Thu Hương – Cô thư ký xinh đẹp
Chương 5
Cái nắng chói gắt của buổi chiều bị lọc qua những tán lá xanh mướt của giàn hoa giấy, rớt xuống nền gạch đỏ của quán cà phê những vệt sáng lốm đốm, nhảy múa. Hương chọn một chiếc bàn trong góc khuất, nơi cô có thể quan sát cả lối ra vào mà không bị ai chú ý. Mùi cà phê rang xay thơm gắt quyện với mùi hoa dạ lý hương thoang thoảng, một thứ mùi hương cố tạo ra vẻ thanh lịch, nhưng với Hương lúc này, nó chỉ càng làm nổi bật sự ngột ngạt trong lòng.
Cô đến sớm mười lăm phút. Hôm nay, cô chọn cho mình một chiếc váy sơ mi trắng tinh khôi, chất liệu lụa mềm mại rủ xuống theo từng đường cong cơ thể, dài quá gối một chút. Một chiếc đai da nhỏ màu nâu camel thắt hờ nơi vòng eo con kiến, vừa đủ để tạo điểm nhấn mà không quá phô trương. Mái tóc đen dài được búi gọn gàng, để lộ chiếc cổ cao trắng ngần và đôi hoa tai ngọc trai nhỏ xíu. Trông cô thanh lịch, kín đáo, giống như một nữ trí thức thành đạt hơn là một người đàn bà vừa trải qua những cuộc truy hoan hỗn loạn. Nhưng đó chính là chủ đích của cô. Vẻ ngoài trong sáng này là một vũ khí, một tấm khiên, và cũng là một lời khẳng định quyền lực.
*”Phải cho chúng nó thấy, dù trên giường mình có là một con đàn bà khát tình, thì khi mặc lại quần áo, mình vẫn là một bà chị uy quyền.”* – cô thầm nghĩ, nhấp một ngụm trà hoa cúc.
Đúng giờ, hai bóng dáng quen thuộc xuất hiện ở cửa. Việt và Trung. Chúng có vẻ đã chải chuốt hơn thường ngày, mặc áo sơ mi thay vì áo phông, nhưng sự lúng túng thì không thể giấu được. Chúng đưa mắt nhìn quanh, và khi bắt gặp ánh mắt của Hương, cả hai đều có chút giật mình, như học trò bị bắt quả tang làm việc xấu.
Chúng rón rén đi về phía bàn, kéo ghế ngồi xuống một cách cứng nhắc. Không gian chìm vào một sự im lặng nặng như chì. Đây là lần đầu tiên họ gặp lại nhau sau “buổi quay phim” hỗn loạn ở nhà ông Phú. Cái ký ức trần truồng trước mặt nhau, bị điều khiển bởi một gã đàn ông, và cùng nhau hành hạ một người đàn bà, đã tạo ra một bức tường vô hình giữa họ. Họ không biết phải đối diện với nhau, và đặc biệt là với cô, như thế nào. Một người chị? Một đối tác? Hay một nữ diễn viên khiêu dâm mà họ đã cùng “diễn”?
Việt gõ những ngón tay lên mặt bàn một cách vô thức. Trung thì cứ nhìn đăm đăm vào ly nước lọc đã được phục vụ sẵn.
Hương mỉm cười. Nụ cười của cô thật tự nhiên, không một chút phán xét, như một người chị cả đang nhìn những đứa em trai bối rối. Cô quyết định mình phải là người phá vỡ tảng băng này.
“Sao thế?” – Giọng cô nhẹ nhàng vang lên, cắt đứt sự im lặng. “Trông hai đứa có vẻ không tự nhiên. Vẫn còn ngại chuyện hôm ở nhà chú Phú à?”
Cô chủ động nhắc lại “chuyện đó”, nhưng theo một cách thản nhiên như đang nói về một kỷ niệm vui. Việt và Trung giật nảy mình, mặt đỏ bừng lên, lúng túng nhìn nhau.
“Dạ… không… không có gì đâu chị.” – Việt lắp bắp.
Hương bật cười khanh khách, tiếng cười trong trẻo khiến hai cậu trai càng thêm bối rối. “Thôi nào, đàn ông con trai gì kỳ vậy. Coi như đó là một vai diễn đi. Một trải nghiệm đáng nhớ.” – Cô nháy mắt một cách tinh nghịch – “Mà chị thấy các em ‘diễn’ tốt đấy chứ. Rất nhập tâm.”
