển, chỉ có phần thân trên của cô bị động, trồi lên thụt xuống theo từng nhịp điệu tàn bạo. Người cô như một con thuyền nan bị sóng dữ vùi dập không thương tiếc.
Để giữ thăng bằng cho những cú thúc đầy uy lực này, hai bàn tay của ông Phú không còn giữ vai cô nữa. Thay vào đó, ông ta tì thẳng lên bộ ngực căng tròn của cô.
Những ngón tay thô ráp của ông ta bấu chặt vào da thịt mềm mại, biến cặp vú của cô thành hai điểm tựa vững chắc. Sức nặng của ông ta dồn cả vào đó. Làn da trắng mịn của cô hằn lên năm dấu tay đỏ ửng. Cô cảm nhận rõ sự đau nhói, cảm giác như thể bộ ngực của mình sắp bị nghiền nát.
(Hương):*
*Cô cảm nhận sức nặng của hai bàn tay ông ta trên ngực mình. Cảm giác đau điếng, cảm giác nhục nhã đến cùng cực. Nơi đó vốn là nơi bàn tay dịu dàng của Trung vẫn thường âu yếm, giờ đây lại trở thành điểm tựa cho một hành vi bỉ ổi. Cô thấy mình không còn là một người vợ. Cô chỉ là một khối thịt vô tri, một con búp bê tình dục bị điều khiển.*
*Tâm trí cô dần trở nên trống rỗng. Mọi suy nghĩ về nhân phẩm, về sự phản bội, về chồng, về con đều tan biến. Chỉ còn lại những cảm giác vật lý trần trụi nhất: sự căng tức đến muốn nứt ra ở phía dưới, sự đau nhói ở trên ngực, và nhịp điệu lên xuống một cách máy móc của cơ thể. Thể xác cô đã hoàn toàn bị khuất phục, bị biến thành một cỗ máy chỉ để phục vụ cho dục vọng của kẻ khác.*
Tiếng da thịt va vào nhau “bạch bạch”, tiếng thở dốc phì phò của ông Phú, tiếng giường cọt kẹt ai oán… tất cả hòa vào nhau, tạo thành một bản giao hưởng của sự đọa đày.
Nhưng ngay trong sự khuất phục tuyệt đối đó, một cuộc chiến khác, âm thầm và đáng sợ hơn, lại sắp bắt đầu từ sâu thẳm bên trong cơ thể cô. Một sự phản bội mà chính cô cũng không thể ngờ tới.
=======================
Cuộc hành hạ vẫn tiếp diễn với một nhịp điệu không đổi, một nhịp điệu của sự thống trị. Ông Phú, như một cỗ máy, say sưa dập dương vật của mình vào thân thể mềm mại bên dưới. Ông ta không còn nói gì, chỉ có tiếng thở phì phò, gấp gáp và tiếng gầm gừ thỏa mãn mỗi khi thúc vào nơi sâu nhất.
Thu Hương đã hoàn toàn tê liệt. Lý trí của cô đã co cụm lại, trốn vào một góc tối tăm nào đó trong tâm hồn để không phải chứng kiến sự thật phũ phàng. Cô chỉ còn tồn tại bằng những cảm nhận của thể xác, một chuỗi những cảm giác đau đớn, nhục nhã kéo dài vô tận. Cặp vú cô vẫn bị hai bàn tay to bè của ông ta ghì chặt, vừa làm điểm tựa, vừa là một món đồ chơi để bóp nắn. Phần hạ bộ của cô bị căng tức đến muốn nổ tung.
Trên chiếc giường rộng, hai cơ thể vẫn quấn lấy nhau trong một vũ điệu của bạo lực. Người đàn ông phía trên, to lớn và hùng hổ. Người đàn bà phía dưới, trắng nõn và bất lực. Chiếc giường cọt kẹt một cách ai oán, đều đặn, như một chiếc đồng hồ đếm ngược đến sự hủy diệt hoàn toàn của một linh hồn.
Nhưng rồi, một sự thay đổi tinh vi bắt đầu diễn ra. Một sự thay đổi mà chính Thu Hương cũng không thể ngờ tới, và nó làm cô kinh hoàng hơn cả cơn đau thể xác.
Cơn đau rát bỏng do ma sát khô khốc ở nơi giao hợp, nơi đã bị hành hạ đến sưng tấy, bắt đầu dịu đi một cách khó hiểu. Ban đầu, cô nghĩ có lẽ cơ thể mình đã chai sạn, đã quen với cơn đau. Nhưng không.
Hương cảm thấy có một thứ chất lỏng ấm áp, không phải của ông ta, bắt đầu ứa ra từ sâu bên trong âm đạo của cô. Nó không nhiều, nhưng đủ để làm dịu đi sự đau rát, đủ để biến sự ma sát tàn bạo thành một sự trơn trượt ghê tởm. Tiếng da thịt va vào nhau không còn khô khốc nữa. Thay vào đó là những âm thanh “lép nhép”, “phọp phọp” ướt át, dâm đãng. Âm thanh của sự hưởng ứng. Âm thanh của sự phản bội.
