Tổng số

0


Giỏ hàng rỗng


Thu Hương – Cô thư ký xinh đẹp

Chương 27 : Chiều hôm sau, khi các nhân viên đã lục tục ra về, Hương nhận được tin nhắn từ ông Dương : “Em ở lại



Chương 4

Chiều hôm sau, khi các nhân viên đã lục tục ra về, Hương nhận được tin nhắn từ ông Dương : “Em ở lại một lát, vào phòng anh.”

Không còn là giọng điệu van nài hay khẩn khoản. Tin nhắn ngắn gọn, mang tính mệnh lệnh. Hương thoáng rùng mình. Cô biết khoảnh khắc này sẽ đến. Cô hít một hơi thật sâu, nhìn lại hình ảnh mình trong gương. Hôm nay cô mặc một bộ jumpsuit lụa màu be, sang trọng và quyền lực. Mái tóc búi cao gọn gàng, để lộ chiếc cổ trắng ngần. Trông cô giống một nữ doanh nhân thành đạt hơn là một cô thư ký.

*”Để xem con quỷ bệnh hoạn này định giở trò gì đây,”* cô nghĩ, bụng quặn lại một cảm giác lo lắng không tên.

Cô bước vào phòng giám đốc. ông Dương đã chờ sẵn. Gã không còn là kẻ thất bại, đáng thương đêm qua. Gã ngồi ngả người trên chiếc ghế da đắt tiền, vẻ mặt hưng phấn và tự mãn, như một nhà đầu tư vừa chốt được một thương vụ bạc tỷ. Cửa phòng được khóa lại. Một nghi thức quen thuộc, nhưng lần này, nó báo hiệu một cơn bão hoàn toàn khác.

“Ngồi đi em yêu.” Gã chỉ vào chiếc ghế đối diện, nụ cười không giấu được vẻ đắc thắng. “Anh có ‘tin tốt’ về ‘dự án’ của chúng ta đây.”

Hương ngồi xuống, hai tay đặt lên đùi, lưng thẳng tắp. Cô là một con thú đang trong tư thế phòng thủ, sẵn sàng cho mọi đòn tấn công.

ông Dương không vòng vo. Gã xoay màn hình chiếc laptop mỏng nhẹ về phía cô.

“Anh đã liên hệ với một đơn vị cung cấp ‘nhân sự cao cấp’ bên châu Âu. Rất chuyên nghiệp và kín đáo. Em xem đi.”

Trên màn hình, không phải là một trang web đen rẻ tiền. Nó là một giao diện được thiết kế tinh xảo, giống như một portfolio nghệ thuật. Nhưng thứ bên trong mới thực sự khiến Hương nín thở.

Một thư mục có tên “International Talents”. Bên trong là các thư mục con được đặt tên gọn ghẽ:

* `John – USA (28)`

* `Mark – UK (30)`

* `David – Nigeria (26)`

ông Dương click vào thư mục “Mark – UK”.

Một loạt hình ảnh hiện ra, được sắp xếp khoa học như hồ sơ nhân sự.

* **Ảnh chân dung:** Một gã đàn ông tóc vàng, mắt xanh, mỉm cười hiền hậu. Trông gã giống một giáo viên tiếng Anh hơn là một gã trai bao.

* **Ảnh toàn thân:** Gã mặc một chiếc quần bơi, đứng trên bãi biển. Cơ thể cao lớn, săn chắc, cơ bụng sáu múi hiện rõ.

* **Thông số:** Chiều cao: 1m88. Cân nặng: 85kg. Quốc tịch: Anh.

* **Ảnh cuối cùng:** Đây là tấm ảnh khiến dạ dày Hương lộn lên. Một tấm ảnh chụp cận cảnh, sắc nét dương vật của gã đàn ông trong trạng thái cương cứng, đặt bên cạnh một chiếc thước kẻ để thể hiện rõ kích thước. Nó to lớn, gân guốc, với phần đầu đỏ sẫm. Một thứ vũ khí xa lạ và đáng sợ.

ông Dương , như một người bán hàng đang nhiệt tình giới thiệu sản phẩm, tiếp tục click vào các thư mục khác. “John – USA” thì có vẻ ngoài lãng tử như tài tử điện ảnh. “David – Nigeria” thì sở hữu làn da đen bóng, cơ bắp cuồn cuộn như một vận động viên điền kinh, và “công cụ” của anh ta thì… vượt ngoài sức tưởng tượng của Hương.