Câu nói đùa của cô, cố tình biến sự trụy lạc thành một “công việc chuyên môn”, lại có tác dụng không ngờ. Nó như một chiếc chìa khóa mở toang cánh cửa ngượng ngùng. Áp lực trong lòng hai cậu trai như được giải tỏa.
“À… mà Chiến đâu rồi? Sao hôm nay nó không đi cùng?” – Hương hỏi, như thể chỉ tiện miệng.
Việt lúc này mới dám nhìn thẳng vào cô, vẻ mặt có chút khó xử. “Dạ, nhà nó có việc đột xuất chị ạ. Mẹ nó bị bệnh nặng, phải mổ gấp nên nó về quê từ đêm qua rồi ạ.”
Trung nói xen vào, giọng lí nhí: “Nó có gửi lời xin lỗi chị ạ.”
Hương hơi nhíu mày, nhưng rồi ngay lập tức giãn ra. Cô gật đầu, tỏ vẻ thông cảm một cách hoàn hảo. *”Tốt. Bớt đi một đứa càng dễ nói chuyện.”*
“Vậy à? Chuyện gia đình thì không nói trước được. Thôi không sao.” – Cô nói, rồi mỉm cười đầy ẩn ý – “Chỉ có hai đứa thì… chị em mình nói chuyện càng dễ.”
================
Không khí trong quán cà phê dường như đã thay đổi. Sự ngượng ngùng tan đi, nhường chỗ cho một thứ kết nối ngầm, một sự thân mật của những kẻ cùng hội cùng thuyền. Việt và Trung giờ đã dám nhìn thẳng vào Hương, ánh mắt không còn lảng tránh mà lấp lánh một sự tò mò và cả một chút ngưỡng mộ. Người đàn bà trước mặt họ thật khó đoán, vừa thanh lịch xa cách, lại vừa có thể gợi lên những ký ức trần trụi đến điên cuồng.
Hương khẽ khuấy ly trà hoa cúc đã gần nguội, chiếc thìa bạc va vào thành ly tạo nên những âm thanh lanh canh khe khẽ. Cô không vội vàng. Cô đang chờ đợi khoảnh khắc, một cái cớ hoàn hảo để lái câu chuyện theo đúng ý mình.
Cô thở dài một tiếng thật nhẹ, nhưng đủ để hai cậu trai phải chú ý. Nét mặt cô thoáng một nét buồn bã, phiền muộn. Cô ngước đôi mắt trong veo, hơi ửng đỏ lên nhìn hai người.
“Nghĩ lại… chị vẫn thấy hơi sợ.” – Giọng cô nhỏ lại, mang theo một sự run rẩy giả tạo đầy tính toán.
“Sợ ạ?” – Trung buột miệng hỏi, vẻ mặt đầy quan tâm. “Chị sợ chú Phú ạ?”
Hương lắc đầu, cô đưa tay lên xoa nhẹ thái dương, một cử chỉ đầy mệt mỏi. “Không phải. Chú Phú thì không nói làm gì. Chú ấy là đạo diễn mà.” – Cô dừng lại, rồi nói tiếp, giọng như một lời phàn nàn, một lời tâm sự thầm kín. – “Chị sợ cái cách mọi thứ diễn ra thôi. Nó… thô bạo quá. Cứ như một bộ phim cấp ba rẻ tiền. Chú Phú cứ bắt mọi người phải làm theo đúng ý ông ấy, hết cảnh này đến cảnh khác, chẳng có một chút cảm xúc nào cả. Các em cứ hùng hục như trâu, còn chị thì… chỉ biết nằm im chịu trận. Thật sự… có lúc chị thấy hơi đau.”
Câu nói cuối cùng được thốt ra như một tiếng thì thầm, mang theo sự tủi thân của một người đàn bà không được trân trọng. Nó đánh thẳng vào lòng kiêu hãnh non nớt của hai gã trai trẻ. Chúng nó hùng hục như trâu? Chúng nó làm cô đau? Một sự xấu hổ và cả một ý muốn “phục thù” cho người đàn bà này trỗi dậy trong lòng chúng.
*”Ông già đó thì biết cái gì về làm tình?”* – Việt thầm nghĩ, nắm tay siết lại. *”Ông ta chỉ biết dùng tiền và quyền lực để áp đặt. Bọn mình trẻ hơn, khỏe hơn, chắc chắn có thể làm tốt hơn.”*
Thấy hai con sói non đã rơi vào bẫy tâm lý, Hương tiếp tục vai diễn của mình. Cô nhoài người về phía trước một chút, chiếc váy lụa trắng trượt nhẹ trên vai, để lộ phần xương quai xanh quyến rũ.