(Hương):*
*Cái gì vậy? Cái thứ nước quái quỷ gì đây? Tại sao… tại sao nó lại ướt?*
*Một cơn hoảng loạn tột độ bùng lên trong tâm trí cô. Nó còn đáng sợ hơn cả lúc ông ta phá tan cánh cửa của cô. Đây là dịch nhờn của cô. Của chính cô. Cơ thể cô, cái cơ thể mà cô hằng yêu quý, gìn giữ, đang phản bội lại cô. Nó đang hưởng ứng, đang chào đón sự xâm phạm này.*
*Không! Dừng lại! Đồ cơ thể khốn nạn! Mày đang làm cái quái gì vậy? Mày cũng là một con đàn bà dâm đãng, dễ dãi như ông ta nghĩ sao? Mày không được phép! Dừng lại ngay!*
Cô kinh tởm với chính phản ứng của cơ thể mình. Cô muốn nó khô lại, muốn nó tiếp tục đau đớn để chứng tỏ sự trong sạch của lý trí. Nhưng nó không nghe lời cô. Nó có một đời sống riêng, một bản năng riêng, một sự thật riêng. Sự thật rằng nó đang bị kích thích.
Cùng với sự trơn trượt đó, một cảm giác khác bắt đầu len lỏi, một cảm giác mà cô chưa từng biết đến. Nó không phải là khoái cảm ngọt ngào, dịu dàng mà cô có với Trung. Nó cũng không còn là đau đớn thuần túy nữa. Nó là một sự kích thích âm ỉ, một luồng điện tê dại chạy dọc sống lưng mỗi khi dương vật to lớn của ông Phú thúc vào điểm sâu nhất, chạm đến tận cùng tử cung của cô. Một sự tra tấn ngọt ngào một cách bệnh hoạn.
Lý trí cô gào thét: “Không! Dừng lại! Mình không được phép cảm thấy bất cứ điều gì ngoài sự đau đớn và ghê tởm!”
Nhưng cơ thể cô lại kể một câu chuyện khác.
Một cách vô thức, phần hông của cô, vốn chỉ bị động nảy lên theo từng cú thúc, giờ đây lại khẽ khàng lắc nhẹ, một chuyển động gần như không thể nhận ra, nhưng lại là một sự hưởng ứng nhịp nhàng với nhịp điệu của ông ta. Hai đầu ngực vốn đã cương cứng vì sợ hãi, giờ đây lại càng thêm nhạy cảm, chỉ cần một cái chạm nhẹ của bàn tay ông ta cũng đủ khiến một luồng khoái cảm lạ lùng chạy rần rật khắp cơ thể. Một tiếng rên khe khẽ, một âm thanh không còn là của sự đau đớn, bật ra khỏi đôi môi cô.
Hương bừng tỉnh, nhận ra sự thật kinh hoàng. Cô cắn chặt môi dưới của mình, cắn mạnh đến mức cảm nhận được vị máu tanh nồng trong miệng. Cô muốn dùng cơn đau này để át đi những cảm giác dơ bẩn kia, để trừng phạt chính cơ thể mình.
Nhưng đã quá muộn. Con thú bản năng đã bị đánh thức. Và nó đang đói.
=======================
Sự phản bội của da thịt Thu Hương, dù chỉ là những phản ứng vô thức, lại như một liều thuốc kích thích cực mạnh đối với ông Phú. Ông ta cảm nhận được sự ướt át bên dưới, cảm nhận được cái co giật nhè nhẹ của cơ thể cô. Trong cơn say của rượu và dục vọng, ông ta không nghĩ đó là phản ứng sinh lý của một cơ thể bị tra tấn, mà lầm tưởng đó là sự hưởng ứng. Nụ cười trên mặt ông ta càng thêm man rợ.
“Aha… em cũng thích lắm đúng không, Hương?” ông ta gầm gừ, giọng khàn đặc.
Nhịp điệu của ông ta không còn đều đặn nữa. Nó trở nên gấp gáp, hỗn loạn, như một con thú đói đang ngấu nghiến con mồi. Ông ta thúc mạnh hơn, nhanh hơn, dồn dập như một cơn bão.
Chiếc giường rộng lớn rung lên một cách dữ dội, kêu cót két ai oán như sắp gãy sập. Dưới ánh đèn vàng, hai cơ thể quấn lấy nhau, một trắng một đỏ, một trên một dưới, tạo thành một khối chuyển động điên cuồng, một cảnh tượng của sự bạo liệt nguyên thủy. Mọi thứ trong phòng dường như cũng rung chuyển theo cơn địa chấn của xác thịt.
Đầu óc Hương hoàn toàn trống rỗng. Mọi nỗ lực chống cự, mọi sự ghê tởm đều đã bị cơn lốc của cảm giác thể xác cuốn phăng đi. Trước mắt cô, những hình ảnh chập chờn, vỡ nát. Chúng hiện lên rồi lại tan biến, bị thay thế bởi khuôn mặt đỏ gay, méo mó vì khoái lạc của gã đàn ông đang hành hạ cô.
(Hương):*
*Một ý nghĩ cuối cùng, rõ ràng và cay đắng, vang lên trong đầu cô, không còn là một lời van xin, mà là một lời thú tội, một sự thật đã được định đoạt.*
*Trời ơi, anh Trung, em đã có lỗi với anh rồi. Em đã vấy bẩn rồi…*
Ông Phú bắt đầu gầm lên, những tiếng gầm không thành lời. Ông ta biết mình sắp đến giới hạn. Ông ta gồng cứng người, dồn tất cả sức lực còn lại vào hông, rồi thúc vào một cú cuối cùng, một cú thúc trời giáng, sâu đến tận cùng, như muốn đóng đinh cơ thể cô vào chiếc giường.
