Tổng số

0


Giỏ hàng rỗng


Thu Hương – Cô thư ký xinh đẹp

Chương 29 : Cả ba đã cùng nhau vẽ nên một kịch bản điên rồ trong trí tưởng tượng. Không khí ở bàn cà phê không c



Chương 6

Cả ba đã cùng nhau vẽ nên một kịch bản điên rồ trong trí tưởng tượng. Không khí ở bàn cà phê không còn là sự mua bán gượng gạo, mà đã trở thành một buổi workshop về tình dục, nơi những ý tưởng bệnh hoạn nhất được khoác lên một tấm áo “nghệ thuật” mỹ miều. Việt và Trung, hai cậu sinh viên vừa mới khi nãy còn ngượng ngùng, giờ đây mắt sáng rực lên, hệt như hai đứa trẻ vừa được hứa hẹn cho một món đồ chơi trong mơ.

Nhìn vẻ mặt hưng phấn của chúng, Hương mỉm cười hài lòng. Cô đã khơi gợi được bản năng của chúng. Nhưng cô biết, để cuộc chơi diễn ra hoàn hảo theo ý mình, cô phải là người cầm cương, phải là người đặt ra luật lệ.

Nụ cười trên môi Hương từ từ tắt đi, thay vào đó là một vẻ mặt nghiêm túc, có pha chút trầm tư. Sự thay đổi đột ngột này khiến hai cậu trai cũng phải im lặng, tập trung cao độ.

“Kịch bản rất hay.” – Hương mở lời, giọng cô không còn vẻ đùa cợt. – “Chị rất thích sự sáng tạo của các em. Nhưng… để ‘bộ phim’ của chúng ta được thành công, chị có vài nguyên tắc, vài ‘điều khoản’ mà các em bắt buộc phải tuân theo.”

Cô nhoài người về phía trước, hai tay đan vào nhau đặt trên bàn, tạo ra một tư thế đầy quyền lực. “Thứ nhất, và quan trọng nhất: an toàn. Chị không muốn có bất kỳ sai sót nào xảy ra. Mọi thứ phải sạch sẽ.”

Cô dừng lại, rồi ánh mắt cô đột nhiên chùng xuống, vẻ quyền lực biến mất, thay vào đó là một sự yếu đuối, một sự phàn nàn đầy nữ tính. Giọng cô nhỏ lại, như một lời tâm sự khó nói.

“Và… có một chuyện nữa…” – Cô ngập ngừng, đôi má thoáng ửng hồng. – “Chị… chị chơi thoáng, nhưng có giới hạn. Các em muốn ‘diễn’ ở đâu, tư thế nào cũng được… miệng và ‘cửa chính’ thì chị sẽ chiều các em tới bến. Nhưng…”

Cô nhìn xuống ly trà, bàn tay mân mê mép váy. “…nhưng tuyệt đối không được đi ‘cửa sau’. Chị… chị không quen. Chỗ đó… nó nhạy cảm lắm. Các em… chiều chị chuyện này nhé? Đừng ép chị… chị sợ đau lắm.”

Lời nói của cô, vừa là một mệnh lệnh, vừa là một lời van nài. Nó đánh vào tâm lý của hai gã trai trẻ, khiến chúng cảm thấy mình phải có trách nhiệm bảo vệ “sự mong manh” đó của cô, phải chứng tỏ mình là những người tình “văn minh”, không thô bạo như lão Phú.

“Dạ vâng! Chắc chắn rồi chị!” – Việt và Trung gần như đồng thanh đáp, giọng đầy quả quyết. “Bọn em tuyệt đối sẽ không làm chị khó xử đâu ạ.”

Hương ngẩng lên, mỉm cười nhẹ nhõm, một nụ cười của sự biết ơn. “Chị tin các em.”

Không khí lại trở nên im lặng. Sau khi đã đặt ra luật cấm, cô chuyển sang một yêu cầu còn đặc biệt hơn, một giao ước cuối cùng. Cô lại nhoài người về phía trước, giọng thì thầm như đang chia sẻ một bí mật động trời.

“Và cuối cùng… một yêu cầu cá nhân.” – Ánh mắt cô nhìn thẳng vào hai người, một cái nhìn sâu thẳm. – “Như chị đã nói, chị muốn mọi thứ phải thật hoàn hảo. Chị muốn ‘tác phẩm’ của chúng ta phải thật ngon, từ hình ảnh, cảm giác, cho đến… mùi vị.”

Thấy vẻ mặt ngơ ngác của chúng, cô bật cười khúc khích.

“Chị nói thật đấy. Chị muốn ‘sản phẩm’ cuối cùng của các em phải thật chất lượng.”

Cô dừng lại, để cho hai bộ óc non nớt kia tiêu hóa thông tin gây sốc. Rồi, cô tung ra đòn chốt hạ, một lời tuyên bố của sự chiếm hữu tột cùng.

“Từ giờ đến hôm đó, hai đứa nhớ ăn thật nhiều dứa vào nhé.” – Cô liếm nhẹ đôi môi căng mọng của mình. – “Bởi vì trong ‘cảnh cuối’ của bộ phim, chị sẽ không để lãng phí một giọt nào đâu. Chị sẽ đích thân… nếm thử ‘sản phẩm’ của cả hai đứa.”

Yêu cầu về “vị” của tinh dịch, một yêu cầu không thể tưởng tượng nổi, đã giáng một đòn sấm sét vào tâm trí của Việt và Trung. Chúng chết lặng. Sự xấu hổ, ghê tởm thoáng qua, rồi ngay lập tức bị thay thế bởi một làn sóng kích thích mãnh liệt đến bệnh hoạn.