Hương ngồi chết lặng. Cổ họng cô khô khốc. Một cảm giác nóng ran và nhục nhã bốc lên từ dạ dày, lan ra khắp cơ thể. Đây không còn là sự phản bội hay tội lỗi. Đây là sự sỉ nhục ở mức độ tận cùng nhất. Cô đang bị ép phải ngồi đây, như một bà chủ đi chọn ngựa giống, để “thẩm định” những gã đàn ông sẽ giày vò cơ thể mình.

*”Trời ơi… cái gì thế này?”* cô gào thét trong câm lặng. *”Nó… nó không phải là của người. Nó là của thú vật. Mình… mình phải chứa chấp những thứ này trong người sao?”*

ông Dương quan sát cô, tận hưởng từng biểu cảm trên gương mặt người tình. Gã thấy đôi má cô ửng hồng, đôi mắt mở to ngấn nước, đôi môi mấp máy không thành lời. Gã tưởng đó là sự e thẹn, là sự ngượng ngùng của một cô gái sắp được trải nghiệm điều mới lạ. Gã hoàn toàn không hiểu, hoặc cố tình không hiểu, đó là biểu hiện của sự kinh hoàng và ghê tởm.

“Sao thế em yêu? Ngại à? Anh biết là em sẽ thích mà. Toàn ‘hàng tuyển’ cả đấy.” Gã ghé sát vào cô, thì thầm. “Đằng nào cũng là làm tình thôi mà. Em chọn đi, anh tin vào gu của em. Phải chọn ‘công cụ’ tốt thì ‘công việc’ mới hiệu quả chứ, đúng không?”

Những từ “công cụ”, “công việc” vang lên trong tai Hương như những nhát búa. Cô không còn là người tình, là đối tác. Cô chỉ là một cái lỗ, và gã đang giúp cô chọn một cái dương vật vừa ý để lấp đầy nó.

Áp lực trở nên không thể chịu đựng nổi. Hương muốn kết thúc màn tra tấn này ngay lập tức. Cô không thể nhìn vào những hình ảnh đó thêm một giây nào nữa.

————-

Hương đứng dậy. Nhưng cô không lùi về phía cửa. Cô đi vòng qua bàn làm việc, tiến thẳng về phía ông Dương. Gã ngạc nhiên nhìn cô.

Không một chút do dự, cô nhẹ nhàng ngồi vào lòng gã.

Hành động bất ngờ này khiến ông Dương sững người. Cô vòng tay qua cổ gã, tựa đầu vào vai gã như một con mèo nhỏ tìm hơi ấm. Giọng cô, từ sự lạnh lùng chuyên nghiệp, bỗng chốc chuyển 180 độ, trở nên nũng nịu, hờn dỗi như một cô nhân tình đang ghen.

“Thôi mà anh…” cô thì thầm, phả hơi thở nóng ấm vào tai gã. “Em không chịu đâu…”

Cô dùng đầu ngón tay vẽ những vòng tròn vô định lên ngực áo vest của gã. “Em không thích Tây đâu… Toàn mùi bơ sữa, lại còn thô bạo, em sợ lắm…” Cô ngước đôi mắt đã hoe đỏ lên nhìn gã, long lanh như sắp khóc. “Với lại… anh không muốn thấy họ đối xử với em như một món hàng sao? Lạnh lùng, không một chút cảm xúc. Em… em chỉ muốn ‘chơi’ với người Việt mình thôi… Em chỉ muốn là của anh thôi…”

Cái tôi của ông Dương được vuốt ve một cách tuyệt đối. “người Việt mình”, “của anh thôi”. Những lời đó như mật ngọt rót vào tai gã. Gã ôm chặt lấy cô, cảm thấy mình thật vĩ đại, thật bao dung.

Thấy con cá đã cắn câu, Hương tung ra mồi nhử cuối cùng. Giọng cô trở nên ngọt ngào, như một lời rỉ mật đầy âm mưu.