Hương cảm thấy dương vật của ông ta phồng to lên, giật lên từng hồi, từng hồi mạnh mẽ bên trong cô. Cùng lúc đó, một dòng chất lỏng ấm nóng, sền sệt, đặc quánh phọt thẳng vào nơi sâu nhất, nơi tử cung của cô. Một cảm giác bị lấp đầy, bị xâm chiếm, bị làm cho ô uế một cách tàn nhẫn và vĩnh viễn.
Nó cứ phun ra liên tục, từng đợt, từng đợt, không ngừng nghỉ, như một vòi nước được mở van hết cỡ. Cô cảm nhận được sự ấm nóng của nó lan tỏa, cảm nhận được mùi tanh nồng đặc trưng xộc thẳng lên. Vừa xuất tinh, ông ta vừa mở choàng mắt, nhìn thẳng vào mắt Hương, một ánh mắt hả hê, đắc thắng của kẻ đã hoàn toàn chinh phục và hủy diệt con mồi.
Sau khi trút ra đến giọt cuối cùng, cơ thể ông ta mềm nhũn. Ông ta đổ vật xuống người cô như một cái bao tải rách, thở hổn hển. Dương vật của ông ta từ từ mềm lại và trượt ra khỏi người cô.
Ngay lập tức, dòng tinh dịch trắng đục, đặc quánh của ông ta, hòa với chất dịch trong suốt của cô, với cả một chút máu hồng do sự thô bạo gây ra, ồ ạt trào ra ngoài. Nó chảy thành một dòng lớn, dinh dính, nhớp nháp, dọc theo kẽ mông và làn da trắng muốt ở đùi cô.
Hương nằm bất động. Hoàn toàn bất động. Cô không khóc nữa. Đôi mắt cô vẫn mở, vô hồn nhìn lên trần nhà.
Cô cảm thấy trống rỗng đến cùng cực.
Cơn bão đã qua. Con thuyền của đời cô đã bị đánh cho tan nát và bị cuốn trôi sang một dòng sông khác. Một dòng sông đục ngầu, dơ bẩn.
Và cô biết, mình sẽ không bao giờ có thể quay trở lại bờ bên kia được nữa. Không bao giờ.
=======================
Cuộc chiến bên trong Thu Hương đã đi đến hồi kết, và lý trí là kẻ chiến bại. Cơ thể cô, với một ý chí nguyên thủy của riêng nó, đã không còn chống cự. Nó đã đầu hàng, và tệ hơn, nó đã bắt đầu mời gọi.
Sự thay đổi tinh vi đó không thể qua mắt được gã đàn ông dày dạn kinh nghiệm trận mạc trên người cô. Ông Phú cảm nhận được sự ướt át mời gọi từ bên dưới, cảm nhận được cái co giật nhè nhẹ của cơ thể cô. Một nụ cười đắc thắng, man rợ hiện trên khuôn mặt đỏ gay của ông ta. Ông ta gầm lên một tiếng, như một con thú được tiếp thêm sức mạnh. Nhịp điệu của ông ta trở nên cuồng loạn, không còn là những cú thúc đơn thuần mà là những cú đóng, những cú nện tàn bạo, như muốn nghiền nát cô ra.
Cảnh tượng trên giường giờ đây không còn là sự chống cự, mà là một vũ điệu của sự hủy diệt. Cơ thể trắng nõn của Hương cong lên, ưỡn ra, phối hợp một cách vô thức với từng cú dập của ông ta. Mái tóc cô bết mồ hôi, dính chặt vào ga giường. Hai bầu vú căng tròn của cô nảy lên điên cuồng theo từng nhịp, hằn rõ những dấu tay đỏ ửng của kẻ đang ghì chặt lấy chúng. Đó là một bức tranh của sự đọa đày, nhưng lại mang một vẻ đẹp ma mị, bệnh hoạn của sự buông thả tuyệt đối.
Tâm trí Hương vỡ vụn. Cô không còn suy nghĩ được gì nữa. Mọi thứ trở thành một cơn lốc của cảm giác. Cảm giác đau nhói ở nơi bị ghì chặt. Cảm giác căng tức đến nổ tung ở nơi sâu thẳm nhất. Và trên hết, là một luồng khoái cảm xa lạ, một dòng điện tê dại, cứ lớn dần, lớn dần theo từng cú thúc của ông ta. Nó không giống sự êm ái, ngọt ngào của Trung. Nó gai góc, bỏng rát, và đầy tội lỗi. Nó là một liều thuốc độc gây nghiện.
(Hương):*
*Không… dừng lại… Cảm giác này… nó là gì? Sướng… mình đang cảm thấy sướng ư? Không thể nào! Mình là một con đàn bà dâm đãng! Dâm đãng thực sự! Anh Trung ơi, em xin lỗi… em xin lỗi… nhưng… mạnh nữa đi… mạnh nữa lên!*
Lý trí và bản năng xâu xé cô. Cô vừa ghê tởm chính mình, vừa không thể ngăn cơ thể mình khao khát thêm nữa.
Ông Phú, cảm nhận được con mồi sắp sửa tan chảy, càng thêm điên cuồng. Ông ta rút dương vật ra gần hết, rồi lại đóng vào một cú trời giáng, nhắm thẳng vào điểm nhạy cảm nhất mà ông ta vừa tìm thấy.
Một tiếng “Áaaaaa…” không còn là của sự đau đớn, mà là một tiếng hét của sự sung sướng không thể kìm nén, bật ra khỏi cổ họng cô.