Người đàn bà này không chỉ muốn cơ thể họ. Cô ta không chỉ muốn sức lực của họ. Cô ta còn muốn chiếm hữu cả “tinh hoa” của họ, muốn thẩm định nó, muốn thưởng thức nó. Việc làm tình không còn đơn thuần là hành vi thể xác, nó đã được nâng lên thành một sự hiến dâng, một sự trình diễn mà chất lượng sẽ được đánh giá bằng vị giác.

Cả không gian như đông cứng lại sau “Giao ước Vị Dứa”. Việt và Trung ngồi chết lặng, hai bộ óc non nớt đang cố gắng xử lý một mệnh lệnh vừa phi lý, vừa trần trụi, lại vừa kích thích đến tột cùng.

Hương thích thú quan sát hai khuôn mặt đang đỏ bừng lên vì những suy nghĩ đen tối. Cô biết mình đã thành công. Nhưng cô chưa muốn dừng lại. Cô muốn đẩy chúng đi xa hơn nữa, ban cho chúng một ân huệ cuối cùng.

Cô mỉm cười, một nụ cười chậm rãi, đầy bí ẩn. Cô lại nhoài người về phía trước, giọng cô hạ xuống thành một tiếng thì thầm, một lời rỉ mật chỉ dành cho những kẻ đồng lõa.

“Dĩ nhiên,” – cô bắt đầu, ngón tay trỏ thon dài gõ nhẹ lên mu bàn tay của Việt – “khi chị nói ‘nếm’, không có nghĩa là các em chỉ được xuất ra bên ngoài.”

Hai cậu trai ngẩng phắt lên, ánh mắt đầy ngạc nhiên và hy vọng.

Hương cười khúc khích trước vẻ mặt của chúng. Cô tiếp tục, giọng càng thêm phần ma mị: “Một khi ‘sản phẩm’ đã được chị thẩm định là đạt chất lượng… thì phải được đưa vào đúng chỗ của nó chứ, đúng không nào? Lãng phí là một tội ác.”

Cô ngả người ra sau, chiếc váy lụa trắng khẽ trễ xuống, để lộ thêm một khoảng da thịt mịn màng nơi bờ vai. Cô vắt chéo chân, một tư thế vừa duyên dáng vừa đầy quyền lực.

“Hôm đó,” – cô tuyên bố, giọng nói đã trở lại vẻ bình thản, như đang thông báo một quyết định kinh doanh – “các em không cần dùng bất kỳ biện pháp bảo vệ nào. Chị muốn cảm nhận tất cả, bọn em bắn vào chị thoải mái như ở nhà ông Phú nhé!.”

Cô nhìn thẳng vào mắt chúng, một cái nhìn xuyên thấu.

“Chị muốn các em bơm đầy bên trong chị. Hoàn toàn. Hiểu chứ?”

“BÙM!”

Một quả bom vừa nổ tung trong đầu Việt và Trung. Lời hứa hẹn đó còn hơn cả một giấc mơ hoang đường nhất. Không bao cao su. Xuất tinh vào bên trong. Vào bên trong người đàn bà đẹp đến nao lòng, quyền lực và đầy kinh nghiệm này. Đó không còn là làm tình, đó là một sự chinh phục, một sự chiếm hữu, một hành động đóng dấu chủ quyền của chúng lên cơ thể cô. Nó là sự xác nhận tuyệt đối cho bản lĩnh đàn ông của chúng.

Việt nuốt nước bọt một cách khó khăn. Cậu có thể cảm nhận rõ ràng “cậu em” của mình đang gào thét phản đối trong quần. Trung thì chỉ biết há hốc miệng, thở dốc.

Màn kịch đã hạ màn. Giao kèo đã được ký kết bằng những lời hứa hẹn của da thịt. Hương mỉm cười hài lòng. Cô đứng dậy, một cử động dứt khoát. Ngay lập tức, cô quay trở lại thành một người chị gái thanh lịch . Cô khẽ vuốt lại nếp váy không hề bị nhàu của mình.

“Vậy nhé.” – Giọng cô trở lại vẻ chuyên nghiệp. – “Tối thứ bảy, 8 giờ, địa điểm chị sẽ gửi qua Zalo..”

Việt và Trung máy móc gật đầu, vẫn chưa hoàn hồn.

Hương quay người bước đi, dáng đi uyển chuyển, nhẹ nhõm. Trước khi ra đến cửa, cô quay lại lần cuối, ném cho chúng một cái nhìn vừa khích lệ vừa ra lệnh.

“Chuẩn bị cho tốt vào nhé. Chị rất mong chờ ‘buổi công chiếu’ của chị em mình.”

Rồi cô nháy mắt một lần nữa, đôi môi đỏ mọng khẽ mấp máy một câu không thành tiếng nhưng cả hai đều đọc được:

*”Nhớ ăn dứa đấy!”*

Cánh cửa quán cà phê khép lại sau lưng Hương, để lại hai gã trai trẻ ngồi bất động giữa một mớ cảm xúc hỗn loạn. Chúng nhìn nhau, trong ánh mắt không còn sự ngượng ngùng, chỉ còn sự hưng phấn tột độ và một sự ăn ý của bầy sói.

Tối thứ bảy. Hai mươi lăm triệu. Ăn dứa. Và được bắn, xả tinh và lấp đầy người đàn bà đó.

Đó sẽ là một đêm rất, rất dài.

« Chương trước Trước Chương kế Kế »
Đang tải...