Tổng số

0


Giỏ hàng rỗng


Thu Hương – Cô thư ký xinh đẹp

Chương 26



Chương 3​

Biệt thự Hồ Tây, 7 giờ tối.

Không khí đặc quánh mùi thất bại. Nó là một hỗn hợp của mùi rượu vang đắt tiền đã bay hết hương, mùi mồ hôi mặn chát, và mùi tinh dịch không được giải phóng. Trên chiếc giường King size rộng lớn, Thu Hương nằm ngửa, mắt mở thao láo nhìn lên trần nhà thạch cao được trang trí cầu kỳ. Cơ thể cô, được bao bọc trong chiếc váy ngủ lụa màu đen tuyền, vẫn còn râm ran một sự chờ đợi vô vọng. Chiếc váy mỏng tang, trễ nải, để lộ một bên vai trần trắng nõn và phần ren nơi ngực áo phập phồng theo từng nhịp thở đều đặn. Cô đẹp, một vẻ đẹp của trái cấm chín mọng đang chờ được hái, nhưng kẻ làm vườn thì lại bất lực.

Bên cạnh cô, ông Dương nằm quay lưng lại. Bờ vai rộng của gã căng cứng, tấm lưng trần ướt đẫm mồ hôi dù máy lạnh đang chạy ở nhiệt độ thấp. Gã không ngủ. Gã đang chìm trong sự xấu hổ của một gã đàn ông vừa “ra trận đã thua”.

*”Đúng là một con gà công nghiệp,”* Hương nghĩ, một nụ cười khẩy vô hình nở trong tâm trí cô. *”Gáy thì to mà đạp mái thì không nổi.”*

Đây không phải là lần đầu tiên. Dạo gần đây, “phong độ” của ông Dương ngày càng sa sút. Gã vẫn thèm khát cô như một con nghiện, vẫn đòi hỏi, nhưng “cậu nhỏ” của gã lại thường xuyên phản chủ. Như đêm nay, sau màn dạo đầu đầy hứa hẹn, khi mọi thứ đã sẵn sàng, thì nó lại mềm oặt ra như một con đỉa no máu. Mọi nỗ lực cứu vãn của cả hai chỉ càng làm cho tình hình thêm thảm hại.

Sự im lặng trong phòng còn nặng nề hơn bất kỳ lời chửi rủa nào. Nó là một sự phán xét không lời dành cho lòng tự tôn đàn ông đang bị nghiền nát của ông Dương . Gã không chịu nổi sự im lặng đó nữa.

ông Dương nặng nhọc trở mình, đối mặt với Hương. Trong ánh sáng lờ mờ từ ngọn đèn ngủ, gương mặt gã trông mệt mỏi và có phần đáng thương.

“Anh… Anh xin lỗi, em yêu. Dạo này công việc ở công ty căng thẳng quá… Áp lực từ hội đồng quản trị nữa…”

Gã bắt đầu tuôn ra một tràng những lý do quen thuộc. Hương không ngắt lời. Cô quay sang, đưa tay vuốt nhẹ lồng ngực trần của gã, một cử chỉ an ủi đầy tính toán.

“Em biết mà. Em có trách anh đâu. Anh đừng suy nghĩ nhiều quá, sẽ ảnh hưởng đến sức khỏe.”

Sự dịu dàng của cô như một nhát dao đâm sâu hơn vào lòng tự ái của gã. Gã vùng dậy, ngồi bật lên thành giường, hai tay vò lấy mái tóc.

“Nhưng anh không thể chấp nhận được! Anh nhìn em… một cơ thể đẹp như thế này… một người đàn bà khát khao như thế này… mà anh lại…” Gã đấm mạnh xuống nệm. “Anh thấy mình thật vô dụng!”

*”Cuối cùng cũng chịu thừa nhận,”* Hương nghĩ, nhưng ngoài mặt, cô vẫn đóng vai một người tình tận tụy. Cô ngồi dậy, vòng tay ôm lấy gã từ phía sau, cằm tựa lên vai gã.

“Không sao đâu anh. Em chỉ cần ở bên anh là được rồi.”

Chính câu nói đó đã đẩy ông Dương đến bờ vực của một ý tưởng điên rồ, một ý tưởng đã nhen nhóm trong đầu gã từ lâu.

ông Dương nắm lấy tay Hương, giọng gã run run vì phấn khích và một chút sợ hãi.

“Hương… em yêu… Hay là… hay là mình thử một cách khác?”

Hương nhíu mày. “Cách khác là sao anh?”