Toàn thân Hương cong lên như một cây cung bị kéo căng. Các ngón chân cô quắp chặt lại. Lưng cô ưỡn lên cao, như muốn đón nhận sự xâm phạm đó một cách trọn vẹn nhất. Và rồi, một cơn co giật mạnh mẽ, một cơn cực khoái đầu đời mà cô chưa bao giờ biết đến, bùng nổ từ sâu bên trong cơ thể cô.
Nó không phải là sự giải thoát nhẹ nhàng. Nó là một vụ nổ, một cơn động đất phá hủy mọi thứ. Âm đạo cô co thắt lại một cách dữ dội, điên cuồng, siết chặt lấy dương vật của ông Phú như một gọng kìm nóng bỏng.
Chính sự co thắt đó là giọt nước làm tràn ly. Nó là cú hích cuối cùng đẩy ông Phú đến bờ vực.
“Mẹ kiếp!” ông ta gầm lên.
Ông ta cảm nhận được cái máy hút thịt bên dưới đang vắt kiệt mình. Ông ta cũng không thể kìm được nữa. Gồng cứng người lại, ông ta trút ra toàn bộ bản năng của mình vào trong cô. Một dòng tinh dịch nóng hổi, dồi dào, bắn thẳng vào tử cung đang co bóp của Hương, hòa quyện với cơn cực khoái của cô, tạo thành một sự hỗn loạn của chất dịch, của khoái cảm và của sự ô uế tột cùng.
Sau cơn bão, mọi thứ sụp đổ.
Cơ thể Hương mềm nhũn ra, rơi phịch xuống giường. Cơn cực khoái qua đi, để lại một sự trống rỗng và mệt mỏi đến rã rời. Ông Phú cũng đổ vật xuống bên cạnh cô, thở hổn hển.
Hương nằm đó, mắt nhắm nghiền. Cô không còn sức để khóc, cũng không còn tâm trí để suy nghĩ. Cô chỉ cảm nhận được dòng chất lỏng của ông ta, vẫn đang từ từ rỉ ra từ bên trong cô, chảy dọc xuống đùi. Dính nhớp. Nồng nặc. Và vĩnh viễn.
Cô đã nếm trải trái cấm, một trái cấm đắng chát nhưng lại có vị ngọt của địa ngục. Và cô biết, từ giờ phút này, cô đã thay đổi. Mãi mãi.
=======================
Cơn cực khoái bệnh hoạn qua đi, để lại một sự trống rỗng và rã rời tuyệt đối. Thu Hương nằm bất động trên tấm ga giường đã nhàu nát, ướt sũng. Bên cạnh cô, ông Phú đang thở hổn hển, lồng ngực to bè phập phồng, gương mặt ngây dại vẫn còn vẻ thỏa mãn chưa tan hết.
Một sự im lặng ghê rợn bao trùm căn phòng.
Trong sự im lặng đó, Hương bắt đầu cảm nhận lại cơ thể mình. Cảm giác đau nhức ê ẩm từ phần hạ bộ, từ lồng ngực, từ hai bắp đùi. Và trên hết, là cảm giác dính nhớp, bẩn thỉu không thể tả xiết.
Ông Phú lười biếng lăn sang một bên. Ông ta vỗ nhẹ vào mông cô, một cái vỗ đầy tính sở hữu, rồi nói bằng giọng khàn đặc, ngái ngủ:
“Tuyệt vời quá… cảm ơn em nhé, Hương.”
Câu nói đó, một lời cảm ơn cho một hành vi cưỡng hiếp, như một nhát dao cuối cùng đâm thẳng vào tâm can cô. Nó lôi cô ra khỏi trạng thái chết lặng. Một cơn ghê tởm và uất hận dâng lên. Cô không nói một lời, dùng hết sức lực còn lại đẩy tấm thân nặng nề của ông ta ra, lồm cồm bò dậy.
Khi cô ngồi dậy, dòng chất lỏng trắng đục, đặc quánh của ông ta từ trong người cô lại ứa ra, chảy thành một vệt dài, ghê tởm trên làn da trắng muốt ở đùi cô. Cảnh tượng đó làm cô suýt nôn ọe. Cô vội vàng nhảy xuống giường, loạng choạng nhặt lại những mảnh quần áo rách nát của mình dưới sàn. Chiếc váy trắng tinh khôi giờ đã nhàu nát, một bên quai bị đứt lìa. Chiếc áo lót và quần lót cũng bị vứt chỏng chơ.
Ông Phú nằm trên giường, dán mắt vào cơ thể trần truồng của cô, đặc biệt là vào dòng tinh dịch đang chảy xuống chân cô, ánh mắt ông ta lộ rõ vẻ thích thú bệnh hoạn. “Nhiều quá nhỉ… em rút cạn của anh rồi đấy,” ông ta cười hề hề.
Sự trơ trẽn của ông ta khiến Hương càng thêm xấu hổ và tức giận. Cô không muốn ở lại căn phòng này thêm một giây nào nữa. Cô vội vã mặc lại chiếc váy rách một cách qua quýt, thậm chí không thèm tìm đồ lót. Cô cúi gằm mặt, không dám nhìn ông ta, rồi lao ra khỏi phòng, đóng sầm cửa lại.
Nhưng cô không chạy về phòng mình. Một nỗi sợ hãi còn lớn hơn cả sự nhục nhã đang xâm chiếm lấy cô. Nỗi sợ về hậu quả.