“Hay là… nếu anh thực sự chỉ muốn xem… Em có một ý này hay hơn nhiều.” Cô hôn nhẹ lên má gã. “Em có quen vài cậu em sinh viên, còn trẻ, khỏe mạnh, và quan trọng là… rất ngây thơ, biết nghe lời. Để em ‘dạy dỗ’ chúng cho anh xem, có được không? Người của mình vẫn hơn chứ anh? Anh xem, em điều khiển chúng, bắt chúng phục vụ em, biểu diễn cho anh xem. Như thế không phải thú vị hơn sao?”

Ý tưởng đó như một tia sét đánh vào tâm trí bệnh hoạn của ông Dương. Xem Hương, người đàn bà của gã, trong vai một “cô giáo” quyền lực, đang điều khiển, dạy dỗ một bầy sói non. Cảnh tượng đó còn kích thích hơn vạn lần việc xem cô bị một gã trai bao chuyên nghiệp “xử lý”. Gã sẽ vừa được thấy cô sung sướng, vừa được thấy quyền lực của cô (tức là quyền lực của gã) được thể hiện.

Gã cười lên khoái trá, một nụ cười mãn nguyện. Gã ôm chặt lấy Hương, hôn lên tóc cô.

“Được! Cô thư ký của anh thông minh lắm! Ý kiến tuyệt vời! Em gọi đi, gọi ngay cho chúng nó đi!”

Vẫn ngồi gọn trong lòng ông Dương, một tay vẫn ôm cổ gã, một tay Hương cầm lấy chiếc điện thoại. Cô bấm số của Việt. Cậu trai mà cô biết là dễ bị khuất phục nhất.

Chuông reo vài hồi thì Việt bắt máy. “A lô, chị Hương ạ?”

“Việt à, em đang làm gì đấy? Rảnh không, chị em mình cà phê một lát?”

Đầu dây bên kia im lặng một chút. “Dạ… em… Em đang ở cùng bạn ạ.”

“Bạn trai hay bạn gái?” Hương cười, giọng trêu chọc.

“Dạ… bạn gái ạ.” Giọng Việt có vẻ ngượng ngùng.

(Hương) “Có bạn gái rồi sao? Càng tốt. Càng có điểm yếu để khai thác.”

Hương tiếp tục, giọng chuyển sang nghiêm túc hơn một chút. “Chị có việc muốn nhờ em và mấy đứa bạn hôm trước. Một ‘dự án’ mới. Thù lao rất cao.”

“Chuyện đó… chắc không được đâu chị ơi.” Giọng Việt không còn vẻ hào hứng. Cậu ngập ngừng. “Bọn em… bây giờ đứa nào cũng có bạn gái cả rồi ạ. Bọn nó mà biết thì chết. Vả lại… làm thế thấy có lỗi với bạn gái lắm chị ạ.”

Hương liếc mắt nhìn ông Dương, rồi tiếp tục màn kịch một cách hoàn hảo. Giọng cô trở nên tha thiết, gần như van lơn.

“Chị biết. Chị xin lỗi vì lại làm phiền các em. Nhưng chị đang có chuyện gấp lắm, thực sự rất cần các em giúp.” Cô hạ giọng, thì thầm vào điện thoại, đủ để cả ông Dương cũng nghe thấy sự “tuyệt vọng” của cô. “Chỉ lần này thôi, một lần cuối cùng thôi. Giúp chị đi mà, Việt. Chị sẽ không để các em thiệt đâu. Chị trả cho mỗi đứa 20 triệu, được không? Coi như giúp người chị này qua cơn hoạn nạn. Xong việc, chị em mình lại như cũ, không ai làm phiền ai nữa.”

20 triệu. Một con số khổng lồ đối với những cậu sinh viên nghèo. Đầu dây bên kia im lặng. Hương biết Việt đang dao động. Tiền bạc và cảm giác tội lỗi đang chiến đấu trong đầu cậu ta.

Sau một hồi lâu, Việt lí nhí: “Để… để em hỏi lại mấy đứa bạn đã ạ. Rồi em báo lại chị sau.”

“Được. Chị chờ tin của em.”

Hương cúp máy, quay sang nhìn ông Dương. Cô nở một nụ cười vừa mệt mỏi vừa đắc thắng, rồi chủ động hôn lên môi gã.

« Chương trước Trước Chương kế Kế »
Đang tải...