ông Dương hít một hơi thật sâu. “Anh… anh vẫn muốn ở bên em. Anh muốn thấy em… hạnh phúc, thấy em được thỏa mãn.” Gã dừng lại, lựa chọn từ ngữ. “Anh nhận ra… điều làm anh hứng thú nhất, không phải là tự mình làm, mà là được… ngắm nhìn em. Ngắm nhìn em quằn quại trong khoái lạc.”

Hương chết lặng. Lần này, cô thực sự sốc. Không phải sốc vì đạo đức, mà sốc vì sự bệnh hoạn và hèn hạ của gã đàn ông này. Gã không chỉ bất lực, mà còn muốn biến cô thành diễn viên chính cho bộ phim khiêu dâm của riêng gã.

ông Dương , thấy cô im lặng, vội nói tiếp, giọng đầy tính toán. “Không, không phải người mình. Người Việt mình lằng nhằng lắm, lộ ra thì chết. Phải là… Tây ba lô. Bọn nó thoáng, xong việc là đi, không ai biết ai. Sạch sẽ, kín đáo. Anh sẽ trả tiền cho họ sòng phẳng. Em chỉ cần… tận hưởng. Còn anh… anh chỉ muốn ngồi một góc và ngắm em thôi. Anh muốn thấy một gã đàn ông to lớn, khỏe mạnh làm em sung sướng. Điều đó… điều đó làm anh hưng phấn hơn cả việc tự mình làm.”

(Hương) “Trời ơi… Gã điên rồi. Gã thực sự điên rồi. Gã muốn mình làm đĩ cho một thằng Tây nào đó, chỉ để gã ngồi xem. Gã còn không có dũng khí để tự mình làm, mà muốn biến mình thành một con điếm quốc tế.”

Sự ghê tởm dâng lên trong cổ họng cô. Nhưng ngay sau đó, bộ não lạnh lùng của cô bắt đầu phân tích. Từ chối? Gã sẽ lại mang mấy cô gái trẻ đẹp ra để dọa dẫm, để thay thế cô. Đồng ý? Cô sẽ phải dấn thân vào một vũng lầy còn nhơ nhớp hơn, nhưng cô sẽ nắm được điểm yếu chí mạng của gã, sẽ biến gã thành một con rối hoàn toàn.

Hương nhìn sâu vào mắt ông Dương . Cô thấy trong đó sự ham muốn bệnh hoạn, sự van xin, và cả nỗi sợ bị từ chối. Cô biết mình phải diễn.

Cô từ từ rút tay lại, vẻ mặt buồn bã. Cô cúi đầu, để vài giọt nước mắt lăn dài trên má.

“Sao anh lại nghĩ đến chuyện đó… Em là của anh cơ mà… Anh không cần em nữa sao?”

ông Dương cuống lên, vội ôm lấy cô. “Không, không! Anh cần em hơn bao giờ hết! Chính vì cần em, anh mới muốn thấy em được vui vẻ trọn vẹn!”

Hương ngước lên, đôi mắt đẫm lệ nhưng ánh nhìn lại sắc như dao. Cô đã có được thứ mình cần: một lý do “chính đáng”. Cô sẽ không phải là kẻ chủ động sa ngã, cô là người “hy sinh” vì sở thích của ông giám đốc.

“Nếu… nếu điều đó thực sự làm anh vui… và anh hứa sẽ bù đắp cho em… thì… thì em… em sẽ thử. Vì anh.”

ông Dương như vớ được vàng. Gã sung sướng đến mức run lên. Gã ôm chầm lấy cô, hôn rối rít lên tóc, lên má cô. “Cảm ơn em! Cảm ơn em, thiên thần của anh! Anh biết em sẽ hiểu cho anh mà! Ngày mai, sau khi gặp bên khách hàng, anh sẽ dẫn em đi mua sắm, em muốn gì cũng được, Hương à! Cô thư ký của anh …”

Hương để mặc cho gã ôm. Cô vùi mặt vào ngực gã để che đi nụ cười lạnh lẽo đang nở trên môi. Thiên thần? Không. Cô là con ác quỷ vừa ký một giao kèo mới với một con quỷ khác.

Đêm đó, sau khi chia tay gã đàn ông đang say sưa với kế hoạch bệnh hoạn của mình, quay về với căn phòng ngủ quen thuộc, Thu Hương không ngủ. Cô đang mải mường tượng về một thế giới mới, một thế giới của những làn da khác màu, những mùi hương xa lạ, và những giới hạn sắp bị phá vỡ. Một cảm giác vừa ghê tởm vừa kích thích đến kỳ lạ chạy dọc cơ thể cô.

« Chương trước Trước Chương kế Kế »
Đang tải...