Cô lao vào thang máy, bấm nút xuống sảnh. Cô chạy qua quầy lễ tân, mặc kệ ánh mắt ngạc nhiên của cậu nhân viên. Cô chạy ra khỏi khách sạn, lao vào màn đêm của thành phố cảng. Gió đêm lạnh buốt, nhưng không thể làm nguội đi cơn hoảng loạn trong lòng cô. Cô chạy như một kẻ điên, không biết mình đang đi đâu, chỉ biết phải chạy thật xa khỏi nơi kinh tởm đó.
Cô nhìn thấy ánh đèn xanh của một hiệu thuốc còn sáng ở phía bên kia đường. Không một chút do dự, cô băng qua đường, suýt bị một chiếc xe máy tông phải. Cô lao vào hiệu thuốc, thở hổn hển.
Người dược sĩ, một phụ nữ trung niên, ngước lên nhìn cô với ánh mắt dò xét. “Cô cần gì?”
Hương không dám nhìn thẳng. Cô lí nhí, giọng lạc đi: “Chị ơi… bán cho em… bán cho em một vỉ… thuốc tránh thai khẩn cấp.”
Người phụ nữ nhìn cô từ đầu đến chân. Chiếc váy xộc xệch, mái tóc rối bù, khuôn mặt đẫm nước mắt. Bà ta không nói gì, chỉ lẳng lặng lấy ra một vỉ thuốc, đặt lên quầy. “Bảy mươi nghìn.”
Hương run run mở ví, lấy ra tờ một trăm nghìn, nhận lại tiền thừa và vỉ thuốc rồi vội vã quay đi. Cô chạy vào một cửa hàng tiện lợi gần đó, mua một chai nước lọc. Ngay trên vỉa hè, dưới ánh đèn đường vàng vọt, cô bóc vỉ thuốc, run rẩy cho viên thuốc vào miệng rồi tu một hơi nước cho nó trôi tuột xuống cổ họng. Vị đắng của thuốc hòa với vị đắng của nước mắt.
Uống xong, cô mới lảo đảo quay trở về khách sạn. Cô về phòng 1703 của mình, khóa trái cửa.
Việc đầu tiên cô làm là lao vào phòng tắm. Cô đứng trước gương, nhìn vào hình ảnh phản chiếu của mình. Một con người xa lạ. Mái tóc rối bù, đôi mắt sưng húp, lớp trang điểm nhòe nhoẹt. Và trên cơ thể cô, những dấu vết của sự chà đạp: những vết bầm tím mờ trên cổ tay, trên ngực, trên đùi. Cô ghê tởm chính bản thân mình.
Cô xé toạc chiếc váy rách nát vứt xuống sàn, rồi bước vào dưới vòi hoa sen, vặn nước ở mức nóng nhất. Cô dùng xà phòng, chà xát lên cơ thể mình một cách điên cuồng, như muốn lột đi cả lớp da. Cô kỳ cọ, cọ đến rát bỏng, mong sao có thể gột rửa được mùi của ông ta, cảm giác về những cái chạm của ông ta. Nhưng vô ích. Mùi của sự ô uế dường như đã ngấm vào tận xương tủy.
Tắm xong, nhìn đồng hồ đã gần mười một giờ đêm. Cô chợt nhớ ra đã hứa sẽ gọi điện về cho chồng con. Tim cô lại nhói lên. Làm sao cô có thể đối mặt với anh bây giờ?
Nhưng cô phải gọi. Nếu không gọi, anh sẽ lo lắng, sẽ nghi ngờ. Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng đè nén mọi cảm xúc, khoác lên mình chiếc mặt nạ của một người vợ hiền. Cô bấm số của chồng.
“Alo, anh à?” Giọng cô ngọt ngào, dịu dàng một cách giả tạo.
“Em à, anh tưởng em quên anh rồi chứ. Em với sếp ăn tiệc xong chưa? Sao giờ này mới gọi cho anh?” Giọng Trung ở đầu dây bên kia đầy vẻ yêu thương, trách móc nhẹ nhàng.
“Em xin lỗi, tiệc tan muộn quá anh ạ. Mọi người vui nên em không về trước được. Em vừa về đến khách sạn là gọi cho anh ngay đây.”
Trong khi miệng cô nói ra những lời dối trá một cách trơn tru, đầu óc cô không thể gạt bỏ được hình ảnh mình trần truồng dưới thân ông Phú, cảm giác về dòng tinh dịch nóng hổi của ông ta bên trong mình.
(Hương): Trời ơi, mình đang nói dối. Mình đang nói dối người đàn ông yêu thương mình nhất. Giá mà anh biết… giá mà anh biết cái miệng đang nói lời yêu thương này vừa rên rỉ dưới thân một thằng đàn ông khác… giá mà anh biết cơ thể này vừa bị chà đạp, bị làm cho ô uế thế nào… Chắc anh sẽ giết em mất, Trung ơi…*
Con tim cô đau như bị ai đó bóp nghẹt.
“Cu Bin ngủ chưa anh?” cô cố gắng chuyển chủ đề.
“Ngủ rồi em ạ. Nó cứ hỏi mẹ mãi thôi. Em nói chuyện với con đi này.”
Cô nghe thấy tiếng con trai lí nhí trong điện thoại. Cô cố gắng nựng con vài câu, giọng nghẹn lại. Mỗi lời nói yêu thương với con lại như một nhát dao cứa vào lòng cô.