“Lần này, không có chú Phú.” – Giọng cô đầy mời gọi. – “Chị muốn… chị em mình sẽ tự viết kịch bản. Một kịch bản thật ‘nghệ thuật’. Chị muốn nó phải đẹp, phải có cảm xúc, chứ không phải chỉ là những cú thúc vớ vẫn.” – Cô nhìn thẳng vào mắt Việt, rồi đến Trung. – “Vậy… hai đứa, những ‘diễn viên’ chính của chị, các em có ý tưởng gì không? Các em muốn ‘diễn’ những cảnh gì nào?”
Câu hỏi mở của cô như một liều thuốc kích thích. Việt, sau một chút ngập ngừng, lên tiếng trước, dạn dĩ hơn hẳn.
“Bọn em… bọn em có thể làm mạnh hơn lần trước không chị?” – Cậu ta nói, ánh mắt rực lên. – “Nhưng… mạnh một cách có kỹ thuật hơn. Bọn em cũng muốn… được chủ động hơn.”
Trung, được cổ vũ, cũng tiếp lời: “Bọn em có thể thử những tư thế khác không ạ? Như… như trong mấy bộ phim Âu Mỹ mà bọn em xem ấy chị? Có mấy cảnh… trông nghệ thuật lắm.”
Hương che miệng cười, một nụ cười vừa có vẻ ngượng ngùng vừa có sự khích lệ. “Được chứ. Cứ nói đi, chị nghe. Hôm nay chị là của các em.”
Lời tuyên bố đó như một phát súng lệnh. Hai cậu trai bắt đầu liệt kê, ban đầu còn ngập ngừng, sau đó càng lúc càng hăng hái. Chúng nói về tư thế 69, về việc để Hương ở trên, về việc trói tay… Những tư thế tình dục thầm kín nhất được tuôn ra không chút ngần ngại.
Hương lắng nghe, gật gù, đôi mắt sáng lên, thỉnh thoảng lại đưa ra những bình luận “chuyên môn”.
“Ý đó hay đấy. Nhưng nếu làm thế, góc máy sẽ không đẹp.” – Cô nói, giả vờ như đang thực sự nghĩ về một bộ phim.
Khi cuộc thảo luận đã lên đến đỉnh điểm, Hương giả vờ trầm ngâm, rồi đưa ra một ý tưởng như thể nó vừa nảy ra trong đầu cô.
“Hay là… các em đã nghĩ đến việc… làm thế nào để cả hai cùng ‘diễn’ một lúc chưa?”
Việt và Trung ngơ ngác nhìn nhau.
“Một lúc ạ? Là sao hả chị?”
Hương khẽ cắn môi, đôi má ửng hồng một cách cố tình. “Thì là… thay vì thay phiên nhau… cả hai đứa sẽ cùng vào một lúc. Cùng ở trong chị.”
“Trời!” – Cả hai cậu trai cùng thốt lên, mắt chữ A miệng chữ O. Ý tưởng đó quá táo bạo, quá điên rồ.
Hương vội xua tay, tỏ vẻ hối hận. “Thôi thôi, chị đùa đấy. Chắc không được đâu. Như thế… ghê lắm. Chị sợ… rách lỗ của chị”
Sự “rụt rè” của cô lại có tác dụng ngược lại. Nó biến ý tưởng điên rồ đó thành một thử thách, một đỉnh cao phải chinh phục.
“Được chứ chị!” – Việt nói ngay, giọng đầy quả quyết. – “Trông… đỉnh lắm! Em nghĩ nếu chuẩn bị kỹ, bôi trơn nhiều một chút thì sẽ được thôi. Với lại chị cũng “chinh chiến” nhiều rồi mà, em nghĩ lỗ của chị co giãn tốt lắm! ”
Hương im lặng một lúc lâu, rồi cô gật đầu một cách chậm rãi, như thể đang đưa ra một quyết định vô cùng khó khăn. “Được rồi. Nếu các em đã muốn thử… thì chị sẽ chiều. Nhưng phải hứa với chị… là phải thật nhẹ nhàng đấy nhé.”
Một kịch bản hoàn hảo đã được soạn xong, không phải bởi một đạo diễn, mà bởi chính sự hưng phấn và sự nghich ngợm của bọn trẻ. Hương đã thành công trong việc biến ham muốn bệnh hoạn của chính mình thành một “sáng tạo nghệ thuật” của chúng.