Sau khi nói chuyện xong, cô cúp máy. Căn phòng lại chìm vào im lặng. Cô tắt đèn, trèo lên giường. Nhưng cô không thể nào ngủ được. Cô cứ nằm trằn trọc, suy nghĩ mãi. Cô hiểu, để xảy ra chuyện vừa rồi là cô đã cực kỳ có lỗi với chồng. Nhưng nếu không chiều ông Phú… nếu chống cự quyết liệt hơn… rất có thể cô sẽ bị đuổi việc. Cô không thể để mất công việc này.
Sự dằn vặt và nỗi sợ hãi xâu xé tâm hồn cô. Dòng sông đã thực sự cuốn cô đi, và cô không biết ngày mai, nó sẽ đưa cô đến đâu.
=======================
Đêm đó, Thu Hương gần như không ngủ. Cô cứ nằm trằn trọc trong bóng tối, những hình ảnh của đêm qua cứ quay cuồng trong đầu cô như một cuốn phim bệnh hoạn. Cảm giác đau đớn, nhục nhã, và cả thứ khoái cảm tội lỗi mà cơ thể cô đã phản bội lại… tất cả hòa vào làm một, tra tấn tâm hồn cô.
Sáng hôm sau, cô dậy với đôi mắt sưng húp và một cơ thể rã rời. Cô nhìn mình trong gương. Một con người bơ phờ, tiều tụy. Cô không thể để ông Phú và đối tác thấy bộ dạng này được. Cô vào phòng tắm, dùng nước lạnh rửa mặt, cố gắng xua đi vẻ mệt mỏi.
Cô chọn một bộ vest công sở màu xanh than, kín đáo và nghiêm túc nhất có thể. Nó như một bộ áo giáp, giúp cô che giấu đi sự tan nát bên trong. Cô trang điểm kỹ hơn mọi ngày, dùng kem che khuyết điểm để che đi quầng thâm mắt, dùng một màu son đậm hơn để tạo vẻ sắc sảo, tự tin. Xong xuôi, cô búi tóc lên thật cao, thật chặt. Nhìn vào gương, cô thấy một nữ thư ký chuyên nghiệp, lạnh lùng. Không ai có thể biết được, chỉ vài giờ trước, con người này đã bị chà đạp thảm hại đến thế nào.
Cô hít một hơi thật sâu rồi bước ra khỏi phòng.
Tại phòng ăn sáng của khách sạn, ông Phú đã ngồi đó, đang ung dung đọc báo và uống cà phê. Thấy cô, ông ta mỉm cười rạng rỡ, tự nhiên như không có chuyện gì xảy ra.
“Chào buổi sáng, Hương. Em ngủ ngon không? Trông em có vẻ hơi mệt.”
(Hương):*
*Ngủ ngon không? Sao ông ta có thể hỏi một câu như vậy? Sao ông ta có thể bình thản đến thế? Như thể đêm qua, người nằm dưới thân ông ta, bị ông ta hành hạ không phải là mình. Hay đối với ông ta, chuyện đó cũng bình thường như việc uống một tách cà phê buổi sáng?*
Hương chỉ dám lí nhí chào lại, má cô nóng bừng lên vì xấu hổ. Cô không dám nhìn thẳng vào mắt ông ta. “Dạ… em chào anh. Em ngủ cũng được ạ.”
Cô vội vàng lấy đĩa thức ăn, chọn một góc bàn khuất nhất để ngồi, cúi gằm mặt ăn thật nhanh, chỉ mong bữa sáng kết thúc. Ông Phú dường như hiểu được sự khó xử của cô. Ông ta không nói gì thêm, chỉ thỉnh thoảng liếc nhìn cô với một ánh mắt khó hiểu.
Ăn xong, ông ta nói: “Anh biết em đang suy nghĩ nhiều về chuyện tối qua… Nhưng bây giờ chúng ta đi làm việc đã. Chiều nay, anh em mình sẽ ngồi nói chuyện thẳng thắn với nhau, em đồng ý không?”
Hương chỉ biết khẽ gật đầu. Cô không thể từ chối.
Suốt cả buổi sáng làm việc với đối tác, Hương phải gồng mình lên để diễn. Cô trình bày các điều khoản hợp đồng một cách rành mạch, giọng nói chuyên nghiệp, không một chút run rẩy. Cô mỉm cười, cô pha trà, cô ghi chép. Cô là một cô thư ký hoàn hảo. Nhưng bên trong, tâm hồn cô đang gào thét. Ông Phú ngồi bên cạnh, thỉnh thoảng lại vỗ vai khen cô trước mặt đối tác: “Cô Hương đây là một nhân viên rất xuất sắc của tôi.” Mỗi lần như vậy, cô lại cảm thấy như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt.
Đến ba giờ chiều, công việc hoàn tất. Sau khi tiễn đối tác ra về, ông Phú quay sang nói với cô: “Mình đi uống cà phê đi em.”
Ông ta đưa cô đến một quán cà phê nằm trong một con ngõ nhỏ, tĩnh mịch. Quán có không gian sân vườn, yên tĩnh và riêng tư. Họ chọn một bàn ở trong góc, dưới một giàn hoa giấy. Gió hiu hiu thổi, nhưng không khí giữa hai người còn nặng nề hơn cả đá tảng.
Sau khi người phục vụ rời đi, ông Phú đi thẳng vào vấn đề. Giọng ông ta không còn vẻ trịch thượng của một ông chủ, mà là giọng của một kẻ đi thuyết phục, một con cáo già đang giăng bẫy.
“Hương này,” ông ta bắt đầu, giọng trầm ấm. “Anh biết em đang suy nghĩ và dằn vặt nhiều về chuyện tối qua.”
Hương im lặng, cúi đầu nhìn xuống ly nước của mình.
“Nhưng em thử nghĩ mà xem,” ông ta tiếp tục. “Chuyện đó, có gì mà to tát đâu? Đàn ông đàn bà, khi đã có chút men vào, gần gũi nhau một chút cũng là chuyện thường tình. Coi như là một cuộc vui, một sự giải tỏa thôi mà. Chồng em không biết, vợ anh cũng không hay. Chẳng ảnh hưởng đến ai cả, hạnh phúc gia đình của cả hai chúng ta vẫn vẹn nguyên, đúng không?”
(Hương): Không ảnh hưởng đến ai? Vui vẻ? Ông ta coi sự đau đớn, nhục nhã của mình là một trò vui sao?*
Cô cảm thấy một cơn phẫn nộ dâng lên, nhưng cô vẫn im lặng.
Ông Phú nhìn vẻ mặt của cô, rồi tung ra con át chủ bài. Ông ta chuyển từ “cây gậy” sang “củ cà rốt”.
“Anh nói thật, anh rất quý em. Em là một cô gái không chỉ xinh đẹp, mà còn thông minh, tháo vát. Anh muốn được gần gũi em, muốn được chăm sóc cho em. Nếu em… ‘thoải mái’ và hiểu chuyện với anh, anh đảm bảo sẽ không để em phải thiệt thòi.”
Ông ta rướn người về phía trước, hạ giọng thì thầm:
“Lương của em hiện tại, anh sẽ đề xuất Hội đồng tăng lên gấp rưỡi. Và… anh thấy xe của vợ chồng em cũng cũ quá rồi. Anh sẽ cho em một khoản, một khoản đủ lớn, để em mua chiếc xe SH mới nhất mà em thích. Coi như là quà anh tặng em.”
Chiếc xe SH. Lời đề nghị đó như một luồng điện chạy dọc sống lưng Hương. Đó là mơ ước của cô, là mục tiêu mà cô đã phải tằn tiện, chắt bóp từng đồng. Giờ đây, nó ở ngay trước mắt, chỉ cần cô gật đầu.
Nhưng rồi, ông ta tung ra đòn quyết định, một lời đe dọa được bọc trong những ngôn từ mềm mỏng.
“Tất nhiên… đó là nếu em là một người biết điều. Còn nếu em cứ làm căng… thì em cũng biết đấy, công ty không thể giữ một người thư ký mà không ‘hợp’ với sếp được. Vị trí này, người muốn vào thay em thì nhiều lắm.”
Im lặng.
Hương ngồi chết lặng. Tâm trí cô là một bãi chiến trường. Một bên là hình ảnh chiếc xe SH láng coóng, là khoản lương tăng gấp rưỡi, là tương lai đủ đầy cho con trai. Một bên là sự nhục nhã, là cảm giác bị bán rẻ, là hình ảnh người chồng tần tảo ở nhà.
Cô không dám nghĩ đến việc bị đuổi việc. Mất đi công việc này, cô sẽ quay trở lại với cuộc sống bấp bênh, túng thiếu. Mọi nỗ lực của cô sẽ đổ sông đổ bể. Nhưng chấp nhận… chấp nhận làm người tình của ông ta, chấp nhận biến mình thành một cô thư ký hạng sang ? Cô không thể mở miệng nói lời đồng ý. Nhưng cô cũng không có can đảm để nói lời từ chối.
Cô cứ ngồi im như vậy, trong đầu là một mớ hỗn loạn. Cô không biết phải làm sao cho phải. Dòng sông đã cuốn cô đi quá xa, và giờ đây, cô đang đứng trước một ngã ba, mà con đường nào cũng đầy gai nhọn và nước mắt.
=======================
Không gian trong quán cà phê tĩnh lặng đến mức Thu Hương có thể nghe thấy tiếng tim mình đập loạn nhịp trong lồng ngực. Cô ngồi chết lặng, hai tay nắm chặt vào nhau đặt dưới bàn, những đầu ngón tay bấm vào lòng bàn tay đến trắng bệch. Ly nước cam trước mặt cô vẫn còn nguyên, những giọt nước ngưng tụ chảy dài trên thành ly như những giọt nước mắt vô hình.
Lời đề nghị của ông Phú, hay đúng hơn là một lời đe dọa được bọc đường, vẫn còn văng vẳng bên tai cô. Một bên là viễn cảnh bị đuổi việc, quay trở lại với cuộc sống túng thiếu, chật vật. Một bên là sự thăng tiến, là tiền bạc, là chiếc xe SH láng coóng, nhưng cái giá phải trả là nhân phẩm và lòng chung thủy.
Ông Phú dường như rất kiên nhẫn. Ông ta không thúc ép, chỉ ung dung tựa lưng vào ghế, tay cầm điếu thuốc, thỉnh thoảng lại rít một hơi dài rồi nhả khói lên trời. Ánh mắt ông ta nhìn cô, một ánh mắt của kẻ đi săn đã dồn được con mồi vào chân tường, chỉ chờ nó kiệt sức và ngã gục.
Thấy cô im lặng quá lâu, ông ta dụi điếu thuốc vào gạt tàn, rồi rướn người về phía trước, hạ giọng xuống mức thân mật nhất, nhưng cũng là tàn nhẫn nhất.
“Anh biết em còn lăn tăn. Em là gái đã có chồng, anh hiểu. Nhưng em cũng phải thực tế một chút, Hương à.”
Ông ta dừng lại, nhìn thẳng vào đôi mắt đang hoang mang của cô.
“Và anh cũng muốn sòng phẳng với em ngay từ đầu. Anh… không thích dùng bao. Nó vướng víu, mất hết cả cảm giác. Anh muốn cảm nhận em một cách trọn vẹn nhất.”
(Hương):*
*Không… không dùng bao? Ông ta nói cái gì vậy? Ông ta không chỉ muốn biến mình thành con đàn bà của ông ta, mà còn muốn tước đi cả sự an toàn cuối cùng của mình. Lỡ có bệnh tật gì thì sao? Lỡ có thai…*
Như đọc được suy nghĩ của cô, ông Phú cười khẩy, một nụ cười đầy tính toán.
“Tất nhiên, anh sẽ không để em thiệt. Sự ‘hy sinh’ nào cũng có cái giá của nó. Bù lại,” ông ta nói, giọng đầy vẻ ban ơn, “ngoài lương thưởng và chiếc xe, hàng tháng anh sẽ duyệt riêng cho em một khoản ‘phụ cấp’ đặc biệt. Cứ gọi nó là… ‘phụ cấp nặng nhọc, độc hại, nguy hiểm’ đi. Anh nghĩ nó rất xứng đáng với công sức của em.”
(Hương):*
*Phụ cấp… nặng nhọc, độc hại, nguy hiểm?*
Tai cô như ù đi. Cả thế giới quay cuồng. Ông ta vừa nói cái gì vậy? Ông ta coi việc ngủ với cô, việc không dùng biện pháp bảo vệ, việc gieo rắc vào người cô những nguy cơ không thể lường trước… là một loại công việc “độc hại”? Và ông ta trả tiền cho sự độc hại đó?
Sự sỉ nhục này còn đau đớn hơn cả sự xâm phạm thể xác đêm qua. Trong mắt ông ta, cô không còn là một con người, một người phụ nữ, một cô thư ký. Cô chỉ là một hạng mục đầu tư có rủi ro, và rủi ro đó được quy ra thành tiền.
Một cơn uất nghẹn dâng lên cổ họng, cô muốn đứng dậy, hất ly nước vào mặt gã đàn ông bỉ ổi này và gào lên rằng cô không phải là một con điếm.
Nhưng… hình ảnh gia đình và cả hình ảnh chiếc xe SH màu đỏ mận lướt đi kiêu hãnh trên phố…
Lý trí và con tim cô xâu xé nhau. Một bên là nhân phẩm đang gào thét. Một bên là thực tại tàn nhẫn và những ham muốn vật chất đang cám dỗ.
“Tôi không bán mình!” – một giọng nói yếu ớt vang lên trong đầu cô – rồi lại một giọng nói khác, thực tế hơn, đáp trả.
Cuộc chiến nội tâm diễn ra trong im lặng. Hương cúi gằm mặt xuống, nước mắt bắt đầu rơi lã chã, nhỏ xuống ly nước cam trước mặt.
Cô im lặng. Một sự im lặng kéo dài.
“Anh hiểu em khó xử,” ông ta nói, giọng dịu dàng trở lại. “Em không cần phải trả lời anh ngay bây giờ. Em không cần phải nói ‘đồng ý’. Em cứ im lặng như vậy… là anh hiểu rồi.”
Ông ta đã đơn phương diễn giải sự im lặng của cô thành sự chấp thuận. Ông ta không cho cô cơ hội để rút lui. Ngay lập tức, ông ta hành động để đóng lại giao kèo.
“Thôi, quyết định vậy nhé. Bây giờ mình về khách sạn. Anh sẽ gọi cho cậu lái xe, bảo cậu ấy cứ về nhà họ hàng ở Hải Phòng chơi, để xe lại cho anh tự lái. Chiều mai thì đến khách sạn đón mình về Hà Nội.”
Đợi anh lái xe đi rồi, ông ta quay sang, nhìn cô với ánh mắt đã hoàn toàn là của một ông chủ với món đồ chơi của mình, giọng đầy vẻ hứng khởi:
“Nào, bây giờ em lên phòng sắp xếp hành lý đi, rồi xuống đây. Anh em mình đi Đồ Sơn một chuyến cho khuây khỏa.”
“Đi Đồ Sơn ạ?” Hương ngơ ngác. “Em tưởng chúng ta ký xong hợp đồng rồi cơ mà?”
Ông Phú cười lớn, một tay đưa lên bẹo má cô một cách đầy sở hữu. “Anh là giám đốc của em, phải không? Thế thì anh bảo em đi xuống đó có việc với anh thì em cứ đi. Anh đảm bảo sẽ an toàn tuyệt đối cho em mà.”
Hương đứng chết lặng. Cô không còn đường lùi. Sự im lặng của cô đã bị biến thành một bản hợp đồng nô lệ không văn tự. Cô đã tự mình bước lên chuyến xe đi về phía Đồ Sơn, một chuyến xe mà cô không biết điểm đến cuối cùng của nó là đâu. Chỉ biết rằng, con đường đó sẽ không có lối quay về.
